Truyện Ngược Logo
Truyện Ngược
Trang chủ
Tin Sách

Quân Sự

Trang 11 / 18 · Tổng 215 truyện

Thiên Hạ Kiêu Hùng - Cover image
Full

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Cao Nguyệt

Đây là một thời đại mà các anh hùng xuất hiện lớp lớp: Lý Thế Dân, Đậu Kiến Đức, Vương Thế Sung, Lý Mật, Tiêu Tiển, Trương Tu Đà, Lý Tĩnh, Tô Định Phương…

Đây là một thời đại đầy những kỳ ngộ: Trong bối cảnh thiên hạ cuối đời Tùy, quần hùng tranh bá, mỹ nhân như ngọc, giang sơn như tranh, chỉ cường nhân mới có thể khẳng định mình.

Dương Nguyên Khánh, một đứa con riêng trong gia tộc quyền thế, mang trong đầu trí tuệ của ngàn năm sau, đối diện với sự quật khởi mạnh mẽ, cứng rắn của cha con Lý Uyên, Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân, Lý Nguyên Bá, v.v.… những người đã xây dựng nên triều Đường hùng mạnh trong lịch sử, hắn có dám tranh đoạt thiên hạ hay không?

Dương Nguyên Khánh gần như lớn lên như một đứa trẻ mồ côi. Sự lạnh lùng của gia tộc đã ảnh hưởng tính cách của hắn. Là người ân oán rõ ràng, cũng trọng tình trọng nghĩa nhưng hắn cũng có một mặt u tối. Tâm lý trả thù của Dương Nguyên Khánh rất mạnh, thậm chí có thể nói là lòng lang dạ sói, có đôi khi còn không hề quang minh lỗi lạc. Tính cách này khiến hắn không thể làm anh hùng mà chỉ có thể trở thành kiêu hùng. Tuy nhiên không phải ngay lập tức hắn đã có tính cách kiêu hùng mà tính cách này dần dần được định hình, được hun đúc qua quá trình tranh đấu trưởng thành.

Đây là thời đại của vũ khí lạnh. Tác giả đã miêu tả tới tận cùng của sự tàn khốc và máu lửa của chiến tranh vũ khí lạnh mà không hề dễ dãi cho nhân vật chính phát minh ra vũ khí nóng (súng, thuốc nổ, v.v…) hay các phương tiện, công cụ hiện đại khác để dễ dàng thống trị thiên hạ như rất nhiều truyện xuyên việt lịch sử khác.

Không chỉ khốc liệt, kịch tính trong mảng chiến tranh, mảng đấu tranh chính trị, mưu lược cũng được tác giả Cao Nguyệt diễn tả cực kỳ sâu sắc, rất có giá trị tham khảo trong cuộc sống.
Khi kết thúc chính biến tại cung Nhân Thọ, Dương Quảng hỏi Dương Nguyên Khánh muốn được phong thưởng gì. Vì sao hắn không đề xuất xin thăng quan phát tài, mà lại nói chỉ xin được một lần khuyên can hoàng thượng?
Một vấn đề cực kỳ thâm sâu cần chú ý trong mọi thời đại: khi lãnh đạo gặp vận đen đủi, ngươi tốt nhất không nên ở bên cạnh y.
Đương nhiên, lãnh đạo cũng sẽ đền đáp ngươi nhưng y sẽ dùng phương thức khác, sự tình khác để đền đáp.

Thiên Hạ Kiêu Hùng, tác giả Cao Nguyệt, một tay bút đã thành danh trong thể loại Lịch sử - Quân sự, chắc chắn sẽ không làm các bạn thất vọng!
Trò Chơi Vương Quyền - Cover image
Full

Trò Chơi Vương Quyền

George R. R. Martin

Tác giả: George R. R. Martin

Thể loại: Kiếm Hiệp

Giới thiệu:

Bộ sách viết về cuộc tranh giành quyền lực của bảy lãnh chúa vùng đất Weterlos và Essos, gồm những khu vực do các dòng họ lớn cai trị, trong bối cảnh nhiều thế lực đen tối có sức mạnh siêu nhiên như người Ngoại nhân, quỷ bóng trắng… luôn đe dọa xâm chiếm Weterlos.

Lấy cảm hứng từ các sự kiện lịch sử như lịch sử nước Anh thời kỳ “Cuộc chiến hoa hồng”, nhưng Martin cố tình bất chấp các quy ước về thể loại giả tượng để viết nên bộ tiểu thuyết này. Bạo lực, tình dục và sự mơ hồ về đạo đức thường xuyên hiển thị trong tác phẩm của ông. Nhân vật chính thường xuyên bị giết, các sự kiện được nhìn nhận dưới nhiều góc nhìn khác nhau, kể cả qua cái nhìn của các nhân vật phản diện, điều này khiến độc giả không thể nghiêng về các nhân vật “anh hùng” như các cuốn tiểu thuyết thông thường khác ; đồng thời cũng khẳng định thêm sự thật rằng những nhân vật anh hùng không thể đi qua các biến cố mà không bị tổn thương, mất mát giống như trong đời thực. Chính vì vậy, Trò chơi vương quyền nhận được vô số những lời khen ngợi về chủ nghĩa hiện thực. Đồng thời bộ tiểu thuyết cũng nhận được những bình luận quan trọng về vai trò của phụ nữ và tôn giáo được thể hiện trong tác phẩm.

