Trang 50 / 117 · Tổng 1399 truyện

Alfred Hitchcock

Vô Danh
Một lời nguyền từ 1 tin nhắn lạ... những sự việc bí ẩn lần lượt diễn ra một cách bất ngờ đối với 12 cung hoàng đạo... hãy theo dõi để biết kết quả như thế nào!
Những câu chuyện bí ẩn xung quanh những cái tên 12 cung hoàng đạo, những tình tiết li kì, ghê rợn, những sự việc diễn ra bất ngờ, những cái chết thương tầm, đầy ẩn tích... tất cả, tất cả được dần dần hé lộ qua từng chương truyện.
Mời các bạn cùng theo dõi!

Hưng Thế Nguyễn
Hình xăm bắt nguồn từ bao giờ? Điều này rất khó nói. Đã từ lâu lắm rồi, không chỉ có ở nước ta mà kể cả những nước khác, hình xăm đã được tuyên chuyền và phổ biến từ rất xa xưa.
Ở Nhật Bản, người ta coi hình xăm là hiện thân của sức mạnh, nếu xăm hình lên mình sẽ được các vị thần bảo vệ, cũng như ở nhiều nước khác.
Hình xăm còn là biểu tượng cho các băng nhóm, và hình xăm có thể là hình vẽ trên da, cũng có thể là đơn thuần là lấy dao hoặc vật nhọn rạch lên da để tạo nên những ký hiệu, hoặc cũng có thể là nung nóng một cái khuôn rồi ấn lên da.
Ở Mỹ, người ta thường dùng khuôn đỏ xăm lên bò của mình để đánh dấu chủ quyền.
Ở Trung Hoa, thì xăm lên mặt tù binh để họ không thể nào trốn thoát. Nhưng trong câu truyện này, chúng ta sẽ bàn luận kỹ hơn về hình xăm vẽ.
Mấy năm trở lại đây, tôi vô cùng ngạc nhiên khi mà một số bạn trẻ Việt Nam thi nhau đùa đòi xăm trổ đầy mình. Có thể họ nghĩ đó là một dấu hiệu để chứng tỏ mình là dân chơi, hay cũng có thể chỉ để cho người ngoài nhìn vào biết họ là hổ báo cáo chồn, cũng có thể là trâu chó. Nhiều khi tôi muốn hỏi những bạn đó rằng các bạn xăm để làm cái gì? Nếu nói là xăm ít và xăm cho đẹp thì không sao, nhưng đằng này, các bạn xăm đầy người như mấy bức tường mà người ta quảng cáo dịch vụ “khoan cắt bê tông” chằng chịt, như thế được coi là đẹp sao?
Câu truyện mà tôi sắp kể dưới đây, chỉ để giải thích cho các bạn đó một phần nào về ý nghĩa và truyền thuyết của hình xăm. Mà tôi cũng chẳng có tư cách gì mà đi dạy đời mấy bạn đó cả.
Vậy cho nên, câu truyện dưới đây nếu bạn nào tin thì cứ tin, còn không thì hãy cứ coi như là câu chuyện tán phét, để mua vui cho các bạn thôi nhé. Mà tôi cũng xin khẳng định luôn, câu truyện dưới đây chỉ mượn tên và địa danh thôi nhé, chỉ có ý nghĩa là có thật, mong bạn đọc sẽ ủng hộ hết mình.

Lăng My
Do có cuộc khảo sát thực tế của cấp trên, nên người phụ trách việc sắp xếp, vạch ra kế hoạch cho lần này là chủ nhiệm Lý Trường Hà ngay trong đêm phải vội vàng đến trụ sở Ủy ban xã để họp bàn. Trên đường đến Ủy ban xã, Trường Hà phải đi qua một bãi đất hoang, khi ấy cậu ta nhìn thấy một bóng người không đầu.
Câu chuyện này nhận được sự quan tâm của chủ tịch xã Tô Nam Bính và thư ký Tiểu Vương. Vì thế ba người họ trong một đêm trăng khuyết, mượn chén rượu thêm can đảm để tìm hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Không ngờ kể từ đó, họ bị cuốn mình trong cơn ác mộng, cuộc sống của cả ba người không ngày nào được yên ổn. Tiểu Vương gặp tai nạn xe mà mất mạng, Tô Nam Bính vì quyết tâm tìm rõ căn nguyên sự việc nên đã từ chối sự giúp đỡ của bạn bè, cũng như từ bỏ cơ hội bước chân vào chính quyền thành phố. Trải qua bao khó khăn vất vả, cuối cùng chân tướng cũng được rõ ràng…

