Trang 68 / 194 · Tổng 2328 truyện

Chung Tư Cố

Tiểu Bàn Cam
Tần Du xuyên qua trở thành Đại thiếu phu nhân của nhà họ Tống, gia đình phú thương ở Dũng thành.
Chồng cô, Tống Thư Ngạn đi du học trở về bị buộc phải thành thân, không thèm vén khăn trùm đầu màu đỏ của cô dâu lên đã chạy tới Thượng Hải.
Mẹ chồng sợ con trai bị chồn hoang ở bên ngoài câu mất hồn phách, sai Tần Du đi Thượng Hải tìm Tống Thư Ngạn, sớm sinh cháu đích tôn cho nhà họ Tống.
Tần Du: Đi Thượng Hải thì đi, còn tìm chồng sinh con thì thôi đi!!

Nam Mộc Hữu Lâm

Zhihu
Ta xuyên thành chủ mẫu của Hầu phủ, còn đứa con riêng của phu quân ta lại là một nam phụ si tình.
Sau khi trưởng thành, hắn sẽ cưỡng ép nữ chính, tiêu tiền như nước.
Với nam chính thì giở trò ly gián, bày mưu hãm hại.
Cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ đánh bại, cạo đầu đi tu, sống cô độc cả đời.
Hầu phủ cũng vì hắn mà bị liên lụy, bị tịch thu gia sản, tước bỏ tước vị, chịu cảnh lưu đày thê thảm.
Mới xuyên đến, nhìn đứa nhỏ trước mắt đang giả vờ ngoan ngoãn…
Hắn muốn sống khép kín, sống trong tăm tối hả?
Không được, nhất định phải nuôi dưỡng hắn trở thành một đứa vui vẻ, tươi sáng như ánh dương rực rỡ cho ta!
Hắn muốn tiêu xài hoang phí ư?
Không được, nhất định phải nuôi dạy thành kẻ tiết kiệm, biết lo toan cho gia đình.
Khối tài sản to lớn của Hầu phủ này, ta nhất định phải giữ cho vững.
Về sau, người người đều nói ta vung tiền như rác, kiêu căng xa hoa.
Con riêng liền phản bác:
“Ngươi nói bậy! Mẫu thân ta là người tiết kiệm, biết lo toan việc nhà, hiền lương đức hạnh. Người từng chu cấp cho biết bao học trò, toàn là tiền tự tay người tằn tiện mà có. Ngươi làm được không?”
Có người nói thủ đoạn của ta độc ác, hành sự chẳng khác chi nam tử.
Hắn liền sa sầm mặt:
“Mẫu thân ta dịu dàng hiền hậu, nhân đức nhất đời. Rõ ràng người có thể đoạt thẳng bạc của ngươi, lại cố ý cho ngươi cơ hội cạnh tranh công bằng. Là ngươi vô dụng, chẳng trách được ai, đúng là phế vật.”
Đến cả phụ thân hắn cũng không nén nổi, cất lời:
“Con à, mở to mắt mà nhìn cho rõ, mẫu thân con vốn không phải hạng người dễ bị bắt nạt đâu.”
Hắn giận dữ nói:
“Phụ thân, người đừng ép con trở mặt với người. Người có thể nói con thế nào cũng được, nhưng mẫu thân—vạn lần không thể động đến.”
...