Tác giả George RR Martin là tác giả khoa học viễn tưởng và nhà biên kịch thành công ở Hollywood. Tuy nhiên, chính việc thường xuyên phải cắt giảm nhân vật và những cảnh chiến đấu trong các kịch bản của mình vì những hạn chế liên quan đến ngân sách và độ dài các tập phim; đã khiến ông quyết định quay lại với niềm đam mê viết lách, nơi trí tưởng tượng phong phú của ông không bị hạn chế bởi bất cứ điều gì và tạo nên bộ tiểu thuyết giả tưởng bán chạy nổi tiếng Trò chơi vương quyền.
Thanh Cung Mười Ba Triều - Cover image
Full

Thanh Cung Mười Ba Triều

Hứa Tiếu Thiên

Tác giả: Hứa Tiếu Thiên

Thể loại: Quân Sự, Lịch Sử

Giới thiệu:

Một câu chuyện dẫn dắt bạn đọc vào thế giới cùng câm hoàng triều đầy những bất ngờ, những bí ẩn và cả những tình tiết mà chưa đi đến cuối cùng có lẽ bạn khó hiểu được. Một truyện lịch sử, quân sự mà có lịch sử, có những minh của quá khứ, có cả những thứ nằm trong trí tưởng tượng của con người, nhắc nhớ mọi người đến cái nhìn đa chiều.
Truyện lấy bối cảnh triều Thanh những năm dưới chế độ phong kiến, đi qua những gì lịch sử lưu truyền và chuyên chú. Vào tháng giêng năm thứ ba, niên hiệu Thiên Mệnh, một hôm Nỗ Nhĩ Cáp Tề vừa thức dậy, sửa soạn ra thị triều, khi đẩy cánh cửa sổ nhìn ra ngoài thì chỉ thấy nơi vầng trăng mờ nhạt còn treo lủng lẳng góc trời tây một làn khói vàng vắt ngang, dài tới hơn bốn trượng, rộng có tới hai thước. Ông liền quan sát kỹ lưỡng rồi bất giác cười phá lên, nói:
- Khí số nhà Minh hết rồi! Đây là điềm báo nước Kim của ta đang vượng lên.
Bà Kế đại phi đứng ở đằng sau, cũng đang xem hiện tượng lạ lùng đó, chợt nghe lời Anh Minh hoàng đế, bèn hỏi:
- Bệ hạ lấy gì làm bằng cớ mà nói vậy?
Anh Minh hoàng đế nói:
- Khanh không thấy đó sao? Cái mặt trăng kia há không phải triều Minh sao? Mặt trăng sáng nhưng ánh sáng nhạt mờ há không phải là điềm báo của sự suy vong? Bây giờ, khanh xem tới làn khói vàng kia đi, nó ứng vào nước Kim ta đấy. Chữ Kim có nghĩa là vàng, tức là sắc vàng. Làn khói vàng kia, rất sáng, há lại không phải điềm báo nước Kim ta sẽ thịnh vượng ư? Hơn nữa, làn khói vàng lại còn vắt úp lên trên vầng trăng thì nước Kim diệt nước Minh há là đương nhiên rồi.
Bà Kế đại phi nghe giải thích mới hiểu ra, vội quỳ lạy, luôn mồm tung hô vạn tuế. Anh Minh hoàng đế vội nâng dậy, hối hả đòi ra thị triều. Câu chuyện này sẽ đi đến đâu, mời bạn đi tìm cái kết cho truyện. Bạn cũng có thể tìm đọc những truyện hấp dẫn khác như: Phong Vũ Thanh Triều 1, Thiên Hạ,...
Bộ Bộ Sinh Liên - Cover image
Full

Bộ Bộ Sinh Liên

Nguyệt Quan

Giới Thiệu:

Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thi
Sa bà thế giới
Bộ bộ sinh liên

Tạm dịch:

Giang sơn như vẽ
Mỹ nhân như thơ
Thế giới hỗn loạn
Từng bước nở hoa.

Dịch thơ:

Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thơ
Cõi đời ô trọc
Gót hồng nở hoa
Tùng Hoa - Cover image
Full

Tùng Hoa

Nguyễn Dương

Giới hạn độ tuổi đọc:16+
Thể loại: giả tưởng, siêu năng, tình yêu, chiến tranh.
Độ dài: 360.000 từ (28 chương).
Thời lượng đăng: 1 chương/tuần.
Thần Tộc và Nhân tộc đều có từng lãnh địa riêng của mình, Thần Tộc vốn ở vùng đất Đại Vân Đình, còn Vùng Đất Mới là nơi Nhân Tộc sinh ra. 

Nhân Tộc nuôi tham vọng muốn trở thành giống loài mạnh nhất, muốn chiến thắng Thần Tộc, vì vậy đã tạo ra Lời Nguyền Huyền Lực để mang Năng Lượng Tối tới cho Độc Tôn Đại Đế. Đại Đế chính là người sẽ mở ra cuộc Đại Phân Tranh với Đại Vân Đình và chiếm lấy cây Trường Sinh - cây cung cấp Năng Lượng Sáng cho Thần Tộc từ thời khai nguyên.

Thần Tộc đã lập nên Lời Nguyền Thần Lực để ngăn chặn điều đó, và cũng chuyển sinh Vệ Nữ. Sứ mệnh của Vệ Nữ chính là thông qua ấn kí để tìm Độc Tôn Đại Đế. Nhờ đó tập hợp tám Thần Nhân mạnh mẽ nhất, lập ra Thần Bộ, sẽ loại trừ Lời Nguyền Huyền Lực mãi mãi.

Thời gian trôi qua, mọi chuyện đã lùi dần vào quá khứ xa xôi. Vùng Đất Mới đã bị Nhân Tộc chia cắt thành những quốc gia riêng biệt và đắm chìm trong những cuộc chiến tranh, càng không còn ký ức về sự tồn tại của Thần Tộc. Thần Tộc vẫn sống yên bình phía sau dãy Thiên Cổ Vân Sơn nhưng luôn luôn cảnh giác với mối nguy ở đất Nhân Tộc.

Cả hai lời nguyền đã không bao giờ thức tỉnh, cho đến mùa đông của một vạn năm sau...
Ngược Chiều Ánh Sáng, Anh Đến Bên Em - Cover image
Full

Ngược Chiều Ánh Sáng, Anh Đến Bên Em

Lịch Đông

Tác giả: Lịch Đông.

Thể loại: Quân nhân, nữ truy, nhân duyên tình cờ gặp gỡ, bối cảnh tại nước ngoài, HE, ngọt văn.

Motif: Đội trưởng xuất ngũ thanh lãnh trầm mặc vs Nữ phiên dịch cao lãnh gợi cảm.

Nhân vật chính: Đồng Phó Ngôn và Giản Ninh​

Văn án:

Máu tươi cống hiến vì tổ quốc, cốt nhục đóng góp cho nước nhà, nhưng tình yêu này đã dành trọn cho em.