Sái Tuấn
Tiếp nối câu chuyện Quán trọ Hoang thôn, Trở lại Hoang thôn cũng hấp dẫn với một loại tình tiết bí ẩn, ly kỳ đầy thử thách. Nửa năm sau khi Quán trọ Hoang thôn được xuất bản, “tôi” - tác giả của cuốn tiểu thuyết, nhận được một tấm thẻ biên nhận của người mê sách, không có địa chỉ người gửi, chỉ vẻn vẹn có một kí hiệu vòng tròn kì quái.
Cùng lúc đó, “tôi” nhận được tin nhắn cầu cứu của Tô Thiên Bình - người may mắn sống sót sau khi trở về từ Hoang thôn. Đến nhà Thiên Bình, “tôi” phát hiện trên cửa sổ cũng có kí hiệu vòng tròn màu đỏ như máu, giống hệt kí hiệu trên tấm thẻ. Sau đó, “tôi” lại phát hiện trong máy tính của Thiên Bình có những đoạn DV về một người con gái rất đẹp, nhưng có vẻ âu sầu và bí hiểm. Cô là A Hoàn - nữ vương cuối cùng của cổ quốc Lương Chử, tên cô chính là kí hiệu vòng tròn kia và cô chỉ sống được 7 ngày.
Vậy mà chỉ vài tiếng sau, “tôi” gặp lại khuôn mặt đó trong hình hài của một cô phục vụ quán bar tên là Lâm Ưu. “Tôi” lần theo các đầu mối để tìm hiểu sự thật, nhưng càng tìm “tôi” lại càng phát hiện thêm điều kỳ lạ. Hình bóng lúc ẩn lúc hiện của A Hoàn và câu chuyện về lời nguyền tình yêu của cô đã khiến “tôi” vô tình bị cuốn vào ảo giác do cô tạo ra, “tôi” đã chấp nhận đeo lại chiếc nhẫn ngọc năm xưa và trở lại Hoang thôn một lần nữa. “Tôi” bị dồn tới bước không còn sự lựa chọn nào khác là phải tìm ra sự thật trong thời hạn 24 giờ, nếu không “tôi” sẽ chết…

Tường Phố

Thượng Quan Ngọ Dạ

Hồng Nương Tử
Những học sinh trung học như Tạ Nan, Thiệu Đông tử, Tô Khôn… tận dụng kỳ nghỉ dài đến Tương Tây chơi, trong lúc vô tình biết được cái chết không thể giải thích của một người họ hàng xa, một cổ vật có lịch sử lâu đời mà lại cuốn hút, một cơn điên cuồng đến không có cách nào thoát ra, cứ âm thầm giáng xuống…
Trở lại trường học, tiếng chuông tử hồn vang lên, một bi kịch phát sinh!
Như một cơn ác mộng, hàng loạt những vụ giết người mà nạn nhân bị moi tim diễn ra, một tổ chức thần bí có tên “Quái đàm hiệp hội” với những điều bí mật, hội trưởng tự sát, hội trưởng mới lên thay bị xuất hiện với một thứ nấm độc và những nghi lễ kì lạ, mọi thứ càng thêm rắc rối.

