Trang 38 / 117 · Tổng 1399 truyện

Sữa chua vị xoài

Tây Tử Tự

Bán Trản Mính Hương

Vị Nhập Cửu.

Lưu Chân

Zhihu

Zhihu
Vỏ của cây gọi là vỏ cây, da của người gọi là da người, vậy da của quỷ thì gọi là gì?
Sư phụ bảo tôi, da của quỷ gọi là da quỷ.
"Da quỷ dùng để làm gì?"
“Đứa nhỏ ngốc này, quỷ mặc da người để giả làm người, đi lừa người; còn người mặc da quỷ tất nhiên là để giả làm quỷ, đi lừa quỷ chứ sao."

Mộc Xích Tố

Hoàng Sắc Đích Miêu Mễ
Lê Diệu mắc bệnh nan y, tưởng chừng không còn hy vọng sống. Một ngày nọ, cô tình cờ gặp một đạo sĩ, người nói với cô rằng vận xui đeo bám, tuổi thọ ngắn ngủi không phải do số phận, mà vì mệnh cách của cô đã bị người khác đánh cắp.
Muốn sống tiếp, cô chỉ có một cách—trở về quê, kế thừa một "nhà ma" cũ kỹ.
Ban đầu, Lê Diệu nghĩ rằng đây chỉ là một căn nhà ma bình thường. Nhưng khi đặt chân đến, cô mới nhận ra mình đã nhầm to!
Những nhân viên làm việc ở đây không phải người, mà là đủ loại quỷ thần: Nhiếp Tiểu Thiến yêu kiều, Họa Bì bí ẩn, Mạnh Bà nấu canh nơi Hoàng Tuyền... Còn có cả Sadako từ giếng bò lên, Tomie ma mị, ma cà rồng huyết sắc.
Chưa dừng lại ở đó, Đát Kỷ yêu mỵ, Bạch Cốt Tinh lạnh lùng, Ngưu Ma Vương hùng tráng, thậm chí cả Tôn Ngộ Không cũng xuất hiện!
Nhân viên càng lúc càng đông, danh tiếng của nhà ma cũng lan xa. Không chỉ kiếm tiền dễ như trở bàn tay, mà còn làm chấn động giới huyền học!
Các đại lão, kẻ có tiền, người tu đạo... ùn ùn kéo tới.
Từ một người sắp chết, Lê Diệu giờ đây lại trở thành bà chủ của "Phong Đô Nhà Ma" nổi danh khắp thế giới!
"Chào mừng quý khách đến với Phong Đô Nhà Ma! Mời vào tham quan... nếu dám!".
[Huyền Học + Đoán Mệnh + Đại Lão + Bắt Ma + Ngược Tra + Vả Mặt + Sảng Văn + Kinh Doanh + Yêu Ma Quỷ Quái]

Hỉ Hoan Đường Đích Thiếu Nữ
Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu
Thể loại: Cổ đại, Linh Dị, Ngược
Văn án
Khi ta biết mình là một công chúa hòa thân, ta đã chết được mười năm rồi.
Lúc đó, ta đang ngồi xổm ở bãi tha ma, cùng một góa phụ vừa chết bàn luận về ý nghĩa nhân sinh. Nói chính xác hơn là nàng đang kể lể mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như con trai nàng hồi nhỏ hay tè dầm, còn ta thì nghe tai này lọt tai kia, chỉ tập trung đếm xương người trên mặt đất.
Đến khi ta đếm được đến cái xương thứ chín mươi hai, dường như lúc này nàng mới để ý đến ta, liếc nhìn một cái:
“Người khảm ngọc thế kia, sao lại chôn ở nơi quái quỷ này chứ?”
Ta kéo ống tay áo cưới rộng đến mức lố lăng, tiếng ngọc bội bên hông va vào nhau vang lên lanh lảnh:
“Ai mà biết được,” ta nghiêm túc suy nghĩ, “Có lẽ là gia đình giàu có xứng minh hôn?”
Nàng bĩu môi, thân thể trong suốt của nàng lượn một vòng xung quanh ta:
“Không giống. Dám dùng nhiều chỉ vàng như vậy thêu áo cưới phượng hoàng thế này, không có gia đình bình thường nào dám làm đâu.”
Ta nhún vai, chẳng chút bận tâm.
Khi ta tỉnh lại thì đã ở bãi tha ma, không còn chút ký ức khác, thậm chí chẳng biết chính mình là ai. Ta hỏi quỷ sai, bọn họ nói nếu không nhớ được tên mình thì không thể tra trong sổ sinh tử, cũng không có cách nào dẫn ta đi. Lại thêm ta mang quá nhiều chấp niệm, không thể rời khỏi nơi chôn cất mình.
Nhưng chuyện này hoàn toàn không có lời giải. Ta không nhớ bất cứ điều gì, sao có thể nhớ được chấp niệm của bản thân? Nhiều năm qua, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể không người thu liệm của mình dần trở nên mục rữa, hóa thành bộ xương trắng bị gió chôn vùi trong lớp đất khô vàng cằn cỗi.
Thế nhưng từng ấy năm, ta cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Những chuyện xưa cũ qua rồi thì cứ để trôi qua thôi. Dẫu có biết tên mình thì như thế nào đây? Làm một con quỷ không thể rời khỏi nơi này, ngày ngày nhìn bãi tha ma tấp nập quỷ đến quỷ đi, nghe chuyện phiếm của họ cũng không tệ.
Cho đến khi ta gặp được nữ quỷ này, sự tò mò của nàng quá mức mãnh liệt. Nàng dường như không cam tâm, nhìn trái nhìn phải, hồi lâu mới đưa ra kết luận:
“Cô nương, cô là công chúa có phải không?”
“Ồ.” Ta không chút biểu cảm.

