Trang 6 / 650 · Tổng 7789 truyện

Mật Thu
Tên truyện: Con tim rạo rực
Tác giả: Mật Thu
Editor: Bưởi
Thể loại: tình đầu ý hợp, cường cường, ngọt, nghệ thuật, nghề nghiệp, HE
GIỚI THIỆU
Nhà điêu khắc thành phố không có cảm xúc x Cậu thanh niên đẹp trai hoang dã siêu hung dữ
Lãnh Phong (28) x Biệt Đông (19)
Câu chuyện về trai thẳng kiêu ngạo biến thành simp chúa
.
Lãnh Phong không dám thừa nhận cảm xúc của mình, khi yêu rất gượng gạo, nhưng đối diện với Biệt Đông xinh đẹp lại có phần không giấu được cảm giác trong lòng.
Hắn là người xấu, chỉ dành chút chân tình duy nhất của mình cho Biệt Đông.
.
Lúc mới quen biết, Lãnh Phong trong mắt Biệt Đông có bảy tội: lạnh lùng, kiêu ngạo, chơi bời lêu lổng, ăn chùa, dữ dằn…
Còn Biệt Đông trong mắt Lãnh Phong – lai lịch không rõ, xinh đẹp như yêu tinh, vừa nhìn đã biết là “tai họa”.
Nhưng “tai họa” chảy mãi chảy mãi, lại chảy vào tim hắn.
.
Sau nhiều ngày liên tục gọi “vợ nhỏ” trong lòng, Lãnh Phong cảnh giác nhắc nhở bản thân, tuyệt đối đừng nhất thời nhanh mồm nói ra, như vậy sẽ cực kỳ xấu hổ.
Vài ngày sau, Lãnh Phong nhanh chóng lấy một tấm thẻ trong ví ra, đặt trên giường giữa hai người, đẩy qua và nói: “Tôi tiêu tiền như nước quen rồi, phải có người quản, vậy em quản lý tấm thẻ này được không, vợ?”
Chưa nói dứt lời, Lãnh Phong cứng đờ, trong lòng có hàng ngàn câu “đờ mờ mờ” chạy qua… Trong lòng gọi vợ nhỏ mượt quá, quả nhiên không phanh kịp.
Gọi cũng gọi rồi, hắn hạ quyết tâm, nhìn chằm chằm người trước mặt đỏ mặt tới mang tai, dứt khoát gọi một tiếng nữa: “Vợ ơi?”
Chú thích:
Bưởi: sau bộ Lệnh truy bắt tình yêu lại thấy thích văn phong của tác giả, kiếm thêm truyện khác để edit thì nhắm được bộ này, tác giả viết từ năm 2022.

Tuệ Trúc
Hạ gia là danh gia vọng tộc lừng lẫy ở Yến Bắc. Hạ Trưng Triều là người đứng đầu tập đoàn, không chỉ chưa kết hôn mà còn hiếm khi có tin đồn tình ái.
Ôn Tri Hòa chưa bao giờ ngờ tới một nhân vật tầm cỡ như vậy lại có thể ngồi trước mặt mình, đưa ra lời đề nghị kết hôn.
Cô là cô bé Lọ Lem, nhưng vị Hạ tiên sinh này lại chẳng phải hoàng tử bạch mã. Anh nói, anh cần một người vợ nghe lời, hiểu chuyện, sẵn lòng phối hợp diễn kịch, một cuộc hôn nhân theo hợp đồng, hết hạn sẽ ly hôn.
Ôn Tri Hòa vốn không muốn dính vào chuyện sai trái này, cho đến khi nhìn thấy con số trên thẻ mà cả đời này cô cũng không thể chạm tới.
“Có yêu cầu gì không?” Cô hỏi.
Người đàn ông trước mặt ôn tồn lễ độ, môi nở nụ cười nhàn nhạt: “Chỉ cần nghe lời là được.”
Sau khi kết hôn, Hạ Trưng Triều tuy cưng chiều cô như chim hoàng yến trong lồng, đối với cô là muốn gì được nấy, đủ để cô bỏ qua những yêu cầu cao ở một phương diện nào đó.
Nhưng Ôn Tri Hòa luôn rõ ràng, cuộc hôn nhân này đối với họ chỉ là đáp ứng nhu cầu của đôi bên, mối quan hệ không bình đẳng sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.
Kết hôn chưa đầy nửa năm, tin đồn Hạ Trưng Triều ngoại tình lan nhanh chóng mặt, tấm thẻ trải nghiệm làm phu nhân hào môn sắp hết hạn, Ôn Tri Hòa tuy tiếc nuối nhưng cũng không có gì là không thể chấp nhận.
Tối hôm đó, trước khi xuống nông thôn lấy cảnh, Ôn Tri Hòa cẩn thận nhắn một tin dò hỏi, liệu có muốn kết thúc mối quan hệ sớm hay không.
Mưa rơi tầm tã, sấm chớp rền vang, Hạ Trưng Triều bước xuống xe, bung dù kéo cô lại. Vẻ mặt thờ ơ cẩn trọng, nhưng giọng nói lại ôn hòa: “Chạy cái gì? Giày cũng rơi rồi kìa. Thấy tôi rất bất ngờ sao?”.
Điều Ôn Tri Hòa sợ nhất chính là dáng vẻ khi anh lột bỏ lớp vỏ ngoài ôn nhuận: sự chiếm hữu, bình tĩnh đến đáng sợ, khiến người ta không thể phản kháng.
Mà anh luôn ở thế thượng phong, cười như không cười, cúi mắt nhìn cô, trêu ghẹo, thấp giọng nói: “Em phải nhớ kỹ cảm giác này, rời xa tôi, không ai có thể cho em được.”
Thói quen là một thứ đáng sợ, sự kiểm soát của anh khiến cô vừa ngượng ngùng khó nói thành lời lại vừa dựa dẫm thành nghiện, ăn sâu vào tận xương tủy.
Kiểu nhân vật: Chú/Daddy lịch lãm bại hoại x Người đẹp tỉnh táo nhưng tựa dây tơ hồng (dựa dẫm, yếu đuối)
Lưu ý từ tác giả😁
Không có ngoại tình.
Nam chính có phần “điên”, nữ chính “yếu”.
Nam chính lớn hơn nữ chính 12 tuổi.
Nam chính chưa từng có bạn gái cũ hay “bạch nguyệt quang” và còn là “xử nam” già.

