Trang 22 / 650 · Tổng 7789 truyện

Tú Miêu
Núi Linh Lung tầng tầng lớp lớp, biển Hồn Tiêu mênh mang vô tận.
Tiếng trống trừ tà khua vang trong hương khói, phách âm an hồn rót qua màn sương lạnh.
Giữa làn nước biếc, cá chép đỏ quẫy đuôi.
Hoàng Phủ Nam nói:
“Nuôi cá là chuyện đòi hỏi cần cù, tay quen ắt sinh khéo.
Có con cá lười, phải dụ nó ăn; có con bướng, cứ để mặc cho nó chịu đựng.
Còn những loại ngu ngốc, ba phải, không biết điều… chỉ đành bỏ đói.
Cho cá ăn chỉ tám phần no – ấy là đạo tự nhiên.
Có đói khát mới tranh giành, có đấu đá mới sinh linh khí.
Ngươi nhìn nó nhào lộn quẫy đạp, mới thấu được thế nào là sinh động
Mới phát khởi được cái tâm muốn giữ cho nước trong, lòng sạch.”
Lục Tú ôm bát, rụt rè nói: “Nhưng thưa nương tử… cá mà người nuôi, đều bơi đi hết rồi.”

Hỉ Phúc
Hạ Ngạn Hoài khá nổi tiếng ở trường Đại học Thịnh An, sở hữu khuôn mặt điển trai nhưng lại đích thị là một đóa hoa lạnh lùng nơi núi cao. Kể từ ngày vào đại học, anh đã nhanh chóng trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của bao người. Người ta thường thấy anh đứng trên bục vinh quang của rất nhiều cuộc thi, đồng thời cũng có mặt trên rất nhiều bài đăng tỏ tình.
Lạc Cẩm Hi có tính cách hoàn toàn trái ngược. Cô hướng ngoại, tính tình hào phóng, ấm áp, hay cười. Bạn bè xung quanh đều ví cô giống như mặt trời bé con. Điều duy nhất khiến cô đau khổ là những cuộc thảo luận của bạn bè về cậu bạn trúc mã thích ra vẻ của cô.
Không ai ngờ được Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài sẽ ngồi chung một toa tàu về nhà vào kỳ nghỉ lễ, về chung một thành phố, thậm chí là trở về hai ngồi nhà liền kề nhau ở trong cùng một khu phố.
Có một điều Lạc Cẩm Hi không biết, Hạ Ngạn Hoài thực ra cũng gặp phải những rắc rối tương tự như cô. Không biết tự bao giờ, cậu bạn cùng phòng ký túc xá với anh thường xuyên nhắc tên cô bạn thanh mai của anh. Thế rồi, một ngày nọ, cậu ta đập bàn cái đét, như thể đã hạ quyết tâm, tuyên bố: “Tao muốn theo đuổi Lạc Cẩm Hi.”
Hạ Ngạn Hoài: “?”
—
Hai nhà Lạc – Hoài là bạn cũ, sinh con trong cùng một năm, vừa hay lại một trai một gái. Thanh mai trúc mã cùng tuổi, cha mẹ hai bên lại thân thiết nên đã nửa đùa nửa thật tính đến chuyện hôn ước mai sau, nhưng cuối cùng lại không thành.
Từ khi bắt đầu có nhận thức, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện Hạ Ngạn Hoài dường như rất dị ứng với tình yêu. Hồi tiểu học, cứ hễ có cậu bạn nào mang đồ ăn vặt cho Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài đều sẽ giật luôn cây kẹo mút quý giá của cô với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chú dì đã nhờ tôi canh chừng không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt, không nghe lời sẽ bị sâu ăn răng.”
Khi Hạ Ngạn Hoài học lên trung học, anh từng nhận được những bức thư tình. Anh mở ra xem từng bức một, ghi nhớ nét chữ viết trong từng bức thư, sau đó lần theo nét chữ đi tìm những bạn học nữ có nét chữ tương ứng, thẳng thừng nhắc nhở họ nên chuyên tâm học hành, hoặc chí ít cũng đừng làm phiền anh học.
Lạc Cẩm Hi: “…”
Sau khi tốt nghiệp trung học, Lạc Cẩm Hi được một nam sinh khoa thể dục tỏ tình. Hạ Ngạn Hoài tình cờ đi ngang qua đúng lúc đó, chu đáo phân tích chênh lệch học lực và gia cảnh của hai người, sau cùng kết luận họ sẽ không có kết thúc tốt đẹp gì nếu hai người học hai nơi, còn “tốt bụng” khuyên Lạc Cẩm Hi đừng làm trò hề nữa.
Xem phim truyền hình, thấy cảnh nam nữ chính đứng dưới mưa tỏ tình, anh nói một cách vô cảm: “Đứng dưới mái hiên nói chuyện không được hay gì?”
Lạc Cẩm Hi đã nghĩ: Không biết ai sẽ xui xẻo vớ phải một người không có một miếng tế bào lãng mạn nào như anh nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài nghĩ: Thằng ngốc nào chịu nổi người mơ mộng hão huyền như cô đây?
…
Ngày lễ tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, Hạ Ngạn Hoài đã đặc biệt xin nghỉ phép và cẩn thận chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới nến và hoa, chờ vợ tan làm. Thế nhưng, khi Lạc Cẩm Hi về nhà, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest cầm hoa, phản ứng đầu tiên của cô lại là: “Hạ Ngạn Hoài, anh đã mở hộp quà em tặng anh chưa?”
Ơ? Chẳng lẽ chứng dị ứng lãng mạn có thể lây truyền từ người này sang người khác? Nếu không, vì sao vợ anh bỗng nhiên lại thế này sau khi ở bên anh?

