Trang 2 / 194 · Tổng 2328 truyện

Ân Dưỡng
Ta là vị khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.
Cái gọi là khống mộng, chính là có thể dẫn người khác vào mộng, cũng có thể xâm nhập giấc mộng của người khác.
Mười năm trước, tiểu sư muội lén tiến vào mộng cảnh của đế vương, mạo xưng là thần nữ, làm chuyện mây mưa nơi Vu Sơn, từ đó trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Nàng ta một bước lên cao, lo sợ bí thuật khống mộng bị lộ, liền phái người t.à.n s.á.t sư môn, m.á.u chảy thành sông.
Ngay cả đại sư tỷ đã bị trục xuất khỏi môn phái cũng bị một mũi tên xuyên tim mà c.h.ế.t.
Mười năm sau, đế vương lại mộng thấy thần nữ, mê mẩn không tỉnh.
Quý phi bất an, đích thân tiến vào giấc mộng.
Nhưng nàng đâu biết, ta đã sớm bày sẵn trận pháp giam mộng, chờ nàng từ lâu.
"Tiểu sư muội, đến lúc đền mạng rồi."

Cật Kình Lộ Nhân
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Ngọt sủng , Hệ thống , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Nữ phụ , Giới giải trí , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , Bạch nguyệt quang , Chậm nhiệt , Vạn nhân mê , Cá mặn, Sa điêu, Sảng văn.
Dụ Ninh xuyên thư.
Trong thế giới hỗn loạn này, nam chính đã thức tỉnh toàn bộ kịch bản, nữ chính sở hữu hệ thống hack, còn vai phản diện thì trọng sinh trở về.
Và cô, với vai trò "bạch nguyệt quang pháo hôi", đã đồng loạt đắc tội cả ba nhân vật "khủng bố" kia: vứt bỏ nam chính, trở mặt với nữ chính, và phản bội vai phản diện.
Dụ Ninh: Chơi búa gì nữa, giải tán thôi!
[Cô đang ngập trong scandal, giờ phải ra ngoài đối mặt với phóng viên, tẩy trắng bản thân.]
Dụ Ninh ngay lập tức tuyên bố giải nghệ.
[Đây là bạn thân của nữ chính. Cô có thể thông qua việc lấy lòng cô ta để lấy lòng nữ chính.]
Dụ Ninh: "Tôi rất vui được thông báo với cô, cô bị loại rồi."
[Cô có thể tranh giành nam chính, hoặc bám chặt vai phản diện.]
Dụ Ninh dứt khoát từ chối nam chính.
Quay đầu liền hỏi vai phản diện: "Khi nào chúng ta ly hôn?".
Cứ thế, Dụ Ninh ngày càng lún sâu vào con đường buông xuôi. Ấy vậy mà, cô không những không rơi vào kết cục thê thảm như trong nguyên tác, ngược lại còn... ngày càng được yêu mến!
Đời trước, Phó Cảnh Thời và Dụ Ninh kết hôn vì hiệp định, mối quan hệ còn "plastic" hơn cả nhựa.
Nhưng hắn ta nằm mơ cũng không ngờ Dụ Ninh lại đánh cắp tài liệu bí mật của mình.
Trở lại kiếp này, Phó Cảnh Thời chờ đợi cô tái diễn màn phản bội.
Thế nhưng, hắn lại đối mặt với lịch trình hằng ngày quá mức nhàn nhã và ung dung của Dụ Ninh.
Phó Cảnh Thời: ...
Nghiêm túc phòng bị cô, tôi cứ như một trò hề vậy.
—— Khó khăn lắm mới trọng sinh một lần, vậy mà cô lại khiến tôi thua thảm hại như vậy.
Tiêu Điểm Truyện
#Các vị cứ tự nhiên, tôi xin phép buông xuôi trước#
#Nhân sinh khổ đoản, cứ tận hưởng khoái lạc trước mắt đã, tôi sướng là được#
Nữ chính: Sống tùy tâm sở dục, thảnh thơi ứng phó nhiệm vụ bằng đủ chiêu trò "bất cần đời". Cô có thuộc tính vạn nhân mê và là một đại ma vương ẩn mình.
Tóm tắt một câu: Đại lão thật thơm!
Ý nghĩa: Thích nghi trong mọi hoàn cảnh.

