Trang 19 / 1512 · Tổng 18133 truyện

Du Du Ngã Tư
1. Trong mắt mọi người, Ôn Ngư là một người dịu dàng lương thiện, thành tích xuất sắc, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, thậm chí có phần nhút nhát, thường xuyên bị bắt nạt.
Còn Ôn Miên thì ngược lại, tính cách ngang ngược, lòng dạ độc ác, thích đùa giỡn người khác trong lòng bàn tay.
Họ có một bí mật chung:
Họ là một người, cùng chung một cơ thể, nhưng lại là hai nhân cách.
Ban ngày Ôn Ngư chịu ấm ức, buổi tối Ôn Miên thay cô đòi lại công bằng.
Tương tự, buổi tối Ôn Miên tán tỉnh "em gái" nào, ban ngày Ôn Ngư chịu trách nhiệm từ chối.
Mọi người: Hảo gia hỏa, còn có hai bộ mặt nữa chứ.
2. Ôn Ngư xuyên sách đến thế giới này, hệ thống nói với cô, chỉ cần tìm ra hung thủ giết nam chính là có thể thoát khỏi đây, nếu không chỉ có thể đọc lại file save.
Thế nhưng sáu lần trước, Ôn Ngư đều tìm sai hung thủ giết người, bị buộc phải bắt đầu luân hồi lần thứ bảy.
Biết được sự thật này, Ôn Ngư cuối cùng cũng sụp đổ, phân liệt ra một nhân cách khác, Ôn Miên.
Ôn Miên không giống Ôn Ngư, Ôn Miên thích nhảy múa trên ranh giới cuối cùng của mọi người.
Ai ngờ nhảy qua nhảy lại,
Nam chính: Em thật xấu, anh thật thích.
Ôn Ngư: ?
#Vạn nhân mê, toàn mũi tên đơn phương#
#Nhìn ai cũng giống hung thủ giết người#
#Nam chính anh đoản mệnh, giữa chúng ta không có khả năng đâu#
Tag nội dung: Ngọt văn, Hiện đại hư cấu, Xuyên sách, Nghịch tập.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ôn Ngư, Ôn Miên ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nhân cách thứ hai đồ sát khắp nơi.
Lập ý: Nỗ lực mới có thu hoạch.

Hoắc Hoả Hoả
Kết hôn được một năm, phát hiện bản thân chỉ là thế thân, Dung Yên dứt khoát đưa ra đơn ly hôn.

Vu Ngã Quy Chu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đô thị tình duyên, 1v1
GIỚI THIỆU
Ở Bắc Kinh, mọi người đều biết Tô Tinh Nam là hòn ngọc quý trên tay nhà họ Tô, cô gái mà ai gặp qua cũng đều yêu mến.
Cho đến một đêm, cô vô tình gặp được một người. Đó là người duy nhất mang đến cho cô cảm giác ấm áp, cũng là người giúp cô tìm thấy một cuộc đời mới.
–
Lục Phồn Chi luôn nghĩ rằng mạng sống của mình thuộc về đất nước, chuyện yêu đương kết hôn không thích hợp với anh.
Anh bảo vệ đất nước, em sẽ bảo vệ anh.
–
Giữa biển người mênh mông, đôi ta có thể gặp được nhau, âu cũng là nhờ vào duyên phận.
May mắn biết bao khi gặp được một người như vậy, một người sẽ luôn sát cánh bên cạnh cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.
–
Một câu chuyện xưa về thế giới song song.
Chênh lệch tuổi, HE, 1V1
[ Bộ đội đặc chủng thô bạo x Hoa hồng dại ngây thơ ]

Kiều Mạch Họa
Ngày thứ ba sau khi tôi đào hôn, vị hôn phu của tôi đã tự sát ngay tại phòng tân hôn, để lại toàn bộ di sản cho tôi.
Lúc thu dọn di vật của hắn, tôi bàng hoàng nhìn thấy những bức ảnh của mình dán kín cả bức tường, cùng với những vết máu loang lổ trên mặt đất.
Trợ lý của hắn nghẹn ngào nói với tôi: “Tiên sinh đã thầm yêu cô suốt rất nhiều năm qua. Căn bệnh trầm cảm của hắn vô cùng nghiêm trọng, chỉ khi nhìn thấy cô, nhớ về cô, hắn mới có thể cảm thấy khá hơn đôi chút...”
Từng sự thật hé lộ khiến tôi kinh hoàng đến mức hít thở không thông, rồi lại cảm thấy xót xa vô hạn.
Thế nên, khi được trao cơ hội quay lại một lần nữa, đối mặt với kế hoạch đào hôn mà người bạn thanh mai trúc mã đã sắp đặt sẵn, tôi chỉ mỉm cười và khước từ:
“Tôi không đi nữa.”
Kiếp này, tôi muốn tận mắt nhìn xem, người đàn ông yêu tôi như mạng sống ấy rốt cuộc "ngốc" đến nhường nào.

Hoàn Hành Ba
Xuyên không xong, tự dưng ta nhặt được một vị phu quân "từ trên trời rơi xuống".
Diện mạo thì khôi ngô tuấn tú, chỉ tiếc là đầu óc lại không được linh hoạt cho lắm.
Nhưng thế cũng tốt, vừa hay để ta hằng ngày "tẩy não" hắn.
Ta ngồi ngay ngắn, trầm giọng đặt câu hỏi: "Việc đầu tiên mỗi ngày tỉnh dậy phải làm là gì?"
A Thọ banh mặt, nghiêm túc trả lời: "Tìm nương tử."
Sắc mặt ta không đổi, hỏi tiếp: "Ngoại trừ nương tử ra..."
A Thọ đáp trôi chảy: "Những người khác đều là kẻ lừa đảo."
Ta: "Hôm nay không nghe lời nương tử..."
A Thọ: "Về sau chỉ có thể ăn khổ qua."
Ta: "Mỗi ngày ăn khổ qua..."
A Thọ: "Đời sẽ khổ đắng cay."
"Tổng kết."
"Yêu nương tử, kiếp này, kiếp sau, và cả kiếp sau sau nữa."
"Ăn cơm."
Hắn thành kính nhắm hai mắt lại, chắp tay trước ngực:
"Thê môn*."
Nghi thức trước bữa cơm kết thúc.
Chú thích: "Thê môn" - Cách gọi biến tấu hài hước từ "A men", tôn vợ lên làm tín ngưỡng duy nhất.

