Trang 20 / 650 · Tổng 7789 truyện

Hướng Cẩm
Tác giả: Hướng Cẩm
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Cuộc hôn nhân chớp nhoáng – ngọt ngào trước, yêu sâu sau.
Nữ chính: Lạc Ninh – bác sĩ cấp cứu xinh đẹp, kiên cường, lý trí.
Nam chính: Lục Thừa Uyên – đội trưởng đội hình sự, nội liễm sâu sắc, yêu say từ lâu… và… rất có lực eo.
Ngày thứ hai sau khi cưới, chồng bỗng dưng biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.
Lạc Ninh một mình trống vắng suốt ba năm, từ mong chờ đến tuyệt vọng, cuối cùng gần như buông bỏ.
Cho đến khi người đàn ông ấy bất ngờ quay lại…
Và cô mới biết—anh là cảnh sát ngầm.

Diệp Đình Tàng
Tất cả mọi người đều nói, Phương Hy Niên và Bạc Thiệu Thiên là cặp chồng chồng không xứng đôi nhất trong giới giải trí.
Phương Hy Niên là một kẻ ăn chơi nổi tiếng trong giới, còn Bạc Thiệu Thiên lại là tổng giám đốc cao quý thừa kế tài sản hàng tỷ từ khi còn rất trẻ.
Nghe đồn, nếu năm đó ánh trăng sáng của Bạc Thiệu Thiên không bất ngờ kết hôn với người khác thì có lẽ cả đời này Phương Hy Niên cũng không có cơ hội bước chân vào hào môn.
Vì vậy, khi có tin đồn họ ly hôn, cư dân mạng đồng loạt vỗ tay ăn mừng. Hashtag #Hôm nay Phương Hy Niên và Bạc Thiệu Thiên đã ly hôn chưa# sau gần ba năm check-in cũng chuẩn bị tuyên bố giải tán. Nhưng không ngờ—
Trên mạng bỗng rộ lên tin hai người sẽ cùng nhau tham gia một chương trình truyền hình thực tế về ly hôn!
[Dân mạng 1: Tổng giám đốc Bạc nếu anh bị bắt cóc thì chớp mắt một cái đi!]
[Dân mạng 2: Phương Hy Niên thật biết tính toán, đã ly hôn rồi mà còn muốn vắt kiệt chút giá trị cuối cùng từ chồng cũ]
[Dân mạng 3: Nhưng nghe nói show này còn mời cả ánh trăng sáng của tổng giám đốc Bạc? Cười chết, cảnh tượng lúc đó chắc chắn rất kịch tính]
**
Cư dân mạng ai cũng chờ xem tên ăn chơi nổi tiếng của giới giải trí bẽ mặt, nhưng không ngờ sau khi chương trình phát sóng—
Tổng giám đốc Bạc, hai người đã ly hôn rồi đấy! Dắt tay, ôm ấp, ánh mắt tình tứ các kiểu, có thể đừng tự nhiên như vậy được không a a a a a!
Phương Hy Niên, tỉnh táo lại đi! Đó là người tình cũ ánh trăng sáng của chồng cũ anh đấy! Sao anh lại còn giúp anh ta đánh căn bã nam chứ???
Đây không phải là chương trình ly hôn à????
Sao lại bị hai người biến thành chương trình tái hôn rồi vậy?????
Giữa lúc cư dân mạng còn đang ngơ ngác mà ship CP điên cuồng, trong chiếc lều chật chội, Bạc Thiệu Thiên luôn tự giữ phẩm giá lại duỗi chân dài chen mạnh vào giữa hai chân Phương Hy Niên, túm lấy cằm cậu, nhìn cậu bằng ánh mắt nửa cười nửa không.
“Thầy Tiểu Phương, em thật sự không hiểu vì sao anh lại đến đây với em à?”
“Biết rõ mà còn giả vờ hồ đồ với anh? Hửm?”
Tổ chương trình: Show ly hôn!!!!
Cư dân mạng: Show tái hôn!!!!!
Bạc Thiệu Thiên: Show theo đuổi vợ cũ
Phương Hy Niên: ……
Tôi chỉ muốn kiếm chút tiền cát-xê thôi, cho tôi hỏi cái đã.
P/S: Ánh trăng sáng chỉ là hiểu lầm; công thụ đều sạch cả thể xác lẫn tâm hồn.
**
Mở đầu bằng: Hóa ra chồng cũ của tôi rất yêu tôi.
Chủ đề: Tình yêu khiến con người ta dũng cảm.

Kỳ Sơn Quỳ
Đào Trĩ là một Beta xuất thân dân thường, mồ côi từ nhỏ và lớn lên cùng bà ngoại. Sống mười tám năm cuộc đời một cách lặng lẽ, cậu đột nhiên vì một phút bốc đồng mà lên kế hoạch dụ dỗ hoàng tử điện hạ của đế quốc – Ivan, khiến bánh xe vận mệnh của cả hai chậm rãi xoay chuyển, sau đó còn lỡ dính bầu rồi bỏ trốn!
**
Đào Trĩ giả làm một Omega đã phân hoá lần hai để được miễn nghĩa vụ quân sự với mục đích chăm sóc bà ngoại đang bệnh nặng. Cậu dùng pheromone mua từ chợ đen, chủ động câu dẫn khiến hoàng tử Ivan của đế quốc Snoka – một Alpha cấp S – phát tình, ép cưới thành công.
Tuy nhiên, cuộc hôn nhân có điều kiện: Nếu sau một năm mà không sinh con, cuộc hôn nhân sẽ tự động bị hủy bỏ. Điều đó đồng nghĩa Đào Trĩ phải quay lại đối mặt với nghĩa vụ quân sự.
Nhưng Đào Trĩ là Beta – không có tử cung hoàn chỉnh, trong khi Ivan lại là kiểu người lạnh lùng, cấm dục, cực khó tiếp cận. Đào Trĩ đành phải bày đủ chiêu trò dụ dỗ, từ ngọt ngào đến giả vờ yếu đuối, chỉ mong đánh bại trái tim sắt đá ấy.
Rốt cuộc, anh chàng Alpha cao ngạo kia cũng vì tình yêu mà cúi đầu, nhưng ngay lúc tình cảm nảy nở… sự thật bại lộ. Đào Trĩ lập tức bỏ chạy.
Cậu lặng lẽ trốn đến hành tinh xa nhất của đế quốc, giấu thân phận sinh con và nuôi lớn đứa trẻ.
Ba năm sau…
Một ngày, thằng bé kéo tay Đào Trĩ chỉ vào người đàn ông lạnh lùng, khí chất quý phái có gương mặt xuất chúng ở đằng xa, nói: “Con muốn người cha này!”
Đào Trĩ khóc không ra nước mắt: “Bảo bối, người cha này chúng ta không dám nhận đâu…”