Nguyệt Mạc
Tại một nhà nghỉ, Sở Tuấn đã cứu một cô gái nông thôn bị bắt cóc, không ngờ rằng đó lại chính là vị hôn thê đã được định ước từ nhỏ của anh.
Anh cho rằng An Noãn là người vô tri, tham tiền, muốn trèo cao nên đã sắp xếp cho cô vào cục cảnh sát làm nhân viên tạm thời, mong cô biết khó mà rút lui.
Không ngờ cô gái này chẳng sợ xác chết, chẳng ngại máu me, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra manh mối vụ án, tiện tay chỉ một điểm là có thể vạch ra phương hướng điều tra.
Sở Tuấn không ngờ rằng một đội trưởng cảnh sát hình sự như anh cũng có ngày nhìn lầm người, để rồi bất tri bất giác bị cô thu hút đến mức không thể rời mắt.
An Noãn cũng không ngờ, người đàn ông mặt lạnh đáng ghét mà cô mặc định ngay từ đầu lại cũng có một mặt dịu dàng và thâm tình đến vậy.

Khuyết Danh
Lúc tôi đang đi dạo trong trung tâm thương mại, một người phụ nữ trung niên bất ngờ lao đến tát tôi một cái thật mạnh, đồng thời hét lên:
“Tao đánh chec mày, con đàn bà phá hoại gia đình tao, tao đánh chec mày!"
Tôi bị đánh cho choáng váng, ôm mặt nhìn người phụ nữ ăn mặc quý phái mà không thể tin nổi.
"Bà nói ai là đàn bà đi phá hoại gia đình bà vậy hả? Bà nhầm người rồi!"
Cuối cùng tôi cũng phản ứng lại, nhưng người phụ nữ kia lại càng điên cuồng hơn, túm tóc tôi, véo tay tôi, liên tục chửi mắng tôi là kẻ thứ 3 chen chân phá hoại gia đình bà ta, còn la hét gọi mọi người đến xem.
Những người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, nhưng không một ai dám đứng ra can thiệp.
Tôi há mồm muốn giải thích, lại đột nhiên nhớ đến 1 bài viết tôi từng đọc trên Zhihu, những kẻ b.u.ô.n người thường sử dụng những thủ đoạn tương tự như thế này.
Chẳng lẽ tôi gặp phải bọn bắt cóc rồi sao?

Khuyết Danh
Khương Thời Nguyện theo đuổi Thẩm Luật Sơ mười năm, nhưng vào ngày sinh thần mười tám tuổi lại nhận được bốn chữ: ‘Đáng ghê tởm.’
Thế là, Khương Thời Nguyện khiến Thẩm Luật Sơ ghê tởm lại quay đầu chấp nhận an bài liên hôn của gia đình, chuẩn bị gả vào Bùi gia. Bùi gia là thế gia đệ nhất kinh thành, quyền thế ngập trời, vốn không phải Khương Thời Nguyện có thể trèo cao.
Nhưng ai bảo nàng vận khí tốt, Bùi gia anh tài xuất chúng, lại cố tình có một đứa cháu trai bướng bỉnh Bùi Tử Dã, ngày ngày dắt chó đá gà, lêu lổng vô công rồi nghề, bất kể tuổi tác hay tính cách, ngược lại cũng xứng đôi với nàng.
Ngày xem mặt. Khương Thời Nguyện đang ảo tưởng sau hôn nhân sẽ hòa hợp cùng Bùi Tử Dã như thế nào, cửa phòng khẽ động, gió thu xào xạc, người bước vào lại là vị tiểu thúc quyền thế ngập trời, cao quý lạnh lùng của Bùi gia - Bùi Triệt. Lời vàng của Bùi Thái Phó yêu vợ:
【Tựa như cành hoa phù dung trong Ngự Hoa Viên, không cần nàng nhón chân, ta tự sẽ hạ xuống, nằm gọn trong tay nàng.】
【Yêu nàng, là nâng đỡ, là bầu bạn, là để nàng được là chính mình, tỏa sáng.】
【Không như kẻ nào đó.】

Tịch Thước
Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ lại bị coi như đàn ông, ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.
Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn lại cũng nguội lạnh trái tim.
Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức.
Mãi đến khi bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia.
Hối hận không kịp!
Chết cũng không nhắm mắt!
Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn.
…
Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia.
Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già!
Khi một mình khó địch nổi bốn bàn tay, người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về!
Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo:
“Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng ta ly hôn! Con gái tôi mang đi.”
Nào ngờ, người đàn ông cao lớn, hiên ngang ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô:
“Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!”