Cách 5 năm, họ gặp lại nhau, anh trai hiền lành hay cười lúc trước đã biến thành người đàn ông trầm mặc ít lời, chớ vậy lúc nào cũng lạnh lùng bí hiểm.

Mặc cho cô nhiệt liệt theo đuổi bao nhiêu, anh chỉ nói với cô rằng: “Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dành quãng đời còn lại với bất kì người phụ nữ nào.”

……

Nhiều năm về sau, Tống Yến nói cho Giản Ninh biết: “Lúc em bị bắt cóc, bọn bắt cóc nói muốn một mạng thì phải để lại một mạng, Đồng Phó Ngôn không nói hai lời, liền lấy súng lục chĩa thẳng vào ngực mình, rồi bắn một phát. Giản Ninh, anh quen Đồng Phó Ngôn hơn hai mươi năm, từ trước đến nay cũng chưa từng thấy cậu ta điên rồ như thế, cậu ta yêu em đến thảm rồi.”

“Vậy sao?” Giản Ninh chỉ cười cười.

Lúc sau cô về đến nhà, phía trong gian bếp có người đàn ông vì cô mà đang chuẩn bị bữa tối, thấy thế cô liền nhào vào ôm lấy eo anh: “Em cũng yêu anh đến thảm rồi.”
Đại Đường Cuồng Sĩ - Cover image
Full

Đại Đường Cuồng Sĩ

Cao Nguyệt

Truyện kể về Lý Chân, một kẻ xuyên việt, ở hiện đại, bản thân hắn là một tên thương nhân gần 30 tuổi, đang trên đường bay tới thành phố để cưới vợ, thì bị một hố đen to đùng hút bản thân hắn xuyên việt về thời đại Võ Tắc Thiên của Đại Đường, bản thân hắn là một người bình thường, không có tài năng gì đặc biệt. Nhưng khi xuyên việt về một cậu thiếu niên, thì bản thân hắn có tài bắn cung vô cùng cao siêu. Lại có một tỷ tỷ vô cùng giữ dằn...... Nhìn chung NVC có vẻ thiếu đi chút khí thế của người xuyên việt, không giống những NVC khác trong truyện của lão Cao, chắc là lão muốn thay đổi văn phong đây mà..
Trong sách chỉ đọc được đến đó, mọi người từ từ cảm nhận.
Mưu Trí Thời Tần Hán - Cover image
Full

Mưu Trí Thời Tần Hán

Đường Nhạn Sinh

Tác giả: Đường Nhạn Sinh

Thể loại: Quân Sự, Lịch Sử

Giới thiệu:

Có lẽ những bạn yêu thích thể loại truyện thiên về những câu chuyện lịch sử những sự kiện đã diễn ra trong quá khứ hẳn sẽ rất hứng khỏi với truyện này. Dù là một thể loại truyện dễ làm người ta liên tưởng đến những gì khô khan cứng nhưng đối với truyện này thì khác hẳn, chính lối viết đầy sáng tạo đã tạo nên điều khác biệt này.

Vương triều nhà Tùy tuy ngắn ngủi, nhưng cũng là một trong những vương triều oanh liệt, chói lọi trong lịch sử đế vương phong kiến Trung Quốc. Tùy Văn Đế Dương Kiên vốn là Thừa tướng của nhà Bắc Chu. Ông đa mưu túc trí, đoạt nhà Chu lập Tùy, đồng thời thôn tính Nam Trần trong cục diện bị động phía nam có Trường Giang ngăn cách, phía bắc có tộc Đột Quyết hùng mạnh, hoàn thành công cuộc thống nhất toàn quốc trong lịch sử Trung Quốc từ sau đời Tần Hán. ông còn xây dựng một đất nước giàu có hùng mạnh, tạo nên đế chế nhà Tùy.

Nhà Tùy chỉ truyền được hai đời, chưa đầy 40 năm. Nguyên nhân đoản mệnh là do hoàng đế đời thứ hai Tùy Dạng Đế cực kỳ xa hoa trụy lạc. Ông ta là con trai thứ nhưng mưu đoạt ngôi thái tử, sau đó giết cha Tùy Văn Dế chiếm ngai vàng. Sau khi đăng cơ, Tùy Dạng Đế sống hoang dâm vô độ chỉ biết khoa môi múa mép, không quan tâm đến việc nước. Chỉ trong vòng 13 năm ngắn ngủi, ông ta đã xóa sổ một quốc gia giàu có hùng mạnh nhất thiên hạ.

Trong những năm Khai Nguyên lúc Đường Thái Tông đang chấp chính, vương triều nhà Đường đã bước vào thời kỳ cực thịnh, đây chính là thời kỳ cường thịnh nhất của lịch sử Trung Quốc. Bất luận là về quân sự, kinh tế hay tinh thần, tâm lý dân chúng hay về văn hoá, trí tuệ, thì Trung Quốc đều đã đạt được đỉnh cao của thế giới.

Đường Huyền Tông thừa uy "Trinh Quán", lấy nhân tài làm gốc, trọng dụng hiền tướng, làm cho nhà Đường bước vào thời kỳ cực thịnh Khai Nguyên phồn vinh nhất. Nhưng cũng chính ở đỉnh cao của sự phồn vinh đó, An Lộc Sơn đã nổi dậy làm phản, vương triều đại Đường giống như một vật rơi tự do, nhanh chóng trượt xuống sự suy bại, diệt vong từ đỉnh cao phồn thịnh. "Loạn An Sử" nổ ra vào đúng giai đoạn giữa của 300 năm vương triều đại Đường, cũng là cái mốc đánh dấu sự đi xuống từ thịnh chuyển thành suy của nhà Đường. "Loạn An Sử" kéo dài đúng 8 năm. Đến năm thứ 8, tuy nhà Đường đã dẹp được loạn quân, thu hàng phiến quân nhưng đa số các tướng lĩnh của phiến quân lại đội lốt trở thành những Tiết độ sứ nắm giữ quân đội, chính quyền, tài sản của một vùng. Đối với chúng chính quyền trung ương nhà Đường vốn đã sức cùng lực kiệt chẳng làm thêm được gì nữa. Thế là tình trạng "Phiên trấn cát cứ" dẫn đến đường chết kéo dài hơn nửa thế kỷ của nhà Đường đã xảy ra.