Trường Dã Mạn Mạn
Ảnh đế trẻ nhất giới giải trí Thẩm Tinh Hòa đạt giải thưởng lớn, quyết định rút lui về hậu trường, trở thành ông trùm đầu tư có tiếng tăm trong giới.
Trong một bữa tiệc rượu, tiểu thịt tươi đắc tội với nhà đầu tư bị người ta bỏ thuốc, Thẩm Tinh Hòa nhìn gương mặt trẻ trung tuấn tú của đối phương, trong thoáng chốc có chút thất thần.
Vào thời khắc mấu chốt, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, ngữ khí bình thản: Tôi muốn người này.
Tiểu thịt tươi khi nãy còn muốn liều mạng với người ta bỗng trở nên ngoan ngoãn, gương mặt tuấn tú đỏ bừng, ánh mắt sáng chói nhìn anh: Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.
**
Thẩm Tinh Hòa ký hợp đồng với một tiểu thịt tươi, trong giới dù quen hay không quen đều phải nể mặt vài phần.
Tài nguyên phim ảnh, tài nguyên gameshow, tài nguyên quảng cáo nắm đến mềm tay, tiểu thịt tươi cũng là kiểu người không chịu thua kém, luôn có thể tối đa hóa lợi ích từ những tài nguyên có được, rất nhanh đã trở thành tiểu sinh đỉnh lưu bùng nổ.
Điều duy nhất khiến Thẩm Tinh Hòa không yên tâm là, cún con thực sự quá dính người, có những lúc tràn đầy năng lượng đến mức khiến anh không thể chống đỡ.
“Anh ơi, gần đây làm việc có mệt không?”
“Anh ơi, cơm em nấu ngon hay em ngon hơn?”
“Anh ơi, em so với tình nhân cũ của anh thì ai lợi hại hơn?”
…
Thẩm Tinh Hòa dỗ dành, chiều chuộng, cho đến khi cún con phát hiện ra bí mật anh giấu kín.
Cún con xé toạc lớp ngụy trang, ngậm chặt anh vào miệng không buông: “Anh ơi, anh là của em.”
**
Sau khi ảnh đế đỉnh lưu Thẩm Tinh Hòa ngừng đóng phim, người hâm mộ khóc lóc om sòm, đạo diễn lớn tiếc nuối không thôi, truyền thông đánh giá “giới giải trí đã mất đi ngôi sao chói sáng nhất”.
Cho đến một ngày, Thẩm Tinh Hòa tái xuất làng điện ảnh, cùng với đỉnh lưu mới nổi Lục Quang Tầm quay một bộ phim.
Bộ phim bùng nổ, doanh thu phòng vé liên tục phá kỷ lục, Thẩm Tinh Hòa theo yêu cầu của người hâm mộ, mở một buổi livestream như một phúc lợi.
Khi buổi livestream sắp kết thúc, một bóng dáng cao lớn lướt qua trong ống kính, thanh niên để lộ cơ bắp săn chắc, từ phía sau ôm lấy Thẩm Tinh Hòa dính lấy anh đòi hôn: “Anh ơi, em đợi anh lâu lắm rồi…”
Đêm hôm đó, tất cả các nền tảng đều bùng nổ hotsearch.
___
Công niên hạ kém 8 tuổi, thụ là vạn nhân mê thật sự.

Yểu Yểu Nhất Ngôn
Đàm Ninh là một Beta, tuy có vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người, nhưng cậu vẫn là người không được mọi người yêu thích, thường xuyên bị xa lánh. Cậu luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, u sầu như thể không phải là người bình thường. Bị bạn bè xa lánh, cậu cũng không để tâm, chỉ chuyên tâm làm gia sư và tìm các công việc bán thời gian để kiếm tiền, không giao tiếp với ai.
Hoàn toàn trái ngược với cậu, Lâm Tụng An là một Alpha đỉnh cao, xuất thân từ gia đình giàu có, là con cưng của trời, nơi nào anh ta đến cũng có hoa tươi vây quanh, không thiếu thứ gì, cũng chẳng để ý đến bất kỳ điều gì.
Một lần, hai học viện tổ chức một hội nghị chung. Giữa cuộc họp, Đàm Ninh như một bóng ma, mặt không cảm xúc lặng lẽ bước vào, tìm chỗ bên cạnh Lâm Tụng An ngồi xuống.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía họ, ai cũng nhìn nhau ngơ ngác, sao lại có người dám ngồi cạnh Lâm Tụng An một cách vô tội vạ như vậy?!
Bạn của Lâm Tụng An ngay lập tức muốn kéo anh ra.
Nhưng Lâm Tụng An chỉ nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu rằng không có vấn đề gì.
Hội nghị kết thúc, Đàm Ninh rời đi.
Mọi người đều cảm thấy Lâm Tụng An và Đàm Ninh là hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm giao nhau.
Hôm đó, ngay sau khi tan học, Đàm Ninh một mình đeo balo đi ra khỏi trường, bước về phía nam, rồi đến cuối con đường, lên chiếc xe sang trọng đang đậu ở góc phố. Vừa ngồi vào xe, cậu liền bị một người ôm chầm lấy.
Lâm Tụng An hôn cậu, ôm chặt lấy cậu, tay anh luồn xuống eo cậu.
“Vì sao không nghe điện thoại của tôi?” Lâm Tụng An hỏi.
Ánh mắt Đàm Ninh nhàn nhạt, không hề có vẻ lo lắng trả lời: “Không phải đã nói là một tháng gặp hai lần sao?”