Bạc Nguyệt Tê Yên
Nữ chủ Thích Tầm là một vị ngỗ tác tài nghệ cao cường, vì oan án của gia tộc mà phải ẩn danh đổi tính, nương nhờ nghề nghiệm thi để sinh sống. Nàng dựa vào bản lĩnh tinh tế cùng nhãn lực sắc bén, nhiều lần trợ giúp quan phủ phá giải những vụ án kỳ dị, uẩn khúc.
Trong quá trình ấy, nàng gặp được nam chủ Phó Quyết, một người xuất thân tôn quý, tâm cơ kín đáo. Từ hoài nghi lẫn nhau ban đầu, hai người dần sinh tín nhiệm, cùng vai kề vai tra ra chân tướng những âm mưu ẩn sâu phía sau các vụ án.
Thích Tầm chẳng những thay người chết rửa sạch oan khiên, mà từng bước cũng tiến gần tới bí mật bị chôn vùi của gia môn...

Ô Anh Hạ
Tên khác: Bà Cố 18 Tuổi Giá Đáo, Chấn Chỉnh Lại Vinh Quang Gia Tộc/Con Cháu Hiếu Thảo Đều Quỳ Xuống, Ta Là Bà Cố Của Các Ngươi
Giới thiệu:
Dung Ngộ dẫn con trai tám tuổi ra ngoài, bị xe tông chết. Vừa mở mắt đã xuyên đến bảy mươi năm sau, bé con tám tuổi hóa thành ông già sắp xuống lỗ, kèm theo một bầy chắt chít khiến người ta đau đầu.
Lão đại là tổng tài đầu óc có vấn đề.
Lão nhị bị đàn bà có chồng bám dính, mang tiếng thân bại danh liệt.
Lão tam bị người ta coi như bịch máu, sắp bị hút đến cạn kiệt.
Lão tứ thì ngông cuồng vô pháp vô thiên.
Lão ngũ nổi tiếng là học kém côn đồ đầu gấu.
Dung Ngộ còn chưa kịp chấp nhận hiện thực, đã bị Lão Ngũ chặn vào góc tường:
“Nghe nói cô có ý với tôi?”
Ông nội trong nhà vung tay tát thẳng một cái bay luôn:
“Nghiệt súc! Quỳ xuống! Đây là bà cố của mày đấy!”
“Loạn luân nghịch đạo! Cút về chịu chết đi!”

Bạch Trú Chúc Bạch
Nếu bạn có một mạng sống thứ hai trong thế giới hai chiều, bạn sẽ làm gì?
Sau khi đột tử, Lê Lê nhận được một hệ thống. Hệ thống trao cho cô cơ hội sống lại, cho phép cô bước vào thế giới truyện tranh trong giấc mơ và quay về thực tại vào ban ngày, tự do di chuyển giữa hai thế giới. Điều kiện là nếu không có đủ độ nổi tiếng, cô vẫn sẽ chết.
Lê Lê suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu nói với hệ thống: “Thân mến, có hỗ trợ đổi mặt không mất tiền không?”
Cô muốn có một gương mặt đẹp trai!
Trong một xã hội dị năng nơi kẻ mạnh làm chủ, bỗng nhiên xuất hiện một “bóng ma” không có quá khứ.
“Hắn” là kẻ báo thù đầy bi thương trong truyện tranh, một kẻ cố chấp và điên cuồng.
“Hắn” dùng nụ cười để che giấu, lấy hư ảo làm thật.
“Hắn” dường như ngông cuồng phóng túng, nhưng chẳng ai thấy được hòn đảo cô độc trong tâm hồn "hắn".
Độc giả khóc ròng vì hắn, sáng tác fanart và fanfic để thể hiện lòng yêu mến, thậm chí hận cả thế giới không thương tiếc và đau lòng vì hắn.
Nhưng trong mắt những nhân vật bản địa trong truyện tranh, kẻ điên mạnh mẽ này chính là hiện thân của tội ác.
Nhân vật bản địa: “Hắn thảm ư? Đừng đùa với tôi!”
Bạn cùng phòng của Lê Lê vừa xem chương mới vừa gào khóc: “Hu hu hu nam thần của tôi thảm quá!!!”
‘Nam thần’ chính chủ - Lê Lê nhìn bạn cùng phòng đang khóc sưng mắt, rồi lại nhìn bản thân vô cùng vui vẻ hạnh phúc, dịu dàng hỏi: “Bé cưng, có muốn một ly trà sữa không?”
Bạn cùng phòng vừa thút thít vừa nói: “Muốn!!!”
Lưu ý:
Thể loại: Không gian giả tưởng, dị năng, hiện đại hư cấu, nữ giả nam.
Tóm tắt: Sắm vai mỹ cường thảm để trở thành nhân vật truyện tranh số một!
Thông điệp: Thế gian luôn tồn tại chân, thiện, mỹ.