Tam Thất Nhị Thập Nhất
Một cọc hôn sự chắp vá, chẳng khác nào đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu do thiên ý ban xuống.
Cứt trâu là ta, vị công chúa xấu xí lại không được sủng ái nhất.
Chu Phỉ là hoa tươi, vị Trạng nguyên lang vừa mới nổi danh thiên hạ.
Thành thân ba năm, hắn ngủ trong thư phòng suốt ba năm.
Sau này, hắn đỏ hoe mắt hỏi ta: “Trong lòng nàng... có phải đã có người khác rồi không?”

Kính Trung Hoa
Sau khi ăn nhầm nấm độc, tôi cứ ngỡ mình đã xuyên không vào một quyển tiểu thuyết "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố".
Trong đó, tôi là nữ chính, thân phận là cô giúp việc nhỏ bé tại nhà của thái tử gia giới thượng lưu thủ đô.
Tỉnh lại trên giường bệnh, tôi nghiêm túc đếm đi đếm lại hai lần, tổng cộng thấy có sáu nam chính, lòng bỗng dâng lên một chút thất vọng.
Tôi lẩm bẩm một câu: “Sao mới có sáu người thế này? Bộ chủ nhật được nghỉ ngơi hả?”
Thái tử gia nghe xong thì cười lạnh: “Sớm biết em sung sức như vậy, tôi đã chẳng thèm thương hương tiếc ngọc làm gì.”
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, tôi khóc lóc thảm thiết: “Chồng ơi, em sai rồi, hu hu...”
Hắn thong thả ung dung tháo cà vạt, buồn bã nói: “Yên tâm, chủ nhật không nghỉ. Chúng ta cứ dựa theo tiết tấu trong cuốn 'tiểu thuyết rác' kia của em mà làm.”

Thu Lăng
Thân là một con Cửu Vĩ Huyền Miêu, Diệu Diệu vốn rất hài lòng với cuộc sống của mình.
Trăm triệu lần cũng không ngờ tới, tương lai nàng sắp phải nhảy Tru Tiên Đài, phải đoạn đuôi, phải bị móc tim đào thận...
Mất trí nhớ, chín kiếp luân hồi, truy thê hỏa táng tràng!
Trời ạ, cuộc sống này quá khó khăn rồi, "truy thê hỏa táng tràng" bây giờ cũng cạnh tranh khốc liệt đến mức này sao? Lại còn nhiều kiếp như vậy nữa?
Này, đừng kéo đuôi của ta! Hôm nay ta không bái sư, không cùng sư phụ ngược luyến tình thâm gì hết, ta muốn bế quan.
Đến khi nàng xuất quan, cuối cùng nàng cũng trở thành Thượng Thần.
Một vị Tiên Tôn biết được nhân duyên của mình sắp tới, rốt cuộc ông trời cũng cho hắn thoát khỏi kiếp độc thân mấy chục vạn năm qua.
Nghe nói nương tử tương lai của hắn sẽ là đệ nhất đại mỹ nhân Lục giới, siêu cấp tốt luôn.
Thế nhưng, hắn đợi và đợi, nương tử sao mãi vẫn chưa tới? Khó khăn lắm mới đợi được nương tử, sao nàng lại muốn bế quan rồi?
Là do hắn không đủ soái khí? Hay là hắn không đủ sủng nàng?
Các đồ đệ: Hôm nay sư tôn vẫn siêu cấp đáng sợ như mọi khi.

Dịch Vãn Tiểu Tửu
[Díng dong, trường trung học số 7 nhắc nhở bạn: Hôm nay bạn đã học bài chưa?]
Trường trung học số 7 có hai đại thần học bá.
Một người là Lục Hoài Chu, được xem như vua của trường số 7, chàng trai luôn đứng thứ nhất trong lớp chưa bao giờ bị một ai vượt qua.
Lục Hoài Chu vừa đẹp trai lại lạnh lùng, làm việc gì nhìn cũng lười biếng tùy ý, có thể nói là một người toàn diện, trong mắt mọi người anh thật sự là thiên chi kiêu tử.
Người còn lại là Khương Vãn, học sinh đứng thứ hai luôn bị Lục đại ca đứng ở trên đè bẹp.
Khương Vãn xinh đẹp, tính tình lại ngoan ngoãn hiền lành, là một học sinh luôn chăm chỉ học tập, nhưng lúc nào cũng bị Lục Hoài Chu bắt nạt.
Những người khác thấy vậy nên bất bình với Khương Vãn: “Lục học thần ngang nhiên khinh thường đối thủ của mình, một chút cũng không dịu dàng!”.
Vào đêm sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, nhiều học sinh đã ôm nhau khóc trong “Bữa tiệc chia tay”, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng trốn sang một bên mà lén lau nước mắt.
Không ngờ Lục Hoài Chu khóe miệng lại cười rất vui, chặn Khương Vãn vào góc tường, như đang lừa gạt nói: “Em ôm tôi một cái đi.”