Trăn Ý
Luật sư Hạ Sơ Nguyệt tự nhận mình là người có ý chí kiên định, hành động quyết đoán.
Cho đến đêm đó, cô gạt bỏ lý trí và sự bình tĩnh, trải qua một đêm hoang đường với người đàn ông đã lâu không gặp…
Sau đó, cô hoảng loạn bỏ chạy, cẩn thận tránh né mọi khả năng gặp lại.
Một tháng sau, cô nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai trong phòng vệ sinh mà mặt mày tối sầm.
…
Tiêu Tri Ngôn, phó giáo sư trẻ tuổi nhất được mời thỉnh giảng tại phòng thí nghiệm hóa sinh của Đại học Bắc Kinh, là người trầm mặc ít nói, lịch sự nhẫn nại, điềm đạm tự chủ.
Ngoại trừ cái đêm khiến anh đau đầu đó.
Anh đã tìm kiếm Hạ Sơ Nguyệt suốt một tháng, không có kết quả, cuối cùng lại tình cờ gặp cô ở khoa sản của bệnh viện.
Nhìn tờ xét nghiệm trong tay cô, đôi mắt sau cặp kính nửa gọng khẽ nheo lại, lạnh lùng hỏi cô: “Của tôi à?”
Hạ Sơ Nguyệt tức đến bật cười, cho rằng đây là lời mở đầu cho sự thoái thác của anh, phối hợp diễn kịch: “Không thì sao?”.
Trả lại tờ xét nghiệm cho cô, Tiêu Tri Ngôn ngước mắt nhìn lên: “Cô muốn giữ nó sao?”
Hạ Sơ Nguyệt bất cần đời: “Sao cũng được.”
“Được.”
Mặc dù không hy vọng gì, trái tim cô vẫn chìm xuống trước câu trả lời đơn giản của người đàn ông, chưa kịp để cô che giấu sự thất vọng trong đáy mắt, thì trên đầu vang lên lời thông báo thản nhiên của Tiêu Tri Ngôn.
“Chín giờ sáng mai, gặp ở Cục dân chính.”
…
Sinh viên Đại học Bắc Kinh đều biết giáo sư Tiêu của khoa hóa sinh nổi tiếng nghiêm khắc, trong phần hỏi đáp trên lớp không bao giờ cho phép hỏi những câu hỏi không liên quan đến chuyên ngành, là một đóa hoa trên đỉnh núi băng giá vừa lạnh lùng vừa xa cách.
Bao nhiêu nữ sinh, cô giáo tỏ tình đều bị ngó lơ, mọi người bắt đầu cá cược rằng giáo sư Tiêu không thích phụ nữ.
Một ngày nọ, một sinh viên tinh mắt phát hiện ngón áp út khớp xương rõ ràng của Tiêu Tri Ngôn đeo một chiếc nhẫn trơn, vì thua cược với bạn mình nên cậu ấy đành đứng dậy hỏi câu hỏi khi đến lượt mình.
Đã chuẩn bị sẵn sàng để bị mắng, ai ngờ Tiêu Tri Ngôn, người luôn nghiêm túc lạnh lùng, lại thay đổi thái độ, lông mày và ánh mắt dịu dàng, giơ tay trái đeo nhẫn lên trước mặt mọi người, cho mọi người xem.
“Nhẫn cưới.”
“Câu hỏi tiếp theo.”
Sau một tiết học, diễn đàn của trường bùng nổ, và Tiêu Tri Ngôn, người luôn ở trong phòng thí nghiệm ngoài giờ lên lớp, lại hiếm khi xuất hiện ở phòng giáo vụ, trước mặt chủ nhiệm Trần đang duyệt đơn xin nghỉ phép.
“Chủ nhiệm Trần, xin nghỉ nửa ngày.”
Chủ nhiệm Trần đẩy kính ra lấy đơn xin nghỉ: “Lý do xin nghỉ…”
“Vợ khám thai.”
Dưới ngòi bút chủ nhiệm Trần viết “Việc nhà”, vẻ mặt ngạc nhiên.
Khi Tiêu Tri Ngôn cầm đơn xin nghỉ đi, chủ nhiệm Trần lặng lẽ mở bài đăng hot nhất trên diễn đàn trường, tiết lộ ẩn danh…
Không phải vậy.
Phát biểu ẩn danh.
“Em nói trăng đêm nay rất đẹp, khóe miệng anh cong lên, nhưng mắt anh vẫn không nhìn trăng.”
Hướng dẫn đọc truyện:
Song khiết, 1v1
Chi tiết xin xem lời tác giả ở chương đầu.
Thể loại: Hợp đồng tình yêu, Hôn nhân, Giới tinh anh, Đóa hoa cao lãnh, Cưới trước yêu sau.
Nhân vật chính: Hạ Sơ Nguyệt, Tiêu Tri Ngôn.
Một câu giới thiệu: Luật sư Hạ, ba năm hôn nhân muốn gia hạn hợp đồng.
Ý chính: Dũng cảm yêu thương.

Vân Tự Xuyên
Mau xuyên | Nữ chính cưng chiều mỹ nhân nhưng lại thành "hư" | Nam chính thâm tình, cố chấp, si mê | Ngọt sủng 1v1 | Nhiều cảnh drama gay cấn | Song khiết Trong vô số thế giới truyện ngôn tình, nữ phụ độc ác luôn là trở ngại lớn nhất trên con đường yêu đương của nam nữ chính và kết cục thường chẳng có gì mới mẻ Mất đi nam chính si tình, nữ phụ bị đày vào biệt thự lạnh lẽo, sống cô độc cả đời bên núi vàng núi bạc. Giang Từ Vãn – chuyên nhập vai nữ phụ ác độc – thì chẳng hề bận tâm: “Ta không phải vì tiền đâu, chỉ là bản thân thích... làm chuyện xấu thôi!” Thế giới 1: Xuyên vào làm "phu nhân hào môn" không được yêu thương. Khi nam chính tìm lại chân ái, cô bị đá ra khỏi nhà, ly hôn, thân bại danh liệt. Giang Từ Vãn quyết không nhún nhường, ở nhà náo loạn trời đất, muốn làm gì thì làm, ai khiến cô không vui, đừng mơ được sống yên! Ai ngờ tên đàn ông bị cô hành hạ lại bám riết không buông: “Nhà này không thể thiếu em!” Thế giới 2: Xuyên thành cô gái nghèo bị bạn trai giàu tán tỉnh vì cá cược. Khi sự thật bại lộ, cô bị nhẫn tâm vứt bỏ. Giang Từ Vãn lập tức xoay người làm phản diện chính hiệu, theo chủ nghĩa "chê nghèo ham giàu" triệt để. “Cái này tôi muốn. Cái kia cũng phải có. Nói chung là: tôi muốn hết!” Thế nhưng, bạn trai giàu bị cô lợi dụng lại càng sủng cô tận trời: “Miễn là em không chia tay, em muốn gì anh cũng cho.” Trải qua hết lần này đến lần khác các kịch bản tan vỡ, đối mặt với những nam chính dính như keo và cứ ăn vạ mãi không xong, Giang Từ Vãn chỉ còn cách: Đem cả tiền lẫn người, gom hết về cất vào “kho báu nhỏ” của riêng mình!