Ngẫu Phiến Đại Vương
Thể loại: Hài hước, livestream, nữ cường, hệ thống, showbiz, hiện đại, sảng văn,…
【Livestream + PK + Mát mát tẻn tẻn + Đại ca đại tỷ nhiều tiền + Hệ thống】
(Nữ chính gen Z gia nhập thị trường lao động, chính truyện no CP, nữ chính tâm sự nghiệp, ngoại truyện sẽ canon sau, chems với nam nữ phụ tung tóe, ship CP vô tư, không phải thể loại NP)
Lâm Tuế bị ràng buộc với hệ thống livestream kiếm tiền, kiếm càng nhiều tiền, phần thưởng càng phong phú.
Đơn giản, thô bạo, không biết xấu hổ.
Để giữ chân các đại ca đại tỷ trong phòng livestream, Lâm Tuế không thể không sử dụng mười tám môn võ nghệ để diễn trò tẩy não.
Đại ca trong phòng livestream muốn xem nhảy tất lưới xuyên thấu?
Nhảy!
Lâm Tuế đội tất lưới lên đầu, gật gù đắc ý, còn tặng kèm một bài beatbox, chấn thủng màng nhĩ của đại ca.
Đại ca: "..." Cảm giác như bị cướp sạch ví tiền, nhưng mà, phê quá...
Đại tỷ trong phòng livestream muốn xem trai trẻ đẹp trai?
Có nha chị em, có nha.
Lâm Tuế trực tiếp mở kết nối, gọi người xem, "Chàng trai nào muốn bớt phấn đấu mười năm, lên mic!"
Phòng livestream ngay lập tức biến thành chương trình "Hẹn hò".
Đại tỷ: "..." Chính là cảm giác này! Cảm giác tuyển nam sủng cho hậu cung này, sướng!
Từ đại ca đại tỷ cấp 70 cho đến người xem nhỏ bé cấp 1, Lâm Tuế đều lừa cho mê muội.
Chó đến cũng phải để lại hai đồng rồi mới đi.
Kiếm tiền không ngừng kiếm kiếm kiếm kiếm đến phát ngán.
...
Một ngày nọ, trang chủ nền tảng đột nhiên xuất hiện quảng cáo livestream của Lâm Tuế.
Trên đó rõ ràng viết, Lâm Tuế, nhất tỷ khu vực streamer nhan sắc.
Cư dân mạng: Ai? Lâm Tuế?
Ồ, đúng là một streamer nhan sắc không khơi lên nổi chút dục vọng nào của người ta.
Nhìn cô ta một cái đã thấy ví tiền thiếu mất hai trăm đồng.