Bạch Nhật Mộng Dương
Trong hành lang truyền thống của trường cấp ba Kinh Văn, từng lưu truyền hai tấm ảnh cũ.
Tấm thứ nhất là ảnh của hotboy Trần Thư Hoài – thiếu niên cao gầy hững hờ nghiêng đầu ngoảnh lại, ngũ quan tuấn tú, làn da trắng lạnh, đôi mắt hờ hững đầy lười nhác.
Tấm thứ hai là ảnh cưới của Trạng nguyên kỳ thi đại học Khương Nghi và Trần Thư Hoài.
Mỹ nhân thanh tú kéo tay chàng thanh niên cao ráo anh tuấn, nụ cười hạnh phúc dịu dàng rạng rỡ trên gương mặt.
Một người là học sinh giỏi xuất thân bình thường,
Một người là người thừa kế cao cao tại thượng của hào môn quyền quý.
Chưa ai từng nghĩ bọn họ sẽ ở bên nhau, lại càng không ngờ họ sẽ bước từ mối tình thanh xuân kéo dài đến hôn nhân.
Về sau, Trần Thư Hoài trở thành người cầm quyền của một tập đoàn nắm giữ tài phú kinh người.
Anh có một gương mặt khiến mọi cô gái không thể kháng cự, là khách quen của các tạp chí kinh tế tài chính, là tâm điểm của mọi bữa tiệc rượu quyền lực.
Còn Khương Nghi trở thành một nữ luật sư cực khổ mệt bở hơi tai.
Ban ngày bị đối phương chửi mắng, ban đêm chồng không về nhà.
Cô cuối cùng cũng nhận ra, Trần Thư Hoài và mình không thuộc cùng một thế giới.
Vì vậy, cô quyết định ly hôn.
Hai người ngồi xuống bàn chuyện thỏa thuận ly hôn.
Khương Nghi: “Tài sản làm thế nào cũng được, hai con mèo em phải mang đi hết.”
Trần Thư Hoài: “Phải để lại một con. Đổi lại anh cho em căn biệt thự ở New York. 8000 tệ đổi 80 triệu đô, em không lỗ.”
Khương Nghi lập tức chửi: “Anh bị ngốc à?”
Trần Thư Hoài lạnh lùng đáp: “Em mới ngốc.”
–
“Trần Thư Hoài là quốc vương, trước nay chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai. Nhưng anh bằng lòng làm kỵ sĩ của Khương Nghi – một kỹ sĩ có phần kiêu ngạo, cần được dỗ dành mới chịu mềm lòng.
Anh hy vọng Khương Nghi sẽ tha thứ cho phần tính tình có hơi thất thường đó. Vì vậy, anh nguyện dâng cả vương quốc của mình cho cô, coi như một lời xin lỗi.”
–
Lưu ý trước khi đọc:
1. 1v1 song khiết, HE. Từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất nhau
2. Nam nữ chính mở đầu đã 30 tuổi, đan xen hồi tưởng cảnh yêu nhau thời thiếu niên
3. Ly hôn thật, tái hôn thật, dưới giường cãi nhau, trên giường “đánh nhau”
Hai kẻ kiêu ngạo cùng nhau cúi đầu vì tình yêu

Duy Tửu
Tác giả: Duy Tửu
Văn án:
Giới thiệu:
Nhân viên quản lý tài sản x Chủ nhà lái xe sang
Văn án một câu: Ngày đó tuyết rơi nặng hạt, cô mặc đồng phục làm việc mỏng manh đi gõ cửa từng nhà, một chủ nhà dịu dàng đưa cho cô một ly nước.
Sau đó họ lại gặp nhau trong buổi xem mắt.
Văn án chi tiết:
Trong hẻm Yến Gia, Tưởng Nhiên là một thiên tài, trầm lặng, dịu dàng, nhưng cậu chưa từng liếc mắt về phía cô gái nhà bên luôn ghé vào khung cửa sổ lén ngắm nhìn cậu.
Chỉ có một lần cậu tốt bụng giúp cô tết tóc, cô bé mũm mĩm lại quẹt nước mũi vào tay cậu.
Khi lớn lên, họ kết hôn.
Đêm tân hôn, Lâm Kình hồi tưởng lại “sự kiện vinh quang”, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, cô đỏ mắt ngăn cản bàn tay đang cởi nút áo của anh: “Mặc dù chúng ta kết hôn theo sự sắp đặt, hôn nhân không có tình yêu, nhưng nếu một ngày nào đó chúng ta ly hôn, em cũng không bắt anh nói tốt về em, chỉ là đừng mang chuyện nước mũi ra nói được không?”
Tưởng Nhiên đồng ý, sắc mặt tối sầm lại: “Ừ.”
*
Sau khi kết hôn, họ chiến tranh lạnh, không ai để ý đến ai.
Tưởng Nhiên về nhà, thấy đồ đạc của Lâm Kình biến mất hết sạch, anh căng thẳng đến mức toát mồ hôi, vội vàng bảo bạn bè tìm tung tích của Lâm Kình.
Bạn bè trêu chọc: “Tỉnh táo lại đi, đừng sợ vợ vậy chứ.”
“Đàn ông độc thân các cậu thì biết cái gì?” Tưởng Nhiên lạnh lùng nói, “Chiều vợ thì sao có thể xem là sợ vợ được?”
————————
Gỡ mìn:
1. Hiện thực thiên hướng ngọt ngào, hơi cổ tích một chút.
2. Nghề nghiệp không phân biệt cao thấp, mọi ngành nghề đều cống hiến vào sự phát triển kinh tế.
3. Ai thích xử thì thận trọng, đừng hỏi nhân vật chính xử hay không xử.
4. Nữ chính yêu thầm.
5. Truyện cưới trước yêu sau, nhân vật chính kết hôn không vì tình yêu.
6. Không hẳn là chữa lành, cũng rất thực tế.
Nhân vật chính: Tưởng Nhiên x Lâm Kình
Độ dài: 94 chương + 11 ngoại truyện