Ngải Thanh Khanh
BÌNH NỮ
____________
Tác giả: Ngải Thanh Khanh
Editor: Muối.
____________
GIỚI THIỆU:
Năm ta lên bảy, cha mẹ bán ta vào Hầu phủ chỉ với giá mười lạng bạc. Vốn dĩ chỉ làm một nô tỳ tạp dịch, nhưng phu nhân thấy tướng mạo ta dễ coi, bèn thưởng cho ta làm “nh//ục bình phong*”.
*Tấm bình phong bằng thịt.
Nh//ục bình phong chính là thể diện của chủ nhân, không chỉ đòi hỏi dung mạo xinh đẹp, mà còn phải rèn được cái cốt “gió thổi không động, mưa sa chẳng lay”. Ta bị người ta rèn giũa suốt năm năm ròng, cuối cùng mới được phép đặt chân vào viện của phu nhân để h/ầu h.ạ.
Giữa mùa đông giá buốt c.ắ.t da c.ắ.t thịt, ta phải đứng chắn nơi cửa, đảm bảo mỗi khi có người vén rèm, không một tia hơi lạnh nào được lọt vào phòng.
Giữa mùa hè nóng như th.iêu như đ ố t, trời còn chưa tỏ mặt người, ta đã phải vào hầm băng để thân thể đông cứng lại, rồi bưng chậu băng cho chủ tử giải nhiệt.
Ta đã an phận làm một nh//ục bình phong như thế suốt ba năm, chưa từng phạm một lỗi lầm nào.
Cho đến một ngày, Cát Tường, cũng là một bình nữ giống như ta, chỉ vì một ánh nhìn lơ đãng của Thế tử khi ngài đến thỉnh an, mà ngày hôm sau, nàng liền bị kiếm cớ ph.ạt t.ội, rồi bị đưa đi làm “giấy mỹ nhân”.
Giữa tháng Chạp lạnh lẽo, sống lưng ta chợt toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Ta biết, rồi sẽ đến lượt ta.

Mạc Tâm Thương
Tên gốc: Hôn sau quan sát tống nghệ
Tác giả: Mạc Tâm Thương
Tên nhà edit đặt: Học cách yêu chồng
(Vì thấy cái tên edit ban đầu là “Chương trình quan sát hôn nhân” dài dòng và không được hay lắm nên tớ đổi cho bản edit một cái tên khác. “Chồng” trong vừa chỉ bạn công vừa chỉ bạn thụ, còn vì sao lại thế thì tớ xin không tiết lộ, các bạn đọc truyện sẽ rõ.)
Độ dài: 114c + 19pn
Văn án:
Hà Thanh Hà và Phó Sâm kết hôn qua một cuộc xem mắt, gia đình hai bên là đối tác làm ăn nên xem như môn đăng hộ đối, hiểu rõ về nhau.
Sau khi kết hôn, hai người tương kính như tân*, chưa từng cãi vã, bàn bạc mọi chuyện với nhau, đúng giờ ăn cơm, có việc báo cáo, cũng chuẩn bị quà cho nhau trong những ngày kỷ niệm.
*tôn trọng nhau như khách
Hà Thanh Hà vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ tiếp tục yên bình như thế này cho đến khi anh và Phó Sâm trở thành khách mời của một chương trình thực tế dành cho các cặp đôi chồng chồng.
……
Cặp đôi hào môn: Phó Sâm x Hà Thanh Hà
Khán giả: “Đôi này giàu quá, một người là tổng tài bá đạo, một người là thiếu gia nhà giàu.”
“Cuộc hôn nhân thương mại trong truyền thuyết?”
Ngay từ đầu, mọi người đều vô cùng hứng thú với “tổ hợp hào môn”, nhưng sau khi chương trình được phát sóng, họ mới nhận ra hoàn toàn không phải vậy.
“Tổng tài này thật là cứng nhắc. Ngày nào cũng đúng giờ thức dậy, đúng giờ ăn cơm, mỗi bước đều như một chương trình được lập trình sẵn, cũng chưa từng thấy hắn cười, giống như một người máy vậy, thật không có ý nghĩa.”
“Người còn lại thì ngược lại, gặp chuyện gì đều tươi cười. Dù ngoại hình khá xinh đẹp, có nụ cười dịu dàng nhưng lại giống như một con búp bê mỏng manh không có linh hồn”.
“Hai người ở cùng nhau, khách sáo xa cách, ăn chung một bàn mà cũng chẳng nói với nhau câu nào, quá nhàm chán.”
Khán giả gọi họ là “Cặp đôi địa cực”, chế nhạo sự kính trọng lẫn nhau của họ như băng giá.
…
Mức độ được yêu thích của cặp đôi vùng cực rơi xuống cuối bảng xếp hạng trong chương trình, Hà Thanh Hà hơi thất vọng, bắt đầu tự hỏi liệu cuộc hôn nhân của mình có thực sự có vấn đề hay không.
Anh đề nghị với Phó Sâm tạm thời chia tay để hai người suy nghĩ về tương lai, Phó Sâm vốn cư xử thận trọng đột nhiên nắm chặt tay anh, nghiêm túc nói: “Anh không nghĩ giữa chúng ta có vấn đề gì.”
“Em tốt lắm, anh rất hạnh phúc khi được kết hôn với em.”
Phó Sâm là người ngày thường luôn mang lại cảm giác lạnh lùng xa cách, nhưng Hà Thanh Hà nhìn thấy chóp tai của hắn đỏ bừng.
…
Sau đó, khán giả đào được một chút đường từ những cảnh sinh hoạt chung của cặp đôi vùng cực, rồi lại soi ra được càng nhiều đường hơn.
Thật là ngọt ngất ngây.
Tag: Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, Ngọt văn, Chủ thụ, Niên thượng (9 tuổi), HE.
Nhân vật chính: Phó Sâm (tổng tài lạnh lùng công) x Hà Thanh Hà (tổng tài ôn nhu thụ)
Giới thiệu tóm tắt: Chương trình thực tế phủ đường.
Lập ý: Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống cuộc sống của riêng mình.
Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm: Anh chàng dịu dàng Hà Thanh Hà và ông chủ lạnh nhạt xa cách Phó Sâm kết hôn thông qua xem mắt, một người là búp bê trầm lặng và tinh tế, còn người kia là người máy có cuộc sống được lập trình nghiêm ngặt. Hai khối băng kết hợp với nhau, một ngày có thể không nói nhiều hơn hai câu, đột nhiên bị đẩy lên sân khấu hôn nhân và tình yêu. Bọn họ không biết cách ở chung, cũng không biết cách thể hiện tình cảm, dẫn đến xảy ra đủ thứ chuyện khi họ tham gia chương trình.
Nhưng hai khối băng cũng có thể va chạm tạo ra tia lửa, cuộc sống đời thường cũng có thể đào ra hàng tấn mật đường, hai nhân vật chính dần dần hòa hợp với nhau, cuối cùng hoàn thiện bản thân và tìm ra ý nghĩa của hôn nhân. Hành văn trôi chảy, mô tả chi tiết những thay đổi cảm xúc của nhân vật chính, ấm áp khiến người ta cảm ngộ, là một câu chuyện ấm áp và tinh tế về cưới trước yêu sau.