Khuyết Danh
Một sớm xuyên thư, Hà Chi Nhi trở thành mẹ kế ác độc bị người người oán trách. Nàng ngu xuẩn tin lời đường mật của tra nam, toan tính khiến tiểu nữ nhi chết đuối ngoài ý muốn để có thể tương tư cùng con trai trưởng thôn. Nào ngờ, trượt chân một cáiđầu va vào đá bên bờ sông, con gái cũng rơi xuống sông.
Khi mở mắt lần nữa, Hà Chi Nhi đã cứu sống tiểu nữ nhi đang chết đuối. Con trai bị gãy chân ư? Nàng sẽ chữa trị. Hài tử đã lớn không đủ chỗ ở ư? Lập tức xây nhà mới!
Đám thân thích tham lam vô sỉ chạy đến hút máu, còn dòm ngó nhà mới ư? Nàng ta chỉ cần há miệng, liền đuổi hết đi! Còn về những người thân lương thiện từng giúp đỡ bọn nhỏ, nàng phất tay một cái, dẫn dắt họ cùng nhau phát tài. Nhìn thấy cuộc sống của họ ngày càng khá giả, đám thân thích hút máu kia lại càng không thể ngồi yên.
Đại ca tính tình trầm ổn, chăm chỉ ham học, quả quyết đi theo con đường khoa cử để đạt được vị trí cao trong triều đình; Nhị ca khứu giác linh mẫn, hứng thú với dược liệu, chắc chắn là người thừa kế y thuật; Còn tam muội, không thích đọc sách cũng không muốn học y thuật, ngược lại là một tiểu tài mê, mở một tiệm dưỡng nhan dược lý. Ba huynh muội cường cường liên thủ, lại khiến Hà Chi Nhi không công mà có được danh hiệu Kinh thành thủ phú.
Chỉ là, phu quân trên danh nghĩa của nàng lại nhìn nàng với ánh mắt ngày càng không đúng...
“Nương tử, các hài tử đã trưởng thành, không thân cận với thiếp và chàng.”
“Vậy phải làm sao đây?”.
“Vi phu có một kế, hãy sinh thêm một hài tử, từ nhỏ dạy dỗ.”

Khuyết Danh
Ba năm sau khi kết hôn, tôi không may sảy thai và khó có con lại.
Chồng tôi, Chu Trị Quốc, bỗng dưng dẫn theo 1 đứa trẻ về nhà.
Anh ta nói, dù tôi không thể sinh con thì chúng tôi vẫn có thể nhận nuôi một đứa, anh ta vẫn muốn ở bên tôi.
Mẹ tôi thấy anh ta nhận nuôi một đứa trẻ không rõ lai lịch liền một mực muốn đẩy con gái của anh trai tôi cho tôi. Cháu gái ruột có chung huyết thống với tôi, sau này về già tôi cũng có chỗ nương tựa.
Vì không muốn làm tôi khó xử, Chu Trị Quốc đã làm thủ tục nhận cháu gái tôi làm con nuôi.
Gia đình êm ấm, con cái đầy đủ, tôi trở thành người hạnh phúc nhất trên đời, toàn tâm toàn ý vì chồng con mà hi sinh tất cả.
Nhưng không ngờ, vừa nuôi dạy con cái thành tài, chồng cũng công thành danh toại thì tôi lại ngã bệnh.
Biết tôi bị bệnh ung thư, ông chồng tốt và hai đứa con ngoan của tôi liền lập tức từ bỏ tôi.
Tôi chec thảm trong căn nhà tồi tàn không ai ngó ngàng. Mãi đến khi chec đi tôi mới biết chồng và các con đều căm hận tôi đến tận xương tủy.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại ngày mình bị sảy thai.

Cẩm Thành Lí
(Mạt thế | Trọng sinh | Không gian | Độn hóa | Nữ cường | Sủng vật)
Thiên tai bùng nổ—mưa đỏ ngập úng, nắng cháy da , sương độc mù trời, mưa axit ăn mòn, băng giá thấu xương, động đất, sóng thần... Mạt thế kéo đến, nhân loại rơi tuyệt vọng.
An Nam trong kiếp giãy giụa sống sót suốt bốn năm giữa địa ngục nhân gian, cuối cùng chết thảm với đầy oán hận: cha ruột vứt bỏ, bằng hữu phản bội, kẻ thù bủa vây.
Mở mắt nữa, cô trở khi mạt thế giáng xuống!
Kiếp này, cô nắm chắc tiên cơ, tận dụng gian tùy tích trữ điên cuồng: vật tư, mỹ thực, dược phẩm, vũ khí... Tất cả quét sạch chừa!
Người khác vì một ổ bánh mì mà chém giết tranh đoạt, cô nhà ăn bò bít tết, nhấm nháp rượu vang, tiện tay sủng cẩu...
Tra nam tiện nữ? Trà xanh bạch liên? Hàng xóm tâm cơ? Ai dám động cô—chặt tha, đánh đến kêu cha gọi ! Nữ chính điên cuồng, sát phạt quả quyết, bá khí tung hoành, ngứa mắt thì chiến!
(Có CP, nam chính cường đại kém, song kiếm hợp bích – cùng nàng tung hoành mạt thế!)