Dao Ngật Chi
Ác Khuyển và Mỹ Nhân Bệnh Tật Của Hắn
- 恶犬和他的病美人
Tác giả: Dao Ngật Chi
QT/ Beta: Cool With You.
Thể loại: Khoái xuyên, Niên hạ, Tiên hiệp tu chân, Sảng văn, Nhẹ nhàng.
Mã giáp ba nghìn, lọ giấm thành tinh, công chó điên × thụ bệnh tật mỹ nhân nóng nảy, ngoài lạnh trong mềm.
Tags (Editor thêm) : Chậm nhiệt, thanh thuỷ văn.
Văn án
Sầm Phong Quyện, đứng vị trí số một của Cục Xuyên Nhanh về nghiệp vụ, số một về nhan sắc, số một về tiền bạc, lại gặp phải cú trượt chân lớn trong đời, thế giới đầu tiên anh tiếp quản, nam chính rơi vào ma đạo phát điên, cả thế giới sắp sụp đổ.
Sầm Phong Quyện vội vàng quay lại cứu hỏa, nhưng trước mắt là cảnh Vu Lăng ma khí ngút trời, đôi mắt đỏ rực yêu dị, bước chân giẫm lên máu lửa mà đến.
Sầm Phong Quyện choáng váng: Đây là đồ đệ của ta? Cái cậu nhóc nhút nhát nhưng ngoan ngoãn, đáng yêu kia á?
Vu Lăng khẽ cười gọi anh, giọng điệu điên cuồng và nguy hiểm: "Sư tôn, cuối cùng ta cũng tìm được người rồi."
Lúc này Sầm Phong Quyện mới biết, Vu Lăng đã sớm ôm mối tình điên cuồng dành cho mình.
Từ đó trở đi, Sầm Phong Quyện có thêm một cái đuôi không cách nào cắt bỏ, dù anh xuyên đến thế giới nào, nam chính cần anh công lược đều là Vu Lăng đóng, phản diện cần anh giết cũng là Vu Lăng cải trang, thậm chí ngay cả khi anh đang đi trên đường, ho khẽ vì tức ngực, thì sau đó——
Cây hòe già ven đường bỗng lên tiếng: "Sư tôn lại thấy khó chịu sao?"
Sầm Phong Quyện: ...... Hủy diệt đi, nhanh lên.
—— Sầm Phong Quyện là nhất kiến chung tình của Vu Lăng.
Sư tôn của hắn đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn, dù thân thể bệnh tật gầy yếu nhưng khí chất vẫn kiêu ngạo, khiến hắn không thể nào ngừng thích.
Ban đầu, vì Sầm Phong Quyện luôn bảo vệ kẻ yếu, hắn liền giả vờ yếu đuối, đóng vai ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng vẫn không giữ được anh.
Ngày Sầm Phong Quyện bị ép vào Vạn Ma Uyên, áo trắng nhuộm máu, hi sinh vì đạo mà chết, Vu Lăng hoàn toàn sa vào ma đạo, trong mắt hắn nghiệp hỏa đỏ máu cháy mãi không tắt, hắn như Tu La hiện thế, báo thù cả thiên hạ.
Nam chính hắc hóa, tiểu thế giới mất đi trụ cột, chao đảo liên tục, gần như tan vỡ, chính lúc ấy, Vu Lăng chờ được Sầm Phong Quyện quay về.
Sau đó Vu Lăng truy đuổi Sầm Phong Quyện xuyên qua từng tiểu thế giới, giăng thiên la địa võng, nhốt sư tôn vào trong.
Hắn nhìn thấy Sầm Phong Quyện vì xấu hổ mà ánh mắt ngưng lại, nơi đuôi mắt tái nhợt loang một vệt đỏ như chu sa, lạnh lùng chẳng còn, vừa đẹp vừa quyến rũ.
Ánh mắt Vu Lăng càng thêm sâu, hắn khẽ liếm răng nanh.
Dẫm nát ngàn núi, cuối cùng hắn cũng đuổi theo ánh sáng mà đến, lần này, hắn sẽ không bao giờ buông tay nữa.
——
Thế giới thứ nhất đã kết thúc.
Thế giới thứ hai "Sao hắn lại não yêu đương nữa rồi" cũng đã kết thúc:
Hệ thống: Sầm Phong Quyện, ở tiểu thế giới này, nhiệm vụ của anh là cứu Thiên Đạo chi tử sắp chết dưới miệng yêu thú.
Vu Lăng: Cái gì? Một Thiên Đạo chi tử được sư tôn cứu mạng? Ngứa mắt, đánh một trận đã.
Hệ thống: Sau đó phải cùng Thiên Đạo chi tử điên cuồng tìm chết, giúp hắn trưởng thành.
Vu Lăng: Cùng hắn? Quá hợp với thân phận của ta rồi.
Hệ thống: Khi hắn tin tưởng anh, hãy giết cả nhà hắn, để hắn bi phẫn mà trưởng thành nhanh chóng.
Vu Lăng, đang đội lốt Thiên Đạo chi tử, khinh thường: Diệt môn thôi mà, có gì đáng hận?
Sầm Phong Quyện vừa theo kịch bản hệ thống đóng vai, vừa âm thầm cứu cả nhà Thiên Đạo chi tử, bận đến mức đầu tắt mặt tối, lại nghe thấy câu này.
Anh vội vàng tắt tiếng hệ thống, sợ nó nghe thấy lời nghịch thiên kia, rồi tức giận quát: Vu Lăng, cậu phải diễn theo kịch bản, bi phẫn đi chứ!
Vu Lăng: 。
Thiên Đạo chi tử bi phẫn: Tôi tin Phong Quyện sẽ không làm vậy, lùi một vạn bước, cho dù anh ấy giết cả nhà tôi, chẳng lẽ tôi không có lỗi sao?
Thiên Đạo chi tử nhanh chóng trưởng thành: Nhất định là tôi quá yếu mới thành ra thế, tôi phải mạnh lên, để Phong Quyện không cần khổ sở kích thích tôi nữa!
Sầm Phong Quyện: ......
Hệ thống: Rõ ràng quá trình sai bét, nhưng tại sao tiến độ trưởng thành của Thiên Đạo chi tử lại tăng vùn vụt thế này?
——
Thế giới thứ ba "Vậy thì trẫm sẽ bồi táng cùng hắn" đã kết thúc:
Hệ thống: Thế giới này tồn tại một vương triều tu chân, nay thái tử của Đại Ứng vương triều vừa đăng cơ, ngươi phải bồi dưỡng hắn trở thành một đế vương đủ tư cách.
Sầm Phong Quyện lật kịch bản của hệ thống, bị bốn chữ "tra công tiện thụ" trong phần tóm tắt đâm vào mắt.
Hệ thống cười đắc ý: Ký chủ, Thiên Đạo chi tử vốn tính tình âm u, ngươi phải tiếp cận hắn, cảm hóa hắn, dẫn dắt hắn, vì thế không tiếc hy sinh......
Sầm Phong Quyện: ......
Sầm Phong Quyện: Trời lạnh rồi, để ngai vàng đổi người khác ngồi đi.
Hệ thống trợn mắt há hốc mồm nhìn Sầm Phong Quyện xé nát kịch bản, đổi sang bồi dưỡng một Thiên Đạo chi tử khác.
Hệ thống gào khản giọng: Ký chủ! Lục hoàng tử vốn là phản diện trong kịch bản gốc! Ngươi lẽ ra phải giết hắn!
Ngày Lục hoàng tử soán ngôi đăng cơ, đế sư Sầm Phong Quyện đang thống lĩnh mười vạn binh mã, bị vây khốn nơi biên cảnh bởi man tộc.
Hệ thống nói với Sầm Phong Quyện: Ngươi phải chiến tử nơi biên cương, dùng cái chết của mình khiến hoàng đế trưởng thành thành một minh quân có trách nhiệm.
Thế nhưng......
Vu Lăng phiên bản tân đế: Đế sư nguy khốn sao? Trẫm muốn thân chinh! (vua tự mình cầm quân ra mặt trận.)
Quần thần khuyên can: Trên đời chỉ có thần tử cứu giá, nào có đế vương thân chinh cứu thần tử?
Vu Lăng lạnh lùng nói: Nếu đế sư chết, vậy thì bồi táng.
Quần thần trung liệt, không hề lùi bước: Nếu có thể ngăn cản bệ hạ lỗ mãng, thần chết cũng không hối tiếc.
Vu Lăng: Ý trẫm là, trẫm sẽ bồi táng cùng đế sư.
Quần thần đồng loạt quỳ xuống: Cung thỉnh thánh thượng thân chinh!
——
Vài câu tóm tắt:【Những gì nghe thấy, nhìn thấy, trong mắt và nơi tim, đều là ngươi】
Hướng dẫn đọc:
Rất ngọt, rất sủng, công thụ đều mạnh và rất "su" (kiểu marysue?), chủ yếu là một truyện nhỏ ngọt ngào, công thụ cùng xuyên qua rồi ở trước mặt cư dân bản địa của tiểu thế giới mà khoe tình yêu.
Người bản địa: Là cái gì khiến Thiên Đạo chi tử, Ma Tôn cuồng ngạo, chính phái thủ lĩnh, cây hòe già ven đường cùng gặp nhau trong tiểu hắc thất? Ồ, là Vu Lăng đánh ngất họ rồi ném vào tiểu hắc thất, sau đó dùng thân phận của họ để công lược Sầm Phong Quyện. Vậy thì không sao cả.
Một câu tóm tắt: Não yêu đương đối kháng toàn thế giới.
Lập ý: Kiên trì không ngừng, cuối cùng sẽ có thu hoạch.

Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chử Thanh Oản xuất thân danh môn, dung mạo xinh đẹp rực rỡ rạng ngời không ai sánh bằng. Nàng có một thanh mai trúc mã cùng lớn lên từ nhỏ.
Hai nhà sớm đã ngầm hiểu với nhau sẽ kết thành thông gia.
Nhưng chưa kịp đợi người nhà họ Tạ tới cầu hôn, trong cung đã truyền đến tin tức: Thái hậu muốn thay Thánh thượng lựa chọn hậu phi, phàm là những thiếu nữ chưa kết hôn từ các gia đình danh giá đều phải vào cung tham gia tuyển chọn.
Trong chớp mắt, trước mắt Chử Thanh Oản có hai lựa chọn: Tiếp tục đính hôn với nhà họ Tạ hay là vào cung tham gia tuyển tú.
Ngày hôm đó, Chử Thanh Oản được phụ thân gọi vào thư phòng, ở bên trong đó suốt một ngày.
Ngày được triệu vào cung, Chử Thanh Oản mơ hồ nhìn thấy bóng dáng người quen đứng ở đó không ха.
Chử Thanh Oản bình thản dời tầm mắt.
Trong lòng tự nhủ, nàng quả thực là một nữ tử ham hư vinh.
Ngày nàng bị phụ thân gọi vào thư phòng, kỳ thực phụ thân chỉ nói với nàng một câu: Vị trí hoàng hậu hiện nay còn trống. Sau đó bảo nàng đưa ra lựa chọn ngay lập tức.
Lần đầu Tư Nghiên Hằng gặp Chử Thanh Oản đã nhận ra nàng là một người thông minh.
Nhưng hắn từ trước đến nay luôn không để tâm đến điều này.
Dù sao cùng lắm Chử Thanh Oản chỉ là một phi tần, không đáng để hắn phải bận tâm.
Cho đến khi hắn biết được mối hôn sự suýt nữa đã thành kia.
Hắn đột nhiên để ý đến một vấn đề…
Khi Chử Thanh Oản phụng chỉ vào cung, rốt cuộc nàng ta có mấy phần là tự nguyện, mấy phần là vì hoàng mệnh không thể trái ?
*Tình yêu có lẽ là điều không thể thiếu, nhưng với người chỉ biết tới lợi ích như nàng, luôn phải thấy được sự hồi đáp trước mới chịu keo kiệt mà cho đi.
Lưu ý: Truyện cung đấu, nữ chính mưu mô, nam chính không sạch.

Đông Chí Hội Lai
Tên truyện: Phù dung minh nguyệt
Tác giả: Đông Chí Hội Lai
Số chương: 50 chương
Thể loại: cổ đại, chính kịch, quyền mưu, hình tượng, cung đình hầu tước, nữ giả nam trang
Editor: luulytuyet
Giới thiệu
Thái tử điện hạ ốm yếu, ẩn nhẫn x tướng quân phóng khoáng, hiên ngang
Úy Sở Lăng vốn kiêu ngạo vì sự thông minh của mình, mãi đến khi phụng chỉ lên kinh, bị ép bước vào ván cờ đã bày sẵn. Từ hành trình cứu tế nạn dân khắp các châu quận, lần theo dấu vết hung đồ đến tận vùng biên ải Đông Bắc, chiến đấu khốc liệt giữa đại mạc Tây Bắc mịt mù cát bụi, rồi lại quay đầu trở về kinh thành phồn hoa…
Nàng mới nhận ra, những việc đã trải qua, những người từng gặp, mỗi kẻ đều giấu mình sau tấm mặt nạ hư hư thực thực, khó lòng phân biệt. Ngay cả người kia, vầng trăng sáng mà nàng đã phải lòng từ ánh nhìn đầu tiên, cũng ngày càng trở nên xa xăm, mờ ảo tựa sương khói.
Lẽ nào, hết thảy chỉ là ảo ảnh thoáng qua, như hoa trong gương, bóng trăng nơi đáy nước?
–
Vào khoảnh khắc u tối nhất trước bình minh, trời không trăng, không sao. Bùi Việt nguyện lấy thân chôn vào đêm dài vĩnh hằng. Thế nhưng, chàng chẳng thể quên, cũng chẳng thể trút bỏ gánh nặng trên vai, chàng phải vì lê dân trăm họ lưu lại chút ánh sáng và hơi ấm, bởi vậy dốc cạn tâm lực, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.
Vậy mà giữa màn đêm sâu thẳm, trời lại ban cho chàng một đóa phù dung rực rỡ nở rộ, nghiêng nghiêng rơi xuống vạt áo trước ngực, nở bừng trong đêm đen, kiều diễm động lòng người.
[Hướng dẫn đọc]
-Bối cảnh giả tưởng, thiết lập riêng pha trộn nhiều yếu tố, xin đừng khảo chứng.
-Hơi quyền mưu, thiên hình tượng, tuyến sự nghiệp và tuyến tình cảm song hành.
-1v1, kết thúc HE.
Một câu tóm tắt: Tình yêu là sự lạc lối.
Chủ đề: Tình yêu không phải phán xét.
Editor: truyện khá ngược thân ngược tâm nam chính do hoàn cảnh. Mình thật sự quá u mê nam chính, chàng tốt đẹp đến mức làm người đau lòng :((