Phục Chi
Nguyên tác : Quái vật môn đích phiêu lượng kiều khí bao!
Tác giả: Phục Chi
Thể loại: Đô thị, Yêu sâu sắc, Dị năng, Kinh dị, Ngọt sủng, Xuyên nhanh, Vạn nhân mê
-----------------------------------------------------------
❗CẢNH BÁO: mềm mại mỹ nhân thụ, nhược thụ, VẠN NHÂN MÊ THỤ (ai cũng thích thụ ; tôi đã caps lock vậy rồi hy vọng bác nào không thích thuộc tính thụ vậy có thể out ngay nhé, xin đừng buông lời cay đắng với bé nó :D) - có thể đọc thêm "Giới thiệu truyện" để rõ hơn.
Giới thiệu truyện
Ở tuổi hai mươi, Đàm Gian vô tình bước vào một thành phố kỳ dị và đáng sợ—Thành phố Quái Vật.
Tại nơi đây, cậu phải gánh chịu tình yêu mãnh liệt và điên cuồng từ những quái vật, ánh mắt chiếm hữu đầy bệnh hoạn và tham lam của bọn chúng.
Cậu chính là con mồi duy nhất của thành phố này—
Người hàng xóm dịu dàng như ánh nắng sớm luôn mang đến cho cậu bông hoa đầu tiên trong ngày cùng bữa sáng nóng hổi, sẵn sàng giúp cậu giải quyết mọi vấn đề.
Nhưng đến khi cậu quyết định chuyển nhà, người hàng xóm vốn hay cười dịu dàng ấy lại gõ cửa nhà cậu lúc nửa đêm với một gương mặt vô cảm.
"Tại sao lại muốn rời đi?"
Đôi mắt của hắn vừa cố chấp vừa lạnh lẽo. Hắn cúi xuống hôn lên khóe môi cậu, giọng nói không cho phép từ chối:
"Không sao cả, dù em có rời đi... thì khi tôi tiếp quản cuộc sống của em, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau."
Quái vật để lộ răng nanh sắc nhọn, xúc tu trơn trượt quấn lấy eo cậu.
"Em đang run à? Khóc đáng thương như vậy..."
"Chính em cũng biết mình không thể trốn thoát mà, đúng không?"
Cậu bạn cùng bàn hướng nội, nhút nhát, tuy ít nói nhưng luôn âm thầm giúp cậu hoàn thành bài tập, chuẩn bị mọi thứ chu đáo.
Cho đến đêm trước ngày tốt nghiệp.
Cậu bị kéo vào trong chiếc tổ đã được sắp đặt từ lâu. Bạn cùng bàn nhìn cậu với ánh mắt trần trụi, điên cuồng, chất chứa khao khát vô tận.
Quái vật đỏ mặt, dụi dụi vào cổ cậu, thỏa mãn thở dài:
"Bắt được anh rồi, anh à."
Còn có tình địch đáng ghét, đồng nghiệp cấm dục, cậu nhóc đáng thương được cậu nhận nuôi...
Trong bóng tối, vô số ánh mắt rình rập, đan thành một chiếc lồng giam chặt chẽ.
Hệ thống : [Trong thế giới thuộc về quái vật này, cậu sẽ bị tất cả những sinh vật phi nhân loại thèm khát, chiếm hữu, cho đến khi hòa làm một với chúng.]
Vậy thì... làm sao để thuần phục một con quái vật?
—
Ôm lấy nó, hôn nó, cùng nó đắm chìm...
Cho đến khi bị tình yêu nhấn chìm, tự nguyện bước vào xiềng xích.
📌【Lưu ý】
Thụ là bé ngốc đáng yêu! Không thông minh, không hoàn hảo! Là kiểu mỹ nhân mít ướt, ngốc nghếch mà tác giả rất thích!
Công ban đầu có chút xấu xa, về sau sẽ có yếu tố chữa lành nhẹ nhàng. Nếu thấy không hợp gu, hãy rời đi ngay nhé!
Cắt miếng, Cắt miếng, Cắt miếng! Ngụy xuyên nhanh, thế giới quan rộng mở theo dạng khám phá bản đồ!
Peace & Love - Hòa bình & tình yêu!
📌Tags: Đô thị, Yêu sâu sắc, Dị năng, Ngọt sủng, Xuyên nhanh, Vạn nhân mê
📌Nhân vật chính: Đàm Gian & các quái vật
📌Tóm tắt: Bé con xinh đẹp và những kẻ ngày ngày quấn lấy bé
📌Thông điệp: Lạc quan tiến về phía trước! Sống vui vẻ tích cực!

Lâm Tử Luật
QT: Tối nay ta ở Đức Linh Cáp
Tác giả: Lâm Tử Luật
Độ dài: 67 chương + 4 NT
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại HE, Tình cảm, Song hướng yêu thầm, Ấm áp, 1v1, Chữa lành.
Editor: Lan
♛┈⛧┈┈•༶
✦ GIỚI THIỆU ✦
Sau khi tốt nghiệp đại học, vì công khai đồng tính mà xảy ra mâu thuẫn lớn với gia đình, Trì Niệm bỏ nhà ra đi trong cơn tức giận. Không may, cậu lại bị bạn trai lừa mất gần hết số tiền vốn khởi nghiệp. Tuyệt vọng, Trì Niệm quyết định dùng số tiền ít ỏi còn lại đến vùng Tây Bắc rộng lớn mà cậu hằng mơ ước, dự định sẽ tự kết liễu đời mình khi tiêu hết tiền.
Tại vùng đất hoang vu ở bồn địa Tsaidam,trong lúc chờ đợi cái chết đến, Trì Niệm đã gặp Hề Sơn đến đây để sáng tác.
Hề Sơn đưa tay về phía cậu:
"Để tôi đưa em đi."
"Chúng ta sẽ cùng nhau ngắm hoàng hôn đẹp nhất."
-
Hề Sơn (27 tuổi) x Trì Niệm (22 tuổi)
Ông chủ tiệm lẩu thích chụp ảnh x Cậu ấm từng được cưng chiều
Kẻ thích độc lai độc vãng x Người thích nũng nịu
Tên khác: "Anh chàng đẹp trai hay được mời ăn chùa", câu chuyện tình yêu từ đường cao tốc Tây Bắc đến thành phố sông núi, ngọt ngào như kẹo bông đường vị chanh.
-
Lưu ý:
1. HE, song hướng cứu rỗi + thầm mến, chữa lành vết thương cho nhau, có chút duyên phận. Truyện không ngược, nhưng cuộc sống có đủ cả vị ngọt bùi cay đắng.
2. Phần đầu là phim trên quốc lộ, phần sau là phim tình cảm đô thị (lưu ý), địa danh có thật, câu chuyện hư cấu, khuyến khích đọc và theo dõi truyện, đặt mua toàn bộ chỉ với 5 tệ, cảm ơn sự ủng hộ của bạn ~
3. Tiêu đề lấy từ bài thơ "Nhật ký" của Hải Tử, lấy cảm hứng từ thành phố Đức Linh Cáp.

