Trang 8 / 23 · Tổng 273 truyện

Tửu Tiểu Quỹ

Sở Vân Mộ

Kiết Dữ 2

Lục Dược

Miêu Nị
Hắn là một thanh niên vô dụng điển hình, cả đời đếm đi đêm lại chẳng làm được mấy chuyện có ích.
Vì mắc một căn quái bệnh mà phải nằm trong bệnh viện chờ chết, hắn nghĩ, hình như nhân vật chính nào đó của cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp nào đó cũng mắc một căn bệnh giống mình... Thế nhưng, nghĩ đến số phận hẩm hiu của mình, hắn cười tự giễu, hắn nào có phải nhân vật chính gì a?... Có phải không? Cùng theo dõi tác phẩm Khánh Dư Niên nhé.

Tùy Ngộ Giả

Khuyết Danh
Ta, một sát thủ vốn dĩ vô tình.
Đêm nay trăng tỏ gió hiu hiu, ta bí mật đột nhập phủ đệ mục tiêu.
Lắng nghe hơi thở kẻ địch giữa tĩnh lặng, ta nắm chắc dao găm trong ống tay.
"Ngao~"
Ta sững lại, nhìn xuống, một bé mèo ngáp dài rồi dụi thân mềm mại vào chân ta.
Thế rồi... ta không sao cất bước.
Chẳng thể cầm lòng, ta đưa tay, ra sức cưng nựng.
Mèo con khoái trá ngửa bụng, vẻ đáng yêu ấy khiến ta suýt thét lên.
Giây sau, hơi lạnh kề cổ làm ta bừng tỉnh.
Ngoảnh lại, kẻ đáng lẽ vong mạng dưới tay ta, nay cầm kiếm, mỉm cười nhìn ta.

Rosemary Sutcliff

Catia
Căn cứ vào số liệu thống kê của quốc gia, trong số những người đã xuyên không, có 87.3% là xuyên hồn.
Tôi là người nằm trong đại đa số kia.
Mà trong đó lại có 87,3% số người xuyên không có liên quan tới thanh lâu.
Tôi vẫn nằm trong đại đa số kia.
Trong những người đã xuyên không tới lầu xanh, có… phần trăm người sau khi tỉnh lại phát hiện một nam nhân đang chung giường chung gối với mình, hoặc nằm bên cạnh hoặc nằm trên mình, hoặc đang vận động hoặc nằm yên, hoặc chỉ có một bộ phận đang vận động.
Tôi xin thề với Mao Chủ tịch, tôi không hề gặp tình huống như vậy.
Hai mươi tám năm sống trên đời trước khi tới đây, việc gì tôi cũng từng làm, chỉ trừ có bán thân.
Thiên ca ca (ông trời) nói, đứa trẻ ngoan không thể học lệch được, cho nên sau hai mươi tám tuổi, tôi xuyên không, chuyên môn phải là bán thân.
Tôi bĩu môi, loại nghề bán mình này không có hàm lượng kỹ thuật, một loại nghề khiến con người ta hao mòn từng ngày như vậy, làm sao có thể thể hiện phong thái kiêu ngạo của nữ chính như tôi chứ?
Hoàn lương, nhất định tôi phải hoàn lương.

Nghiêm Ca Linh

Lạc Vũ Thu Hàn

Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thương Nguyệt

Hải Phong Nhi

Thai Thành Liễu
Phương pháp duy nhất để nàng có thể sống sót là trong vòng năm năm, phải sinh ra con nối dòng.
Song không khéo chính là, Thượng Quan Bùi thống hận tất thảy nữ tử Tư Đồ Gia.
Một cuộc chiến không khói súng nơi hậu cung cứ như vậy vô thanh vô thức mở màn.

Đồng Hoa
Lớn lên giữa bầy sói, Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang huynh, cũng là một con sói. Nhưng rồi định mệnh đưa đẩy, giữa đại mạc mênh mông, cô đã gặp hai người con trai, một nhu hòa như trăng sáng, một ngạo nghễ như gió hoang.
Như một chú sói cứ mãi đuổi theo vầng trăng vằng vặc, Ngọc Cẩn đã dành hết tâm tư ngóng vọng về Mạnh Cửu, người con trai để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng cô ngay từ lần đầu gặp gỡ. Từ đại mạc về Trường An, từ Lạc Ngọc phường đến Thạch phảng, từ thương trường đến cung đình, từng lời cô nói, từng việc cô làm, tất cả đều vì người đó.
Nhưng vầng trăng giữa trời vốn chẳng của riêng ai, chú sói cứ mê mải đuổi theo vầng trăng, mà quên mất bên cạnh nó, vẫn luôn có ngọn gió âm thầm làm bạn.
“Không phải mỗi đóa hoa đều sẽ kết quả, nhưng chúng sẽ sống, sẽ nở bừng rực rỡ, sẽ đón chào ánh dương, đưa tiễn ráng chiều, sẽ cùng gió nô giỡn, rồi cùng mưa đùa nghịch, cuộc sống như thế đã đủ phong phú lắm rồi, tôi nghĩ, hẳn chúng cũng không hề nuối tiếc…” - Đồng Hoa

Ngư Mông

Võ Văn Hà

Chu Sa Lan

La Quán Trung