Giữa nhà Đường và các phiên trấn, giữa phiên trấn với phiên trấn luôn diễn ra các cuộc giao chiến về quân sự, ngoại giao liên miên. Các chí sĩ tài năng qua lại không ngớt thi thố tài năng của mình, nô nức đóng những vai đặc sắc, độc đáo trên vũ đài lịch sử. Bắt đầu từ năm 875 sau Công nguyên, thời kỳ cuối cùng của nhà Đường đã xuất hiện các cuộc khởi nghĩa của nông dân trên quy mô rộng lớn. Sau đó Tuyên Vũ Tiết độ sứ Chu ôn đã cướp đoạt thành quả của cuộc khởi nghĩa nông dân, đặt dấu chấm hết cho nhà Đường.

Lịch sử Trung Quốc vì thế mà bước vào một giai đoạn mới - Ngũ đại thập quốc. Đọc truyện lịch sử này, ban mới thấy được sự phong phú trong lối viết đồng thời thấy được sự tài năng của những lãnh đạo, một truyện quân sự đem lại nhiều bài học bổ ích.
Ngược Về Thời Minh - Cover image
Full

Ngược Về Thời Minh

Nguyệt Quan

Dịch từ nguyên tác  回到明朝当王爷 (Hồi đáo Minh triều đương vương gia)
Dịch: TheJoker, Ba_Van, Losedow, VoVong, workman, 6300, lamsonquaikhach, nhóm dịch Đọc Truyện Đêm Khuya, nhóm dịch Nghĩa Hiệp

Người ta ngược thời gian về thời cổ đại không giỏi văn thì cũng siêu võ. Kẻ thì có dị năng siêu phàm, kẻ thì luyện được ngự nữ tâm kinh.

Trịnh Thiếu Bằng, một tên văn dốt võ dát chả biết làm gì đáng ra chết từ lâu nhưng nhờ lỡ tay cứu người mà được Diêm Vương cho sống thêm ba năm. Nhờ khéo làm mình làm mẩy mà bắt chẹt được Ngưu Đầu Mã Diện cho đầu thai về một thư sinh nghèo thời Minh mạt.

Một kẻ văn chả thông, võ lại dốt, gì cũng không biết làm, lịch sử thì chỉ nhớ mang máng lại đầu thai vào một thư sinh nghèo. Hắn làm sao để mà sống sót đây, làm sao để đừng bị đạp ra ngoài đường?

Hắn, một kẻ chỉ còn sống được hai năm chưa biết lúc nào sẽ chết, một kẻ không biết có sống sót nổi trong cảnh nghèo hèn hay không, lại có mạng làm vương gia. Rốt cuộc, hắn sẽ làm sao để hoàn thành số mạng đã định? Hắn sẽ trở thành cái loại vương gia thế nào đây?

Hết khó khăn lại đến gian khổ, hết bị tai nạn đến bị người hại. Bỏ cuộc? Tiếp tục?

Mời các bạn theo dõi từng bước chân của Trịnh Thiếu Bằng (Dương Lăng) trên con đường đầy chông gai trắc trở này.
Săn Tim Nàng - Cover image
Full

Săn Tim Nàng

Hi Đại Tiểu Thư

Nội dung: Ái hận tình thù, âm mưu đoạt quốc,..
Dịch:
Vãn Phongrn
Độ dài: 152 chương + ngoại truyện

Lần đầu gặp nhau trước thánh giá, Nhạc Hoành là quý nữ của Tĩnh Quốc Công phủ, tài cung tên làm nao lòng người. Còn y, chỉ là một người bình thường may mắn được chiêm ngưỡng phong thái uy nghi của nàng.

Khi gặp lại, Nhạc Hoành nước mất nhà tan, lòng đầy thù hận. Còn y, quyền cao chức trọng, lòng đầy vui mừng.

Ta báo thù cho nàng, nàng trao trái tim cho ta, được không?
Mèo Hoang - Cover image
Full

Mèo Hoang

Đinh Mặc

Một năm nào đó không xác định, cô gái loài người Tô Di tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, không chỉ không phải nhà của cô mà thậm chí còn không phải là trái đất của cô. Bằng một cách nào đó cô đã bị lưu lại đến đây và phải tìm cách tồn tại ở hành tinh xa lạ này. Trong một lần chạy trốn khỏi đám người xấu, bị dồn đến bước đường cùng thì Tô Di thấy một chiếc xe ô tô đỗ xịch trước con ngõ mà mình bị bắt, dùng hết sức lực cuối cùng, cô bò đến phía người đàn ông đi xuống và cầu xin sự sống. Người đàn ông đó chính là Mạnh Hi Tông, thủ lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu.

Để bảo toàn tính mạng mình, Tô Di chấp nhận làm 1 con rối, 1 con búp bê hay là bất cứ cái gì mà Mạnh Hi Tông muốn, nhưng anh ta lại muốn cô trở thành vật hiến tế trên bàn mổ của 1 tên bác sĩ biến thái. Lại bị dồn đến bước đường cùng, Tô Di đã tìm cách học lái chiếm hạm và chạy trốn nhưng bị bắt lại. Điều này lại khơi lên sự hứng thú của Mạnh Hi Tông với Tô Di, anh cho cô đi học để trở thành 1 sĩ quan lái máy bay chiến đấu trước khi trở về bên cạnh mình.

Và cùng với Mạnh Hi Tông, Tô Di, một cô gái loài người bình thường, yêu đuối, phải dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt bảo vệ toàn cõi thiên hà.

Tào Tháo Thiên Bá - Cover image
Full

Tào Tháo Thiên Bá

Tào Trọng Hoài

Tác giả: Tào Trọng Hoài

Thể loại: Lịch sử, Quân sự

Giới thiệu:

Trên dưới sáu thế kỷ từ thời Minh đến nay. Ở Trung Quốc "đến đứa trẻ cũng căm ghét Tào Tháo" (Quách Mạt Nhược), còn ở Việt Nam thì không biết tự bao giờ, cái tên Tào Tháo đã là biểu trưng cho những gì là gian hùng, quỷ quyệt, tráo trở, hiểm ác trong suy nghĩ của bất kỳ một ai khi cần so sánh với kẻ nào đó có những tính cách như thế.