Hoàng Vô Ngôn
Năm mười tám tuổi, Bạch Lộ trót đem lòng yêu một người không đáng.
Cậu cùng bạn trai lăn lộn trong thương trường hiểm ác suốt sáu năm, đến khi sự nghiệp thành công, danh vọng đầy tay thì gã bạn trai kia lại quỳ gối cầu hôn Nhị công tử nhà họ La – một gia tộc lừng lẫy chốn kinh thành, trước sự chứng kiến của bao người.
Bạn trai nói: đó là liên hôn thương nghiệp, hắn cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ, mong Bạch Lộ hiểu và tiếp tục làm tình nhân trong bóng tối.
“Trừ danh phận ra, cái gì anh cũng có thể cho em. Tiểu Lộ, đừng làm anh khó xử.”
Thích một người chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, nhưng để nhìn thấu một con người, Bạch Lộ lại mất trọn sáu năm thanh xuân.
Cắt sạch mọi ràng buộc, lấy đi phần thành quả thuộc về mình, Bạch Lộ để lại lá thư chia tay, trong một đêm mưa lặng lẽ xoay người rời đi.
Đời này, cậu không đáng để phí hoài cho loại người đó.
—
Sau khi chuyển đến một thành phố xa lạ, Bạch Lộ chậm rãi bắt đầu cuộc sống và tình cờ gặp một quán ăn nhỏ rất hợp khẩu vị.
Chủ quán là Jean, một chàng trai tóc vàng cao lớn, thân hình rắn chắc, tính cách cởi mở nhiệt tình, cười lên còn có lúm đồng tiền, chẳng khác nào chú cún lông vàng nằm phơi nắng trước cửa, thấy cậu là sẽ vẫy đuôi cười rạng rỡ.
Bạch Lộ thường xuyên ghé quán, dần dà cũng trở nên thân thiết với Jean.
Khi người yêu cũ vẫn dây dưa không dứt, viện cớ công việc để gọi điện cho cậu, Jean lỡ bị bỏng ở cổ tay do chảo nóng, đau đến rơm rớm nước mắt, cầu xin Bạch Lộ giúp anh xối nước lạnh.
Ngay lúc người yêu cũ mất kiên nhẫn, nhắn tin bảo Bạch Lộ đừng bướng bỉnh quá đáng nữa, Jean liền lấy đi điếu thuốc bên khóe môi cậu, cúi xuống hôn.
Đợi đến khi người yêu cũ rối loạn tâm trí, ôm hoa vội vã chạy đến thì chỉ cách một bức tường, Bạch Lộ đang cắn vạt áo, bị Jean hôn đến nghẹt thở như chiếc bánh su kem căng tràn.
Cảnh xuân vờn qua cánh cửa khiến người yêu cũ như bị sét đánh, chết lặng tại chỗ.
Tiểu Lộ của hắn, sao có thể cùng người khác phát ra những âm thanh như vậy?
—
“Tôi và Tiểu Lộ đã yêu nhau nhiều năm! Cậu thì tính là cái gì? Chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển lúc em ấy cô đơn mà thôi!!”
Về sau, người yêu cũ gào thét, điên cuồng túm lấy Jean.
Jean chỉ nhún vai, cười sáng lạn: “Vậy sao? Nhưng Tiểu Lộ nói, bây giờ người em ấy thích nhất… Là tôi đấy~”
Cho dù ban đầu thật sự chỉ là tiêu khiển thì đã sao.
Lâu ngày mưa dầm thấm đất, anh sớm muộn gì cũng sẽ một nhát một nhát, moi sạch bóng hình kẻ kia ra khỏi trái tim Bạch Lộ.
★ Hướng dẫn đọc truyện ★
1. Truyện đổi công, thụ không sạch, công sạch, kết HE.
2. Ngọt ngào, vả mặt sướng vãi ò
Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Mỹ thực , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , Chữa lành , Trưởng thành
Một câu tóm tắt: Anh nhất quyết phải làm kẻ đến sau vượt lên trước.
Lập ý: Ôm lấy tình yêu.

Kim Cương Quyển
Thân là một Beta, Hạ Văn Nam tỉnh lại sau một vụ tai nạn giao thông thì phát hiện tự nhiên mình có thêm một ông chồng là Alpha.
Thụ là Beta nhưng có thể ngửi thấy mùi pheromone.

Mộc Tô Lý
Nhiều năm về trước, khi vừa gia nhập quân đoàn dự bị, Kevin trong kỳ nghỉ xuân được giao nhiệm vụ chăm nom một tên nhóc con phiền phức.
Bẵng đi vài năm, sau khi ‘Đội mồ sống dậy’, Kevin – hiện tại đã là tổng chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – trở về vương đô, nhưng vương đô nay đã đổi chủ.
Gã bạn thân hả hê cười nhạo: “Ngu người rồi phải không! nghe nói năm bệ hạ bảy – tám tuổi, anh từng đánh ngài ấy mấy trận.”
Kevin thờ ơ: “Bao nhiêu năm qua rồi, chắc hắn cũng chẳng nhớ đâu.”
Oswid nói: “Người mà các ngươi ngưỡng mộ, là nỗi ám ảnh tuổi thơ của ta.”
Kevin sặc rượu vang.
Oswid chống cằm, thản nhiên nói:”Nhưng giờ đây, quyền lực ta nắm trong tay đã cao hơn y rồi, không biết nên ‘báo đáp’ thế nào mới tốt đây…”
Kevin: “……………………………………”
—
Hỏi: Thời thiếu niên từng đánh một thằng nhóc lì lợm, giờ đứa nhóc đó lại trở thành cấp trên của tôi, tôi còn có thể sống được bao lâu?
Đáp: Ăn uống no nê, chuẩn bị lên đường!

Khuyết Danh
Lớp trưởng thi đỗ Thanh Hoa bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với tôi.

Mộc Tô Lý
Cố Diễm năm mười sáu tuổi tòng quân, tung hoành sa trường, đổ mồ hôi sôi máu nóng gần mười năm, nhưng cuối cùng lại bị gian thần hãm hại. Tên hoàng đế ngu muội căn cơ chưa vững, lo sợ đại thần công cao chấn chủ. Cố Diễm bị phế bỏ chức vị đại tướng quân, gán cho tội danh mưu phản và bị xử lăng trì.
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng “phanh thây giữa chợ, diệt tộc”, Cố gia trên dưới một trăm bảy mươi chín mạng người máu chảy đầu rơi.
Ôm theo nỗi oán hận của một ngàn tám trăm hai mươi bốn nhát dao khắc sâu vào xương tủy, Cố Diễm không nhập luân hồi, mà bám vào “Linh vật đổi vận” của một thanh niên thất nghiệp tên Tô Khốn của thời đại vài trăm năm sau. Xui xẻo thay, diện mạo của Tô Khốn lại có đến bảy phần giống với tên hôn quân ngu ngốc kia…
……
Tất cả những việc trên đều là chuyện hư ảo! Thực tế, đây chỉ là câu chuyện bi thảm về linh hồn của một vị tướng quân cổ đại xuyên không đến hiện đại, doạ cho người ta khóc đến kêu cha gọi mẹ xong mới phát hiện… Doạ nhầm người rồi!