Tứ Quý Vô Ưu
Tên truyện: Xuyên Thành Tra A Sau Đem Phản Diện Đánh Dấu
Tác giả: Tứ Quý Vô Ưu
Tác phẩm loại hình: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu
Văn án
Cố Tri Cảnh là một 'bá tổng'. Nhưng cô xuyên thư – xui xẻo là một quyển tiểu thuyết ABO, xui hơn nữa là cô xuyên thành một Alpha vô học, thất nghiệp, lại còn là một tra A thứ thiệt.
Nguyên chủ mê một Omega xinh đẹp, đúng lúc người ta yếu đuối nhất thì ra tay cưỡng đoạt. Omega thề sống chết không khuất phục, nguyên chủ tức giận, tung ảnh lên mạng bôi nhọ cô ấy, khiến sự nghiệp và tình cảm của người ta sụp đổ hoàn toàn.
Về sau, Omega Dã Trì Mộ trùng sinh, trở thành phản diện tàn độc nhất truyện, khiến cả nhân vật chính bị hành đến tận chương cuối.
Chuyện đầu tiên cô ta làm chính là báo thù.
Nguyên chủ thân bại danh liệt, ôm một đống nợ, bị chủ nợ truy sát, lưu lạc đầu đường, đói đến mức tranh cơm thừa với chó. Vì tranh không lại, bị cắn một cái.
Cuối cùng chết thảm ngoài phố.
Cố Tri Cảnh nhìn người phụ nữ đang ngủ say trên giường, nhớ lại đêm qua vì thấy gáy đối phương quyến rũ quá, liền cắn hai cái. Giờ ngực vẫn còn đau.
Cô chẳng những không xoay chuyển được cốt truyện, mà còn làm luôn mấy trò mà nguyên tác pháo hôi cũng chưa dám thử – đánh dấu Omega, quay video.
Ngón tay Cố Tri Cảnh run nhẹ: Giờ mình sống kiểu gì đây?
Đúng lúc đó, Omega xinh đẹp mở mắt, nhìn hết những gì cô làm, mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: "Cố Tri Cảnh, tôi sẽ giết cô."
"..."
Vì mạng sống, Cố Tri Cảnh lập tức quyết định thoát khỏi cốt truyện.
Nhưng rồi, phản diện Omega đang lên cơn phát nhiệt lại gặp cô, phát bệnh cũng ngay trong lòng cô, bị bắt nạt cũng ngay trước cửa nhà cô.
Bản năng 'bá tổng' không cho phép Cố Tri Cảnh ngồi yên.
Ban ngày, cô phải giả vờ giữ nguyên tính cách tra A của nguyên chủ, lạnh lùng ngoài mặt. Sau lưng lại là người đầu tiên ôm Dã Trì Mộ đi bệnh viện, lúc người ta bệnh thì hết sức chăm lo.
Thậm chí, lúc phản diện Omega bị cặp nhân vật chính ép đến đường cùng, Cố Tri Cảnh tát một cái, đá một cú, khiến đối phương chật vật bỏ chạy: "Người của tôi, các người cũng dám động vào?"
Cô chắp vá tới lui, nhưng phản diện Omega vẫn hắc hóa, không thể quay đầu.
Cố Tri Cảnh đành ngồi đợi phá sản, chết gục đầu đường.
Thế mà đại phản diện lại bảo... muốn yêu cô?
Đây là kiểu tra tấn mới à?
. . . . .
VĂN ÁN 2:
Dã Trì Mộ biết rõ người phụ nữ kia đối với cô chỉ là giả vờ, là cảnh giác. Nhưng cũng chính vì vậy... cô ấy đẹp đến mức khiến người ta phát điên, hiếm có đến mức khiến người ta muốn chiếm làm của riêng.
Mỗi lần ngước mắt, Dã Trì Mộ đều thấy người kia ra vẻ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại để lộ lo lắng.
Mỗi lần nàng bị thương, chính là người ấy – ngoài miệng thì chê bai, nhưng lại nhẹ nhàng thổi vết thương cho nàng.
Nàng muốn có được người đó.
Dục vọng chiếm hữu, nhân lúc người ta ngủ say, bắt đầu cựa mình.
Nàng rất muốn giữ lấy đôi môi ấy, để nó mãi mãi chỉ dành cho mình. Người này – nhất định phải thuộc về nàng.
Alpha bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm lại hay cằn nhằn/châm chọc X Omega – đẹp, điên, thù dai, có thù tất báo.
Tag: Cường cường, sinh con, giới giải trí, xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cố Tri Cảnh, Dã Trì Mộ
Tóm tắt một câu: Phản diện nói đánh dấu xong thì phải đánh thêm nhiều lần.
Thông điệp: Dùng dịu dàng chữa lành người khác. Dù rơi vào nghịch cảnh cũng đừng buông tay. Tin rằng sau giông bão luôn có cầu vồng, và luôn có người chờ bạn nơi tận cùng bão tố.

Thất Tát Nương Tử
Tác giả: Thất Tát Nương Tử
Tran / Editor: Ponyex
Beta: Ponyex
Thể loại: Hiện đại, HE, Báo thù, Ngược tra, Phá án, Độc chiếm, Tâm lý
Độ dài: 54
Giới thiệu
Kẻ sát nhân tàn độc nhất là loại người mà ai cũng biết tay kẻ đó đã uống máu, nhưng vẫn ở ngoài vòng pháp luật.
“Tôi đã gặp một người như vậy, anh ấy là chồng tôi
Trước khi chết, anh ấy từng là ...”

Xuân Ý Hạ
Tác giả: 春意夏 / Xuân Ý Hạ
Editor: Hạ
Độ dài: 100 chương + 4 ngoại truyện
Thể loại: AxB, Hai nam chính, Giả tưởng, He
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Sau sáu năm làm bao cát chuyên nghiệp, Kiển Tuy cuối cùng cũng được tự do vào ngày tròn mười chín tuổi.
Mang theo số tiền mồ hôi nước mắt tích góp bấy lâu, y trở về Khu C… Nơi của những người thuộc tầng lớp bình dân, trong lòng đầy hy vọng về một khởi đầu mới.
Ba năm sau.
Trường học đón một nhóm học sinh trao đổi từ Khu A.
Những ngày yên bình của Kiển Tuy chấm dứt từ đó.
Sau ba năm gặp lại, Alpha nay đã cao lớn hơn, càng thêm phần kiêu ngạo và u ám.
Dù biết rõ Kiển Tuy là một Beta không thể bị đánh dấu, Sầm Kiêu Uyên vẫn thành thạo cắn một nhát vào gáy y, ngữ điệu đầy khinh miệt, nói: “Đồ vô dụng.”
Thiết lập: Trước khi phân hóa, AO cấp cao rất nhạy cảm và dễ nóng giận; sau khi phân hóa, họ tạm thời không kiểm soát tốt pheromone. Tầng lớp thượng lưu thường thuê người cùng tuổi để giúp AO vượt qua giai đoạn này.
Do tính phân biệt đối xử cao, phần lớn những người làm nghề này đều là Beta từ Khu C.
Điều khoản hợp đồng:
1. Trong thời gian làm việc, không được tiết lộ thông tin cá nhân (họ tên, địa chỉ, v.v.) để tránh phát sinh mối quan hệ tình cảm khi bầu bạn.
2. Quan hệ thuê mướn chỉ chấm dứt khi AO kiểm soát hoàn toàn được pheromone. Mức lương được trả theo năm.
Nguồn cảm hứng: Trong sở thú, báo đốm có tính cách nhạy cảm sẽ được người chăm sóc cho một chú chó nhỏ để làm bạn với báo con.
—
Tuyến tình cảm chậm, rất chậm.
Drop không cần thông báo cho tôi.
[ Có nhiều chỗ sửa đổi, cảm ơn đã ủng hộ bản chính thức. ]
Weibo @茶咕咕明天就更新

