Trang 30 / 86 · Tổng 1024 truyện

Ngốc Tiểu Ngư

Khoái Xan Điếm

Miêu Khiêu
Giới Thiệu Truyện:
Những cuộc phiêu lưu, những tình tiết truyện hấp dẫn, những thứ đan xen giữa thế giới hiện đại, cổ xưa trong truyện Cẩm Y Vệ làm bạn đọc sẽ không khỏi không hứng thú. Đây là một truyện được tác giả xây dựng tổng hợp nhiều yếu tố, nhờ vào trí tưởng tượng, vốn hiểu biết của mình, Miêu Khiêu đã hình thành một truyện lịch sử, quân sự độc đáo. Không còn là một truyện cứng nhắc, khô khan, với những thời gian địa điểm có sẵn nhưng đó là sự linh hoạt, sống động lồng ghép cả tính chất truyện kiếm hiệp vào tác phẩm.
Truyện xoay quanh Tần Lâm đến từ thế kỷ hai mươi mốt, là một cao thủ trinh sát hình sự nhiều lần phá đại án, kỹ thuật pháp y tinh xảo, bốn năm học đại học Công An Nhân Dân Hoa Hạ hệ chính quy khoa điều tra kỹ thuật hình sự. Sau công tác tại học viện cảnh sát hình sự Hoa Hạ tiếp tục học lấy được bằng Thạc sĩ pháp y, trong lúc nhậm chức nhiều lần phá được án lớn, quan trọng do bộ Công An đốc thúc, chỉ mấy năm đã thăng tiến thành Cảnh Đốc cấp hai.
Không ngờ trong một lần thi hành nhiệm vụ phát sinh tai nạn xe cộ, cả người lẫn xe rơi xuống vực sâu trăm trượng. Đến khi tỉnh lại phát hiện ra toàn thân mình lõa thể nằm ngoài vùng hoang dã, thân thể đã hóa thành bộ dáng thiếu niên chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi. Sau mới phát hiện thì ra mình đã trở lại triều Minh, Tần Lâm sẽ làm thế nào để tồn tại giữa một thế giới vô cùng xa lạ; có thể hay không tồn tại và đứng vững, có hay không sẽ bị lung lạc...

Thạch Trư, Trạch Trư

Ánh Nhật Cô Yên
Vương Liên Hoa nhìn thấy Trầm Lãng chậm rãi vén trướng bước vào, vẻ mặt không tiếu ý.
Khi y không cười, gương mặt tuấn tú mà đoan trang chính trực.
Vương Liên Hoa cúi đầu, hỏi : “Ngươi không ngủ?”
Trầm Lãng cười, đáp: “Ta nghĩ đến rất nhiều chuyện, cho nên không ngủ được.”
Vương Liên Hoa từ tốn nói: “Không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ có lúc đa sầu đa cảm.”
Đêm nay bầu trời có sao, nhưng lại không trăng, chỉ có đôi mắt hắn, tựa như ánh trăng đêm nay.
Trầm Lãng ngắm hắn, bất chợt cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói.
Về hắn, cũng như về y.
Cuối cùng lời nào cũng không nói.
Sâu thẳm trong nhân sinh, một khắc tịch mịch cùng phiền muộn, sẽ không thể nói thành lời.

Thiển Lục

Ưu Đàm Hoa

Huỳnh Dị

Hàn Hàn
Sơ lược về tác phẩm
Hàn Hàn viết chuyện giang hồ mà lại chịu khó tập hợp không ít công phu của kiếm hiệp: Cũng môn phái Thiếu Lâm Võ Đang, cũng luận bàn quyền cước, khinh công, kiếm báu, ám khí, thuốc giải độc, cũng quần hùng tỷ thí tranh đoạt ngôi vị minh chủ… Ấy vậy nhưng, hết thảy công phu lại chỉ như trò chơi trong mắt Thích Nhiên, đệ tử cưng của Thiếu Lâm tự.
Hắn ở trong chùa mà không tụng kinh niệm phật; cao thủ hành tẩu nhanh như mây gió thì hắn đủng đỉnh cưỡi con ngựa còm ngớ ngẩn đi chậm như sên; mọi cao thủ chỉ mơ thành đệ nhất thiên hạ thì hắn chỉ muốn dùng Vô Linh kiếm, để chặt cây dựng nhà, sống đời yên bình bên ngoài Trường An…
Vì thế mà, đọc “Trường An loạn” mà lại không thấy “loạn” – sau mấy trò náo nhiệt, ngớ ngẩn, dấm dớ, giễu nhại, chợt thấy tâm mình tĩnh lại như không. Đúng như Hàn Hàn muốn nói: “Cuốn sách này thực sự không phải truyện chưởng”. Tựa hồ, nó đã đạt đến một cảnh giới nào đó. Vậy nó là truyện gì?
**********
“Từ nhỏ sư phụ đã dạy tôi nhiều đạo lý, khiến tôi cảm thấy, đạo lý thực ra đều vô lý, bất kỳ câu nói nào cũng là đạo lý cả, nếu như bạn muốn tìm đạo lý đến tận cùng.”
“Trường An nổi tiếng ở sự phồn hoa diễm lệ, những người phụ nữ ra đường làm việc mà ta có thể trông thấy không phải bán rau thì là bán thân, cũng không cứ bán rau thì cao quý, bởi nếu đặt một số phụ nữ cạnh nhau, bạn sẽ cảm thấy vài người trong số đó chỉ có thể đi bán rau mà thôi.”

Mai Công Lợi

Độc Du

Tùy Vũ Nhi An

Bách Lý Tiếu Tiếu

Đồng Tranh

Cổ Long

Trần Thanh Vân

Ảo Long

Cổ Long

Cổ Chân Nhân

Cổ Long Cương