Lục Hữu Gian
Số chương: 146 chương
Tag: nghiệp giới tinh anh, đàn ông trưởng thành x phụ nữ từng trải, chênh lệch 10 tuổi, chuyện tình của nam nữ chính kéo dài qua nhiều năm, kết thúc HE.
Văn án:
Người mới đi làm x Nam tổng tài
Quản lý chuỗi cung ứng x Ông chủ công ty công nghệ
Hành trình thăng tiến trong sự nghiệp của Lương Phi từ 23 đến 35 tuổi từ nhân viên tuyến đầu trở thành cấp cao trong giới công sở.
Trong buổi tiệc chia tay khi nghỉ việc, ông chủ tìm đến Lương Phi.
Lương Phi nhìn anh ta và hỏi: "Chu Tổng, có chuyện gì sao?"
Chu Bạc Ngôn chỉ nói hai chữ: "Hẹn hò."
Lương Phi tròn mắt: "Không phải chúng ta đã nói rõ là đôi bên cùng có lợi rồi sao? Anh say rồi à?"
Chu Bạc Ngôn đáp: "Trước khi em nghĩ xong, anh cũng không ngại tạo cho cô gái nhỏ một chút ảo tưởng về tình yêu lãng mạn."
Lương Phi nói: "Anh chắc là muốn tạo ảo tưởng tình yêu lãng mạn, chứ không phải cho tôi thấy lòng người hiểm ác đấy chứ?"
Chu Bạc Ngôn bật cười: "Sao có thể? Anh đâu thô tục đến thế."
Lương Phi nhướng mày đánh giá anh: "Ồ, lạt mềm buộc chặt à? Anh đều dùng cách đó để chơi đùa lòng người sao?"
Chu Bạc Ngôn không phủ nhận: "Nếu không thì em nghĩ dựa vào gì mà công ty anh có thể lớn mạnh như thế?"

Tuyết Nê
[Vườn trường + Song khiết (sạch), ngọt sủng + Điêu khắc gỗ + Bóng rổ + Bạn cùng đi tỏ tình biến thành người yêu]
[Chàng trai thể thao thô kệch nhưng ngọt ngào (Nam chính) VS Cô gái mỹ thuật hướng nội ngây thơ (Nữ chính)]
Mạnh Đường ở cùng phòng ký túc xá với hoa khôi, cô thầm thích nam thần trường.
Ngụy Xuyên ở cùng phòng ký túc xá với nam thần, cậu lại “thích” hoa khôi.
Vào đêm định tỏ tình, hai người vô tình bắt gặp cảnh nam thần và hoa khôi đang hẹn hò.
Ngụy Xuyên vội vàng “quay xe”, nhét món quà vào lòng Mạnh Đường. Hai người bị buộc phải công khai, trở thành một cặp tình nhân giả.
Mạnh Đường cảm thấy Ngụy Xuyên có vấn đề.
Rõ ràng người cậu thích là bạn cùng phòng của cô, vậy mà lại từng bước xông vào cuộc sống của cô.
Mưa rơi tầm tã, cậu ép cô vào góc tường: “Thử thích tôi đi mà, cầu xin cậu đấy.”
Mạnh Đường nghiêng đầu, né tránh sự mất kiểm soát [nụ hôn] sắp rơi xuống khóe môi.
Ngụy Xuyên một tấc không nhường, đuổi theo hôn xuống…

Nhất Thốn Chu
Ngày dọn vào nhà họ Đường là một ngày u ám, mây đen cuồn cuộn, dường như sắp có một trận mưa lớn.
Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái.
Thư ký cúi người nhắc nhở cô: “Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé.”
Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả.
Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi.
Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân.
Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô.
Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.”
Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?”
Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi.
Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân.
「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」
Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống.
SC (Sạch – cả hai đều là lần đầu của nhau)
Anh cả giữ mình như ngọc.
Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.

Nhất Khương
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…]
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”

Ngọc Tự Nhân
Vào một ngày mưa lớn, cô bé Hứa Thư mười bảy tuổi đứng bên ngoài biệt thự.
Cô vừa mới mất bố, muốn gặp ông chủ của bố để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.
Toàn thân ướt sũng, gương mặt thanh tú của cô tái nhợt mà quật cường.
Một chiếc xe Lincoln đen dài dừng lại trước mặt cô, từ ghế sau bước xuống một người đàn ông cao ráo, bước đi chậm rãi.
Pha chút nhợt nhạt, thanh tao, điển trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng; chiếc ghim cài áo bằng đá quý trên bộ vest đen vẫn lấp lánh dưới cơn mưa như trút nước.
Tài xế gọi anh là “Phó tiên sinh”.
Phó tiên sinh dừng lại trước mặt cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Bao nhiêu tuổi?”
Hứa Thư giọng run rẩy: “Mười… mười bảy.”
Tài xế nhẹ nhàng nhắc: “Con gái của tài xế Hứa.”
Phó tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không nói gì, tháo ghim cài áo đưa cho Hứa Thư.
Món quà tùy ý của anh có giá trị không đong đếm nổi, kể từ đó, cuộc sống nghèo khó của cô hoàn toàn thay đổi.
—
Tám năm sau, Hứa Thư với tư cách là giáo viên phiên dịch, một lần nữa gặp lại Phó Minh Tuỳ.
Anh vẫn điển trai, tao nhã như xưa, giống như một chiếc đồng hồ cổ điển châu Âu – hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trong mắt anh, cô không tìm thấy một chút gợn sóng nào của việc “họ đã từng gặp nhau”.
Tin nội bộ truyền ra, Phó Minh Tùy đang tìm một cô gái phù hợp để kết hôn.
Hứa Thư lặng lẽ hoàn thành công việc, trước khi rời đi, cô lén đưa cho anh một mẩu giấy——
【Thưa ngài, ngài có muốn thử điệu nhảy nhanh và chậm của Scotland không?】
Sau đó, họ gặp nhau thêm vài lần rồi đăng ký kết hôn.
Phó Minh Tùy muốn tìm một người vợ ngoan ngoãn để ứng phó với người nhà, và trùng hợp Hứa Thư hoàn toàn đáp ứng mọi yêu cầu của anh.
Chỉ là sau khi kết hôn, họ cư xử với nhau lễ độ, xa cách, lại khiến anh cảm thấy có chút mất mát và trống trải.
Khi người vợ vốn luôn dịu dàng và thích quấn lấy anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài và không về nhà suốt đêm, Phó tiên sinh bắt đầu cảm thấy bất an.
Anh từ chối để tài xế đưa đi, tự mình lái xe đến ngôi trường nơi Hứa Thư đang làm việc.
Trước ánh mắt kinh ngạc của vợ, anh kiếm cớ nói:
“Em mấy ngày nay không về nhà…”
“Con mèo nhớ em quá, đến nỗi rụng cả lông rồi.”