Bài Cốt Lạt Tương
Năm 25 tuổi, Kỷ Hà kết hôn với người cô từng thầm mến hồi cấp Ba.
Cô gái này vốn ngoan hiền, sống theo quy củ, là “con ngoan trò giỏi” trong mắt bố mẹ.
Lần duy nhất cô nổi loạn là lặng lẽ thích Lục Tầm Chi, một chàng trai ngông nghênh, bất cần thuở trung học.
Có người nói:
“Lấy được Lục Tầm Chi, coi như cô nhặt được báu vật rồi.”
Thế nhưng, đêm tân hôn, anh ngủ ở phòng khách. Hai tháng sau đó cũng vậy.
Kỷ Hà bắt đầu hoài nghi câu “nhặt được báu vật” kia.
Lục Tầm Chi khi còn trẻ chẳng bao giờ bị ai trói buộc, thích gì làm nấy.
Lần duy nhất nghe theo gia đình, chính là khi cưới Kỷ Hà.
Anh có một thói quen kỳ lạ: rất khó chấp nhận việc ngủ chung giường với người khác.
Nhưng một đêm nọ, anh bắt gặp Kỷ Hà ngồi khóc trong phòng khách.
Ngày hôm sau, Kỷ Hà ngạc nhiên khi thấy Lục Tầm Chi ôm gối bước vào phòng ngủ chính.
Anh xoa đầu cô, khẽ nhếch môi:
“Sợ em khóc.”
Từ đêm đó, Kỷ Hà cảm thấy cuộc hôn nhân này đã có sự thay đổi.
Những ngày sau, Lục Tầm Chi đối xử với cô ngày càng tốt.
Tốt đến mức Kỷ Hà tưởng rằng anh không hề vô tình với cô.
Cho đến bữa tiệc gia đình hôm ấy, cô vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa mẹ Lục và Lục Tầm Chi:
“Con với Tiểu Kỷ có dự định bao giờ sinh con không?”
“Đã không có tình cảm thì cần gì con cái? Nhỡ một ngày nào đó ly hôn, có con chẳng phải sẽ làm lỡ dở đời cô ấy sao?”
Sau bữa tiệc, Kỷ Hà lạnh nhạt hẳn với anh.
Trong lúc anh còn mải suy nghĩ xem mình đã làm gì khiến cô buồn, thì lại phát hiện trong thư phòng có một tờ đơn ly hôn.
Lưu ý nội dung:
Nam nữ chính đều “sạch” (double C), nữ chính là thầm yêu thành thật, nam chính là kết hôn trước yêu sau.
Tính cách nhân vật không hoàn hảo, sẽ trưởng thành theo thời gian.

Lê Thanh Nhiên
Diệp Mẫn Vi bị mất trí nhớ.
Nàng nghe nói mình từng là một lão tiên ông râu bạc không gì không làm được trên đỉnh núi Côn Ngô;
Nàng là người thừa kế Bách Gia Thuật sau đại nạn Mộng Khư, giúp thiên hạ phát triển, được tất cả các Tiên Môn tôn sùng là tông sư của Vạn Vật Chi Tông;
Nàng cũng là kẻ đại nghịch bất đạo, rắp tâm hại người, cố ý đánh cắp bách gia thuật pháp, là ma đầu gây hại nhân gian.
Nàng còn nghe nói “Diệp Mẫn Vi” cùng một vị tông sư khác – chủ nhân Mộng Khư, Vu tiên sinh từng cùng sáng lập ra phương pháp yểm tu, sau này lại tuyệt giao một cách khó hiểu, trở thành kẻ địch.
Vu tiên sinh mất tích hơn hai mươi năm, nghe nói là chết ở trong tay nàng.
__
Kẻ địch trong lời đồn bị nàng “giết chết” rõ ràng vẫn còn sống rất khỏe mạnh, còn túm lấy cổ áo nàng mà mắng: “Diệp Mẫn Vi! Ngươi luyện yểm tu thất bại, bây giờ vừa mất trí nhớ, vừa mất tu vi, yểm thú của ngươi thì chạy loạn khắp nơi như một con dê béo, ngay lúc gió tanh mưa máu này, ngươi xuống núi tìm chết sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ngươi hình như rất quan tâm ta.”
Vu Ân Từ: “… Đây là trọng điểm sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, hiện tại là kẻ thù.”
Vu Ân Từ: “Sao? Ngươi muốn chết trong tay ta?”
Diệp Mẫn Vi: “Bây giờ ngươi buông tay, ta rơi xuống là chết đấy.”
Vu Ân Từ kéo vạt áo nàng, đưa nàng đến nơi an toàn rồi buông.
Diệp Mẫn Vi: Người này mâu thuẫn thật, vô cùng kỳ quái.
Diệp Mẫn Vi: “Nhưng mà ngươi đúng là một đại mỹ nhân.”
Cuối cùng, Diệp Mẫn Vi bị ném thẳng xuống mái nhà.
__
Thiên cơ mười phần, ta tính chín phần, duy chỉ một phần, ta kính nó là thần.
Ta vốn làm bạn với mây khói nhân gian, vì chàng mà bước vào chốn hồng trần.
Nữ chính: Đại lão một lòng nghiên cứu khoa học tu chân giới; nam chính: Đại sư chiêm bao kiêu ngạo nóng nảy.
Tag: Cường cường, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mẫn Vi (Diệp Vân Xuyên), Ôn Từ (Vu Ân Từ); vai phụ: Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh.
Một câu tóm tắt: Kẻ nhìn thấy cá sâu trong vực thẳm, ắt không phải điềm lành.