Đoàn Tử Lai Tập
Văn Án:
Lâm Sơ là một nữ kỹ sư, có đọc một cuốn tiểu thuyết và cảm thấy nhân vật phản diện quan trọng trong đó rất hấp dẫn. Khi thấy đoạn phản diện sa cơ lỡ vận, bị ép phải cưới một ả trà xanh, Lâm Sơ không nhịn được đã chửi vài câu.
Ai ngờ, trước mắt tối sầm, nàng đã xuyên không thành chính ả trà xanh luôn gây họa đó! Ả ta đã làm mình làm mẩy, náo loạn đòi hủy hôn ngay trong ngày thành thân với phản diện, và kết quả là đã tự mình "bay màu".
Lâm Sơ: "..."
Bình tĩnh nào, không hoảng.
Nhìn người chồng phản diện trở về từ chiến trường với thương tích đầy mình, nàng thấy cơ hội để thay đổi số phận pháo hôi của mình đã tới, bám chặt lấy đùi vàng thôi...
Tiểu kịch trường:
[Khi phản diện đang dưỡng thương]
Lâm Sơ (nịnh nọt): "Tướng công, chàng có cần uống thuốc không ạ?"
Phản diện: "Cút!"
[Khi biên quan cạn kiệt muối]
Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn nấu muối không?"
Phản diện: "???"
[Khi quân doanh thiếu vũ khí]
Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn luyện sắt không?"
Phản diện: "!!!"
[Khi phản diện nắm quyền khuynh đảo triều đình]
Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn hòa ly không?"
Phản diện vác nàng lên vai và đi thẳng về phòng.
[Nữ chính kỹ sư chỉ muốn thay đổi số phận pháo hôi của mình X Nam chính phản diện tàn nhẫn nhưng sủng vợ cuồng nhiệt]
1V1, ngọt văn
Tag: Điền văn, Nữ phụ, Ngọt văn, Xuyên thư, Hài hước, Pháo hôi, Sủng, Song Khiết, 1VS1, HE.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lâm Sơ, Yến Minh Qua
Tóm tắt: Bám chặt lấy đùi vàng của phản diện
Ý nghĩa: Không cúi đầu trước số phận, dũng cảm phấn đấu, nghịch tập từ tuyệt cảnh.

Mộng Tiêu Nhị
Thể loại: Đô thị hiện đại, Gia đình giàu sang quyền quý, Tình yêu và hôn nhân, Truyện ngọt, Đóa hoa trên núi cao.
Nhân vật: Sầm Tô, Thương Quân
Giới thiệu:
Thương Quân – người thừa kế nhà họ Thương trên thương trường lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn. Điểm yếu duy nhất chính là em trai và em gái của mình, trong giới Bắc Kinh nổi tiếng là anh trai lý tưởng.
Hôm đó cậu hai Thương Uẩn tìm đến văn phòng anh: “Anh, giúp em chuyện này.”
Thương Quân nhìn thấy cậu em ăn chơi này là đau đầu, nhưng vẫn kiên nhẫn hỏi: “Giúp chuyện gì?”
Thương Uẩn: “Bên công ty y tế có một kỹ sư AI tên Sầm Tô, anh có ấn tượng không?”
Thương Quân không buồn liếc nhìn: “Không ấn tượng.”
Cậu hai: “Không có cũng không sao, anh sẽ có ấn tượng ngay thôi. Nhân tài hàng đầu trong ngành AI hiếm có như nào anh cũng biết đấy, khó khăn lắm công ty mới đào được Sầm Tô về…”
Thương Quân ngắt lời em trai: “Nói trọng điểm.”
Thương Uẩn: “Trọng điểm chính là Sầm Tô vừa mới kết thúc dự án, vô cùng mệt mỏi muốn kiếm một mối tình để thư giãn. Em nghĩ đi nghĩ lai chỉ có anh phù hợp nhất, hợp với tiêu chuẩn yêu đương của cô ấy. Mặc dù tính cách anh chẳng ra sao nhưng nhân phẩm của anh thì em yên tâm. Vì lợi ích công ty, anh hi sinh chút đi.”
“…..”
Thương Quân ngẩng lên, nhìn em trai: “Em thấy anh rảnh rỗi lắm à?”
Cậu hai: “Yên tâm, cô ấy không có thời gian dây dưa với anh đâu, nhiều nhất là hai tháng thôi.”
Nhất thời Thương Quân không hiểu ý gì.
Cậu hai nói tiếp: “Em dò hỏi rồi, bạn trai trước đó của cô ấy không ai vượt quá hai tháng. Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh thôi.”
Thương Quân: “…..”
Cô vô tình xông vào thế giới phù hoa của anh.
Người thừa kế nhà họ Thương ở Bắc Thành với Đóa hoa hồng mãnh liệt tự do.

Kim Giai Ngọc
Là một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21, Cố Minh Nguyệt cũng bắt kịp trào lưu thời đại, xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành đại tiểu thư con nhà tư bản tại đất Thượng Hải.
Cha mẹ vô lương tâm cùng người anh trai cặn bã đang chuẩn bị vơ vét hết gia sản trốn sang Hương Cảng ăn sung mặc sướng, nhẫn tâm để lại một mình cô ở lại chờ chết.
Trong nguyên tác, sau khi bị ép xuống nông thôn, cô bị kẻ xấu quấy rối, vì không chịu nổi nhục nhã mà tìm đến cái chết, chôn vùi cả tuổi thanh xuân phơi phới.
Để không dẫm vào vết xe đổ, thoát khỏi hoàn cảnh bi thảm đó, Cố Minh Nguyệt quyết định tiên hạ thủ vi cường!
Gia sản mà đám cha mẹ vô lương tâm kia coi trọng nhất? Cô dọn sạch sành sanh!
Anh trai cặn bã định coi cô như món hàng để bán đi ư? Chuyện này có thể nhịn nhưng chuyện kia thì không thể nhịn!
Cố Minh Nguyệt trở tay nộp ngay một tờ đơn đăng ký, tống cổ ông anh trai quý hóa lên đường xuống nông thôn cải tạo.
Còn vàng bạc châu báu trong nhà thì sao? Tất cả đóng gói mang đi hết! Dọn sạch không chừa một cọng lông!