Kiều Ngọc Liên

Trư Khí Trư Lý

Xuân Dữu Tử
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Niên hạ, Chủ công, Gương vỡ lại lành, Hoan hỉ oan gia, Linh thần dị quái, 1v1, Sa điêu, Nữ vương thụ
___
CP: Tuấn tiếu hoạt thi công X Cao lãnh nữ vương thụ
Cung Thầm bị gán cho tội danh tày đình "Thông đồng với Quỷ giới", từ một thiên chi kiêu tử trở thành kẻ bị vạn người xa lánh.
Ngay cả người biểu đệ từ nhỏ vốn thân thiết, yêu thương hắn cũng nóng lòng muốn ra tay đâm chết hắn.
Trước tình cảnh đó, Cung Thầm chỉ biết thốt lên: May quá.
Nguy hiểm thật.
Nếu không nhờ lão bằng hữu là thần y đời thứ hai đương thời, suốt đêm giúp hắn tạo một cơ thể giả chịu thương, thì có lẽ hắn đã chết thật rồi.
Vào đêm Cung Thầm "giả chết"...
Cung Thầm háo hức gọi huynh đệ tốt: "Huynh đệ tốt, huynh có thể nhanh chóng đến mộ của ta một chuyến được không?"
Huynh đệ tốt cũng nhiệt tình đáp lời: "Có chuyện gì vậy lão huynh?"
Cung Thầm: "Huynh đệ à, có người đang đào mộ của ta."
Huynh đệ tốt: "???".
Gặp quỷ rồi! Ai mà tàn độc thế?
Cung Thầm nghiến răng nghiến lợi: "Là sư huynh của ta, Từ Tứ An."
--- Đương nhiên cũng là đối thủ không đội trời chung của ta.
Cứ như nước với lửa, gặp mặt là xé nhau ngay.
Mối thù sâu xa giữa hai người phải kể từ một lần ảo cảnh bảy năm trước.
Khi ấy Cung Thầm còn nhỏ, cho rằng ký ức trong ảo cảnh sẽ biến mất sau khi thoát ra, nên đã bạo gan hôn Từ Tứ An một cái. Ấy vậy mà Từ Tứ An lại ghi hận suốt bảy năm trời.
Khi cả hai cùng tu luyện trên núi, Từ Tứ An chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt.
Ngày hắn bị đuổi khỏi sư môn, Từ Tứ An còn mời vài sư đệ sư muội uống rượu ăn mừng.
Hắn ấm ức không chịu nổi, suốt đêm trở về đại náo một trận.
Đêm đó, Từ Tứ An với mái tóc bù xù, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ, nói với hắn câu cuối cùng: "Ta muốn băm vằm ngươi ra thành vạn mảnh."
Thế nên, khi Từ Tứ An lật nắp quan tài lên, Cung Thầm không khỏi run lẩy bẩy. Cứ tưởng mình sẽ bị nghiền xương thành tro, nào ngờ Từ Tứ An nhìn chằm chằm thi thể hắn hồi lâu, cuối cùng không biết là bị làm sao, lại bò vào quan tài...
Rồi sau đó, y ngồi lên người hắn.
Khoan đã...
Ngươi muốn làm gì với thi thể của ta vậy hả?
Cung Thầm hoảng sợ nghĩ.
___
Tag: Niên hạ, Linh dị thần quái, Oan gia vui vẻ, Gương vỡ lại lành, Tiên hiệp tu chân, Sa điêu.
Góc nhìn nhân vật chính: Chủ công.
Tóm tắt một câu: Ngày đầu tiên giả chết, mộ bị đối thủ không đội trời chung đào bới.
Ý nghĩa: Thiện lương bao dung.
【Tác giả lưu ý: Không phù hợp với độc giả thuộc đảng sủng công. Giai đoạn đầu sẽ có tình tiết tát mặt (bạn). Ghi chú ngày 22.07.2025.】