Chó Con Khóc Hu Hu
Lâm Thừa An là con cưng của trời, thành công từ khi còn rất trẻ, tự tay lập nghiệp và đưa danh tiếng của công ty có vị thế trong giới khi chưa đến ba mươi tuổi.
Anh luôn giữ tác phong khiêm nhường nhưng khí chất và địa vị lại khiến người khác không thể không ngước nhìn. Mỗi bước anh đi, luôn có ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo.
Trong suốt những năm tháng lăn lộn thương trường, bất kể là thân thiết hay xã giao, Lâm Thừa An đều có vô số bạn bè. Nhưng chỉ duy nhất có một người luôn đối đầu với anh.
Tại các buổi đấu giá thì giành mua món đồ anh để mắt tới, trong buổi họp báo của công ty lại cố tình đặt ra những câu hỏi hóc búa cho anh… thậm chí đến chỗ đậu xe cũng phải tranh giành một phen. Những chuyện như vậy tuy phần lớn không nghiêm trọng nhưng luôn khiến người ta khó mà bỏ qua.
Lâm Thừa An không thích gây thù chuốc oán, nên đối với Quý Tiềm luôn chống đối mình thì chỉ mỉm cười nhàn nhạt, cho là bản thân đã làm gì đó khiến đối phương không vui. Là người tinh tế, anh cố gắng giảm thiểu tần suất xuất hiện trước mặt Quý Tiềm.
Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm, đến lần tiếp theo bất đắc dĩ phải gặp lại, Quý Tiềm đã không còn nhảy nhót như trước, chỉ trốn trong góc lén lút vươn cổ nhìn anh, trông như một con chim cút gian xảo.
Lâm Thừa An cảm thấy hài lòng, nhưng lại vô tình phát hiện một tài khoản phụ bí mật của Quý Tiềm trên mạng xã hội.
Dòng trạng thái mới nhất viết rõ ràng: Khóc lớn, chọc giận chồng rồi, bây giờ chồng đang tránh mặt tôi thì phải làm sao đây?
Sau khi biết được sự thật, Lâm Thừa An hồi tưởng lại từng chuyện: Ừm… cái người đáng ghét Quý Tiềm này, ngoài tính cách hơi tệ một chút, thì thật ra cũng không đến nỗi nào?

Mộc Dư Dã
Thời Khâm Miên gặp Giang Dư năm mười tuổi, kết hôn với anh năm hai mươi lăm tuổi.
Rồi năm ấy, bọn họ cùng về thăm giáo viên thời cấp ba.
Trong văn phòng, giáo viên chủ nhiệm nhận lấy kẹo cưới của bọn họ ra, chợt nhớ ra một chuyện, bà vui vẻ lấy một xấp thư dày cộm ra khỏi ngăn kéo, đưa cho Thời Khâm Miên: “Đây là số thư tình cô tịch thu được từ Giang Dư trong ba năm cấp ba ấy, giờ là lúc nên đưa nó về lại chủ cũ.”
Thời Khâm Miên sửng sờ, cô mỉm cười quay lại nhìn Giang Dư. Trước ánh nhìn kia, tai Giang Dư đỏ ửng, xấu hổ nhìn lại.
Khi mở thư, Thời Khâm Miên thấy vô số trang giấy bắt đầu bằng: “Bạn học nhỏ thân yêu của tôi”, và kết thúc bằng: “Tớ thật sự, thật sự rất thích cậu.”
Và chữ ký trên những bức thư đều đến từ một nam sinh “xa lạ” tên là Khương Vũ.
…
“Cậu bảo tớ đừng chờ cậu.
Ừm, tớ nghe lời cậu mà, còn lâu tớ mới đợi cậu, tớ phải đi tìm cậu.”
Thời học sinh: một mặt trời nhỏ x những mặt trời nhỏ
Chua cay ngọt bùi đan xen, HE, OE hay BE tùy theo cảm nhận.
–
Một câu giới thiệu ngắn gọn: tớ thật sự thật sự rất thích cậu
Tag: tình hữu độc chung, oan gia, thanh mai trúc mã, chính kịch, đơn phương
Nhân vật chính: Thời Khâm Miên
Nhân vật phụ: Khương Vũ, Giang Dư

Bản Đông
Đây là năm thứ mười Bùi Kỳ thích Thẩm Phương Nguyệt.
Nhưng cô ấy vẫn chưa biết.
–
Một lần nọ, Bùi Kỳ lấy hết can đảm hỏi: “Cậu có thích tớ không, Thẩm Phương Nguyệt.”
Cô dè dặt trả lời: “Chỉ là thích một chút xíu xíu xíu xíu xíu thôi.”
Bùi Kỳ thở phào: “Ừ, thích một chút xíu xíu xíu cũng được.”
“Cậu thiếu hai chữ ‘xíu’ kìa.”
–
1. Truyện học đường, đáng yêu ngốc nghếch VS. độc mồm độc miệng.
2. Thanh mai trúc mã/ Oan gia vui vẻ, câu chuyện thường ngày, truyện ngắn đáng yêu giải trí.
3. Trước khi thành niên sẽ không yêu đương.
Một câu tóm tắt: Bạn thân thuở bé
Thông điệp: Sống cùng một xóm, đôi trẻ hồn nhiên