Nam Tri Bắc
Ngày hôm đó tại trại hè, giáo viên phát cho mỗi người một thẻ số và yêu cầu mọi người ghép đôi. Khi cầm thể số 7, Tất Hạ lần đầu tiên có cơ hội tiếp xúc với Trần Tây Phồn.
Cậu đội mũ lưỡi trai đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhạt: "Tìm được cậu rồi, bạn học số 7."
"Có thể làm đồng đội của cậu không?"
Lúc đó, cậu là chúng tinh phủng nguyệt, thiên chi kiêu tử, là mong muốn không thể với tới. Còn Tất Hạ chỉ là một trong số vô vàn nữ sinh thích cậu, là người không mấy nổi bật.
Mối tình đơn phương này đã định trước là sẽ không có kết quả.
Nhiều năm sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn. Hôm đó trời mưa to tầm tã, cô bị mắc kẹt trong một thành phố xa lạ.
Anh khẽ cười, giọng điệu kiên định: "Yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cậu về nhà an toàn."
Sau đó, họ cùng tham gia một buổi họp lớp. Một người trêu đùa yêu cầu Trần Tây Phồn một hai kể về chuyện yêu đương của mình.
Trần Tây Phồn bất lực nói: "Thực sự là chưa từng yêu đương, nhưng xác thực từng thích một người."
Mọi người khiếp sợ, hỏi người anh thích là ai.
Trần Tây Phồn nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt họ giao nhau, hốc mắt cô dần đỏ, trái tim đập lệch nhịp.
Trần Tây Phồn khóe môi mang ý cười, chậm rãi nói: "Bạn học số 7 trong lớp chúng ta."
Không ai biết, vào đêm đó trong hành lang tối tăm, Tất Hạ bị anh áp vào tường, tránh cũng không thể tránh.
Hơi thở nóng bỏng của Trần Tây Phồn bao phủ lấy cô, gần như là khẩn cầu: "Lại yêu anh đi, Bạn học số 7."
"Yêu thầm một người, con đường đó dài vô tận, cánh cửa ấy lại hẹp, mà mình đã đi trên con đường này thật lâu, mới phát hiện rằng cánh cửa ấy chưa bao giờ mở ra cho mình.
"Trần Tây Phồn, cuối cùng mình quyết định từ bỏ việc thích cậu. Chúc cậu tiền đồ như gấm, cả đời thuận buồm xuôi gió."
Ký tên: Bạn học số 7.
Sau khi tốt nghiệp, Tất Hạ đã viết một lá thư như vậy cho Trần Tây Phồn, bỏ vào một cái bao con nhộng.
Nhiều năm sau, cái bao con nhộng ngoài ý muốn bị phát hiện, lá thư được chuyển đến trong tay Trần Tây Phồn.
Từ đây, ở cuối lá thư, có thêm một dòng chữ:
"Em từ bỏ giữa chừng, anh sẽ là người kiên trì đến cùng."
Ký tên: Trần Tây Phồn.
Năm tháng trôi qua, mối tình đơn phương của cô cuối cùng cũng nghe thấy được một lời hồi đáp.
Một câu tóm tắt: Yêu thầm trở thành hiện thực, cầu mong sẽ có được.
Lập ý: Trong khi theo đuổi ánh trăng, hãy trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Vai chính: Tất Hạ, Trần Tây Phồn
Song mối tình đầu, HE, nữ chính yêu thầm trở thành sự thật, giai đoạn trước vườn trường đoạn sau đô thị.

