Trang 5 / 211 · Tổng 2532 truyện

Mãn Lạng Đông Tây
Cún con si tình cố chấp VS Anh trai "thẳng tính" lạnh lùng
*
Từ việc thầm yêu Chương Tranh nhiều năm, đến sau khi tỏ tình thất bại, bốn năm không gặp lại.
Điều Đào Nhiên nghe nhiều nhất từ anh trai mình là: Em có thể thích người đồng giới, nhưng anh mãi mãi là anh trai của em.
"Nhưng chúng ta không có quan hệ huyết thống, chúng ta có thể yêu nhau." Đào Nhiên luôn lặp đi lặp lại lời cầu xin.
Nhưng cho đến khi chết vì ung thư, Đào Nhiên vẫn không đợi được một lần hồi đáp từ Chương Tranh.
Sau này.
Sống lại một đời.
Chương Tranh, người chưa bao giờ chịu nhượng bộ một phân, sau bao đấu tranh, đã ôm chặt cậu vào lòng một cách lúng túng, hôn lên môi cậu một cách hoảng loạn, không theo quy tắc nào.
Giọng run rẩy.
"Nhiên Nhiên, đừng quên anh."
"Là anh sai rồi, là anh quá cố chấp và chậm hiểu."
"Cho anh một cơ hội nữa, lần này, anh sẽ theo đuổi Nhiên Nhiên, được không?"
Lúc đó, họ vừa trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Một chiếc xe đi ngược chiều mất kiểm soát, lao nhanh về phía họ.
Người lái xe Đào Nhiên bị thương nặng, hôn mê hơn một tháng, suýt mất mạng.
Còn Chương Tranh ngồi ghế phụ, chỉ bị một chút vết thương ngoài da.
Đào Nhiên vừa tỉnh lại, yếu ớt và mơ hồ.
Đưa tay yếu ớt đẩy người đàn ông xa lạ đang ở quá gần mình, nhíu mày khẽ lặp lại: "Tôi thật sự không quen anh."
Tags: Hào môn gia thế, Tình yêu sâu đậm, Trọng sinh, Ngọt ngào, Nhẹ nhàng, Cứu rỗi
Góc nhìn nhân vật chính: Đào Nhiên, Chương Tranh
Tóm tắt một câu: Anh trai tôi yêu tôi, nhưng chính anh ấy cũng không biết
Ý nghĩa: Tình yêu không biết từ đâu đến, nhưng đã sâu đậm

