Trang 70 / 211 · Tổng 2532 truyện

An Viên

An Ni

Dungly

Diệp Hy

Dịch Dương Thiên Vy

Bắc Cực Hồ.

Tiểu Ly Không Khóc

A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)
![[Thích Cố] Quỷ Ban - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F16191.webp&w=1920&q=75)

Mặc Bảo Phi Bảo

Quảng Lăng Tán Nhân

Tiểu Bạch.

Kê Mao Lệnh Tiễn

Hậu Vũ Đẳng Thiên Tình

Đương Mộc Đương Trạch
Tôn thất đấu đá, chịu tình nghĩa chú cháu; thanh danh Cẩm Thái, để lại hồng nhan tuyệt thế; ngàn năm một vị vua, yên bình vì hậu thế.
Khúc mắt tình cảm giữa ba người, giang sơn làm mồi nhử, thiên hạ làm tiền cược, chỉ để tác thành cho sự bình an của một người.
WARNING: Nữ chính ko sạch, nếu ko hợp gu các bạn có quyền dừng ở phần 1 & chia tay tại đây. Miễn nói lời cay đắng! Mọi bình luận tiêu cực về vấn đề này mình sẽ xóa thẳng tay nhé!
P/S: Tính cả phần 1 thì đây là câu chuyện có bối cảnh trải dài suốt 4 thế hệ nên mình tóm gọn bằng sơ đồ cho các bạn dễ hình dung nhé! (click vào hình để xem full-size)

Cô Quang Tàn Chiếu

Phạm Phỉ
Ta có nghề nghiệp cao cấp, ta là một kiến trúc sư. Tác phẩm ta thiết kế bị cướp khỏi tay. Kẻ từng là đồng nghiệp, là người ta bỏ sạch tâm tư yêu thương.
Nhưng mà hôm nay, ta thất nghiệp.
Bởi vì tác phẩm của ta giúp công ty kiếm lời hơn nghìn vạn(*). Chẳng qua không phải cho công ty ta mà là công ty đối thủ.

Twoevilcats

Thất Nhan Nhan

Dịch Nhân Bắc
Thể loại: Cổ trang, 1×1, khốn nạn công si tình thụ, ngược luyến tàn tâm, HE
Biên tập: Hà Hi, Trang Nguyen, Tiểu Quyên
Hiệu chỉnh: Lynn, Hà Hi.
Từng ngày trôi qua Mã Phu ở bên cạnh Lục Khí chắm sóc yêu thương hắn, chẳng những dạy hắn võ công mà ngay cả thân thể cũng tự nguyện dâng đi. Y không cầu điều gì cao sang chỉ mong một điều rằng Lục Khí mãi mãi nhớ đến y… chỉ như vậy là đủ…
Nhưng khi Lục Khí lớn lên y thay đổi tính cách đến khi công thành dành toại, áng hình xưa kia cũng một mực chôn vùi để sánh vai cùng giai nhân. Đem tất cả cảm tình biến thành tình cảm đơn phương, biến thành vọng tưởng của riêng mình Mã Phu…
Nữ tử mềm mại, nam tử chở che…Họ đi bên nhau là một bức tranh tuyệt mĩ.
Mã Phu thấy thống hận, sống mắt cay cay nhìn nét ôn nhu trên gương mặt kẻ bạc tình…Biểu tình đó, một lần thôi có thể nào dành cho y?
Lục Khí đối với Mã Phu là tình yêu, là sinh mệnh, là toàn bộ những gì y có thể có được…Không quản ngại gian lao, ôm hết đau thương vào mình cốt chỉ để một người quan tâm đến…
Kẻ si tình chạy mãi, chạy mãi theo sau một kẻ bạc tình…
…Cuộc tình này rồi sẽ đi về đâu…?