Sái Tuấn

Hồng Nương Tử
Tấm vải đỏ là tiểu thuyết ma kinh dị của tác giả người Trung Quốc Hồng Nương Tử. Sự huyền bí biến ảo trong câu chữ, những tình tiết ly kỳ, sự tàn nhẫn của các nhân vật, tất cả những điều đó đều không thể đủ để diễn tả cảm giác của người đoc sau khi đọc tiểu thuyết của cô. Đọc văn của Hồng Nương Tử có cảm giác như đó là bức chân dung về một cô gái thần bí có gương mặt “biến hóa khôn lường”, tiếp xúc với mỗi người khác nhau, cô gái ấy lại có một thái độ riêng khác nhau.
Ngay từ đoạn mở đầu của câu chuyện, Tấm vải đỏ đã đánh thức nỗi sợ hãi xen lẫn sự hồi hộp và thích thú trong độc giả bằng một vụ giết người man rợ: Trong khu rừng hoang vắng, bà mẹ đã ra tay tàn ác với chính đứa con gái ruột của mình, sau đó lấy đi đôi mắt và bỏ lại đứa con gái bé bỏng đó thoi thóp trong rừng với đôi hốc mắt còn đang rỉ máu. Sau đó là một loạt những tình tiết kinh dị đến rợn người kéo người đọc vào một thế giới u ám chết chóc với hình tượng xuyên suốt là Tấm vải đỏ với sức hút ma mị chết người và lời nguyền Ca Băng tàn độc.
Sức hút của Tấm vải đỏ không chỉ nằm trong những chi tiết hư cấu về một thế giới ma quái rùng rợn mà nó còn nằm trong kết cấu đặc biệt mà Hồng Nương Tử dày công xây dựng. Toàn bộ câu chuyện như một căn nhà lớn mà trong đó mỗi căn phòng chính là một chương truyện, chúng logic với nhau về mặt nội dung nhưng cũng rất độc lập trong cách kể, trong mỗi tình huống, chính điều này cũng làm nên một sức hút đặc biệt cho Tấm vải đỏ.
Chỉ vì vô tình có được tấm vải trong tay mà cuộc sống của bốn cô gái trong chuyện bị đảo lộn. Các cô trở thành mục đích truy sát của lời nguyền Ca Băng độc ác, lời nguyền được kết lại bằng lòng thù hận và những mâu thuẫn không thể hóa giải giữa những con người đã từng có lúc yêu thương nhau thắm thiết. Công cụ giúp lời nguyền Ca Băng hành động chính là tấm vải đỏ mà các cô gái vô tình có trong tay.
Trong nỗi kinh hoàng tột độ và nỗi đau đớn vô bờ khi phải mất đi những người thân của mình, các nhân vật trong chuyện đã sát vai lại để cùng đấu tranh. Khi đó cuộc đấu tranh không còn đơn thuần là cuộc đấu tranh để tự vệ nữa mà nó đã biến thành một cuộc đấu tranh sinh tồn đầy cam go, khốc liệt chống lại một sức mạnh vô hình, ma mị và xét cho đến cùng thì đó cũng chính là cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, một cuộc đấu tranh dù có nhiều mất mát nhưng cuối cùng thì chân lý ngàn đời vẫn được khẳng định: cái Thiện vẫn là điều mạnh nhất trong thế giới này.
Xuyên suốt câu chuyện, giữa nỗi đau, sự kinh hoàng và bóng tối của cái ác thì tình yêu của con người vẫn nảy nở và hồi sinh. Đó là tình yêu của Kha Lương và Tần Cẩm - tình yêu mà vì nó - Tần Cẩm đã dùng chính cuộc sống của mình để cứu Kha Lương, là tình yêu của Lục Tử Minh và Đường Thi Thi, là tình bạn của các cô gái…
Lời kết của câu chuyện như một nốt thăng nhẹ nhõm mà tác giả bỏ lửng: “Bạn có tin vào tình yêu không?”. Vậy nên, dù những tình tiết của câu chuyện có khiến bạn đọc có thể lạnh sống lưng ngay giữa ban ngày thì câu chuyện vẫn để lại những thanh âm ngọt ngào với thông điệp: Không có một thế lực đen tối nào có thể chiến thắng được tình yêu thương mà con người dành cho nhau và lòng thù hận có thể được gột rửa bằng chính tình yêu thương ấy.