Diệp Phỉ Nhiên
Vì mẹ làm giúp việc cho nhà Ứng Quân nên Dương Tuyết Ý buộc phải sống dưới một mái nhà với cậu ta. Ứng Quân lạnh lùng kiêu ngạo, chẳng bao giờ ném cho cô một ánh mắt thiện cảm.
Để mẹ đỡ vất vả, Dương Tuyết Ý chủ động giặt đồ nấu cơm cho Ứng Quân, cô liền bị bạn bè của cậu ta trêu là “vợ nuôi từ bé”. Ứng Quân chỉ đáp lại bằng nụ cười lạnh lùng: “Cô ta? Làm sao có thể chứ?”
Dương Tuyết Ý ước mơ ngày mẹ nghỉ việc để không phải nhìn mặt tên đáng ghét này nữa.
Ngay cả khi thổi nến sinh nhật cũng không quên ước cho Ứng Quân gặp đại họa.
Không ngờ lời nguyền ứng nghiệm –
Nhân tình của bố Ứng Quân mang thai và tìm đến cửa, ông ta quyết định ly hôn với vợ để cưới nhân tình.
Lúc này Ứng Quân mới biết mình không phải con ruột, mà là đứa con do mẹ cậu ta và người yêu cũ sinh ra.
Từ thái tử bị phế truất, Ứng Quân bị đuổi khỏi nhà, mẹ cậu bỏ lại con trai để đi nước ngoài chữa trị vết thương lòng.
Mẹ của Dương Tuyết Ý cũng chính thức nghỉ việc tại nhà họ Ứng.
Nhưng tiếc thay, mẹ cô lại không nỡ nhìn Ứng Quân rơi vào cảnh khó khăn, nên đã tốt bụng nhận nuôi cậu ta.
Giờ đây kẻ sống nhờ lại thành Ứng Quân, Dương Tuyết Ý hả hê, thành thạo sai bảo vị thiếu gia thất thế này—
“Ứng Quân, tôi muốn ăn nho, mau đi rửa đi!”
“Ứng Quân, tôi ăn xong rồi! Mau rửa bát đi!”
Chỉ là Dương Tuyết Ý không ngờ rằng, một lần “chăm sóc” quá đà lại khiến cô rơi vào tình huống khó xử.
Càng không ngờ là, “thái tử” sa cơ có ngày trở lại ngai vàng – bố ruột của Ứng Quân xuất hiện.
Hơn nữa ông ấy giàu gấp trăm lần ông bố cũ!
Vừa lên ngôi chưa lâu, “hoàng đế mới” lại chủ động tìm đến, sau cửa kính Rolls-Royce là gương mặt điển trai của Ứng Quân.
Đang lúc Dương Tuyết Ý tưởng cậu ta đến trả thù, thì liền nghe thấy:
“Nho rửa xong rồi, lên xe mà ăn.”
Vẫn là cái vẻ mặt lạnh như tiền ấy –
“Đói thì về nhanh đi, tôi đi nấu cơm.”
“Em không phải vợ nuôi từ bé của tôi sao? Muốn chạy đi đâu? Không phải là khiến tôi yêu em rồi giờ lại không muốn chịu trách nhiệm đấy chứ?”
Dương Tuyết Ý: …
—–
Chó lạnh lùng miệng cứng hơn trời sập VS Mèo con đáng yêu biết co biết duỗi
Thanh mai trúc mã – Oan gia ngõ hẹp
Thẻ nội dung: Đô thị – Gần quan được ban lộc – Thanh mai trúc mã – Tinh anh trong ngành – Nhẹ nhàng – Đóa hoa cao lãnh.