Tiểu Thảo Dục Phi
Tên tác phẩm: Tân lang của ta có mạch nữ nhân?!
Tên tác giả: Tiểu Thảo Dục Phi
Tag nội dung: Bách hợp tiểu thuyết, xuyên không, hệ thống, cổ đại, nữ cải nam trang, hài hước, điền văn, làm ruộng, trung y – y thuật, bí ẩn.
Thị giác tác phẩm: Chủ thụ
Văn án 1:
Một phó chủ nhiệm y sư chuyên khoa Đông Tây y kết hợp, danh tiếng hiển hách, sự nghiệp ngời ngời, vì lao lực quá độ mà "bụp" một cái... xuyên cmn không!
Vân Dao Dao nghĩ đó đã là cực phẩm bất hạnh rồi, nhưng không, nàng lại còn xuyên vào một cái thân thể số khổ: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, bị vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, rồi bị ép cưới....
Vân Dao Dao: ???
Vân Dao Dao: "Cho hỏi cuộc đời này được viết bởi một biên kịch thù ghét xã hội hả?"
Đêm động phòng, tân lang được đồn là mắc bệnh nan y lại thật sự lên cơn. Khuôn mặt trắng như giấy, thở dốc như chó hấp nắng, trông như thật sự... sắp chết đến nơi.
Vân Dao Dao: ???
Vất vả cả đêm cứu được cái mạng "phu quân mới cưới" về, thử bắt mạch một cái, lại phát hiện người này có mạch huyền tế, nội tức như lan...
Vân Dao Dao: "Khoan đã... Đây là... nữ nhân?"
Vân Dao Dao: "Lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc?"
Mỹ nhân: "???"
Vân Dao Dao: "Tốt! Bản cô nương chính là thích cái dạng này."
Văn án 2:
Trình Vãn Tịch vốn dĩ nghĩ rằng cả đời này sẽ một thân cô quạnh, sống như cái bóng, chết không ai hay. Thân thế bị giấu trong tối, kiếp này chẳng cầu có một nơi chốn gọi là "nhà".
Nhưng ai ngờ...
Vân Dao Dao: "Vãn Tịch... tha cho ta. Ngày mai ta còn phải châm cứu cho ba mươi sáu bệnh nhân, lại còn bốc thuốc,..."
Trình Vãn Tịch: "Tay nàng vẫn ổn chứ?"
Vân Dao Dao: "Ổn..."
Trình Vãn Tịch: "Vậy thì tốt. Ta đâu có động tay nàng, ta chỉ động tay ta."
Vân Dao Dao: "......"
Vân Dao Dao: "Là kẻ nào đồn nàng ấy mắc bệnh nan y a?"
Nhân vật chính:
Vân Dao Dao (云夭夭 - Yún Yāo Yāo) "Dao Dao" – xinh đẹp, yêu kiều.
Trình Vãn Tịch (程晚寂 – Chéng Wǎnjì) "Vãn Tịch" – hoàng hôn tĩnh mịch.
Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: Nàng ấy là thân nhân duy nhất của ta!
Tư tưởng triết học: Vận mệnh của một người là do chính người đó quyết định.
Hệ thống góp lời: Người tài có lòng ắt cuộc đời nở hoa, hệ thống này không buff, hệ thống cũng bận kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Lời tác giả:
Áng văn như một lời chúc chân thành gửi đến tất cả những bạn đang phải đơn độc chiến đấu một mình — nhằm giành lấy tự do, giành lấy linh hồn, giành lấy ước mơ, giành lấy con đường của riêng mình — rằng các bạn không cô đơn. Có rất nhiều người trên thế giới này cũng đang chiến đấu, tựa như tôi hay bạn, và tất cả chúng ta đều là bạn bè. Vậy nên bạn của tớ, tớ mong cậu sẽ không bao giờ lựa chọn từ bỏ chính mình.
Cân nhắc trước khi bình luận, những bình luận tấn công hoặc chỉ trích nhân vật chính sẽ bị khiếu nại và xóa bỏ.
Tam quan trong truyện không đại diện cho tam quan của tác giả.
Thích thì nhớ lưu truyện nha, hôn hôn mọi người ~

Tước Đăng Ca
GẢ CHO ĐƯỜNG HUYNH CỦA PHU QUÂN ĐÃ MẤT
Tác giả: Tước Đăng Ca
Oanh Ca đã ôm bài vị bước vào cửa Trọng gia.
Về sau, nàng cùng mẹ chồng là Lưu thị được đón về Trọng gia ở kinh thành. Lưu thị không ưa nàng, thế nhưng lại muốn nàng lưu lại hậu duệ cho phu quân quá cố.
Oanh Ca chỉ cảm thấy mẹ chồng mình điên rồi!
Nào ngờ mẹ chồng lại lấy cái chết ra để ép buộc, khiến cho Trọng gia Đại thiếu gia phải cùng nàng chung phòng.
Trước mặt người ngoài, Trọng gia Đại thiếu gia là người đoan trang chính trực, phong thái thần tuấn.
Oanh Ca chỉ cảm thấy hắn khó lòng gần gũi, nào ngờ chính hắn lại là người giúp nàng thoát khỏi khốn cảnh, tương trợ nàng rất nhiều.
【Song khiết | 1vs1 | Kết thúc viên mãn】
△ Tình cảm giữa nam nữ chính chỉ được miêu tả sau khi mối quan hệ thân tộc giữa họ được xóa bỏ.
Thể loại: Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Tình yêu ngang trái, Nhân duyên tình cờ

Đồng Nam_tn
Top star giới eSports công bụng dạ thâm sâu × họa sĩ fan duy idol ngoài ngoan trong kiêu ngạo thụ
Tạ Trình (Riven) × Hứa Miên (@Yuumi_Starry)
【Nhân vật】
Tạ Trình (công)|Tuyển thủ đi rừng chính thức của đội Sword · ID: Riven|Ngôi sao số một giới eSports · thao tác tàn bạo · thâm trầm mưu tính · tính chiếm hữu mạnh mẽ
Hứa Miên (thụ)|Họa sĩ nổi tiếng trong fandom · Toàn bộ nền tảng ID: @Yuumi_Starry|Fan duy nhất của Riven · ngoài ngoan ngoãn, trong kiêu ngạo · “máy sản xuất fan-content”