Yến Kinh Hoan
Thương Vãn – Nữ Cường Nhân từng tung hoành giữa mạt thế, sát tang thi như chém rau, đầu đội trời, chân đạp đất – vậy mà vừa mở mắt đã thấy bản thân xuyên tới Đại Chu triều, trở thành tam thiếu phu nhân của Lục gia, một đại hộ giàu có nức tiếng ở huyện Đông Ninh.
Tưởng đâu vận may đổi đời, sắp hưởng chút phú quý an nhàn, nào ngờ chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu:
Phu quân bị tống ngục vì đầu độc huyện lệnh, Lục gia lập tức sợ bị liên lụy, không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà, một đồng cũng không bố thí.
Bên cạnh chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – nữ nhi nàng, Tiểu Viên Viên – còn đang oe oe đòi bú, cùng hai người hầu thất thần không biết nương vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo – đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo.
Nhưng Thương Vãn không biết sợ là gì. Từng sống trong mạt thế ăn thịt uống máu, chút khốn khó này tính là gì? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – không một món nào thoát khỏi tay nàng!
Kẻ có tiền tới bắt nạt?
Nhà chồng trở mặt đòi bòn rút?
Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh!
Dựa vào linh tuyền trong không gian, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời: trồng thảo dược, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc, lập thương đội, gầy dựng danh tiếng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi!
Thổ phỉ cản đường? Đánh!
Sơn tặc cướp bóc? Đánh!
Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh!
Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, thấy ai dám động tới mẹ liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to:
“Không được ức hiếp nương thân ta!”
Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, không chớp mắt bẻ gãy cổ kẻ địch. Đánh xong còn thong thả cúi người lau sạch vết máu trên giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn.
Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường, vung đao chiến đấu chẳng kém ai:
“Thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo!”.
Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán:
— Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!

Khuyết Danh
Thành Kiến An dạo ấy thịnh hành chuyện cưới vợ xấu.
Thế là, ta, một nha đầu nhà quê bán bánh nướng, lại thành tân nương tử của tiểu thiếu gia Đoạn gia, Đoạn An Lan.
Đoạn An Lan chê ta nóng tính, chê ta chẳng hiểu phong nhã, chữ cũng không biết, nhìn ta bằng tám trăm cặp mắt coi thường. Câu hắn ta thường treo trên miệng nhất là:
"Đồ nữ nhân chanh chua nhà ngươi! Thiếu gia ta sớm muộn gì cũng hưu ngươi!"
Sau này, hắn thi đỗ trạng nguyên.
Bệ hạ mở tiệc ban thưởng, hắn ta coi như đã có cớ để hưu thê.
"Nương tử của thần thô tục ngu dốt, bụng không có chữ, thần xin chỉ..."
Ta cần thể diện.
Nhanh hơn hắn một bước, ta đoạt lời: "Xin chỉ hòa ly."
Thế nhưng, ngay lúc ta định quay về quê nhà mở lại quầy bánh nướng nhỏ, Đoạn An Lan lại giật lấy túi đồ của ta, không chịu buông tay.
Hai hàng răng cắn vào nhau nghe rợn người:
"Nàng và tên bạch diện thư sinh ở tiệm may kia tốt với nhau từ lúc nào?
Có phải lúc ta treo đầu trên xà, đâm dùi vào đùi để học không?!"

