Trang 47 / 211 · Tổng 2532 truyện
![[Thập Niên 90] Chị Đây Không Yêu Chồng Nữa! - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F22261.webp&w=1920&q=75)
Sâm Lâm Tiểu Hương Chương
Tôi đã làm vợ của Trần Nam suốt ba mươi năm.
Ngay cả khi tôi lâm bệnh nặng, anh vẫn một mực ở bên cạnh chăm sóc không rời.
Con cháu đều khen tôi có phúc, hàng xóm láng giềng thì ngưỡng mộ tôi có được một người chồng tốt.
Thế nhưng chỉ có tôi mới biết, người đàn ông bên cạnh mình, nhìn qua thì ôn hòa nhưng thực chất lại là một tảng băng giá lạnh và chưa từng yêu tôi dù chỉ một chút.
Ngày tôi nhắm mắt xuôi tay, thậm chí anh không rơi nổi một giọt nước mắt.
Sau khi sống lại, tôi quay về những năm chín mươi, thời điểm cả hai vừa mới kết hôn.
Lần này, tôi quyết định xem Trần Nam như một công cụ để kiếm tiền, để ngủ cùng, và để nuôi dạy con gái.
Thế nhưng, khi tôi bắt đầu trở nên lạnh nhạt thì Trần Nam lại đột nhiên như "mở mang đầu óc".
“Em à, có thể... cho anh vào lần nữa không?”
Ừm...

Liên Tuyết

Quả Ninh Tiểu Công

Nhược Hoa Từ Thụ

Chu Chu Dư Chu Chu

Tô Thành

Mạch Hương Kê Ni

Thiên Quân

Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, gương vỡ lại lành, trúc mã trúc mã, hơn tuổi, HE;
Tóm tắt:
Cậu tưởng rằng chỉ cần đánh đổi tất cả, là Ngôn Hòa sẽ có thể yêu mình như trước.
Giới thiệu:
Đã 5 năm rồi, Ngôn Hòa quay về rồi, bằng tâm thế khó lòng bóc tách rõ.
Về đến nơi, lại trông thấy cái người được anh nâng niu trong tay từ bé kia giờ đang lấm lem bùn đất, bôn ba mưu sinh.
Chắc là cực nhọc khổ sở lắm, nhưng vẫn phải cười với anh.
Dè dặt ấp ủ trái tim nóng bỏng, cẩn thận dâng nó lên.
---
Góc nhìn của thụ: Cậu tưởng rằng chỉ cần đánh đổi tất cả, là Ngôn Hòa sẽ có thể yêu cậu như trước.
Hóa ra sau cùng chỉ là giấc mơ tham lam giữa ban ngày của bản thân.
----
Đại loại là câu chuyện 2 người công chính & công phụ cùng nhau hành thụ lên bờ xuống ruộng.
Gương vỡ lại lành, cưa lại chồng cũ.
Gạch chân trọng điểm: Công phụ làm nền rất xấu, có phòng tối & cưỡng ép.
Thụ từng bị công phụ cuongbuc, ai không chịu được xin hãy cẩn thận.
Công nặng tình trong ngoài bất nhất x Thụ đáng thương có bị hành trăm ngàn lần cũng phải theo đuổi chồng
Ngôn Hòa x Mục Tinh Dã
1v1 HE
Hòa nhã trước mọi sự, cho nên Ngôn Hòa là công

Tô Gia Công Tử
Thể loại: đam mỹ, cổ đại, chủ thụ, có ngọt có ngược, tương ái tương sát, niên thượng, 1v1, HE
GIỚI THIỆU
Sau một trận phản loạn, Lý Tĩnh Huấn mất đi vị trí thái tử. Y may mắn được thái giám thân cận cứu ra ngoài, sau đó vì để mai táng cho vị thái giám kia, Lý Tĩnh Huấn không một xu dính túi dứt khoát quyết định bán mình.
Lúc tiến vào y mới phát hiện, nơi đây thế mà lại là kỹ viện nổi danh nhất kinh thành.
Nghe nói, quan nhân đầu bảng Phong Nguyệt của Nam Phong quán sắc nghệ song tuyệt, bao nhiêu công tử phú quý chạy theo như vịt, nhưng gần đây hắn lại để mắt tới một tên nhóc sai vặt, lạnh lùng lườm y, chua ngoa đanh đá, hận không thể ăn tươi nuốt sống y.
___
Em là thái tử, sau này sẽ là hoàng đế, một câu liền có thể lấy mạng người, ta chẳng qua chỉ là mặt hàng hạ lưu, không xứng với em, nhưng ta thật sự thích em, ngày ngày đều muốn ở cùng em, em xem ta là kẻ điên cũng được, xem ta là tên ngu cũng chẳng sao, cho dù có một ngày em chạy khỏi đây rồi hạ chỉ ban chết cho ta, ta cũng sẽ làm như vậy.
Người trói ta lại, người giam cầm ta, sỉ nhục ta, mùi vị này, hiện tại đổi thành người trải qua đi.
Đêm trước ngày mất nước, hoàng cung rộng lớn như vậy không có một ai, khắp nơi ngổn ngang, lửa cháy đỏ rực trong Vị Ương cung giống như trận hỏa hoạn ba năm trước. Hắn kéo y ra từ trong ngọn lửa: “Em là của ta, từ khi sinh ra đến lúc chết đi, cả đời này cũng đừng nghĩ chạy khỏi ta.”
Chú thích của tác giả:
Bối cảnh giả tưởng, xin đừng tìm hiểu.
Niên thượng, thiết lập nhân vật có thể gây tranh cãi, thụ phải trưởng thành, lúc sau mới chầm chậm nhận ra trách nhiệm bản thân phải gánh vác.
Công bởi vì nguyên nhân công việc mà giai đoạn đầu không 🌂, hậu kỳ vì thụ thủ thân như ngọc.