Tóm tắt: Kẻ cấm dục cuối cùng cũng phá vỡ nguyên tắc.
Ý tưởng chủ đạo: Chỉ khi vượt qua sự kiêu ngạo và định kiến, con người mới có thể thực sự đón nhận tình yêu.

Hỉ Phúc
Giới thiệu
Năm mười tám tuổi, Hứa Niệm Sênh trót đem lòng yêu bạn của cậu mình, một người đàn ông lớn hơn cô vài tuổi. Ngày nhận được kết quả thi đại học, cô gom hết can đảm thổ lộ lòng mình với anh nhưng lại bị anh phũ phàng từ chối.
Bẵng đi ba năm, hai người tình cờ gặp lại nhau. Người đàn ông cô từng đem lòng thương mến, là ánh trăng sáng trong lòng cô nay đã trở thành một vết đen trong quá khứ mà cô muốn quên đi. Cô cảm thấy xấu hổ, muốn chứng tỏ mình không còn tơ vương gì đến anh nữa, chủ động lên tiếng: “Chú Tống.”
Người đàn ông khựng lại, sau đó lặp lại lời cô: “Chú Tống?”
Hứa Niệm Sênh tỏ ra lễ phép: “Chú bằng vai phải lứa với cậu của cháu mà.”
Người đàn ông cười khẩy: “Được thôi.”
Nhưng sau đó, vận xui của Hứa Niệm Sênh tới rồi. Người hướng dẫn sắp xếp cho cô đi thực tập, không ngờ vừa vào công ty mới phát hiện ra ông chủ lại là quá khứ không muốn nhắc đến của cô.
“…”
Kỳ thực tập này cũng không nhất thiết phải làm nữa.
—
Hứa Cẩm Ngôn hay tin cháu gái mình tới công ty của người anh em tốt của anh ấy thực tập liền gửi gắm nhờ đối phương chăm sóc. Đối phương đồng ý, còn nói lời giữ lời. Không chỉ giúp cô gái nhỏ thuê nhà, ngay cả khi cô ốm anh cũng tranh thủ thời gian tới chăm sóc, trong công việc lại còn cho không ít cơ hội rèn luyện năng lực. Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy mình quả là có mắt nhìn người, người anh em tốt của anh ấy quả thực rất đáng.
Sau đó, người anh em tốt của anh ấy gặp phải một chuyện khó xử. Đối phương đang theo đuổi một cô gái. Hứa Cẩm Ngôn, với tư cách là người đàn ông đã có gia đình, liền nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm theo đuổi vợ cho người ta.
Sau một chuyến công tác trở về, Hứa Cẩm Ngôn ghé qua thăm cháu gái, bấm chuông cửa một lúc, cửa vừa mở đã nhìn thấy người anh em chí cốt của mình ăn vận chỉnh tề đứng ngay ở cửa lúc nửa đêm.
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Ngốc quá đi mất, mình coi người ta như anh em thân thiết, nhưng nào biết đối phương lại muốn gọi mình là cậu.