Có thể nói, trong lịch sử loài người chưa có một nhân vật lịch sử nào bị một cái tiếng xấu nặng nề và dai dẳng đến như vậy, mà rất lạ, là ở Việt Nam lại quá sâu sắc và phổ biến đối với một nhân vật lịch sử của nước ngoài sống cách đây ngót hai nghìn năm?

Đó phải chăng là công hay tội của La Quán Trung - tác giả bộ tiểu thuyết lịch sử trường thiên Tam quốc diễn nghĩa? Bởi vì từ thời Lưỡng Tấn Nam Bắc triều đến hai triều Tùy ường không thấy có sách vở nào viết xấu và chửi bới Tào Tháo. Chỉ từ sau khi bộ Tam quốc diễn nghĩa ra đời vào đầu đời Minh cuối đời Nguyên, thì Tào Tháo mới thực sự bị đem lên thớt của lịch sử và bia miệng chửi rủa của người đời về mọi sự phản trắc gian hùng quỷ quyệt. Không những thế, trong hàng chục hàng trăm vở ca kịch của Trung Quốc, hàng ngàn cái mặt nạ miêu tả kẻ gian thần nào đó đều hoá trang với bộ mặt trắng phếch như quỷ sứ của Tào Tháo.

Tại sao vậy? Điều này có nguyên nhân lịch sử sâu xa của nó. Xã hội Trung Quốc từ sau thời Ngũ Đại Thập Quốc nát bét như tương, chỉ trong một thời gian rất ngắn mà xuất hiện hàng chục triều đại và mấy chục ông vua hủ bại tàn bạo đến kinh người. Nhà Tống lập quốc cần phải củng cố một nền thống trị Trung ương tập quyền hùng mạnh, nền lý học Tống nho mới ra sức đề cao tư tưởng chính thống, tấn công kịch liệt vào những tư tưởng phản chính thống và những nhân vật phản nghịch trong lịch sử mà Tào Tháo là rất tiêu biểu. Hơn nữa, khi La Quán Trung viết Tam quốc diễn nghĩa lại vào lúc quân Nguyên Mông chiếm Trung Nguyên, mâu thuẫn dân tộc và ngoại xâm vô cùng gay gắt, lòng người hướng về triều nhà Hán, một triều đại phong kiến tiêu biểu đầu tiên kéo dài đến bốn trăm năm và đã làm nên những công trạng lớn lao, có một nền Hán nho rực rỡ. Chu Nguyên Chương đánh tan quân Mông, lập nên triều đại nhà Minh, lòng người hướng về một đất nước yên bình tập trung vào chính quyền Trung ương, tác giả Tam quốc chí diễn nghĩa hiểu rõ tâm trạng của nhân dân trong giai đoạn đó, cho nên khuynh hướng ủng Lưu phản Tào sẽ trở thành khuynh hướng chỉ đạo trong sáng tác của ông. La Quán Trung cũng muốn có một ông vua ra vua, một bề tôi ra bề tôi, vì vậy viết đẹp về Lưu Bị, viết xấu về Tào Tháo cũng không có gì là lạ.

Mặt khác, đã là nhà văn, với bút pháp hiện thực, phải xây dựng nên những hình tượng điển hình sinh động. Tào Tháo trong lịch sử đã trở thành một hình tượng văn học phản diực kỳ sinh động về tính cách gian hung, quỷ quyệt tàn nhẫn... và La Quán Trung đã làm được điều đó. Hoá ra Tào Tháo chịu cái oan trời giáng là vì vậy. Tuy nhiên, nếu độc giả tỉnh táo thì, mặc dầu, tác giả đã viết dưới quan điểm chính thống ủng Lưu phản Tào, nhấn khá mạnh về cái xấu của Tào Tháo, nhưng với bút lực hiện thực chủ nghĩa tài năng, La Quán Trung vẫn xây dựng được một Tào Tháo đa dạng, mà phần tốt đẹp của Tào Tháo vẫn ngời ngời, vượt hẳn những nhân vật đương thời. Vậy Tào Tháo của lịch sử là con người như thế nào?

Tào Tháo sinh năm 155 sau Công nguyên, thuở nhỏ có tên là A Man tự là Mạnh Đức, người Tiêu Quận nước Bái (nay là huyện Hào tỉnh An Huy), cha là Tào Tung, Thái uý nhà Hán, nhưng luôn luôn bị đối xử khinh miệt, vì vậy, trong một thời gian Tào Tháo rất khổ tâm. Tại sao vậy? Theo truyền thuyết thì tổ tiên Tào Tháo thuộc một hệ với vị Hoàng đê thời viễn cổ, tức hậu duệ của Hoàng Đế, nhưng đến thời Cao Dương mới chính thức đổi thành họ Tào, phát triển đến thời Hán Cao Tổ Lưu Bang. Tào Tham của họ Tào này trở thành một nhân vật danh tiếng nhờ chiến công hiển hách, được phong Bình Dương hầu và đời đời được thế tập tước đó. Cho đến đời Tào Tiết, nhân ái khoan hậu, trung quân báo quốc, danh trùm thiên hạ. Tào Tiết sinh ra Tào Đằng. Tào Đằng đẹp trai, cực kỳ thông minh, được nhà vua coi trọng đưa vào trong cung dạy học cho Thái tử. Đến khi Hán Thuận đế Lưu Bảo lên ngôi, Tào Đằng từ một viên tiểu hoàng môn thăng lên Trung thường thị, chính thức phục vụ ở trong cung. Ít lâu sau lại được thăng Đại trượng phu, rồi tiến phong Phí Đình hầu. Tào Đằng tiến thân vùn vụt. Cả gia tộc họ Tào được nhờ cậy, nhưng trong hoàng cung không dung nạp một người đàn ông khác giới khoẻ mạnh. Tào Đằng không có con, nuôi một người con nuôi là Tung họ Hạ Hầu, vì thế mà đổi thành Tào Tung. Tào Tung sinh được một người con trai. Đó chính là Tào Tháo.