Điềm Trúc
“Linh Sự” là một chương trình thực tế có độ hot khá cao ở trên mạng, chỉ tiếc là nó nổi tiếng bởi vì bị toàn bộ cư dân mạng chế giễu. Những hành vi của các thí sinh tham gia chương trình này thường xuyên bị mắng lên hot search.
Nhưng không ai biết rằng, chương trình này đã tạo nên tiếng vang lớn ở dưới địa phủ.
Mỗi khi chương trình phát sóng, có hơn mười triệu quỷ hồn dưới âm phủ ngồi chầu chực trước màn hình để bình phẩm…
“Thằng nhóc này ngậm máu phun người, sinh hồn kia rõ ràng là do Quỷ Câu Hồn bắt đi, sao tên kia lại đeo mặt nạ hình đầu ngựa của ta làm gì?”
“[Sờ cốt] thật là thú vị, nhưng nếu không có xương cốt, thay bằng linh hồn thì có thể sờ được hay không?”
“…Không thể xem nổi nữa, đây là cách làm phép gì vậy chứ, đến đuổi chó cũng không được, nữa là đuổi quỷ.”
Tổ chương trình đã thông báo thành viên mới tham gia vào mùa tiếp theo, tag tên Cố Chi Tang.
Sau đó, chương trình lập tức bị cư dân mạng chế nhạo lên hot search:
“Người thích diễn lại tham gia chương trình chuyên dàn dựng kịch bản sẵn, đúng là ngày càng làm lố.”
*
Cố Chi Tang – Người đứng đầu Huyền Môn, vừa mở mắt đã biến thành một nhân vật bình hoa vô dụng. Cô là vật hy sinh đối đầu với nữ chính trong truyện sảng văn về giới giải trí.
Khi cô xuyên đến thế giới này thì đã bị bôi đen trên toàn bộ các trang mạng xã hội.Cô phải đối mặt với tình cảnh bị cướp tài nguyên và bị dồn vào bước đường cùng.
Do đó, cô chỉ có thể tham gia một chương trình thực tế thối nát.
Vì mục đích chấn hưng huyền học, Cố Chi Tang đã vui vẻ nhận lời mời.
Cô là một con cá mặn đã sống mấy trăm năm, đạt đến thực lực cao nhất trong giới Huyền Môn.
Cố Chi Tang chỉ có một niềm vui duy nhất trong đời là bói toán bắt quỷ.
Ngay từ đầu, các antifan của Cố Chi Tang còn mỉa mai cô đang tạo dựng hình tượng giả thần giả quỷ. Bọn họ xoa tay chờ mắng chết cô vào lúc cô bị lật tẩy bộ mặt thật.
Cuối cùng, trong chương trình thực tế kia, cô vừa livestream bói toán, vừa phá án qua một cuộc gọi video, vừa phá giải lời nguyền rủa của Trại Cổ, lại siêu độ cho một Lệ Quỷ ở trong hồ và cũng giải oan cho nó…
Trước ống kính livestream, Cố Chi Tang vừa phổ cập kiến thức khoa học của Huyền Môn, vừa đuổi theo một con Lệ Quỷ để nghiêm túc nghiên cứu…
“Trước kia ngươi đã chết như thế nào? Ngươi chết bao lâu rồi? Vì sao không xuống địa phủ?”
“Ngươi có cần siêu độ không? Ta chỉ lấy ba vạn tiền âm phủ cho một lần siêu độ thôi, đảm bảo sẽ tiễn ngươi đến tận cầu Nại Hà.”
Đám quỷ dưới âm phủ:
“Cứu mạng, vị huyền sư này thật là đáng sợ, hu hu.”
“Lần đầu tiên có người quan tâm chúng ta như vậy đấy, những lời hỏi thăm của cô ấy thật sự khiến tôi cảm động.”
Antifan: …. Bây giờ gọi cô ấy là Cố đại sư còn kịp nữa không?
Cuối cùng, chương trình đã hoàn toàn bùng nổ.
*
Một ngôi sao cực kỳ xui xẻo đột nhiên bạo hồng nổi tiếng. Thời thế đã thay đổi, cô lập tức trở thành đỉnh lưu ở cả hai thế giới Âm – Dương.
Tài khoản chính phủ: “@Cố Chi Tang, cảm ơn vị công dân nhiệt tình này đã trợ giúp chính phủ giải quyết các vụ án cũ. Bây giờ, cô Cố đã trở thành giáo viên hướng dẫn làm việc tại một cơ quan đặc biệt của chính phủ.”
Người nắm quyền của một gia tộc giàu có nào đó đã bày tỏ lòng cảm ơn chân thành với cô: “Nhà chúng tôi có thể bình yên vô sự chính là nhờ vào Cố đại sư!”
Hot search: “Chia sẻ ngay bài viết của Tang Tang để nhận được vận may!”
Những người hâm mộ dưới địa phủ còn cuồng nhiệt hơn.
Các quỷ hồn đã quyên góp được hàng ngàn triệu tiền âm phủ, chỉ để cày bảng xếp hạng và mua album của cô.
Lệ Quỷ đã trốn chạy mấy trăm năm, chỉ vì đi xem một buổi biểu diễn của thần tượng mà đã bị bắt tại chỗ. Sau đó, nó bị nhốt luôn vào mười tám tầng địa ngục.
Không ít người còn mơ thấy tổ tông hoặc người lớn trong nhà đã qua đời nhiều năm hiện về báo mộng: “Hãy đốt một ít album của bạn nhỏ Cố cho ông nội đi.”
Vong hồn mới được siêu độ, vẻ mặt mờ mịt nghe thấy ở mọi con đường trong địa phủ đều vang vọng bài hát của một ngôi sao trên trần gian.
Nó nhìn thấy những tấm poster của cô được treo ở khắp nơi. Mỗi một con quỷ mà nó gặp đều đang chăm chú xem bộ phim mới của cô…
#Khi còn sống đã theo đuổi thần tượng rồi, vậy mà khi đã chết vẫn có thể tiếp tục theo đuổi thần tượng sao? Hơn nữa, thần tượng của mình lại còn càng ngày càng nổi tiếng???
***
Các kiến thức liên quan đến huyền học trong truyện được tác giả tra Baidu và tự bịa ra. Các nhân vật trong truyện không có nguyên mẫu, xin vui lòng không coi là sự thật.
Nội dung huyền học là chính, nam chính xuất hiện muộn.