Vu Triết
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hỗ công , Song thị giác
Phàn Quân x Trâu Dương
Này, đá quán.
Đời người có tình yêu thì mọi nẻo đường đều bằng phẳng.
Giới thiệu
Một nam sinh đại học thuộc phái diễn xuất với phong cách cổ trang và bạn trai người máy bị điếc một bên tai do hắn đá quán mà có được.
✩Hỗ công
✩HE
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Phàn Quân, Trâu Dương | Nhân vật phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Này, đá quán.
Chủ đề: Đời người có tình yêu thì mọi nẻo đường đều bằng phẳng.

Công Tử Vu Ca
Editor: Hương Lee
Beta: Hương Lee
☘️Hán Việt: Loạn sinh huynh đệ hỗ hoán nhân sinh [ngu nhạc quyển]
☘️Tác giả: Công Tử Vu Ca
☘️Nguồn: Lucky Clover
🍀 Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Báo thù, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, ABO, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Nhiều CP, Đô thị tình duyên, Ngược tra, Vả mặt, 1v1.
Giản Văn Minh (Alpha) và Giản Văn Khê (Omega) là cặp song sinh giống nhau như đúc. Văn Minh theo đuổi giới giải trí nhưng không có chí, suốt ngày bám theo ngôi sao Chu Đĩnh. Văn Khê lại mắc kẹt trong cuộc hôn nhân danh nghĩa với cậu chủ nhà hào môn Hề Chính.
Một ngày, hai anh em quyết định tráo đổi thân phận. Văn Khê thay em bước vào showbiz, nhanh chóng tỏa sáng với khí chất hoàn toàn mới, khiến Chu Đĩnh - người từng khinh thường Văn Minh - bắt đầu dao động. Trên phim trường, hắn dần nghi ngờ: "Giản Văn Minh" này là một Omega.
Trong khi đó, Hề Chính phát hiện "Giản Văn Khê" như biến thành một người khác, khiến hắn không thể rời mắt. Trò chơi tráo đổi định mệnh đã bắt đầu, kéo theo tình cảm, quyền lực và những bí mật dần lộ sáng.

Thần Hôn Tuyến
Thể loại: Original, đam mỹ, hiện đại, truyện hành trình sông Nile, từ giả thành thật, chua ngọt, lâu ngày gặp lại, yêu thầm, gương vỡ lại lành, road trip, niên hạ (công nhỏ tuổi hơn thụ), 1v1, HE
Giới thiệu:
Hứa Định thầm thương Trần Quân Triết, vì tình cảm ấy mà làm ra vô số chuyện ngu ngốc chẳng dám nhớ lại. Lúc tốt nghiệp, anh lấy hết can đảm tỏ tình, rốt cuộc chỉ nhận về một câu: "À. Tôi là trai thẳng."
Sau đó, kẻ bắc người nam, không còn liên lạc.
Cho đến khi tình cờ gặp lại nơi đất khách quê người, Hứa Định là tài xế đón khách cho công ty du lịch, còn Trần Quân Triết là khách hàng lớn đặt tour cao cấp theo yêu cầu.
Ánh mắt chạm nhau, hai bên đều im lặng, cảm thấy bản thân như thằng đần. Hứa Định đạp mạnh chân ga, chiếc xe đâm thẳng vào rào chắn.
Khi tỉnh lại, Trần Quân Triết ngồi ghế phụ đã mất trí nhớ: "Hình như tôi từng gặp anh ở đâu đó."
Hứa Định cười lạnh: "Cậu sắp kết hôn rồi mà còn nói mấy lời này? Có tin tối nay ông làm thịt cậu luôn không?"
(Thật ra Trần Quân Triết mới là công.)
Hứa Định không biết việc bịa ra ký ức cho một người mất trí nhớ có phạm pháp không. Thôi kệ, vận may trời ban thì tội gì bỏ phí.
Anh nói họ là người yêu, anh nói họ đang đi hưởng tuần trăng mật.
Anh lừa một trai thẳng ôm mình, hôn mình, ngủ cùng mình.
Đôi khi chính anh cũng thấy bản thân thật đáng xấu hổ.
Cho đến một ngày nọ, anh mở điện thoại của Trần Quân Triết, phát hiện một thứ mang tên《Nhật ký quan sát Hứa Định》với những lời lẽ còn đáng xấu hổ hơn.
Thì ra Trần Quân Triết chưa từng mất trí nhớ, hơn nữa còn định cầu hôn anh khi kỳ nghỉ kết thúc...
*
Ngoài lạnh trong nóng x Ngoài lạnh trong nóng.
Một viên kẹo chanh trên hành trình ngập nắng.
Câu chuyện diễn ra tại Ai Cập.
Đôi bên cùng hướng về nhau (điều này rất quan trọng).
Tên truyện lấy cảm hứng từ Pablo Neruda.