Như vậy Tào Tháo không phải là người thuộc dòng họ của Tào Đằng, mà chỉ là một loại ang. Thân thế Tào Tháo mập mờ vậy nên thường bị bọn hào môn cự tộc khinh rẻ. Từ nhỏ, Tào Tháo đã mang một tâm lý tranh cường háo thắng, luôn luôn canh cánh trong lòng như một món nợ phải trả. Lớn lên vào những năm Hán mạt, quần hùng tranh bá, giặc Khăn vàng nổi lên, chính là lúc Tào Tháo vẫy vùng. Từ một gã Hiếu liêm quèn, Tào Tháo trở thành một quân phiệt lớn, chiếm cả vùng bắc Trung Quốc, quả là một con người có bản lĩnh đặc biệt, một "nhất thế chi hùng", một gian thần thời loạn và một năng thần thời bình.

Tào Tháo là bậc kiệt hiệt nhất trong đám quân phiệt lúc bấy giờ, là đại biểu trong tầng lớp địa chủ phong kiến nhỏ có tham gia đàn áp khởi nghĩa Khăn vàng và Tào Tháo đã thấy ngay cái gốc của sự rối ren đương thời: Nhà Hán đã hoàn toàn hết vai trò lịch sử, và tự mình đứng ra xây dựng một thời đại mới. Sứ mệnh đó quả thật là nặng nề và vĩ đại.

Chính Tào Tháo chống lại Đổng Trác, đánh bại các nhóm quân phiệt cũ như Viên Thiệu, Viên Thuật. Rồi với ý đồ tiến tới tiêu diệt hai tập đoàn quân phiệt mạnh nhất là Tôn Quyền ở Giang Đông, Lưu Bị ở Tây Thục, thống nhất Trung Quốc, nhưng tiếc thay, nhà Tào Ngụy lại mất về tay Tư Mã Viên và Trung Quốc chìm trong một triều đại đen tối vào bậc nhất của lịch sử. So với những tập đoàn quân phiệt trên, Tào Tháo tiên bộ hơn rất nhiều và cũng hùng mạnh hơn rất nhiều. Bản thân Tào Tháo là một con người cực kỳ sắc sảo, trí trá, tài ba, có hùng tâm tráng chí và cực kỳ năng động, rất biết người biết ta, có tầm nhìn xa trông rộng nhưng cũng cực kỳ xảo quyệt. Từ khi chạy trốn, cho đến khi cầm được quyền bính trong tay, bao giờ Tào Tháo cũng có những kiến giải hơn người và đã thắng lớn về mặt chính trị vào những năm Kiến An. Tào Tháo đã ra lệnh cấm cường hào thôn tính đất đai, cải cách chế độ tô thuế, mở đồn điền giải quyết quân lương, nông dân lưu lạc có ruộng cày, nông thôn xác được gây dựng lại, thủ công, công thương nghiệp được mở mang. Tào Tháo còn là một nhà quân sự "dụng binh nh thần", "một vị tướng hiếm có xưa nay", "quân lính bình tĩnh, kẻ thù khiếp sợ". Chính bản thân Tào Tháo đã hiệu đính chú giải Tôn Tử binh pháp và nhấn mạnh: Cách dùng binh của thánh hiền là giữ lại để chờ thời, bất đắc dĩ mới dùng thôi. Điều chứng tỏ Tào Tháo hơn hẳn bọn quân phiệt đương thời là biết nhìn ra người tài, có người tài thì sử dụng triệt để, cho dù người tài đó đã một thời trung với chủ cũ chống lại mình như Trần Lâm, Hứa Chử, Trương Liêu, Quan Vũ và ngược lại, Tào Tháo tiêu diệt ngay như hạng Lã Bố... Đối xử với binh sĩ tướng lĩnh cũng vậy, Tào Tháo cùng họ chiến đấu, cùng họ múa kiếm, cùng họ nằm gai nếm mật suốt bao nhiêu năm, thật hiếm có một con người không có kẻ phản bội lại, mà chỉ có người dám chết cho mình.

Dưới tay Tào Tháo có hàng mấy chục mưu sĩ tài ba: Quách Gia, Trình Dục, Tuân Úc, Tuân Du nhưng bao giờ Tào Tháo cũng tập hợp được trí tuệ của họ, vượt lên họ, dẫn dắt họ. Dưới tay Tào Tháo có hàng trăm dũng tướng: Trương Liêu, Hứa Chử, Điển Vi, Bàng Đức, ai cũng trung thành, dám tự nguyện chết cho Tào Tháo (trừ Vu Cấm). Qua đó đủ biết Tào Tháo phải là con người như thế nào. Chính Tào Hồng nhường ngựa cho Tào Tháo xin chết thay và nói: "Thiên hạ khả vô Hồng bắt khả vô Công" (Thiên hạ có thể không có Hồng nhưng không thể thiếu ông). Tào Tháo có uy nhưng không độc đoán chuyên quyền, rất nhiều chính sách, mưu kế của tướng tá, Tào Tháo đều biết nghe, lựa chọn và thâu tóm để sử dụng, về mặt này, Tào Tháo vượt rất xa các đối thủ đương thời và giúp cho Tháo giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Khi còn sống, Tào Tháo tuy không cướp ngôi xưng đế nhưng trên thực tế về mọi mặt, ông là một hoàng đế không danh hiệu. Đó cũng là cái khôn của Tào Tháo.

Tào Tháo vô cùng quyền biến không vì cái danh hão mà có hại, không vì cái ngọc tỉ mà mất sức, không giết Nễ Hành vì biết bọn hủ nho chết vì miệng lưỡi của họ.

Sử sách còn ghi lại cho biết Tào Tháo còn là một học giả uyên bác, trước tác khá đồ sộ: Ngụy Vũ đế tập (30 quyển), Vũ Hoàng đế dật tập (10 quyển), Ngụy Vũ đế tập tân tuyển (10 quyển), Ngụy Vũ đế lộ bổ văn (9 quyển), Ngụy Vũ đế binh pháp, Chú Tôn tử binh pháp, Tục Tôn tử binh pháp, Giải Thái côn âm mưu.