Mang Quả Thảo Môi Thỏ
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
(Vân Dưỡng Tiểu Phu Lang)
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
-CP: Sinh viên thể dục cưng bà xã phú nhị đại X Bé ngoan ngọt ngào chịu thương chịu khó giỏi thêu thùa.
-Thể loại: 1v1, Song khiết, Sinh tử văn, Hệ thống, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng.
***
Mạnh Khê là một tiểu ca nhi bình thường sống ở một thôn nhỏ dựa núi thuộc triều Đại Vũ. Cuộc sống của cậu là chuỗi ngày đen tối ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lại còn bị mẹ kế ngày ngày hành hạ.
Cậu vốn tưởng đời mình sẽ mãi chìm trong đau khổ như vậy, nào ngờ trong một lần đói đến mức ngất xỉu, trong đầu cậu bỗng xuất hiện một thứ tự xưng là “Hệ thống”.
[Chúc mừng ký chủ đã trói định với trò chơi yêu đương do 3000 thế giới phát hành. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được phát ngay một phu quân đó nha!].
Mạnh Khê năm nay sắp tròn mười tám, đang đối mặt với nguy cơ bị quan phủ ép gả cho ai đó. Nghe thấy thế, đôi mắt cậu sáng rực lên ngay lập tức. Cậu nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời “chủ nhân”!
***
Chu Uẩn Dương – dân thể thao hàng thật giá thật một “đại mãnh 1”, da ngăm cao 1m9. Ước mơ lớn nhất đời hắn là kiếm được một bé thụ da trắng, xinh xắn, dịu dàng, một lòng một dạ vì hắn.
Chỉ cần tưởng tượng cảnh đối phương ngọt ngào gọi một tiếng “chồng ơi” là hắn đã thấy tim mềm nhũn ra rồi.
Đáng tiếc, từ lúc ấp ủ mộng tưởng đến giờ, hắn chưa thành công lần nào. Không phải chưa kịp tán đã tạch thì cũng là mấy kẻ chỉ nhăm nhe thân thể hoặc tiền bạc của hắn.
Lên đại học, ong bướm vây quanh càng nhiều. Sau vài cú lừa tình đau điếng, Chu Uẩn Dương quyết định phong ấn trái tim, nghỉ yêu đương cho khỏe.
Cho đến một ngày, điện thoại hắn đột nhiên xuất hiện một App nuôi người yêu (love game). Nhân vật trong game được hệ thống phân phối cho hắn có khuôn mặt bánh bao tròn trịa, đôi mắt to tròn long lanh, quả thực đánh trúng tim đen của hắn. Bé con trong game không chỉ biết ngọt ngào gọi hắn là ca ca, mà ngay cả khi nghèo đến mức chỉ hái được mấy quả dại lót dạ cũng không nỡ ăn hết, nhất quyết để dành một phần cho Chu Uẩn Dương.
Cái cảm giác này… chẳng phải thơm hơn người thật gấp trăm lần sao!
-Vai chính: Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê.
-Tóm tắt một câu: Người vợ trong sách bước ra đời thật rồi!
-Thông điệp: Người lương thiện và tích cực cuối cùng sẽ chiến thắng mọi khó khăn.
-Lời của editor: truyện nhẹ nhàng xem xả stress nha mọi người, ngọt ngào cuộc sống thôi, không đao to búa lớn gì nha.