Tự Khuynh
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Ngọt văn, Song khiết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1
Giới thiệu:
[Ôn nhu cứng cỏi thành thật X Mắt mù tâm địa đen tối mắc chứng khát da thịt]
Người Trì Huỳnh phải gả thay cho đích tỷ chính là một tên ma ốm hai mắt bị mù, Chiêu Vương.
Nàng nghĩ, dù sao ma ốm thì sống không lâu nữa, người vừa ch·ết là nàng có thể mau chóng được giải thoát.
Nhưng gả qua rồi mới phát hiện, Chiêu Vương không chỉ tính tình âm trầm, tàn nhẫn độc ác, còn rất thích tra tấn người, việc hắn thích nhất là nghiên cứu thân thể nàng, dùng đầu ngón tay từng tấc từng tấc miêu tả bộ dáng nàng, lưu lại dấu vết thuộc về hắn.
Trì Huỳnh khóc không ra nước mắt, đành phải chịu.
Ai cũng không ngờ, Chiêu Vương không những không chết, còn giết cha sát huynh, diệt trừ đối thủ, một bước lên tới Đế vị phía trên vạn người.
Mà thứ nữ gả thay Trì Huỳnh, tất nhiên là muốn trả lại đích tỷ chi vị Chiêu Vương Phi tôn quý.
Cũng may Chiêu Vương là người mù, căn bản không thể biết được bộ dạng của người bên gối.
-
Trì Huỳnh trốn đến Giang Nam xa xôi ngàn dặm, không nghĩ rằng vào một đêm mưa, nam nhân một thân long bào xuất hiện trước của nhà.
Trì Huỳnh bị ép đến góc tường, không còn chỗ trốn.
Hắn không những có thể nhìn được, còn dùng đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, đầu ngón tay thong thả ung dung mà leo lên má nàng.
"Thì ra A Huỳnh trông như thế này sao."
"Cho rằng kiếm một cái đồ dỏm thay thế là trẫm không phát hiện ra?"
"Vành tai của nàng chạm vào liền nóng lên, hõm xương quai xanh có thể chứa cả chén rượu, eo thon chỉ bằng một vòng tay, dưới rốn ba tấc có một vết sẹo cũ, chân dài ba thước, phía trên từng có dấu răng của ta... A Huỳnh, ta nắm rõ nàng trong lòng bàn tay."
Gương mặt Trì Huỳnh đỏ ửng, đến ngón chân cũng cuộn tròn lại.
Trì Huỳnh tưởng nàng lừa gạt hắn, thể nào cũng phải nhận lấy trừng phạt, lại không nghĩ rằng chờ tới phượng ấn do chính tay hắn trao.
Tất nhiên cũng không tránh được hắn "trừng phạt" —
Từ đây, Tiêu Phòng hàng đêm chuyên sủng, hậu cung Đế Vương không có người nào khác.
[Nhắc nhở người đọc]
Nam chính đoạn đầu rất cẩu, quân tử ôn nhuận không có đạo đức, mắc chứng khát da thịt nghiêm trọng, tất nhiên chỉ đối với nữ chính, sau này mắt sẽ hết mù, nhưng bệnh khát da thịt thì không.
Nam chính yêu trước, đừng hỏi vì sao yêu, chỉ là "sự hấp dẫn về mặt sinh lý, từ đầu đến chân, đến cả sợi tóc cũng yêu. Hắn sẽ chết mất nếu không được ở gần nàng, nhưng hắn cũng rất giỏi giả vờ.
Tag: 1v1 song xử, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt văn, Nhẹ nhàng, Mỹ cường thảm, Cưới trước yêu sau
Vai chính: Trì Huỳnh, Chiêu Vương
Một câu tóm tắt: Tham luyến nàng, chiếm hữu nàng, muốn ngừng mà không được
Lập ý: Nguyện quân ngàn vạn tuổi, vô tuổi không phùng xuân
t, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1

Minh Nguyệt Mãn Chi
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , 1v1 , Góc nhìn nữ chính, Bệnh kiều, Chiếm hữu.
Văn án:
Dạo gần đây Kiều Nguyệt luôn gặp ác mộng, một người đàn ông liên tục xuất hiện trong giấc mơ của cô, anh cười và muốn cô nhanh chóng đến với cô, sau đó Kiều Nguyệt thức tỉnh.
Sau khi tỉnh dậy cô nàng phát hiện ra, người đàn ông đẹp trai trong giấc mơ đang nằm bên cạnh cô, động tác của anh ôn nhu mà trấn an cơn hoảng sợ của cô, hôn thuần thục từ cái trán đến khóe miệng cô.
Anh nói: “Kiều Kiều đừng sợ, anh đến rồi đây.”
Đây là bạn trai đã chết của cô một năm-- Giang Như Thu
Tag: Yêu sâu sắcNgọt vănMa pháp huyễn tình
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kiều Nguyệt ┃ vai phụ: Giang Như Thu ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Bạn trai ma luôn luôn nổi điên làm sao bây giờ?
Lập ý: Hãy dũng cảm nói lời yêu, nếu không bạn sẽ không bao giờ biết được điều gì sẽ xảy ra trong giây tiếp theo.