Điều đáng nói nữa Tào Tháo là một nhà thơ tài ba. Cha con Tào Tháo làm thơ trên yên ngựa, vung giáo thành thơ (Nguyên Chẩn đời Đường). Lên cao thì làm phú, ngâm thơ phối hợp với nhạc cụ (Ngụy Thư). Trong Tào Tháo thi tập có những bài thơ như. Cảo lý hành, Đoản ca hành, Độ quan sơn... đến nay còn nguyên giá trị là kiệt tác thời Kiến An.

Nói đến văn hoá Trung Quốc mà không biết Phong cốt Kiến An và Khí tượng Thịnh Đường thì coi như chưa am hiểu nền văn hoá đó. Hạt nhân của Phong cốt Kiến An chính là Tam Tào (Tào Tháo - Tào Phi - Tào Thực) và Thất Tử (Khổng Dung - Vương Xán - Trần Lâm - Từ Cán Vu - Ứng Đãng - Lưu Trinh - Nguyễn Vũ). Vì vậy nhìn toàn diện trong các đế vương Trung Quốc, Tào Tháo là bậc kiệt hiệt. Mao Trạch Đông đã tôn sùng: "Tào Tháo là vua trong những ông vua. Nhân vật anh hùng thời Tam Quốc, Tào Tháo là số một, đế vương phong lưu của muôn đời Tào Tháo đứng đầu...". Trong trướng quyết sách, sa trường chỉ huy, trong trại giấu mỹ nhân, dọc đường cướp người đẹp. Đại trí đại dũng, lại thêm đại gian đại hùng. Vừa là chính trị gia kiệt xuất, quân sự gia thiên tài, lại còn là một đại thi nhân phong lưu, lãng tử đa tình. Một đời tung hoành trên lưng ngựa, máu vương muôn dặm, đánh bại hết thảy mọi đối thủ của mình.

Nhưng trên đường chinh chiến, Tào Tháo đã tàn sát không ghê tay các đối thủ của mình, trên đường chính trị đã giết Đổng Thừa, Phục Hoàn, tàn nhẫn giết Khổng Dung, Dương Tu, đa nghi giết Hoa Đà - một hành động không thể tha thứ được - và không từ một thủ đoạn gian dối nào để đạt được mục đích. Chính Tào Tháo đã nói một câu "Thà ta phụ người không để người phụ ta" rất tai hại cho ông và bộc lộ đầy đủ triết lý cho mọi hành động của mình. Tào Tháo háo sắc, đa tình, vì nết đó mà suýt chết trong vụ vợ của Trương Tế, phải trả một cái giá quá đắt, con trai là Tào Ngang mất mạng, Đinh phu nhân vì vậy mà bỏ về quê. Tào Tháo đau khổ cầu xin, dùng hết mọi thủ đoạn để mong Đinh phu nhân tha thứ. Lịch sử có ghi lại những trang cảm động về sự hối cải lỗi lầm của Tào Tháo.

Viết về Tào Tháo khá nhiều, nhắc nhở trên đầu lưỡi về Tào Tháo càng nhiều hơn, nhưng đánh giá về Tào Tháo lại là một vấn đề.

Ngót hai nghìn năm qua, đã đến lúc phải nhắc lại. Dưới mắt bạn đọc đã có một bộ Tào Tháo thiên bá, Tào Tháo nhân bá do Tào Trọng Hoài - nhà văn đương đại Trung Quốc viết với một quan điểm mới, khách quan tỉnh táo hơn.

Tuy vậy, không phải yêu nên tốt, ghét nên xấu, hoặc với một quan điểm mới quá khích mà viết thiên lệch, cần khách quan đánh giá đúng như con người Tào Tháo với những tính cách phức tạp của nhân vật lịch sử này.

Đây là cuốn sách hay, cống hiến cho độc giả một cái nhìn mới về Tào Tháo và bản dịch cố gắng bám sát nguyên văn không bớt hoặc thêm ý kién chủ quan của người dịch.

Xin giới thiệu với bạn đọc
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai - Cover image
Full

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Lâm Mộc Thập Nhất

Ảnh đế ngạo kiều? Nam thần điện cạnh ấm áp? Quý tộc hút máu đa tình? Tướng quân ngây thơ? Bệnh mỹ nam gió thổi là ngã?……

Không tồn tại!

Trong mắt Tô Mộc, những thứ này còn không quan trọng bằng tiền.

Hệ thống nào đó được gọi là Cửu thiên tuế: “Ký chủ, nhiệm vụ này đạt được nhiều điểm.”

Hai mắt Tô Mộc sáng ngời, nhiều điểm= nhiều tiền.

“Nhận.”

Vai ác Boss bí ẩn đã sớm chờ trong thế giới nhìn Tô Mộc bị tiền dẫn tới đây, trong tay cầm một cục tiền lạnh lùng nói: “Nghe nói em thích tiền nhất, hửm?”

Tô Mộc luôn lạnh nhạt khẽ biến sắc lập tức định chạy đi. Nhưng vẫn quay đầu 
Biên Hoang Truyền Thuyết - Cover image
Full

Biên Hoang Truyền Thuyết

Huỳnh Dị

Bối cảnh của truyện là vào thời Đông Tấn (317-420)

Loạn bát vương làm nhà Tây Tấn suy yếu trầm trọng. Hàng loạt tông thất có thế lực và tài năng bị giết, khiến hoàng tộc khủng hoảng nhân sự không có người phò trợ. Chiến tranh xảy ra khiến nhiều vùng bị tàn phá. Các bộ tộc ngoại vi thừa cơ xâm nhập và làm loạn Trung Hoa.

Do khủng hoảng nhân sự, các vị vương nhà Tấn phải dùng tới các tướng sĩ người “Hồ” và họ nhân đó phát triển thế lực. Một bộ tướng của Thành Đô vương Tư Mã Dĩnh (tham chiến bát vương) là Lưu Uyên[1] đã lớn mạnh trong lúc các sứ quân họ Tư Mã giết hại lẫn nhau. Khi loạn bát vương chấm dứt, Tư Mã Dĩnh đã bị giết; trong 8 vương chỉ còn lại Đông Hải vương Tư Mã Việt nắm quyền trong triều.