Mộ Nghĩa
Tags: Hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, thiên chi kiêu tử, tinh anh giới nghiệp, truyện ngọt.
Gương vỡ lại lành | cưới trước yêu sau | ngọt ngào xen lẫn giằng co | chênh lệch thể hình bùng nổ.
VĂN ÁN
1.
Phó Lận Chinh, Thái tử gia của giới hào môn ở Kinh thành, cao mét chín, có cơ bụng săn chắc, có hình xăm Thủy Triều, là tay đua giải đua F1 nổi tiếng toàn cầu. Anh mang vẻ ngoài ngông nghênh, bất cần và luôn là tâm điểm ở bất cứ đâu.
Dung Vi Nguyệt, thiên kim tiểu thư xuất thân từ gia đình thư hương ở Kinh thành. Cô hiện điều hành một phòng studio về kỹ thuật "Hoa ti khảm nạm" (Hoa Ti Silicat - Pháp Lam - kỹ nghệ thủ công truyền thống). Với đôi mắt long lanh, vòng eo mảnh mai và chiếc sườn xám màu xanh thanh thiên, cô mang vẻ đẹp dịu dàng, thanh lãnh, nổi tiếng là người khó tiếp cận.
Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, hai người tưởng chừng như đến từ hai thế giới hoàn toàn khác biệt, lại bất ngờ tái ngộ. Trong một lần gặp mặt, khi giáo sư còn trêu đùa: “Nguyệt Nguyệt từ nhỏ đã ngoãn, cậu đừng có mà trêu chọc con bé nhé”.
Ánh mắt Dung Vi Nguyệt khẽ động, người đàn ông đối diện lười biếng ngước lên nhìn: "Thật sao?"
Nhưng khi chỉ còn hai người, sự ngạo mạn và vẻ điềm tĩnh của anh lập tức tan biến.
Anh áp sát cô vào tường, phả hơi thở khàn khàn bên tai:
"Dung tiểu thư đúng là ngoan ngoãn thật đấy. Nhưng hình như cô quên mất hồi đó ngồi trong lòng tôi vặn vẹo như thế nào rồi à?"
"..."
Ký ức lập tức quay về những năm tháng tốt nghiệp cấp ba:
Dưới cái nóng oi ả, trong căn phòng đóng kín rèm, cô dựa vào vai anh mồ hôi đầm đìa, còn anh thì cắn tai cô một cách hư hỏng: "Hết mệt chưa? Lại thêm lần nữa nhé?"
2.
Thời cấp ba, Dung Vi Nguyệt chỉ chuyên tâm học hành, tránh xa những công tử nhà giàu như Phó Lận Chinh.
Nhưng anh lại cố tình cứ quấn lấy cô.
Cô mắng anh là đồ khốn, anh nhếch môi: "Vậy thì xem em có cam tâm tình nguyện lọt vào tay một tên khốn như tôi không."
Anh sẽ bá đạo quấn lấy cô để đòi hôn, cũng sẽ dịu dàng dỗ dành cô uống thuốc, chở cô đi khắp nơi, lên đỉnh núi ngắm sao trời.
Rầm rộ, mãnh liệt, nhưng cuối cùng cũng chỉ như hoa quỳnh nở chốc lát.
Cô dứt khoát bỏ anh mà đi, không hề quay đầu lại.
Nhiều năm sau tại buổi họp mặt cựu học sinh, nhiều người thầm bàn tán liệu hai người có thể nối lại duyên xưa. Nhưng họ chỉ thấy vị thái tử gia đang ở đỉnh cao danh vọng vẫn lạnh lùng, cao không thể chạm tới, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cô cũng hờ hững không chút gợn sóng.
Mọi người đều nói:
Phó Lận Chinh kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể quay đầu lại chứ.
Không hề ai hay biết, đêm đó anh đã say mèm.
Trong bãi đậu xe, Dung Vi Nguyệt bị anh ép vào chiếc Pagani màu đen bạc. Đôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, khản giọng: "Dung Vi Nguyệt, ở chỗ em, lão tử chính là một con chó. Em còn muốn đùa giỡn tôi bao nhiêu lần nữa?"
Phó Lận Chinh không có điểm yếu. Nếu có, thì đó chính là người tên Dung Vi Nguyệt. Tình yêu không thể giấu được, chỉ cần cô liếc nhìn một cái, ngọn lửa bị kìm nén kia sẽ bùng cháy dữ dội, im lặng nhưng bỏng cháy.
3.
Sau này vào một dịp Tết Trung thu, Dung Vi Nguyệt tăng ca tại studio. Phó Lận Chinh vừa kết thúc cuộc đua ở nước ngoài, đã xuất hiện trong màn đêm.
"Đến Trung thu rồi, không phải nên về nhà ngắm trăng sao?"
"Nhưng mà trăng ở nước ngoài cũng có thể ngắm được mà."
Phó Lận Chinh cong môi, ôm lấy cô và đặt một nụ hôn:
"Đây là trăng của tôi."
Cặp đôi: Thái tử gia bất cần, ngông cuồng x Mỹ nhân cổ điển dịu dàng, thanh lãnh.
Nghề nghiệp: Tay đua xe x Người thừa kế di sản phi vật thể.
【Tiểu kịch trường】
Phó Lận Chinh tuổi đời còn trẻ đã đăng quang vô địch thế giới, khiến hàng ngàn cô gái say mê, nhưng tiếc là tin kết hôn sớm đã được tung ra. Cả mạng xã hội đều đoán Phó phu nhân là ai. Sau đó, Phó Lận Chinh tổ chức một hôn lễ thế kỷ. Có người đăng ảnh: Trên đảo Santorini ở Hy Lạp, người đàn ông cúi người ôm hôn cô dâu, pháo hoa rực rỡ nở trên nền mây màu cam đỏ, lãng mạn và hoành tráng.
Cả mạng xã hội rung động.
Ngày hôm đó, Phó Lận Chinh cập nhật một dòng trạng thái ghim: 【Giành được chức vô địch không phải vinh dự cao nhất đời tôi, cưới được em mới là @Dung Vi Nguyệt.】
Từ mười tám tuổi đến giờ, cô là mối tình đầu, cũng là tình yêu duy nhất cả đời này.