Ưu Úc Toán Đầu
SỐNG LẠI TÔI TRỞ THÀNH ACE CỦA BOYBAND
Tác giả: Ưu Úc Toán Đầu.
Biên tập: Angel Anette.
Độ dài: 52 chương + 2 Phiên ngoại.
✔Tag: Đam mỹ, Hiện đại , Tình cảm , Trọng sinh , Chủ công , Giới giải trí , Nhẹ nhàng , Ngọt dính, Đô thị tình duyên , Mỹ công , Mỹ cường, Thụ truy công, 1X1, HE.
Ôn nhu kiên cường ca sĩ công x Trước khốc ca sau dính người main dancer thụ
✔Couple: Lê Tầm (Giang Diệc Lan) (Công) x Đường Duệ Ninh (Thụ)
— — —
🚫🚫(Bản dịch phi thương mại - Chưa có sự đồng ý của tác giả. Truyện được đăng DUY NHẤT trên Wattpad. Xin vui lòng không mang đi nơi khác! Không chuyển ver các thể loại!)
Xin đừng mang truyện trong nhà mình đi up bên ngoài nhé !!
🙏🙏🙏
...
VĂN ÁN
Lê Tầm đã chết. Khi mở mắt ra lần nữa, anh trở thành Giang Diệc Lan – thành viên của nhóm nhạc nam nổi tiếng To5.
Hai năm trước, đáng lẽ Lê Tầm là một trong những thành viên sẽ ra mắt của nhóm To5, nhưng vào phút chót vị trí đó lại bị cướp mất vào tay người khác. Công ty đã hứa rằng nhóm nhạc nam ra mắt tiếp theo nhất định sẽ có anh. Trong hai năm đó, Lê Tầm càng luyện tập chăm chỉ hơn. Trong những lần kiểm tra sát hạch trước khi chết, lần nào anh cũng đứng hạng nhất.
Nhóm nhạc mới sắp được thành lập, Lê Tầm với những thành tích xuất sắc đã được công ty chọn làm ACE (át chủ bài) của nhóm. Mọi thứ cuối cùng cũng đi theo chiều hướng tốt đẹp, nhưng Lê Tầm lại gặp phải tai nạn trên đường khi đi thăm em gái Lê Mạt.
Mà Giang Diệc Lan chính là người đã thay thế vị trí ra mắt của anh vào hai năm trước.
Tên công tử bột này là người không có gì ngoài một gương mặt đẹp, khả năng ca hát và vũ đạo đều không bằng ai, dựa vào thế lực gia đình để "từ trên trời rơi xuống" vào nhóm, đá Lê Tầm ra khỏi vị trí ra mắt và nghiễm nhiên trở thành một bình hoa di động trong nhóm To5.
Không chỉ không có tài năng mà mối quan hệ giữa cậu ta với các thành viên trong nhóm cũng chẳng ra sao, đặc biệt là với main dancer Đường Duệ Ninh. Mấy fan nào thích thể loại cẩu huyết còn đẩy thuyền cho hai người và gọi họ là couple "tương ái tương sát".
Lê Tầm được sống lại, anh đành phải từ từ khắc phục điểm yếu của Giang Diệc Lan, cố gắng xây dựng lại mối quan hệ với các đồng đội, thay đổi hình ảnh của mình trước công chúng, xóa bỏ cái danh hiệu "bình hoa di động".
Những người xung quanh dần dần thay đổi cái nhìn về anh, nhưng Đường Duệ Ninh vẫn giữ thái độ gay gắt. Lê Tầm không nhịn được hỏi hắn: "Cậu không hài lòng với tôi ở điểm nào, cậu nói ra đi, tôi sẽ sửa."
Đường Duệ Ninh lạnh lùng mở lời: "Người bị cậu cướp mất vị trí ra mắt năm xưa, anh ấy đã chết rồi."
"Nếu anh ấy có thể ra mắt cùng chúng tôi thì sẽ không gặp tai nạn."
"Cậu có thể dùng mạng sống của mình để đền bù được không?"
Lê Tầm: ... Rất cảm động, nhưng không biết phải làm sao.
Nhưng về sau, người đè anh vào hậu trường mà hôn anh cũng chính là Đường Duệ Ninh.
Rất lâu sau khi bộc lộ thân phận, Lê Tầm hỏi hắn: "Nếu như lúc trước anh ra mắt cùng To5 bằng thân phận Lê Tầm, liệu chúng ta có thể ở bên nhau không?"
Đường Duệ Ninh không chút do dự nói: "Vậy thì em nhất định sẽ theo đuổi anh sớm hơn nữa."
— — —
Biên tập Lưu ý:
_Về cách xưng hô: Bộ này thực chất là Niên Thượng, công lớn hơn thụ 2 tuổi nhưng khi xuyên qua cơ thể mới thì nhỏ hơn thụ 1 tuổi, vì vậy lúc đầu mình sẽ đặt xưng hô giữa hai người là "cậu – tôi", về sau khi yêu nhau rồi thì sẽ xưng công là "anh" thụ là "em" nhé.
_Truyện nhẹ nhàng ngọt ngào là chính, cốt truyện giới giải trí không phức tạp, không nên kỳ vọng quá nhiều.
_Lúc đầu thụ hiểu lầm công nên sẽ khá lạnh lùng với công, sau này thì chỉ biết ôm lấy công mà hôn hôn gặm gặm.
P/s: Thụ với thân phận cũ của công không có mqh gì với nhau hết nha mọi người, họ chỉ gặp lướt qua 1-2 lần thôi.
CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Nhĩ Đông Thố Tử
1. Kỳ thi đại học kết thúc, Lý Ánh Kiều và Du Tân Dương người Nam kẻ Bắc theo đuổi việc học, cả hai đều có cùng quyết tâm: Không đạt thành tựu thì không trở về quê hương.
Thoắt cái mười năm trôi qua, hai người ôm bại quay về, gặp nhau trong tiệm cắt tóc ở quê nhà. Lý Ánh Kiều nhìn người bạn kiêm đối thủ năm xưa đang phàn nàn về kiểu tóc bị cắt nham nhở như chó gặm. Cô tò mò tiến lại gần để nghe cậu ta càm ràm cái gì, đang định bật cười thì——
Đối phương nhận ra, liếc nhìn cô một cái, quay đi rồi nói:
“Còn bị thần tượng của tôi nhìn thấy nữa.”
“Đền tiền đi.”
Lý Ánh Kiều: “?”
**
2. Có người bạn hỏi Du Tân Dương: “Cậu và Lý Ánh Kiều là mối quan hệ gì vậy?”
Du Tân Dương thản nhiên đáp: “Bạn bè bình thường thôi, còn có thể là gì nữa.”
Mấy hôm sau người bạn đó lại hỏi Lý Ánh Kiều: “Từ nhỏ hai người đã là ‘đôi bạn drama’ như thế, chẳng lẽ không có gì khác sao?”
Lý Ánh Kiều còn đáp thản nhiên hơn: “Có cái gì được chứ, chỉ là người qua đường 1 2 3 4 thôi mà.”
Du Tân Dương không thấy có vấn đề gì.
Chỉ là tối hôm ấy, lúc đang tắm dở thì mất nước, anh đứng đó với cái đầu đầy bọt chờ nước lên, tự nhiên nảy ra một suy nghĩ——
1 2 3 4.
Anh xếp thứ mấy?
–
Cô nàng xe tăng – bươm bướm X Bạn thuở bé biến thành chồng
Chú thích: “Xe tăng – bươm bướm” lấy cảm hứng từ câu: “Bươm bướm và xe tăng có thể cùng tồn tại trong một người phụ nữ” của Giản Tranh.
Lưu ý: Tiết tấu truyện chậm rãi bình đạm, câu chuyện đời thường của thị trấn nhỏ. Vai chính không hoàn hảo.
• Một câu tóm tắt: Đôi bạn drama.
• Thông điệp: Xây dựng gia đình tốt đẹp.

Cật Lật Tử Đích Miêu Ca
[Một cuộc hành trình, một lần giải cứu.]
“Chơi vậy thôi chứ ai lại đi cưới một phụ nữ đã một đời chồng, nhan sắc và trí thông minh đều chẳng ra gì?”
Khi Chu Vinh nói những lời này, “người phụ nữ có một đời chồng” Triệu Tiểu Nhu đang đứng ngay phía sau anh, trong tay vẫn ôm bó hoa định tặng cho anh.
Mọi người đều ngượng chín mặt, nhưng Triệu Tiểu Nhu lại rất thản nhiên nói: “Bác sĩ Chu, hoa này em tặng anh, cảm ơn anh vì mọi điều anh đã làm cho em.”
……
Chu Vinh luôn xem mình là người cứu rỗi:
Khi Triệu Tiểu Nhu bị bắt nạt, anh bảo vệ cô, cứu cô khỏi tay thần chết, kéo cô ra khỏi bờ vực tự hủy…
Nhưng Chu Vinh cũng coi thường Triệu Tiểu Nhu, anh ghét người yếu đuối ngu ngốc, nên tuyệt đối sẽ không bao giờ cưới cô.
Hai năm trôi qua, anh nghe nói cô rời Thượng Hải, đến tận Cam Tư cách hai ngàn km, nghe nói cô đã kết hôn.
Anh trở nên tỉnh táo hơn, cũng tuyệt vọng hơn. Cô yếu đuối mà ngang ngược, ám lấy anh như xác thịt máu xương.
[Nhân vật]
Nữ chính Triệu Tiểu Nhu – người đẹp ngốc nghếch, vẻ ngoài hiền lành nội tâm kiên định.
Nam chính Chu Vinh – con cưng của trời, sợ người ngu, lý trí vượt trên hết thảy.