Hạ Văn Vũ Lâm

Manh Linh Thiên Diệp
Thủy Lang xuyên vào cô gái trùng tên trùng họ trong niên đại văn.
Cô gái lầm tưởng tiểu tam khiến mẹ mình tức chết là ân nhân, đầu tiên giao ra ngôi nhà và tài sản riêng của mình ở Thượng Hải, sau đó ngàn dặm xa xôi xuống thôn quê.
Mười năm sau bên trên hoàn trả tài sản, lại bị tiểu tam lừa gạt, xé di chúc, dẫn đến việc căn nhà và tài sản riêng do mẹ để lại đều rơi vào tay hai mẹ con tiểu tam.
Thủy Lang vừa nhận được thư lừa gạt của tiểu tam: Chẳng phải nên xé xát tiểu tam nát bấy như xé tờ giấy di chúc sao?
Nói là làm, Thủy Lang lập tức gửi thư điện báo cho vị hôn phu đã nhiều năm không liên lạc, nói là cần anh trợ giúp kết hôn để về thành phố lấy nhà, nếu như đồng ý thì đến trạm xe lửa đón cô.
Xuống xe lửa, nhìn thấy người đàn ông cực kỳ nổi bật trong đám người, Thủy Lang cũng không bất ngờ, vị hôn phu này rất biết xem xem thời thế, không thể nào không đến.
Nhưng nhiều năm không gặp, cô vẫn phải tiến lên xác nhận quan hệ: "Đồng chí họ Trâu?".
Người đàn ông bất ngờ nhìn cô với vẻ đánh giá, khẽ gật đầu...
Thủy Lang đưa hành lý cho anh: "Đi, đi đăng ký kết hôn."
Một tháng sau, Thủy Lang đưa người đàn ông đến cục quản lý bất động sản, nhìn thấy cả nhà hoảng hốt khϊếp sợ nhìn vị hôn phu mới của cô, đang định giễu cợt thì đột nhiên cảm thấy người đàn ông tuấn tú đang né tránh này có vẻ quen mắt.
Giây tiếp theo, con gái tiểu tam như gặp kẻ địch, kéo lấy cánh tay người kia: "Trâu Khải đã kết hôn với tôi rồi!".
Thủy Lang :...?
Vậy vị hôn phu bên cạnh cô là ai???
Châu Quang Hách:
#Tình cảm ngọt ngào, sảng văn sự nghiệp, nuôi dạy con cái êm ấm, cuộc sống gia đình đời thường#

Sa Lịch Chước Chước
Khương Dư Linh sau khi chết mới biết được mình là nữ phụ ác độc.
Lại mở mắt, cô nhận được hệ thống Nữ Phụ Thức Tỉnh. Lần này, cô quyết định có oán báo oán, có thù báo thù, tuyệt không để bất kỳ ai bắt nạt mình thêm nữa..

Bồng Lai Khách

Tích Ngã Vãn Hĩ

Thương Lan Chỉ Qua

Vụ Thỉ Dực
![[Quyển 1] [Xuyên nhanh] Cứu Mạng! Tất Cả Nam Chủ Đều Hắc Hoá - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F23518.webp&w=1920&q=75)
Hoa Sinh Tương

Nguyệt Bán Tường Vi
Cô không còn là giáo viên tiếng Anh trung học Lận Đình của năm 2023 nữa, mà trở thành Lận Đình, một cô dâu mới cưới ở năm 1967, hơn nữa còn đang bỏ trốn.
À... nếu nói một cách chính xác, cô là một cô dâu cuỗm tiền bỏ trốn.
Nghĩ về câu chuyện đằng sau, Lận Đình cảm thấy đầu óc căng cứng, nhịn không được lại thở dài một hơi...
"Đồng chí? Nữ đồng chí này? Cô có sao không? Có cần nước nóng không?".
Tiếng nói của một phụ nữ lanh lảnh mạnh mẽ phá tan tiếng ồn xung quanh, vang vào tai Lận Đình. Cô hoàn hồn, giương mắt nhìn lên, gặp một khuôn mặt tươi cười.
Khi nhìn thấy ấm nước nóng trong tay người đó, cô nhanh chóng đáp: "Cần, cần lắm."

Lương Phong Hữu Tín
Vừa xuyên không đến, ta đã phát hiện ra Đại Minh sắp diệt vong.
Nhưng thân phận của ta lại là tiểu cữu tử của Hoàng Đế Sùng Trinh - Chu Do Kiểm.
Là ngoại thích, muốn chạy trốn cũng không được.
Ta không nhịn được mà âm thầm than thở trong lòng:
[Haiz, khoảng cách Sùng Trinh thắt cổ trên núi Môi còn 300 ngày...]
Ai ngờ đâu, những lời này lại bị Hoàng Đế tỷ phu của ta nghe thấy!

Ngô Vi

Thiên Thiên Đế

Trần Niên Nãi Phao

Qua Điền Bút Hạ Mộng Trung Nhân

Lý Yếm Ly

Chuyện Xưa Chốn Hoàng Cung
Mẫu thân ta trước khi qua đời để lại cho ta một chiếc khăn tay.
Đến khi ta vừa tròn tuổi cập kê, đã dùng chiếc khăn ấy để thử lòng các lang quân trong thành.
Đáng tiếc, khăn đã ném đến sờn cả viền mà vẫn chưa lấy được chồng.
Vài hôm trước, nghe nói có một công tử họ Thôi từ kinh thành lên Trường Châu, muốn tổ chức một cuộc họp mặt tao nhã giữa rừng trúc trong thành.
Ta vội vàng mặc lên mình bộ y phục đẹp nhất trong nhà, mang theo chiếc khăn rồi lên đường.