Tuế Tuế Trường Cát
【 Ôn nhu kiên cường mỹ phụ × Tân đế âm độc cuồng vọng 】
# Nữ phi nam c • Tỷ cẩu • Cưỡng đoạt • Trung khuyển điên cuồng ái #
1. Lệ Lan Tâm thủ tiết đã nhiều năm.
Năm xưa bị bán vào thế gia để xung hỉ, phu quân chết sớm, nàng trở thành quả phụ cô độc, thân phận thấp kém, lại bị gia pháp trói buộc, không thể tái giá. Nàng chỉ đành dọn đến một tiểu viện hẻo lánh gần tướng quân phủ, lặng lẽ thủ tiết qua ngày.
Đến năm nàng hai mươi bảy tuổi, phong vân kinh thành đột biến. Hoàng đế lâm trọng bệnh, các vương tranh đoạt, binh hỏa bùng lên, lửa loạn quét sạch kinh giao.
Thế đạo đảo điên, nàng chỉ là một phụ nhân yếu đuối, trong nhà không quyền, ngoài cửa không người che chở. Ngoại viện loạn thanh không ngớt, nàng chỉ biết đóng chặt cửa, ngày đêm cầu khấn kiếp nạn sớm qua.
Cho đến một đêm giá lạnh. Dưới chân tường sau viện, nàng nhặt được một thiếu niên toàn thân đẫm máu, y phục hộ vệ, gương mặt tuấn lệ mà thanh lãnh.
Nàng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn là không đành lòng, đem hắn cứu về.
Hắn tự xưng là Lâm Kính, thị vệ Tấn Vương phủ. Hắn nói binh loạn đã dần lắng, Tấn Vương sắp nắm đại thế, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn nói nàng cứu hắn một mạng, từ nay nàng chính là người nhà duy nhất của hắn.
Từ đó, tiểu viện vốn tịch mịch nhiều thêm một bóng người trẻ tuổi, cao lớn, trầm mặc mà nhiệt tình.
Hắn thay nàng làm việc nặng, lén để bạc trong phòng nàng; nàng không chịu nhận, hắn lại đổi thành đồ bổ, tơ lụa, mấy thứ đồ chơi lặt vặt...
Lệ Lan Tâm nhìn nụ cười nhạt nhẽo nhưng tỉ mỉ của đối phương, dần dần quen thuộc, dần dần ỷ lại.
Nàng còn vụng trộm giấu riêng ít bạc, nghĩ một ngày nào đó sẽ làm của hồi môn nho nhỏ cho “đệ đệ” mà nàng nhặt về.
Cho đến đêm mưa nặng nề, oi bức, tiếng gió hòa cùng tiếng mưa.
Rèm màn bị xốc lên.
Hắn bước thẳng vào giường nàng.
2. Năm đó, giữa buổi đầu hạ nắng nhẹ, Tông Lẫm – lúc ấy còn là hoàng tử Tông thị – lần đầu nhìn thấy nàng.
Trong hành cung náo nhiệt, người đông như dệt. Chỉ có góc đình xa xa, một phụ nhân áo vải mộc mạc, tóc đen búi đơn sơ chỉ cài mấy cây trâm bạc, cúi đầu hái hoa, từng cánh từng cánh thả xuống ao.
Nhu hòa như nước, trầm tĩnh như sương mai.
Tông Lẫm nhìn một khắc liền kết luận: “Nữ nhân bình phàm, ngoan thuận, tẻ nhạt.”
Không lâu sau nàng phát hiện ra hắn, hoảng hốt cúi đầu, tránh né đến mức không dám nhìn hắn thêm nửa phần. Nàng mượn đường, quỳ bái, khiêm nhường như cát bụi.
Hắn chẳng để trong lòng.
Nhưng từ đó về sau, nàng lại tiến vào mộng hắn, thanh âm mềm nhẹ ngày càng vặn xoắn, triền miên khiến hắn mấy tháng mất ngủ.
Thật là trở ngại đại cục, hắn cần diệt trừ tâm ma này.
Có người hiến kế: Nàng chỉ là một quả phụ thân phận thấp hèn, nhiều năm phòng không, e rằng vừa liệt vừa dưỡng, không dễ đối phó. Không bằng chơi một trò tiêu khiển, chốc lát liền chán.
Tông Lẫm im lặng.
Nửa tháng sau, Lâm Kính liền xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Ban đầu chỉ là trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu, hắn không thể ngừng.
Đến khi Lệ Lan Tâm dịu dàng đưa hắn ít bạc nàng tự tay dành dụm, nói để sau này cho hắn dùng để cưới vợ, Tông Lẫm ngây người.
Rồi hắn cười.
Thì ra kẻ không hề vô tình kia không phải hắn, mà là nàng. Che giấu lâu như thế, cuối cùng cũng không lấp nổi tấm lòng đã nguội lạnh của nàng.
LƯU Ý: Nữ lớn hơn nam, nữ phi nam c, cường thủ hào đoạt, cưỡng đoạt, ái mà không được, trung khuyển điên cuồng, song phương đều bệnh. Không ngọt, hỏa táng tràng toàn tuyến. 1v1 – HE, không có ôn nhu.
Một câu tóm tắt: Ôn nhu mỹ phụ lỡ cứu phải một con chó điên là tân đế âm ngoan, là kiếp số đời nàng.
Lập ý: Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân, mà kẻ điên thì chẳng bao giờ chịu buông tay.

Khói Ảo

Phương Kanddy

Lâm Linh

Tiêu Bạch Nhiễm

Mạc Vô Tâm

Văn Nhã Ai Cập Miêu

Clover's

Huyền Tran99

Giản Thập Nhất

Yu Arina

meooppa

Linky