Dã Lê
Năm mười một tuổi nhập cung, Thượng Doanh Doanh vì không có tiền hối lộ quản sự nên chỉ được phân đi hầu hạ một tiểu Bảo Lâm của Tiên đế.
Bảy năm ròng, Thượng Doanh Doanh tận mắt chứng kiến chủ tử từ sủng ái đến thất sủng, từ ngây thơ đến hóa điên, cho đến khi Tiên đế băng hà cũng chỉ đạt được vị phận Tài nhân nhỏ bé, cuối cùng một dải lụa trắng đã kết thúc sinh mệnh.
Cảm thấy thâm cung thực sự là một cái động quỷ ăn thịt người không nhả xương, Thượng Doanh Doanh bẻ ngón tay đếm ngày, chỉ mong ba năm sau có thể rời cung về nhà.
Tân đế đăng cơ, Thượng Doanh Doanh đã tích cóp được bạc để hối lộ thái giám, chỉ mong có được một công việc nhàn hạ, nhưng không hiểu sao lại bị điều đi hầu hạ trước Ngự tiền?
Từ đó, trong cung ai ai cũng biết trước Ngự tiền có thêm một Ngọc Phù cô cô xinh đẹp dịu dàng.
Phàm là phi tần nào từng gặp Ngọc Phù đều nói nàng có eo liễu, mắt hồ ly, vẻ đẹp quyến rũ trời sinh, e rằng vài ngày nữa sẽ được hầu hạ hoàng đế.
Ai ngờ nửa năm trôi qua, cũng chẳng thấy hậu cung thêm một Tài nữ mới.
Lại có người đồn đại, Ngọc Phù cô cô không làm cung nữ Ngự tiền nữa, mà lại muốn đi thi tuyển nữ quan của Lục Thượng Cục.
Các phi tần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ nói trước đây đã trách lầm Ngọc Phù sao?
Đợi đến khi đường cùng, Thượng Doanh Doanh cuối cùng cũng quỳ lại trước mặt Yến Tự Lễ, phủ phục khóc nức nở:
“Vạn tuế gia, nô tỳ cầu ngài rủ lòng thương.”
Yến Tự Lễ rủ mắt nhìn xuống, từ từ nghiêng người, nắm lấy một đoạn cổ sen mảnh mai của nàng, ngón tay thong thả vuốt ve, bóc tách lớp áo sen.
Hắn đã hết lần này đến lần khác tha cho nàng, đã tự nàng nói ra lần này, vậy thì đừng trách hắn không buông tha.
Chỉ là Yến Tự Lễ cũng không ngờ rằng, năm đó giữa hạ trong Ngự Thư Phòng, một cái nắm tay lạnh lẽo, mềm mại do hứng khởi mà có, lại là một đời nắm lấy mà không thể buông tay.
Lưu ý cho độc giả
1. Chứa yếu tố cung đấu. Hoàng đế [không phải xử nam] (non-c), sau khi bắt đầu chính văn chỉ có quan hệ với nữ chính, 1v1 (một vợ một chồng), HE (kết thúc có hậu).
2. Triều đại hư cấu, mọi thiết lập đều phục vụ cho cốt truyện, xin miễn khảo cứu (không cần kiểm tra tính lịch sử).
3. Nam nữ chính có tuyến tình cảm, không phải kiểu nữ chính độc lập hoàn toàn.
4. Chênh lệch tuổi 7 tuổi, mở đầu nam chính 25, nữ chính 18.
P.s. Tên nữ chính xuất xứ từ câu: ” Nhất đóa phù cừ khai quá thượng doanh doanh” (Một đóa sen nở, vẫn còn rạng rỡ.”

Trư Trư Đinh
Mộng Tỉnh Hòa Ly
Couple: Tạ Nghiễn x Cố Niệm
Thế tử thông minh kiêu ngạo x tiểu mỹ nhân yếu đuối, trưởng thành mạnh mẽ theo thời gian
Bởi một hồi sắp đặt trong Vạn Hoa yến, Cố Niệm đã hồ đồ mà gả cho người. Nàng uống phải chén trà ngọt, mất kiểm soát mà ngã vào lòng Tạ Nghiễn, thế cục liền trở nên khó cứu vãn.
Thế tử Trấn Nam Hầu Tạ Nghiễn, phong quang tễ nguyệt, tuổi trẻ tài cao, biết bao thiếu nữ thế gia vì hắn mà say mê.
Cố Niệm hiểu rõ là nàng trèo cao. Nàng không cầu đôi bên yêu mến, chỉ nguyện phu thê tương kính như tân, nhưng nàng càng trăm bề lấy lòng nhẫn nhịn, Tạ Nghiễn lại càng khẳng định nàng có ý đồ khác.
Cố Niệm vốn nghĩ ngày tháng trôi qua rồi sẽ thấy được chân tâm, cho đến đêm yến tiệc nọ, nàng lạc bước vào hoa viên, mơ hồ nghe được nửa câu: “Muội làm bình thê há chẳng phải là chịu ủy khuất sao?”.
Vừa quay đầu, nàng nhìn thấy phu quân giơ tay lau đi nước mắt cho vị mỹ nhân kia.
Cố Niệm bừng tỉnh, trả lại tín vật thành hôn và đề nghị hòa ly.
Tạ Nghiễn im lặng nhận lấy, vốn tưởng sẽ không còn dính líu gì nữa, không ngờ vài ngày sau lại nghe được tin dữ Cố Niệm qua đời.
Sau nhiều năm trôi qua, Tạ Nghiễn vâng chiếu đi tuần tra phía Nam, quan lại dẫn theo thê tử đến yết kiến.
Tạ Nghiễn ngồi thẳng trên đài cao, ánh mắt lạnh lẽo khẽ lướt qua, phu nhân của Nha úy Thôi Vân Trì lại cúi đầu rất thấp.
Hắn chợt thấy hoảng hốt, nghĩ đến đoạn nhân duyên ngắn ngủi của họ, và nốt ruồi son dưới xương quai xanh của nàng thường xuyên nhập vào giấc mộng hắn mỗi tối.
Hắn vốn tưởng Cố Niệm bản tính không đổi, che giấu quá khứ và tái giá với người khác ắt có mưu đồ.
Dần dần, hắn bắt đầu tò mò về những chuyện nàng đã trải qua, không kìm được lòng mà quan tâm đến người thê tử “đã khuất” này.
Đến sau này, hắn muốn trở thành điểm tựa của nàng, và càng quyết tâm cùng nàng tái hợp. Nhưng Cố Niệm chỉ đáp: “Đại nhân, có vài chuyện không thể cưỡng cầu.”
Tạ Nghiễn xưa nay tự nhận mình đoan chính mực thước, khắc kỷ phục lễ. Cho đến ngày hôm đó, hắn không nhịn được mà ôm chặt Cố Niệm, ấn nàng vào phía sau hòn non bộ.
Cố Niệm rụt rè nhìn hắn, khóe môi nhoè ra một vệt son, hắn mới biết thế nào là dục vọng che mờ tâm trí.