Khải Ly

Huỳnh Dị

Thạch Bất Hoại
Chuyện kể rằng 1 người họa sỹ ở Pakistan bị vợ phát hiện ngoại tình, bà ta quá buồn bã và tự tử. Sau khi vợ chết, ông ta vô cùng hối hận và ngày nào cũng ngồi vẽ hình bà ta trong phòng một mình. Sau hơn 1 tháng tự giam mình trong phòng, cuối cùng ông ta cũng đã hoàn thành xong bức tranh người vợ của mình, đồng thời lúc đó ông cũng ra đi mãi mãi vì kiệt sức...
Bức tranh người vợ của ông ta mang một vẻ đẹp huyền bí, huyền bí nhất chính là đôi mắt bà ta, nó như long long ánh lệ, thể hiện một nỗi buồn sầu thảm của cuộc tình đau khổ giữa 2 vợ chồng. Ánh mắt ấy chính là ánh mắt của vợ người họa sỹ khi bắt gặp chồng mình ngoại tình.
Chính sự kỳ bí đó, bức tranh đã được 1 người phụ nữ giàu có mua về. Bà ta rất thích bức tranh, luôn ngắm nhìn nó. Bỗng 1 ngày kia người ta thấy bà ta la hét kinh khủng, đập phá đồ đạc trong nhà và hét lên: "Bà ta đã về rồi, bà ta đã về rồi..."... Ngay sau đó, người ta đã đưa bà vào nhà thương điên. 1 ngày sau thì bà ta chết.
Và rồi bức tranh tiếp tục được lưu truyền qua nhiều người: 1 họa sỹ , 1 người thợ may, 1 tỷ phú, 1 nhân viên lập trình,... và tất cả họ đều có tình trạng chung như người đầu tiên, đó là đều phát cuồng sau khi xem tranh và chỉ sau đó vài ngày là chết.
Kể từ đó bức tranh đã được người ta vứt đi một nơi nào đó không biết đến. Cách đây 5 năm, khi xuất hiện trên mạng internet, bức tranh đã làm hơn 2.000 người chết mà trên desktop, trong tay có hình bức tranh này. Thế rồi, cơ quan bảo Nhưng thời gian gần đây, bức tranh ấy lại xuất hiện trên mạng và tình trạng trên lại diễn ra. Bức tranh này sau khi xuất hiện đã cướp đi mất hơn 999 bloggers chỉ sau 1 tháng...