Khuyết Danh
Vạn Thiên Thiên của thế kỷ hai mươi hai, một đại gia trồng trọt, một kỳ tài thương nghiệp sở hữu không gian trữ vật, trong một trận bão lớn, sân thượng biệt thự của nàng bị thổi bay, đúng lúc ấy, Vạn Thiên Thiên đang ôm chó chăn cừu của mình, liền lập tức bỏ mạng...
Lần nữa tỉnh lại, Vạn Thiên Thiên đã trở thành một tiểu nha hoàn tên Vạn Thiên Thiên, bị người cha tham tiền nhiều mưu kế bán vào Hầu phủ, định cho nàng bò lên giường chủ nhân làm di nương, càng đáng hận hơn là nàng ta còn bò nhầm giường!!!
Nam chính là Tần Hạo, đích tử của Hoàng đế, được gửi nuôi ở nhà thầy giáo để tránh tranh giành ngôi vị. Triều đại bất ổn, nội ưu ngoại hoạn, Hoàng đế và Hoàng hậu đã chịu đựng nhẫn nhục hai mươi năm, cuối cùng cũng nuôi dưỡng con trai trưởng thành.
Tần Hạo đến nhà bằng hữu làm khách, không may uống quá chén, liền nghỉ ngơi ở đó, kết quả lại ngủ với một tiểu cô nương. Ban đầu, chàng muốn nạp nàng làm thiếp, nhưng kết quả nàng lại đòi tiền! Trong một cơ duyên xảo hợp, Tần Hạo được Vạn Thiên Thiên cứu mạng, chàng phát hiện nàng đã mang thai con của mình, bèn quyết định cưới nàng làm chính thất nương tử.
Nhưng kết quả nàng lại nói phải suy nghĩ thêm! Một lần có người bảo Tần Hạo hãy bỏ vợ rồi cưới người khác, Tần Hạo giận dữ nói: "Vợ ta mỗi tháng cho ta mười vạn lượng bạc tiêu vặt, bỏ nàng ngươi cho ta bao nhiêu tiền?" Tất cả mọi người đều kinh ngạc!
Cái tên Đế vương 'ỷ lại' này! Thật là...

Nhược Vũ Sinh Hoa
Vu Xuân Miêu bất ngờ thiệt mạng vì rơi ngựa trong một cuộc thi cưỡi ngựa, linh hồn xuyên vào thân xác một cô nương ngốc nghếch.
Cô nương ấy bị chính cha ruột bán cho nhà họ Tề—một gia đình nghèo khó, mục đích là để sau này thay mẫu thân đã bệnh nặng mà chăm sóc ba huynh đệ trong nhà.
Nhà họ Tề đang lúc khốn đốn: không đủ cơm ăn, mẫu thân bệnh nặng, phụ thân qua đời vì tai nạn, trưởng tử lại gãy chân, chỉ còn hai tiểu đệ nhỏ tuổi nương tựa nhau.
Không có bàn tay vàng, Vu Xuân Miêu chỉ dựa vào kiến thức phổ thông mình có, một thân một mình xoay sở giữa tình cảnh bế tắc này. Nàng đào thuốc trên núi, nghiên cứu cây cỏ làm thuốc, rồi nghĩ ra cách làm thạch và trà sữa bán kiếm tiền.
May thay, nhà họ Tề tuy nghèo nhưng ai nấy đều thật thà, lương thiện. Cả nhà đồng lòng, lại thêm những ý tưởng mới mẻ của Vu Xuân Miêu, từng bước vượt qua khó khăn, cùng nhau làm nên cuộc sống khấm khá.

Hồng Mông
Thể loại: Cổ đại, gương vỡ không lành, thị giác nữ chủ, HE.
Văn án
Quý phi nói, thật ra nàng là người xuyên không, chúng ta đều là nhân vật trong tiểu thuyết.
Nàng là nữ chính, mà ta là nữ phụ ác độc, Hoàng Thượng là nam chính, nàng nhất định phải công lược hắn.
Quả thật nàng đã cướp đi sự độc sủng của hoàng đế, quyền quản lí hậu cung, thậm chí còn muốn giành lấy hậu vị của ta.
"Thứ ngươi dựa vào không phải chỉ là sủng ái của nam nhân thôi sao?" Ta thật sự không thể nhịn được nữa, nữ nhân xuyên không này không có chút quyền thế nào, sao dám chạm vào vị trí của ta?
"Chim sẻ chính là chim sẻ, cho dù bổn cung rời tổ phượng hoàng, ngươi có thể ngồi vào được sao?"
Tổ tiên ta là công thần khai quốc, tằng tổ phụ có công cứu giá được đặc cách hợp táng trong hoàng lăng, phụ thân kế thừa tước vị quốc công, huynh trưởng ruột hiện giờ là Tể tướng hàng nhất phẩm.
"Cái này ngươi gọi là "cung đấu" đúng không? Bổn cung chính là muốn nhìn, ngươi lấy cái gì đấu cùng bổn cung!"