Quân Lai
Tác giả: Quân Lai
Chuyển ngữ: Phong Linh
Designer: Penhaligon's
Tag: 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Đô thị tình duyên, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Song xử, Tình yêu văn phòng,
Tổng số chương: 66
Giới thiệu:
Hạ Mạt có một người yêu qua mạng.
Tính cách của người ấy chín chắn, kiệm lời.
Hạ Mạt thường xuyên tâm sự với anh.
Gần đây, mỗi khi nhìn cô, ánh mắt của lãnh đạo trực tiếp Lục Nghiên Lễ càng ngày càng lạ lùng.
Hạ Mạt lén nói xấu với người yêu qua mạng.
[Sếp em lúc nào cũng nhìn em chằm chằm, không lẽ anh ta tưởng em thích anh ta, đúng là đồ điên.]
Yêu đương qua mạng mấy tháng, Hạ Mạt rất hài lòng về bạn trai mình, muốn tiến thêm một bước nữa, hẹn gặp mặt với anh.
Tại nhà hàng, Hạ Mạt ngồi nghiêm chỉnh bất an nhìn người đàn ông đối diện, xấu hổ đến nỗi vành tai đỏ lựng: “Chào… chào tổng giám đốc Lục.”
Người đàn ông ngồi vắt chéo chân, dáng vẻ thoải mái, ung dung nhìn cô: “Không phải em nói khi gặp mặt sẽ hôn chết anh sao, sao lại đỏ mặt?”.
“...”
#Cứu tôi với, người yêu qua mạng hàng ngày nghe tôi nói xấu sếp chính là sếp của tôi, làm sao bây giờ?#

Phù Mộng
Tác giả: Phù Mộng
Chuyển ngữ: Rong Biển
Designer: Penhaligon's
Tag: 1Vs1, Chữa lành - cứu rỗi, Cổ đại, Cưng chiều, Duyên trời tác hợp, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Song xử, Tiên hiệp/ Tu tiên, Xuyên không
Tổng số chương: 166
Giới thiệu:
Tần Oanh Nhiên là con gái của một thầy giáo, nên duyên với một thư sinh.
Sau khi thành thân, dù nàng muốn gì thì chàng thư sinh cũng đều chiều chuộng. Tuy rằng cuộc sống không hề giàu sang, thỉnh thoảng hai người cũng sẽ cãi vã, song lại khá bình yên.
Oanh Nhiên cứ ngỡ cuộc sống sẽ mãi trôi đi êm đềm như thế.
Mãi cho đến một ngày khi đám người nọ xông tới tận nhà và hét lớn: Lục soát hang ổ của tên ác ma Từ Ly Lăng cho ta!
Đến đàn gà phu quân nuôi cho nàng cũng chẳng được tha, Oanh Nhiên núp ở đằng xa thấy thế thì sợ tới mức chẳng dám thở mạnh.
Kết quả phu quân nàng đột nhiên trở về, chỉ dùng một đao chém bay đầu cả đám.
Ngày hôm đó, máu văng nhuộm đỏ khoảng sân nơi nàng thường nằm phơi nắng, mấy cái đầu lăn lóc đầy đất.
Nàng còn nghe thấy phu quân vốn luôn hòa nhã của mình cười khẩy một tiếng: “Phiền phức.”
*
Oanh Nhiên sợ lắm. Nàng trốn lên núi để tĩnh tâm một hôm, đến đêm lại mò về nhà.
Lúc này phu quân nàng đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi, còn hâm lại thức ăn cho nàng.
Thấy giày và váy nàng lấm lem bùn đất, hắn lại bế nàng lên ghế rồi giặt sạch giày dép và y phục cho nàng.
Hắn vẫn vậy, vẫn dịu dàng hỏi thăm nàng đi đâu và vì sao về nhà trễ.
Oanh Nhiên nghe thấy tiếng hắn gọi đàn gà mới trong sân, nhìn thấy hắn cúi đầu thay giày giúp mình, bỗng dưng cảm thấy: Cứ sống tiếp thế này cũng được.
Dù sao mẹ nàng cũng từng dạy, sống cùng phu quân phải có lúc mắt nhắm, mắt mở cho qua.
Cô gái người phàm thích làm cá mặn X Đại ma vương hủy diệt thế giới thực thụ.
Không phải thể loại nữ chính mạnh mẽ.
Tag: Tình yêu sâu sắc, duyên trời tác hợp, tiên hiệp, tu chân, truyện ngọt, nhẹ nhàng.
Nhân vật chính: Tần Oanh Nhiên, Từ Ly Lăng.
Tóm tắt một câu: Cuộc sống vợ chồng cùng ma vương điên cuồng.
Dàn ý: Chúng ta đều có một tương lai xán lạn.

Chung Hàng
Tác giả: Chung Hàng
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Tử Đinh Hương
Thể loại: Hiện đại, HE, Thanh xuân vườn trường, Sủng Ngọt, Nhẹ nhàng, Góc nhìn nữ chính
Độ dài: 45
Giới thiệu
Vân Miên thích đàn anh Hứa Khanh Niên hơn cô hai khóa.
Hứa Khanh Niên trông khá đẹp trai, tính cách tốt, gia cảnh cũng tốt, khi nhận ra mình có tình cảm khác thường với anh, Vân Miên đã xin cố vấn từ cô bạn thân Mạnh Nịnh tự xưng là chuyên gia tình yêu.
Mạnh Nịnh nói với cô rằng, nếu muốn theo đuổi một chàng trai, thì đầu tiên phải học được cách “lạt mềm buộc chặt”, không thể quá chủ động, nhưng cũng không thể để mất quyền chủ động.
Vân Miên gật đầu, chỗ hiểu chỗ không, sau đó vụng về gửi một câu hỏi vạn năng qua WeChat cho Hứa Khanh Niên để thử: [Bạn của em thích anh, cô ấy nhờ em hỏi xem anh thích mẫu con gái như thế nào?]
Hứa Khanh Niên: “…”
Sao anh lại có cảm giác cô gái mà anh thích có vẻ… ngốc nghếch vậy nhỉ?
…
Trước khi gặp Vân Miên, Hứa Khanh Niên chưa từng tin vào bốn chữ tình yêu sét đánh, nói thẳng ra thì chẳng qua đó cũng chỉ là thấy sắc nổi lòng tham mà thôi.
Sau khi gặp Vân Miên, bất kể chuyện gì liên quan đến cô cũng đều khiến trái tim anh rung động.
# Anh không tin tình yêu sét đánh, nhưng khi gặp em rồi, tất cả mọi thứ liên quan đến em đều thật đáng yêu, khiến trái tim anh mềm nhũn #
Tiểu tiên nữ ngoan ngoãn x Đàn anh dịu dàng tâm cơ