Lưu Uyên phát triển thành cánh quân độc lập. Năm 304, Uyên xưng làm vua, lập ra nhà Hán, sử gọi là Hán Triệu. Uyên mang quân đánh chiếm đất nhà Tấn. Trước khi Lưu Uyên nổi dậy, Lý Đặc, Lý Hùng ở Tây Thục đã nổi lên chống Tấn từ năm 302, cát cứ Tây Xuyên mà nhà Tấn không còn khả năng quản lý. Tháng 11 năm 306, Huệ Đế Tư Mã Trung bị giết, Hoài Đế Tư Mã Xí được lập lên thay. Nhà Tấn không dẹp nổi sự làm loạn của các ngoại tộc người Hồ tràn lan khắp trung nguyên.

Năm 310, Lưu Uyên chết, con là Vũ Đế Lưu Thông lên thay. Năm 311, Thông tấn công kinh thành Lạc Dương, bắt sống Tấn Hoài Đế và nhiều triều thần nhà Tấn. Trong cuộc tấn công của Lưu Thông, quân Tấn thất bại nhanh chóng do không đủ mạnh và các sứ quân nhà Tấn đều chỉ nhân loạn lạc để phát triển cơ đồ riêng, không có bụng cứu vua. Vua Tấn bị bắt nhưng vẫn không ai lập vua thay để có chính lệnh điều khiển “thiên hạ” cứu vãn tình thế. Mãi tới năm 313, nghe tin Hoài đế bị Lưu Thông giết hại, một bộ phận triều thần lập Tư Mã Nghiệp lên nối ngôi ở Tràng An, tức là Tấn Mẫn Đế. Năm 316, Lưu Thông lại đánh chiếm Tràng An bắt sống Mẫn Đế. Tấn Mẫn Đế làm tù binh rồi bị Lưu Thông giết chết. Nhà Tây Tấn diệt vong. Tồn tại từ năm 265 đến năm 316

Trong lúc ấy thân thuộc nhà Tấn bỏ chạy từ phía bắc về phía nam và tái lập nhà Tấn ở thành Kiến Khang, nằm ở phía đông nam Lạc Dương và Trường An, gần Nam Kinh ngày nay, dưới quyền Lang Nha Vương (琅邪王) Tư Mã Tuấn. Các họ lớn ở đó gồm có Chu 朱, Cam, Lữ, Cổ, Chu 周 ủng hộ Lang Nha Vương tự phong làm vua, tức là Nguyên Đế của triều Đông Tấn (東晉, 317-420) khi tin tức về việc Trường An thất thủ bay tới phương nam. Bởi vì các vị vua triều Đông Tấn thuộc dòng dõi Lang Nha vương, vốn là chi dưới trong họ Tư Mã, các nước Ngũ Hồ đối nghịch không công nhận tính chính thống của nó và lúc ấy họ gọi Tấn là "Lang Nha".

Chính quyền Đông Tấn quân phiệt và đầy mâu thuẫn tồn tại 104 năm. Trong thời kỳ đầu, chính lệnh ở miền bắc đã mất nhưng một số tướng lĩnh giữ thành phía bắc vẫn theo nhà Đông Tấn mà chống Ngũ Hồ như Lưu Côn, Lý Củ, Vương Tuấn. Trong khi đó ở miền nam, trong số các tướng lĩnh, một số người cũng muốn bắc phạt để dẹp loạn Ngũ Hồ (điển hình là Tổ Địch), nhưng vì nội bộ luôn chứa đựng mâu thuẫn nên không thể tiến hành chính sách bắc phạt trường kỳ, do các tướng lĩnh địa phương gây loạn, điển hình là hai cuộc nổi loạn Vương Đôn và Tô Tuấn. Do không có sự phối hợp đủ mạnh của miền nam, các thành phía bắc dần dần bị cô lập và cuối cùng bị quân Ngũ Hồ đánh chiếm. Có mấy lần Đông Tấn có cơ hội bắc phạt tốt, như lúc Hán Triệu bị quyền thần Lặc Chuẩn tiêu diệt (319) hay nhà Hậu Triệu bị Nhiễm Mẫn tàn phá (350) nhưng vì nội bộ lục đục nên Đông Tấn không thể làm cuộc "trung hưng"...

Hoạt Sắc Sinh Kiêu - Cover image
Full

Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Cây Đậu Gây Họa

- Nhân vật chính là Tống Dương, xuyên việt đến thời cổ đại tương đương với thời Tống nhưng là Đại Yến, trọng sinh vào một tiểu hài nhi mới sinh, con thứ tư của Đại Yến quốc thừa tướng. Tưởng như sinh vào đại gia đình phú hào, cuộc sống đã đảm bảo vinh hoa phú quý hưởng cả đời. Nhưng số phận trớ trêu, vì thi hành mệnh lệnh của nhà vua mê tín, vì đảm bảo tồn vinh của gia tộc mà thừa tướng phải hy sinh đứa con này. Một đứa trẻ mới trăm ngày tuổi thì có thể làm được gì? Liệu hắn có thể sống sót? Hắn sẽ trả thù những kẻ đã muốn hại hắn? Số phận đã đặt sẵn cho hắn một con đường đầy chông gai nhưng không kém phần màu sắc. Hãy cùng Tống Dương vượt qua trắc trở để trở thành một kiêu hùng.

- Nhận xét: Truyện liên tục đứng đầu bảng xếp hạng truyện mới trên trang qidian bởi lối viết đầy sức hút, cuốn người đọc ngay từ những chương đầu tiên, với cách sắp đặt tình tiết logic cùng một óc tưởng tượng phong phú của tác giả, chúng ta sẽ được thưởng thức những màn đấu trí tuyệt đỉnh, những màn đấu võ gay cấn cùng những tình huống hài hước, nhưng không kém phần tình cảm chỉ có trong Hoạt Sắc Sinh Kiêu.
← Trước
1...101112...18
Sau →

Truyện Ngược

Đọc truyện online miễn phí với kho truyện phong phú

Trang chủTìm kiếm

© 2024 Truyện Ngược. All rights reserved.