Uyển Chi
Hỏi: Yêu một người mà chênh lệch nhiều tuổi hơn là trải nghiệm thế nào?
Vân Thư: Cảm ơn vì câu hỏi. Yêu anh chồng hơn tám tuổi xem như nhận thức cũng khá tương đồng.
Nhưng đại khái cảm nhận chính là khi chúng tôi cãi nhau, chồng tôi liếc mắt nhìn, tôi bỗng sợ hãi như khi cha mẹ nhìn khi tôi làm chuyện xấu.
Chồng tôi ngày nào cũng nói ba câu: “Em lại dám làm phản, hửm?” , “Em ăn nói với người lớn tuổi như vậy sao?”, “Em lại dám không nghe tôi?”.
Mấy người bạn trêu anh nuôi tôi chẳng khác gì con gái cả.
Đương nhiên, những người lớn tuổi rất thích chiều chuộng mà.
Giới thiệu 2:
Hỏi: Mọi người đều cho rằng hai người không xứng đôi, vậy cuối cùng thì kết quả ra sao?
Chương Tư Niên: Cảm ơn, hiện tại chúng tôi vẫn vô cùng hạnh phúc. Tôi chỉ có thể nói rằng trong tình yêu, nóng lạnh ra sao chỉ người trong cuộc mới hiểu. Tôi không phải là con người hoàn mỹ gì cả, vợ tôi cũng không phải là người chỉ có những khuyết điểm. Khi bạn thực sự yêu một người thì những tật xấu, khuyết điểm đều thật nhỏ nhặt và đáng yêu.
Nhân vật:
Vân Thư: Dòng suối mát lành (đây là cách ví von, mình xin phép giữ nguyên) trong giới người nổi tiếng trên mạng, giới giải trí đầy thị phi, tự mình vươn lên đến hạng nhất.
Chương Tư Niên: Trước là một giáo sư nghiêm túc của trường đại học, sau trở thành quản lý mạng lưới tài chính trên Internet. Đứng đầu bảng xếp hạng người mà các cô gái thành phố S muốn kết hôn nhất, mọi người gọi anh là Mr. Perfect.
#ngày ngày bị chồng bắt viết kiểm điểm là trải nghiệm thế nào?#
Cưới trước yêu sau, truyện sẽ đem đến cho bạn cảm giác ngọt ngào hệt như đang ăn một chiếc bánh kem.

Trì Sổ
Tên QT: Xuyên đến băng sơn O thời cấp 3
Tác giả: Trì Sổ
Source: Rruan996
Alpha mặt trời nhỏ ngốc nghếch luôn bảo vệ người thương X Omega học bá lạnh lùng kiêu ngạo tựa đóa hoa trên cao
Giang Thư Dật X Ôn Yểu
Pheromone mùi cỏ thơm ong X Pheromone mùi hoa hồng
Văn án
Giang Thư Dật tốt nghiệp trễ.
Một Alpha chính hiệu như cô lại khóc đến mức không thể kiềm chế nổi, tuyên bố hận chết giáo sư hướng dẫn Omega của mình - Ôn Yểu.
Để giải sầu, Giang Thư Dật uống say túy lúy, chẳng ngờ khi mở mắt ra lại xuyên không về 18 năm trước!
Giang Thư Dật xuyên thành một đại ca trường cấp ba, một cô chiêu chính hiệu. Ngay lúc đó, Ôn Yểu mười tám tuổi ngã vào lòng cô. Giờ phút này, Ôn Yểu vừa mới phân hóa thành Omega. Mùi hương pheromone hoa hồng ngập tràn khắp không gian.
Giang Thư Dật luống cuống: Mình không thể nào đánh dấu cô ấy... Sau khi mọi chuyện đã rồi, Giang Thư Dật hổ thẹn quỳ gối trước mặt Ôn Yểu.
"Giáo sư... à không, Ôn Yểu, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu!" "Không cần." Ôn Yểu lạnh lùng xoay người, dứt khoát biến mất khỏi tầm mắt cô. Giang Thư Dật: Người phụ nữ này quả nhiên lạnh lùng.
Nhưng rồi sau đó, Giang Thư Dật phát hiện ra:
Mỗi khi đến kỳ phát tình, Ôn Yểu luôn thích ôm cô không buông.
Ôn Yểu sẽ lén giấu quần áo của cô để tối ôm đi ngủ.
Trong điện thoại của Ôn Yểu chỉ lưu duy nhất số của cô.
Giang Thư Dật: Hửm? Mình có lý do để nghi ngờ nha...
Đại ca trường Trung học Trừng Bắc, Giang Thư Dật, dạo này có chút khác thường. Không đánh nhau, không trèo tường, không trốn học, thành tích vọt lên hạng nhì toàn khối.
Thậm chí còn thành công khiến các Omega phải tỏ tình với mình. Vào ngày hoa khôi mà Giang Thư Dật từng theo đuổi tỏ tình với cô, mọi người đều nghĩ rằng chuyện này chắc chắn thành công.
Kết quả, ngay tối hôm đó, có người nhìn thấy Ôn Yểu, học sinh hạng nhất khối 12, đè cô lên bàn trong phòng thí nghiệm. "Giang Thư Dật, cậu định chấp nhận Omega kia sao?" Giọng Ôn Yểu lạnh đến thấu xương. Nhưng cây bút chì kim trong tay cô ấy đang kề sát động mạch cổ của Alpha.
Giang Thư Dật lập tức ngồi dậy, hôn lên giọt nước mắt lăn dài trên má Ôn Yểu. Cô sợ hãi né cổ mình ra.
"Giáo... giáo sư! Em chỉ có mình chị thôi mà!" "Em gọi tôi là gì?" "Bảo bối!" Giang Thư Dật vội vàng sửa lời, cuống quýt dỗ dành, "Bảo bối à! Em chỉ có mình chị thôi!"
Alpha mặt trời nhỏ ngốc nghếch luôn bảo vệ người thương X Omega học bá lạnh lùng kiêu ngạo tựa đóa hoa trên cao Giang Thư Dật X Ôn Yểu Pheromone mùi cỏ thơm ong X Pheromone mùi hoa hồng
Lưu ý:
Truyện có một số chi tiết riêng của tác giả.
Nữ chính Alpha là một thiên tài nghệ thuật, nữ chính Omega là giáo sư y học.
Không có cơ quan sinh dục thứ hai.
Nữ chính Alpha là người cực kỳ hướng ngoại.
Tuổi tác ban đầu chênh lệch 12 tuổi, hiện tại bằng tuổi.
Tên khác của truyện: 《Giáo sư Omega kiêu ngạo của tôi sao có thể đáng yêu như vậy?!》 《Sau khi giáo sư hướng dẫn của tôi trẻ lại 18 tuổi, tôi đã tự vả vào mặt mình》 《Hướng dẫn trực tuyến trở thành đại ca trường học cho người hướng ngoại》 《Những năm tháng băng sơn O dùng thuốc ức chế》 《108 chiêu thức của kẻ cuồng vợ》《Tiếng chuông chiều của Yểu Yểu》
Tóm tắt một câu: Xuyên về quá khứ giúp vợ vượt qua mọi chông gai.
Ý chính: Lòng mang nắng ấm, ắt sẽ thấy trời quang.