Thủ Nguyệt Nô
Tác phẩm: Thừa Tướng Đại Nhân Ngự Thê Có Đạo
Tác giả: Thủ Nguyệt Nô
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêu - niên hạ - yêu sâu sắc - ngọt văn - triều đình - ABO
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Nhân vật: Thịnh Thập Nguyệt, Ninh Thanh Ca
Văn án
Mọi người trong thiên hạ đều biết, Cửu Công Chúa Thịnh Thập Nguyệt của hoàng tộc là một kẻ ăn chơi trác táng, không học vấn không nghề nghiệp, bị xem là thứ phế vật đứng chót bảng trong hàng ngũ Càn Nguyên.
Khác hẳn với đám hoàng tử suốt ngày tranh giành ngôi báu, Thịnh Thập Nguyệt chỉ biết huấn luyện chim ưng, dắt chó đi săn, chẳng biết thi thư là gì.
Trong khi người ta thì làm thơ, học binh pháp, nàng lại suốt ngày chơi gà chọi, xem hí khúc, tối đến còn đi thả câu ở thanh lâu, vung ngân phiếu như rác, ngày ngày mộng tưởng sau này sẽ được phong vương, rồi dọn đến đất phong mà sống những tháng ngày tiêu dao tự tại.
Ai ngờ đâu, không biết kẻ trời đánh phương nào ngứa mắt, lại lén thượng tấu một bản tố cáo.
Hoàng đế nghe xong giận đến đập bàn, phán một câu: “Chọn vài vị Khôn Trạch thích hợp, gả cho nàng một người làm chính thê để quản thúc.”
Cái này sao được!
Đêm đó Thịnh Thập Nguyệt liền chạy vào thanh lâu lớn nhất Biện Kinh, say xỉn mơ mơ màng màng kéo ngay hoa khôi bên cạnh, người kia vốn chỉ là một nhạc sư nhất quyết muốn cùng người ta... qua một đêm xuân tiêu.
Trướng hồng hương ấm, mái tóc đen như tơ rũ xuống má, mùi tin tức tố thoảng nhẹ khiến người ta ngây ngất. Mọi thứ đều rất tuyệt vời, ngoại trừ chuyện... nàng Thịnh Thập Nguyệt, bị một Khôn Trạch đè ra như vậy như vậy...
Mãi đến khi ánh nắng chiếu vào phòng, Thịnh Thập Nguyệt mới uể oải tỉnh dậy, mơ màng quay đầu, vừa nhìn đã trợn tròn mắt.
Người đang nằm trong lòng nàng, dung mạo thanh lãnh như sương tuyết, khí chất trầm tĩnh như hồ sâu, cho dù đang ngủ say vẫn toát lên vẻ thanh tú siêu phàm. Không ai khác, chính là vị Thừa Tướng Đại Nhân được dân chúng kính yêu, được hoàng hậu tín nhiệm, được xem là cột trụ quốc gia của Lương quốc.
Điều chết người nhất là nàng ấy lại là Khôn Trạch đỉnh cấp duy nhất hiện tại của Lương quốc!
Người mà khắp thiên hạ đều tin chắc sẽ trở thành thái tử phi, rồi làm hoàng hậu tương lai!
Với các hoàng tử khác thì đây đúng là thiên đại hỷ sự, nhưng với Thịnh Thập Nguyệt thì chẳng khác gì lưỡi đao treo cổ!
Nhớ lại vô số lần trước, đối phương luôn nhíu mày nhìn nàng, trách nàng không đứng đắn...
Thịnh Thập Nguyệt chỉ thấy mắt tối sầm lại, còn men rượu chưa tan, mệt mỏi rã rời, bị dọa đến hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
Tỉnh lại lần nữa, trên người đã khoác hồng bào hôn phục.
Vừa quay đầu, vị thừa tướng đại nhân thanh lãnh như ánh trăng kia đang ngồi nơi mép giường, nhìn nàng mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, ta vừa nghĩ ra vài điều trong gia quy. Mời ngươi chuẩn bị ghi nhớ.”
“Thứ nhất, từ nay phải nghiêm túc học hành. Cầm kỳ thư họa, cưỡi ngựa bắn cung, sáu môn cơ bản không được thiếu. Thứ hai, không được bước chân vào thanh lâu nữa. Thứ ba...”
Nghe được mấy câu, Thịnh Thập Nguyệt mặt mũi đầy tuyệt vọng, bèn chọn cách... đập đầu vào tường!
“Bịch” một tiếng vang lên nàng không chết, ngược lại còn khiến dân gian lan truyền thêm một lời đồn mới...
Một phế vật ăn chơi trác táng, dục vọng nổi lên ngay đêm thành thân, định khinh bạc Thừa Tướng Đại Nhân. Ai ngờ đại nhân liều mạng chống cự, cuối cùng đập đầu vào tường.
Dân chúng nghe xong vỗ tay rần rần, đồng thanh tán thưởng thừa tướng thanh cao tiết liệt, đồng thời tiếc nuối trời xanh không có mắt, sao không đập chết luôn cái phế vật kia cho xong!
Thịnh Thập Nguyệt lúc ấy đang quỳ gối trước bàn tính vàng, nghiêm túc thắc mắc.
“Các ngươi biết rõ là đêm động phòng, ta sàm sỡ chính thê tử của mình, vậy có gì sai?!”
...
Khoan đã!
Nương tử ơi! Ta thật lòng chỉ muốn làm cá mặn nằm phơi nắng thôi, không hề muốn tranh vương đoạt vị gì hết á!
---
Công chúa ăn chơi trác táng niên hạ công × Thừa tướng đại nhân lạnh lùng dụ thụ, cách biệt tuổi tác 6 tuổi
Thế giới phân hoá:
Càn Nguyên = Alpha
Khôn Trạch = Omega
Trung Dung = Beta
Không có tệp đính kèm ✅
Một câu tóm tắt: Bàn tính vàng quỳ vẫn là tốt nhất, bàn tính bạc... hay cộm chân lắm!
Thông điệp: Ăn năn cải tà quy chính, sống tích cực hướng thiện.
Editor: Bộ này H nhiều lắm nha, viết chắc tay, phải nói là cuốn 🥰

Chân Dã
Học đệ, không thể như vậy _ Chân Dã
Tác giả: Chân Dã
Dịch : Trixie Lynn
Thể loại: Niên hạ, cưới trước yêu sau, công cụ hôn nhân, ngọt ngược đan xen
CP: Mỹ nam trà xanh công (niên hạ, tâm cơ) x Khốc ca lạnh lùng thụ (tính tình nóng nảy)
CP chính : Quan Độ x Thẩm Đường
Văn án:
Thẩm Đường, để cứu lấy công ty gia đình, buộc phải chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt với Quan Độ - cậu học đệ nhỏ tuổi hơn mình.
Lo lắng về việc kết hôn với một người đàn ông sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của mình, Thẩm Đường nghiêm giọng cảnh cáo:
"Tôi nói cho cậu biết, tuyệt đối không được tiết lộ quan hệ của chúng ta với người ngoài!"
Quan Độ, đôi mắt hơi đỏ, ngoan ngoãn đáp lời:
"Học trưởng, nhưng anh có thể dành thời gian ở bên em nhiều hơn một chút không?"
Thẩm Đường nhíu mày, lạnh lùng đồng ý:
"Đừng đòi hỏi quá đáng, tôi sẽ sắp xếp thời gian."
Cứ ngỡ rằng có thể dễ dàng kiểm soát Quan Độ, nào ngờ yêu cầu của cậu càng lúc càng vô lý. Bên cạnh chuyện ăn uống hay vui chơi cùng nhau, Thẩm Đường thậm chí còn bị yêu cầu làm người mẫu... vẽ tranh cơ thể!
"Cậu còn định vẽ đến bao giờ nữa hả?"
Thẩm Đường bực bội lên tiếng, cả người giữ nguyên một tư thế suốt thời gian dài.
Quan Độ khẽ cụp mắt, giọng ủy khuất:
"Học trưởng mệt rồi sao? Nhưng em vẫn chưa nghiên cứu xong cấu trúc cơ bắp của anh mà..."
Thẩm Đường hừ lạnh, mất kiên nhẫn nhắm mắt, vẻ mặt như thể chẳng còn hơi sức để đôi co.
Ánh mắt Quan Độ trầm xuống, chăm chú ngắm nhìn thân hình rắn chắc, hoàn mỹ của người trước mặt. Cây bút trong tay vẫn bất động, tựa như sự ngừng trệ này chỉ để kéo dài khoảnh khắc chiếm hữu anh bằng ánh nhìn.
Nhưng điều khiến Thẩm Đường không ngờ chính là lòng chiếm hữu của Quan Độ càng ngày càng mạnh mẽ, không có cách nào kiểm soát.
"Học trưởng, sao anh có thể đứng gần gũi với người đàn ông khác như vậy?"
Quan Độ hỏi, giọng điệu không rõ là ghen tuông hay đe dọa.
"Đó là bạn tôi, cậu..."
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Đường sững sờ, không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
Anh... bị tên nhóc hỗn xược này cưỡng hôn?!
Quan Độ lao đến, đè chặt Thẩm Đường xuống. Gương mặt xinh đẹp, thuần khiết của cậu đối lập hoàn toàn với giọng điệu lạnh lẽo, áp bách đầy chiếm hữu:
"Học trưởng vốn dĩ là vợ của em. Hôn thêm một cái thì đã sao?"
Huống chi... Quan Độ không chỉ muốn một nụ hôn.
Tags: Cưới trước yêu sau, khốc ca làm thụ (0), ngọt ngào xen lẫn chua xót, ghen tuông chiếm hữu, hơi cưỡng chế, học đệ trà xanh, kịch bản cẩu huyết, học trưởng khốc ca, công am hiểu diễn xuất.