Liêu Ninh

Khuyết Danh
Thể loại: Đam Mỹ, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Cường Thủ Hào Đoạt, Trả Thù, Tổng Tài
Team dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道
Giới thiệu
Trước lúc lâm chung, anh trai đã giao đứa trẻ mà anh và người yêu đồng giới nhận nuôi cho tôi.
Anh cầu xin tôi nuôi dưỡng Kỷ Dĩ Tinh đến khi cậu ấy mười tám tuổi.
Tôi căm ghét anh trai mình nên tự nhiên cũng ghét luôn Kỷ Dĩ Tinh.
Vì vậy, dù sống chung dưới một mái nhà nhưng tôi chưa bao giờ đối xử tử tế với cậu ấy.
Đến ngày cậu ấy tròn hai mươi tuổi, tôi đã không chần chừ cắt đứt toàn bộ mối quan hệ với cậu ấy.
Sau này, Kỷ Dĩ Tinh phá hủy công ty của tôi, ép tôi phải cúi đầu trước cậu.
Khoảnh khắc cậu ấy đè tôi xuống giường, cậu nói: “Chú à, chú biết không? Tôi thực sự hận chú chết đi được.”
Tôi nhìn gương mặt tuyệt vọng đầy thù hận của cậu, bỗng dưng bật cười.
“Cậu hận tôi điều gì?”
Cậu bỗng khựng lại, một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt tôi.
“Chẳng qua là cậu hận tôi không yêu cậu đủ nhiều mà thôi.”

Guava

Thập Thất Cô Nương

Thất Nguyệt Lệ

Thuỷ Chử Ngư

Mèo Không Ăn Cá
Ba năm sau khi kết hôn, một người bạn thân của Cố Hoài trêu chọc hỏi anh ta:
“Lấy một người tàn tật làm vợ, cảm giác thế nào?”
Trong đáy mắt Cố Hoài hiện lên một tia chán ghét, giọng lạnh tanh:
“Giống như lúc nào trong tay cũng phải xách một túi rác màu đen, mãi mãi không thể vứt bỏ.”
Tôi ngồi trên xe lăn, siết chặt tờ giấy chẩn đoán mỏng trong tay, rồi quay người rời đi.
Một tháng sau, tôi chết ở Sydney.
Còn Cố Hoài, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của tôi — hoàn toàn sụp đổ.

Zhihu

Zhihu
Sau khi cha mẹ mất, tôi được bạn thân của ba đón về nhà họ Chu.
Sinh nhật 16 tuổi, Chu Gia Vọng say rượu hôn tôi, bắt tôi chỉ được thích một mình anh ta.
18 tuổi, anh ta dụ dỗ tôi nếm trái cấm, nói sẽ dây dưa với tôi cả đời.
24 tuổi, tôi muốn kết hôn.
Nhưng anh ta lại nói, anh ta sẽ không kết hôn.
Sau một tháng chiến tranh lạnh, bạn bè tổ chức tiệc muốn chúng tôi làm hòa.
Hôm đó, Chu Gia Vọng lại dẫn theo một cô gái trẻ.
Cô gái mỉm cười e thẹn, trông giống hệt tôi năm mười tám tuổi.
Bạn tôi thay tôi bất bình: [Anh coi Thẩm Kim Nghi là cái gì vậy?]
Chu Gia Vọng cười khẩy: [Các người phản ứng dữ dội thế làm gì?]
[Tôi chỉ coi Kim Nghi là em gái. Không thể vì cô ấy ở nhà tôi nhiều năm như vậy mà tôi phải cưới cô ấy chứ?]

Zhihu