Yêu Nhị
Hán Việt: Bệ hạ vi ngã tố minh quân [ xuyên thư ]
Tác giả: Yêu Nhị
Tình trạng: 93 chương (6 phiên ngoại)
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Xuyên thư , Sinh con , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1
Văn án
Đoạn Vân Thâm xuyên qua trở thành tân nương của bạo quân tàn tật, là nhân vật phản diện lớn nhất trong truyện gốc.
Hệ thống: Mục tiêu khó chinh phục nên cậu hãy cam chịu cho tốt đi, tôi sẽ không chịu cùng cậu đâu.
Đoạn Vân Thâm:...
Để giữ lấy mạng nhỏ của mình, Đoạn Vân Thâm tìm đủ mọi cách, cuối cùng khiến cho bạo quân chú ý.
Bạo quân: Ái phi thích trẫm?
Thụ: Không, không, không, ta đang cố giữ mạng mình thôi.
Bạo quân: Ái phi đã thích trẫm, thế trẫm tự đem mình thưởng cho ái phi!
Thụ:?
Thụ luống cuống, bỏ chạy.
Bạo quân nhảy ra khỏi xe lăn và đuổi theo.
Thụ:? Không phải ngài tàn tật à? Tại sao còn chạy nhanh hơn cả tui? ! !
Góc nhìn của công:
Bạo quân Cảnh Thước cô đơn ở nửa đầu cuộc đời, hắn không yêu bản thân hay người dân trong thiên hạ, hắn chỉ muốn nhìn thấy giang sơn bị hủy diệt và kéo tất cả mọi người trong thiên hạ tiến vào địa ngục của chính hắn.
Cho đến khi hắn gặp được người nọ, chính cậu đã kéo hắn ra khỏi địa ngục.
Em từng nói với ta rằng: Cảnh Thước, em cảm thấy ngài sẽ là một vị vua tốt. Vì vậy bạo quân Cảnh Thước hãy vì em mà trở thành một minh quân thánh chủ.
Em là thê tử duy nhất của ta, ta không muốn em phải mang danh xấu cùng ta. Em tốt như vậy, ta chỉ muốn làm cho em lưu danh muôn đời.
-------------------------------------------------*1v1, HE
* Mỹ nhân bạo quân hỉ nộ vô thường, chỉ tốt đối với thụ X Lơ mơ lại siêu thẳng thắn lẫn đại trí giả ngu thụ.
*Song hướng về nhau, sinh con.
* Tình cảm ngọt ngào.
Editor: Litzzzzzzzi

Nhan Tuân
Phong Tuyền xuyên không chỉ sau một giấc ngủ, cứ ngỡ mình bước vào một thế giới kỳ ảo kiểu light novel phép thuật, nào ngờ thực chất lại là dòng tận thế do “tai họa thứ tư*” gây ra.
Người chơi không thể kiểm soát, người chơi quá mức tự do. Người chơi quả thật không hổ danh là "Tai hoạ thứ tư".
Phong Tuyền không thể chấp nhận việc thế giới của mình bị hủy hoại dưới tay đám người chơi điên rồ này, thế nên hắn cẩn thận tạo ra hết thân phận này đến thân phận khác, từng bước một dẫn dắt bọn họ, ngăn cản họ tràn vào những khu vực nguy hiểm nhất.
Sau khi hoàn thành vai trò dẫn đường, tiện thể cứu thế giới vài lần, Phong Tuyền lặng lẽ rút lui. Nhưng người chơi thì phát điên cả lên.
【Người dẫn đường của tôi, hu hu! Nhà phát hành, làm sao các người có thể nhẫn tâm như vậy! Ivan chỉ là một người bình thường thôi mà! Điều duy nhất cậu ấy mong muốn chỉ là tìm lại người em gái mất tích của mình!】
【Vị thần tín ngưỡng bị vấy bẩn, Thánh Tử thuần khiết chìm trong máu tanh, nhấn chìm mọi hiểm họa ngay từ ban đầu, chỉ để lại nụ cười như lần đầu gặp gỡ—Andyver, anh không cần phải làm vậy đâu, hu hu hu!】
【Dẫu là anh hùng cứu thế, nhưng lại chẳng thể giữ được người mình yêu, cuối cùng chỉ vì một câu hỏi thăm của quá khứ mà buông bỏ tất cả... Lorenzo, ngủ ngon nhé.】
【Các thân phận còn lại chưa được mở khóa...】
Phong Tuyền: Thật ra tất cả bọn họ đều là tôi đấy :D
Thẻ nội dung: Không gian ảo tưởng, ma pháp kỳ ảo, trò chơi võng du, tưởng tượng bay xa.
P/S: Nhân vật chính đội lốt nhiều thân phận, toàn văn không để lộ thân phận thật.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Phong Tuyền ┃ Vai phụ: Andyver, Lorenzo
Một câu tóm tắt: Khoác đủ loại thân phận để ngăn người chơi phá hủy thế giới.
Thông điệp: Có thể hành động theo ý mình, nhưng đừng hành xử tùy tiện.
(*Chú thích: "Tai họa thứ tư" – thuật ngữ thường dùng để chỉ người chơi trong các game thế giới mở hoặc game nhập vai, ám chỉ việc họ phá hủy mọi thứ, gây hỗn loạn và là một thế lực không thể ngăn cản.)