Giản Dung
Mọi người trên thế gian đều nói, Yến Xu một bé gái mồ côi được Hoắc Chấn Bắc sủng ái đến tận tim như vậy, không biết kiếp trước nàng đã tích bao nhiêu phúc đức, nhưng chỉ có Yến Xu mới biết, ở phía sau nàng đã mất đi những gì…
Hoắc Chấn Bắc: Nếu có một ngày nàng muốn rời đi, vậy thì chúng ta hãy chết cùng nhau, như vậy nàng vĩnh viễn sẽ ở cạnh ta!.
Chỉ dẫn cho người đọc:
Nam chính hắc hóa x nữ chính ôn nhu hiền thục.
Nam chính trọng sinh, nữ chính không trọng sinh, không xuyên không.
Nam nữ chính song xử (một đời).
Nội dung gắn tag: Truyện ngọt ngào trọng sinh yêu sâu sắc.
Từ khóa tìm kiếm: Hoắc Chấn Bắc, Yến Xu. Phối hợp: Hoắc Chấn Nam, phụ thân Hoắc, mẫu thân Hoắc, công chúa Hoài Dương. Cái khác: Truyện ngọt.

Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền
Tác giả: Mèo thiếu nữ nhiều tiền
Cốt truyện ngọt ngào, đầy ắp tình yêu, sinh con, sinh con, sinh con!
Mối quan hệ cùng giới được chấp nhận, có thể kết hôn.
Văn án
Trì Vọng một chàng trai đẹp trai, học giỏi và có chí tiến thủ, học tại đại học nổi tiếng H đại, với một tương lai rộng mở. Tuy nhiên, có một khuyết điểm lớn: đó là nghèo. Cậu nghèo đến mức nếu cho tay vào túi quần, có thể thấy được hai ngón tay. Vì vậy, cậu đã quyết tâm trở thành "hoàng đế làm thêm", đi làm thêm khắp nơi, quyết tâm kiếm tiền tạo dựng một tương lai huy hoàng cho bản thân.
Trong khi đó, Tạ Tư Hành là nam thần của H đại, cao lớn, đẹp trai, lạnh lùng như băng, nghe nói gia đình cực kỳ giàu có, sau này sẽ đi du học. Tuy vậy, anh vẫn không thể ngăn được nam nữ liên tục tỏ tình với mình.
Một nhân vật nổi bật như vậy vốn dĩ chẳng liên quan gì đến Trì Vọng, thế nhưng một lần tình cờ, hai người lại xảy ra chuyện.
Khi tỉnh dậy, Trì Vọng rất ngơ ngác, nhìn mình rồi nhìn Tạ Tư Hành im lặng, lâu sau mới bật ra một câu: "Phí phòng tôi không cần trả chứ?"
Tạ Tư Hành: "..."
Tạ Tư Hành: "Không cần."
Trì Vọng nhanh chóng rời đi, với thái độ rất bình thản, tự an ủi mình rằng, việc gì phải lo, cứ làm công việc của mình, đi học thì đi học, nếu trên đường gặp Tạ Tư Hành, cũng chỉ là gật đầu chào một cái, không có gì lạ.
Thế nhưng vài tháng sau, bụng Trì Vọng hơi nhô lên, đúng lúc bị ngộ độc thức ăn phải vào bệnh viện truyền dịch, sau khi bị bạn bè thuyết phục, cậu đi kiểm tra sức khỏe.
Kết quả, bác sĩ kinh ngạc nói: "Cậu mang thai rồi!"
Trì Vọng: "??"
Hả? Cậu là con trai mà!
Kiểm tra lại lần nữa, kết quả vẫn là mang thai.
Trì Vọng: "......"
Hả????
Một thời gian sau, Trì Vọng tìm đến Tạ Tư Hành, bí mật nói: "Tôi mang thai rồi, anh phải chịu trách nhiệm."
Tạ Tư Hành: "?"
Tạ Tư Hành nhận được kết quả báo cáo kiểm tra, xác nhận Trì Vọng thật sự mang thai, rơi vào im lặng.
Dưới sự thúc giục của Trì Vọng, ánh mắt Tạ Tư Hành dần dần kiên định, trầm giọng hỏi: "Em muốn đám cưới kiểu Trung hay phương Tây?"
Trì Vọng: "Hả? Tôi chỉ muốn anh hoàn lại phí kiểm tra thôi, đứa bé này không thể giữ được."
Cậu ngại ngùng, vội vã xoắn tay, "Chỉ là tôi không có tiền."
Tạ Tư Hành: "..."
Tạ Tư Hành kiên quyết nói: "Chúng ta kết hôn."
Trì Vọng ngẩn người: "Anh phải kết hôn mới chịu hoàn lại tiền à?"
Tạ Tư Hành: "..."

Pinhateu (핀하트)
Văn học ở thế giới khác này... tệ hại đến kinh hoàng.
Thế là, tôi đạo.
Don Quixote, Anna Karenina, Alice ở Xứ Sở Thần Tiền, Hóa Thân... Tôi nghĩ rằng việc giải mã nền văn học nguyên bản sẽ giúp thúc đẩy văn chương ở thế giới này.
"Kẻ mộng mơ và người không mộng mơ, ai mới thực sự là kẻ điên?"
"Sống hay không sống, đó mới là vấn đề."
"Dù sai lầm có chết người, nó vẫn khác với tội lỗi."
Nhưng rồi, mọi người bắt đầu đắm chìm quá sâu vào những cuốn tiểu thuyết tôi đạo.
Không lẽ một cuốn tiểu thuyết không thể chỉ được xem là... tiểu thuyết thôi sao?