Gia Gia Bất Đả Dương
Tác giả: Gia Gia Bất Đả Dương
Số chương: 52
Thể loại: Ngôn tình, Tương lai, HE, Song khiết 🕊️, Ngọt sủng, Thú nhân, Cưới trước yêu sau, 1v1 , Manh sủng
Nguồn convert: L E O S I N G
Editor: Nhà Bà Nana
____
VĂN ÁN
Ngay khi Hứa Vãn Tinh vừa đến tuổi pháp định, hệ thống lập tức phân phối tự động cho cô một người chồng thú nhân.
Màn hình hiển thị hồ sơ đối tượng:
“Rắn đuôi chuông – Tây bộ, da đốm.”
Ghi chú: Không thích để lộ đuôi.
Hứa Vãn Tinh tự động “hiểu” thành…
Tự ti, nhạy cảm, chịu tổn thương trong quá trình lớn lên vì gia đình, một bé thú nhân đáng yêu lại đáng thương.
Không nói không rằng, cô vỗ bàn cái rầm:
“Chốt đơn! Để tôi chiều!”
Bách Nạp Tư là một con rắn đuôi chuông thú nhân.
Vì đặc tính của chủng tộc mà bị hủy ghép đôi vô số lần.
Vốn tưởng rằng lần này cũng sẽ bị cự tuyệt…
Ai ngờ đối phương lại trả lời ngay trong một nốt nhạc: “Không muốn lộ cái đuôi ra thì không lộ thôi! Tôi chiều anh!”
Bách Nạp Tư: “……”
——
Lúc mới gặp mặt, Hứa Vãn Tinh nhìn người đàn ông trước mắt, hai tai anh đỏ bừng, đến nói chuyện cũng không dám nhìn vào mặt cô.
Cũng tự động xem nhẹ thân hình cao lớn 1m9 cùng cơ ngực sắp căng tràn sau lớp tây trang kia của anh.
Hoàn toàn không chú ý tới trong không gian cứ truyền đến tiếng “sàn sạt” như có như không.
Sau khi kết hôn, Hứa Vãn Tinh nỗ lực sắm vai một người vợ ôn nhu hiền lành, sợ sẽ dọa đến người chồng “yếu ớt” kia của mình.
Bách Nạp Tư thì ngược lại, mỗi ngày đều sống trong lo lắng và hoang mang:
Vợ yêu thích lông xù xù dễ thương đáng yêu, mà anh lại là một con rắn máu lạnh… Sớm muộn gì cũng sẽ bị vứt bỏ mà thôi…
Sao lúc cái đuôi anh phát ra tiếng “sàn sạt” liên hồi, vợ lại chỉ xoa xoa đầu anh nói đừng sợ nhỉ…
Sao lúc lớp vảy của anh nóng lên, vợ chỉ cho rằng anh bị cảm lạnh phát sốt rồi nấu trà gừng cho anh chứ?
Tại sao pheromone trong kỳ động dục của anh sắp trào cả ra ngoài rồi, mà vợ vẫn còn mang vẻ mặt lo lắng hỏi anh có bị dị ứng không…
Bách Nạp Tư: “…”
Hình như vợ yêu của mình là một cái đầu gỗ thì phải.
Cho đến một ngày nọ, Hứa Vãn Tinh ngoài ý muốn thấy được nguyên hình của anh – một con rắn đuôi chuông dài hai mét, toàn thân kịch độc, cái đuôi đang điên cuồng vang lên tiếng “soạt soạt soạt”.
Bách Nạp Tư tuyệt vọng nhắm mắt lại: “……”
Tiêu rồi, sắp bị ly hôn rồi.
Hứa Vãn Tinh: “Cho nên là… anh vẫn luôn bị lạnh tới phát run luôn hả?”
Bách Nạp Tư: “……”
Liệu có thể có một chút khả năng nào là… anh đang theo đuổi “bạn đời” hông vợ? [khóc rống đập rầm rầm lên đất – rắn.jpg]
# Vợ của mình có gì đó sai sai thì phải #
# Không phải nói là thích lông xù xù sao?? #
__
Một câu tóm tắt: Ông trời ban cho tôi một nam mami
__
Chỉ nam dùng bữa:
1. Nam mami tự ti – rắn đuôi chuông máu lạnh × Bề ngoài dịu dàng, bên trong hoang dại – dân văn phòng làm trâu làm ngựa.
2. Không phải motip cưới trước yêu sau điển hình| song hướng hiểu lầm|ngọt sủng không ngược|song C, nam chính yêu trước
3. Nam chính lớn tuổi hơn, tự ti nhưng cưng chiều vợ hết mực – lúc lạnh mặt thì như đang đi đánh trận | Nữ chính ngoài mặt dè dặt rụt rè, thực chất điên cuồng dính người
4. Sản phẩm tự viết theo sở thích cá nhân / Tự làm tự ăn / Không thích thì hẹn gặp ở truyện sau nhé!
___
Editor muốn nói!
Cách đặt tên chương là từ tác giả.
Đọc giới thiệu rồi hẵng nhảy để tránh nhảy sai.
Không hợp gu xin đừng buông lời cay đắng.
___
REVIEW NHO NHỎ TỪ NA
Truyện rất rất nhiều skinship quắn quéo đáng iu, H hé rèm=))
Đọc văn án tưởng chỉ ngọt ngấy thôi sao?? Nhưng không, xuyên suốt truyện đều sẽ thêm nhiều tình tiết bí ẩn, gây cấn, đặc biệt là càng về cuối thì càng nhiều tình tiết dần hé lộ !!
Xin hãy thắt dây an toàn và đội mũ bảo hiểm trong quá trình nhảy hố!!
Ngoài ra, rất thích hợp cho ai có niềm đam mê với nam chính ngoài lạnh trong đáng yêu, cái đuôi lắc lắc, làm nũng các thứ như editor, ĐÂY LÀ CHÂN ÁI CHO BẠN!!!!!!

Mạnh Thư
THEO BẮC
MẠNH THƯ
GIỚI THIỆU
Lần đầu tiên Giang Oanh gặp Lý Bắc là khi cô mười bảy tuổi, vào một ngày đầu thu. Cậu thiếu niên không lớn tuổi lắm nhưng người rất cao, lưng hơi gù, tóc mái dài che gần kín đôi mắt, đường nét gương mặt sắc sảo với chiếc cằm hơi nhọn, đôi môi mỏng luôn mím chặt. Chiếc áo hoodie đen có khóa kéo bị xô lệch do bị kéo giật, để lộ ra một đoạn xương quai xanh sâu hoắm dưới lớp áo phông trắng. Ấn tượng đầu tiên của Giang Oanh là cậu gầy quá, như một cây sào trúc có gương mặt vậy.
Cậu bước về phía cô. Bước chân không rộng, đi lững thững uể oải, đầu luôn cúi xuống, cột sống hơi cong. Quãng đường chỉ mất nửa phút đi bộ mà cậu bước đi rất chậm. Một chiếc xe tải trắng chạy từ góc đường tới, ở một góc khuất tầm nhìn của tài xế, cậu thiếu niên đột nhiên dừng bước, đứng yên bất động, vai hơi chùng xuống.
Cậu ấy định tự tử sao? Giang Oanh không biết lấy đâu ra can đảm mà chạy về phía trước, chạy đến trước mặt cậu, đưa tay kéo cánh tay cậu.
Ngày hôm đó, Lý Bắc nói: “Nhiều chuyện.”
Sau này, cậu lại nói: “Giang Oanh, không phải cậu muốn cứu tôi sao?”
“Chuyến tàu trong cơ thể tôi chưa bao giờ trật đường ray, nên tôi cứ để mặc tuyết rơi, bão tố, lũ lụt và phi lý.” – Dư Tú Hoa
[Hướng dẫn đọc]
*Cứu rỗi
*Cô đơn nhẫn nhịn x Lạnh lùng chán đời
Thể loại: Học đường, HE , Cứu rỗi
Nhân vật chính: Giang Oanh, Lý Bắc
Giới thiệu ngắn gọn: Anh tên Lý Bắc
Ý nghĩa: Phải đứng trong ánh sáng, tiến về phía trước.