Du Lãm
Thể loại: Cưới trước yêu sau / Theo đuổi lại vợ cũ.
Nhân vật: Cao lãnh cấm dục x Dũng cảm thẳng thắn / Ông trùm quỹ đầu tư tư nhân x Lính mới của ngân hàng đầu tư.
1. Năm 24 tuổi, Lương Chiêu Nguyệt bị ma xui quỷ khiến, đã đăng ký kết hôn với một người đàn ông mới gặp vài lần. Khi đó gia cảnh cô bình thường, vì miếng cơm manh áo mà bôn ba khắp nơi, giống như một con kiến hôi; còn Châu Vân Xuyên là một ông trùm nổi tiếng trong giới quỹ đầu tư tư nhân, hành sự quyết đoán, tính tình lạnh nhạt, có lời đồn rằng anh không gần nữ sắc.
Lương Chiêu Nguyệt hiểu rõ khoảng cách giữa hai người, cũng biết rõ Châu Vân Xuyên tìm cô để kết hôn theo hợp đồng, chẳng qua là vì thấy cô là người an phận không gây phiền phức, dễ dàng đối phó với các bậc trưởng bối trong nhà.
Chỉ là trong lòng cô vẫn ôm một tia may mắn, ảo tưởng rằng có thể biến giả thành thật.
Không ngờ rằng, tấm chân tình của cô lại đổi lấy một câu của Châu Vân Xuyên: “Cô ấy chẳng có gì đặc biệt, chúng tôi chỉ là hôn nhân hợp đồng, đôi bên cùng có lợi mà thôi.”
Lương Chiêu Nguyệt lập tức tỉnh ngộ, đưa ra thỏa thuận ly hôn rồi bỏ đi đến Thâm Thành.
2. Tin tức hai người ly hôn lan đi nhanh chóng, bạn bè biết chuyện đều cảm thán rằng, bao nhiêu năm qua vẫn không có ai có thể khiến Châu Vân Xuyên cam tâm tình nguyện cúi đầu, cho dù phải chủ động chia một nửa tài sản trước hôn nhân, cuộc hôn nhân này anh cũng không thể không ly hôn.
Mãi cho đến khi có người phát hiện, Châu Vân Xuyên dạo gần đây thường xuyên đến Thâm Thành, bạn bè cứ ngỡ anh đang mở rộng bản đồ sự nghiệp, lần lượt đòi tham gia nhưng đều bị từ chối.
Có người hiếu kỳ đi theo tìm hiểu, lúc này mới biết một Châu Vân Xuyên ngày thường luôn cao cao tại thượng lại lần đầu tiên hạ mình, học cách theo đuổi một người.
【Cô là sự bất ngờ trong cuộc đời anh.】
【Tôi chưa từng biết rung động là gì, cho đến khi gặp được em.】
Nữ chính ban đầu là nghiên cứu sinh, sau đó mới đi làm.
Nam nữ chính đều là song C (Song C – viết tắt của double clean, ý chỉ cả hai đều là lần đầu của nhau) / Kết thúc có hậu (HE – Happy Ending) /
Chênh lệch 8 tuổi.
Tất cả các trường hợp và kiến thức tài chính trong truyện đều được tìm kiếm trên mạng,.

Kim Cương Quyển
Vào năm 34 tuổi, lần đầu tiên Văn Gia Ninh đánh bại đối thủ lớn nhất của mình – Lục Tiến Lãng – để giành được ngôi vị Ảnh đế. Thế nhưng chỉ sau một đêm, anh bất ngờ trùng sinh vào cơ thể của một chàng trai trẻ 20 tuổi tên là Kha Tín Hàng.
Văn Gia Ninh hoảng hốt phát hiện cơ thể của Kha Tín Hàng có một khiếm khuyết không thể nói ra, đồng thời cũng nhận ra chàng trai này rất khao khát được bước chân vào giới giải trí.
Ngay lúc này, người từng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất trong sự nghiệp – Lục Tiến Lãng – lại bất ngờ có hứng thú với anh…
Cảnh báo:
1: Thụ không phải là người song tính. Cũng không phải là không có xxx. Chỉ là nó nhỏ, không phát triển. Mọi chức năng khác đều bình thường.
2: Thụ và Công không có mối quan hệ tình cảm nào với nhau từ trước. Công không biết thụ là ai, thụ là người chết sống lại tất nhiên sẽ biết công, nhưng không có tình cảm. Mọi diễn biến và tuyến tình cảm trong truyện đều là từ khi bắt đầu đến kết thúc viên mãn.

Tống Xuân Hoà
Đại học năm ấy Thư Uyển và Giang Yến từng có một khoảng thời gian yêu nhau ngắn ngủi.
Vào ngày ở bên nhau ấy, lúc đó cô vừa bước ra khỏi quán bar.
Tuyết trắng xóa mênh mông bay tán loạn khắp nơi, cô đứng trong cơn gió tuyết dùng rượu cồn lau đôi bàn tay dơ bẩn của mình.
Bỗng một chiếc Bentley màu đen dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống hiện ra người đàn ông có nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt, anh lạnh nhạt nói một câu: “Lên xe, anh đưa em về nhà.”
Giống như một người sắp chết đuối chộp được mảnh gỗ cuối cùng đang trôi nổi, hôm ấy người sắp chết ngạt là Thư Uyển đã tóm lấy Giang Yến.
×
Mọi người ở Đại Học Nam Thành đều nói rằng, Thư Uyển cũng chỉ đang dựa vào gương mặt không nhiễm khói lửa nhân gian kia của mình để đi theo Giang Yến mà thôi.
Nhưng chẳng ai biết vào năm 17 tuổi đó Thư Uyển đã trở thành ánh trăng trong lòng Giang Yến rồi.
Anh vốn tưởng rằng bằng từng ấy thời gian yêu thầm như thế đã có thể đổi được một hồi yêu say đắm nồng nhiệt với cô.
Nhưng không ngờ rằng vào ngày tốt nghiệp năm ấy, Thư Uyển đã mời anh đi ăn một bữa chia tay trước lúc cô chuẩn bị ra nước ngoài phát triển.
Anh giả vờ bình tĩnh, mãi đến khi cô đứng dậy rời đi mới ngước lên nhìn vào đôi mắt thờ ơ chúng sinh kia: “Em cho rằng tôi là món đồ chơi muốn thì lấy, còn không muốn thì vứt đấy à?”
“Xin lỗi anh.” Thư Uyển nói nhỏ, không nhìn anh thêm lần nào nữa, “Anh cứ xem như chưa từng quen biết tôi đi.”
×
Sau đó Giang Yến đổ bệnh nặng.
Vừa khoẻ lại anh phất lên như diều gặp gió, trở thành người mới nổi trong ngành nhưng có tin đồn rằng anh không thích phụ nữ.
Mãi đến một ngày nọ, có người trong tiệc đã nhìn thấy Giang Yến kéo họa sĩ nổi tiếng là Thư Uyển mới về nước chưa được bao lâu lên căn phòng trên lầu hai.
“Thư Uyển, em quả là người không có trái tim mà.” Trái cổ của người đàn ông trượt lên trượt xuống, anh cúi người dịu dàng nói vào tai cô: “Em có biết anh đã luôn đợi em không?”
Đợi em tự nguyên quay về.
Đợi em tự nguyện yêu tôi.
Đợi rất lâu, rất lâu, rất rất lâu.