Sái Tuấn
Nữ sinh viên năm thứ tư là Xuân Vũ thoát chết từ chốn thôn dã hoang vu, sau cơn khiếp hãi kinh hoàng, cô bỗng bình phục một cách kỳ lạ. Kể từ sau khi nhận được tin nhắn trên điện thoại di động “Bạn có biết tầng 19 địa ngục là gì không?”, Xuân Vũ đã rơi vào một trò chơi địa ngục khiến cô sợ hãi cực độ không thể thoát ra được. Các bạn thân, bạn học của Xuân Vũ cũng nhận được mẩu tin nhắn bí hiểm đó và đều liên tiếp gặp bất hạnh, họ lần lượt và đều liên tiếp gặp bấ thạnh, họ lần lượt Game Over ở các giai đoạn khác nhau của trò chơi.
Bởi thế, Xuân Vũ quyết định phải khám phá cái bí mật đến từ địa ngục ấy. Anh giảng viên Mỹ thuật trẻ tuổi tuấn tú Cao Huyền đã bước vào cuộc sống của cô Thiên Niên tìm hiểu các bức bích họa, mong tìm ra lời giải ẩn chứa trong đó. Cô căm thù người bố dượng, khi nổi oán hận này sắp khiến cô phải từ giã cõi đời, thì cao Huyền - dựa vào tình yêu sâu sắc, cháy bỏng của mình – đã thức tỉnh cơn mê của Xuân Vũ.
Nhưng kẻ giấu mặt điều hành trò chơi địa ngục tuyệt đối không hề đơn giản.
Từ tận đáy lòng mỗi con người đều có mầm móng của sự tham lam, ghen ghét, ích kỷ hoặc giận dữ; một khi chúng bị khêu gợi, phơi bày ra trước đời thường, thì họ thường có những hành vi kỳ quặc dị thường không sao kiểm soát nổi. Rơi xuống những tầng địa ngục – đó là sự trừng phạt tàn khốc dành cho những con tim độc ác.
Tầng 19 địa ngục có những gì đang chờ bạn?
“… Anh nuốt nước bọt, hồi hộp bước về phía trước. Một giọng nói khàn khàn vọng ra từ trong bóng tối: “Vậy là ngươi đã đến!”
“Vâng. Đêm nay tôi sẽ được biết điều bí mật chứ?”
Câu hỏi không mấy trơn tru, câu trả lời vọng ra từ trong hang sâu, giọng run run, cực kỳ đáng sợ.
“Phải! Đêm nay đúng là rất đặc biệt.”
“Tôi đã chờ đợi đúng một năm rồi!” Anh đầy lo lắng cầm cây đèn trong tay, ánh sáng nhờ nhờ rung rinh không ngớt, lờ mờ nhìn thấy một bóng đen cao lớn trên vách hang.
Nhưng anh vẫn không thể nhìn thấy khuôn mặt của đối phương. Hình như đó chỉ là một u linh trong bóng tối.
“Được. Số phận đã sắp đặt là đêm nay, vậy thì cứ hỏi đi?”
Miệng chàng trai hiện lên một nét cười kỳ dị, đôi mắt màu tro hơi lấp lánh dưới ánh đèn, trông tựa như một con dơi đã trở về hang động. Anh gắng thở hít cho đều, bằng một giọng nhẹ nhàng, hỏi linh hồn trong bóng tối kia một câu hỏi xưa cũ:
“Ngươi có biết tầng 19 địa ngục là gì không?”…

Tchya
"Cuộc sống ồn ào đã đánh tan âm khí, ma thiêng phải bạt đi xa. Những linh hồn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng khó có lòng hiện lên được, vì khí dương mạnh quá. Có lẽ các ma thiêng đều chạy cả về những chốn đồng rừng xa vắng, ở lẫn lút trên đồi, trên ải, không còn hy vọng gì phảng phất ở những đô thành.
Chả bù với thời thái bình êm ái thuở xưa: đâu đâu âm khí cũng đều vượng cả, muốn rong chơi chỗ nào cũng được, không bị một mãnh lực gì ngăn cản, đánh tan đi. Thuở đó, người âm phủ với người dương gian nào có xa nhau mấy: ông Bồ đã vì sự người với ma hay chung chạ mà viết nên pho truyện Liêu Trai. Ðến thời nay, Liêu Trai đã hóa ra một cuốn truyện hoang đường vô lý! Cho hay ma cũng có thời.
Tôi có lẽ còn được nhiều hạnh phúc hơn Bồ tiên sinh là tôi đã được thấy tận mắt ma hiện hình giữa ban ngày, trong thời đại bây giờ, lại ở một nơi không cách xa đô thành phồn nhiệt mấy. Ðó thực là một sự lạ; và, cũng vì sự lạ đó, tôi mới chép nên câu chuyện này..."
(Tchya - Đái Đức Tuấn)
"Em nó còn nhỏ dại, ông tha cho nó! Vả nó xấu xí, hát còn kém cỏi lắm, dở hơn tôi nhiều, ông bắt nó làm gì. Nó còn thơ, da thịt hôi tanh, lại là đàn bà, bẩn thỉu, ông xơi mà làm chi? Ông tha cho nó."

Xích Nguyệt Quỷ Cơ

Thu Đường Miêu

Bình Quả Thụ Thụ Thụ

Lôi Mễ

Quỷ Cổ Nữ