Thời Vi Nguyệt Thượng
Tag: Bách hợp, cường cường liên thủ, vô hạn lưu, giải mã sự sống còn, hồi hộp, tương lai
Nữ chính: Tiêu Mộ Vũ, Thẩm Thanh Thu
Đặc tính CP: Lãnh đạm phản xã hội đại lão X vũ mị tàn nhẫn sát thủ
Giới thiệu:
Tử vong có đôi khi là một sự tái sinh, trong khoảnh khắc xe đâm vào đường hầm, Tiêu Mộ Vũ cho rằng cuộc sống vô vị này đã kết thúc.
Nhưng khi nàng mở mắt ra, hết thảy đều trở nên ma huyễn, một giọng nói vang lên trên đỉnh đầu, người chơi mời vào chỗ, trò chơi bắt đầu!
Thế giới thần quái quỷ quyệt và kỳ dị, làm điên đảo mọi trí tưởng tượng, là quỷ thần đáng sợ hay là lòng người đáng sợ! Ở thế giới này trò chơi thất bại, cái giá phải trả chính là mạng sống của bạn! Trò chơi chỉ có một mục đích, sống sót!
Tiêu Mộ Vũ vẫn luôn nghĩ rằng dây thần kinh cảm tình của mình đã bị cắt đứt, cho đến khi nàng gặp được Thẩm Thanh Thu giữa thế giới ma mị này! Họ Thẩm còn nguy hiểm hơn hết thảy, nếu Tiêu Mộ Vũ là băng, nàng ấy chính là một đám lửa, lửa cho thể làm tan băng, băng cũng có thể dập tắt lửa.
Tiêu Mộ Vũ: Thẩm tiểu thư, nữ quỷ phía sau cô đều thèm đến đầu lưỡi đều rơi xuống, tán tỉnh vào lúc này có thích hợp không?
Thẩm Thanh Thu: Nếu cô đáp ứng làm bạn gái của tôi, thì nữ quỷ này chính là món quà tôi dành tặng cô.
Cuộc sống không dễ, nữ quỷ khóc thút thít.
Một câu tóm tắt: Người chơi mời vào chỗ, trò chơi bắt đầu rồi!
Lập ý: Vô luận ở nơi nào đều có hy vọng.

Quan Ni Ni

Tây Tử Tự
Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, ngọt ngào, phong thủy bói toán, chậm nhiệt, trùng sinh, chủ thụ, băng lãnh công x ôn hòa thụ, 1×1, HE
Văn án:
Hãi hùng nhân viên công chức vô tội sống lại trong thân xác của một tên lừa đảo, đã vậy còn bị đàn ông *beep*…
Cả giới phong thủy đều nói Lâm Trục Thủy không gì không biết, không gì không hiểu, bây giờ mới thấy việc duy nhất hắn tính sai chính là nhân duyên của hắn và Chu Gia Ngư.
Chu Gia Ngư tính tình ôn hòa, da mỏng thịt mềm, xương giòn tủy thơm. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, chuyện đáng lo nhất sau khi hồi sinh lại là không nên chọc giận ai đó kẻo hắn bật mode đồ sát.
Chu Gia Ngư: “Trước khi sống lại, tôi vẫn luôn cảm thấy mình sẽ tiếp bước trên con đường chủ nghĩa xã hội bền vững. Mãi đến khi tôi biến thành tội phạm lừa đảo, còn gặp một ‘ông lớn’ đoán mệnh siêu chuẩn nữa.”
Lâm Trục Thủy: “Ở bên tôi không vui sao?”
Chu Gia Ngư: “Vui chứ! Vui muốn chết luôn! Nếu ngài đừng suốt ngày suy nghĩ xem nên ăn tôi thế nào tôi sẽ càng vui hơn đó!”
Lâm Trục Thủy: “Không được.”
Chu Gia Ngư: “…”

Vĩnh Huyền

Nhất Mai Cương Phô Nhi
Tên truyện: Nghiêm Cấm Chụp Hình Xác Phụ Nữ Ngàn Năm Tuổi
Tác giả: 一枚钢铺儿- Nhất Mai Cương Phô Nhi
Số chương: 23 chương + 1 phiên ngoại
Thể loại: Kinh dị, Linh dị, Hiện đại
Chuyển ngữ: Thu Vũ Miên Miên
Giới thiệu:
Ngày lễ Quốc khánh, bạn cùng phòng của tôi đến viện bảo tàng tham quan xác ướp nữ ngàn năm.
Người hướng dẫn đã nhắc nhở nhiều lần rằng cấm chụp ảnh.
Nhưng hết lần này tới lần khác cô ta đều không nghe.
Hơn nữa còn cố tình mở camera trước để chụp ảnh chung với xác ướp nữ.
Sau đó, bạn cùng phòng của tôi càng ngày càng gầy đi.
Trong khi xác ướp trong viện bảo tàng lại càng ngày càng đầy đặn.

Zhihu

Nguyệt Chiếu Khê