Zhihu
“Nếu ta chết, chàng sẽ cưới được nàng ta rồi. Chẳng lẽ chàng không vui sao?”
Khóe môi ta rỉ máu tươi, nhưng trong vòng tay Tiêu Tư Duệ, ta vẫn nhìn hắn khẽ cười: “Tang sự của ta và hỷ sự của thiên kim tiểu thư Tướng phủ cử hành cùng nhau, Vương gia sao lại không cao hứng cho được?”
Hai cánh tay Tiêu Tư Duệ ôm ta khẽ run rẩy, hắn giận dữ quát: “Bạch Tư Nhược, rốt cuộc nàng đã uống phải độc dược gì? Mau nói!”
Ta mỉm cười chạm vào mi mắt Tiêu Tư Duệ: “Chính là độc dược do Vương gia ban tặng, giờ lại hỏi ta sao?”

Lý Thi Tình
Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi!
Tác giả: Lý Thi Tình
Tình trạng: Hoàn thành
Mới nhất: Phiên ngoại năm
Hố: 18/6/2025 - 17/7/2025
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt sủng, Xuyên thư, Cung đình hầu tước, 1v1
Tóm tắt:
Tạ Vân vốn chỉ định đọc chơi một quyển tiểu thuyết cung đấu trước khi ngủ, ai ngờ vừa gấp sách đã bị kéo thẳng vào trong đó. Nàng trở thành vị hoàng hậu tuyệt sắc, da trắng như tuyết, eo thon chân dài, nhưng vận mệnh lại vô cùng bi thảm: tay cầm bài tốt mà đánh tan nát, cuối cùng chết cháy thê lương.
May thay, trời thương ban cho nàng một hệ thống rút thăm trúng thưởng. Chỉ cần tích đủ điểm, bảo bối nào cũng có! Tạ Vân liền quyết tâm mặc kệ thị phi chốn hậu cung, chỉ muốn làm một tiểu công chúa tham tiền háo sắc, sống an nhàn hết quãng đời còn lại.
Chỉ là... nàng không ngờ được vị hoàng đế cao lãnh, cấm dục kia lại giữ chặt lấy eo nàng, thì thầm bên tai: “Vân Vân, nàng chỉ được ở bên trẫm, cả đời này chỉ được ở trong lòng trẫm.”
Điểm đặc sắc:
1️⃣ Nữ chính đẹp không tì vết, làm gì cũng khiến nam chính cam tâm tình nguyện.
2️⃣ Có ý kiến gì sao? Xin xem lại điều thứ nhất!
3️⃣ Nữ chính là người có bàn tay vàng do rút trúng hệ thống, sở hữu thể chất Cẩm Lý (thể chất thì cực kỳ may mắn, đi đâu cũng gặp quý nhân, tài nguyên từ trên trời rơi xuống, tu luyện nhanh, ra đường nhặt được bảo vật, có khí vận nghịch thiên.) lại được trang bị đầy đủ như Mỹ Bạch Hoàn (thuốc trắng da), Phong Ngực Đan (giúp vòng một tăng lên vài size ngay lập tức, trở nên "nở nang quyến rũ"), Tẩy Tủy Quả (Đây là linh quả giúp người ăn tẩy tủy phạt kinh, xóa bỏ tạp chất, nâng cao căn cốt (thể chất gốc), từ đó tu luyện dễ dàng, thiên phú tăng cao.) – toàn những thứ vừa nghe tên đã khiến người ta thèm muốn. Đã ăn qua là nhớ mãi, lại còn mở rộng cả não vực, thứ gì cần có đều có, tùy cô lựa chọn.
✨ Truyện ngọt sủng, không ngược, thỏa mãn tâm hồn thích mộng mơ của những trái tim mê ngôn tình cổ đại!
📌 Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Ngọt văn · Xuyên thư
Nhân vật chính: Tạ Vân, Quý Cảnh Lẫm
Nhân vật phụ: Quý Cảnh Hành, Tạ Vân Thư, Trần Sanh, Ôn Lam, Tiêu Thu Trà, Trinh Quý Nhân