Trang 18 / 650 · Tổng 7789 truyện

Xuân Sắt
Suốt hai năm, Tống Thanh Thư vẫn cho rằng Nặc Nặc sớm đã cam chịu số mệnh.
Mãi đến ngày ấy, nàng nhu hòa khoác áo cho hắn, vấn tóc mang quan, mỉm cười khuyên nhủ: “Trung thu cung yến, nếu ngươi không đi, Thái hậu ắt sẽ chẳng vui lòng.”
Khoảnh khắc đó, nàng tựa hồ một thê tử hiền huệ, dịu dàng nhu thuận, khiến hắn cứng rắn cũng hóa mềm. Hắn đáp: “Được, ở nhà chờ ta.”
Nhưng đến khi hắn trở về, Nặc Nặc lại nuốt lời.
Đuổi đến bờ sông, y phục đỏ rực, dung nhan tái nhợt. Tay hắn run rẩy muốn bắt lấy nàng, lại thấy nàng ngẩng tay, dẫu lệ ứa đầy mi, vẫn cười như trút gánh nặng: “Tiện nam nhân, trời chu đất diệt ngươi đi!”
——
Tư Nam mất tích hai năm. Đến tuổi mười tám mới có thể trở về nhà, lại phải mất thêm hai năm nữa mới dần thoát khỏi bóng ma năm ấy.
Hai mươi tuổi mới đính hôn, trong thiên hạ đã là gái lỡ thì. Ngay lúc hôn thư sắp trao đổi, Tư gia liền có người đến cửa:
“Nếu tiểu thư dám xuất giá, Tư gia tất sẽ không còn ai sống sót.”
Gia tộc rơi vào tuyệt cảnh, nàng vạn phần giãy giụa, lại một lần nữa bị ép làm chim trong lồng son, chỉ đợi cơ hội thoát thân.
Khi men say chế ngự, hắn lại cúi sát bên tai nàng, thì thầm như tình nhân âu yếm: “Năm đó ngươi đào tẩu, bổn vương liền thề, chờ ngày bắt lại được ngươi, tất khiến ngươi sống không bằng chết.”
Ps: Nam chủ không phải người tốt. Nữ chủ không hề yêu nam chủ. Ngược cổ đại hạng nặng, kẻ ác tuyệt đối không có kết cục tốt.
Tag: Tình yêu cừu hận, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Xuyên không.
Vai chính: Tư Nam, Tống Thanh Thư ┃ Vai phụ: đông đảo.
Một câu tóm tắt: Nàng trốn, hắn đuổi – trời cao đất rộng cũng chẳng thoát.
Lập ý: Bất luận khi nào, đều phải dũng cảm đấu tranh, sống hết mình vì hạnh phúc.

Dao Ẩn
Hạ Thư Từ xuyên thành một pháo hôi trong truyện tu tiên.
Trong nguyên tác, vai ác tàn sát cả thành, chém giết ba ngàn người, Hạ Thư Từ chính là một trong ba ngàn người xui xẻo ấy – một nhân vật vô danh chẳng ai nhớ đến.
Hạ Thư Từ chỉ muốn sống bình yên qua ngày.
Cho đến một ngày, hắn vô tình cứu một người.
Mỹ nhân ấy đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là bị hạ thuốc.
Người kia ôm chặt lấy hắn, gương mặt lộ rõ tình ý: “Cứu ta…”
Sau một hồi do dự, Hạ Thư Từ vẫn quyết định giúp.
Xong chuyện, đối phương liền biến mất, không để lại dấu vết gì.
Chuyện này cũng nhanh chóng bị hắn ném ra sau đầu.
Cho đến ngày rằm tháng Giêng, sao Hôm chuyển động – cũng chính là ngày vai ác trong nguyên tác ra tay tàn sát dân lành.
Nhưng Hạ Hành Viễn lại không gặp vai ác như dự đoán.
Thay vào đó, hắn chạm mặt mỹ nhân từng cùng mình trải qua một đêm xuân ấy.
Mỹ nhân trong tay ôm một đứa trẻ, ánh mắt nhìn hắn chất chứa muôn vàn cảm xúc.
Lúc này Hạ Hành Viễn mới hiểu ra…
Người mà hắn vô tình cứu ngày hôm đó, chính là vai ác trong nguyên tác.

Mặc Nhĩ
Một đời dài như vậy, luôn có những thứ quan trọng hơn cả tình yêu…
…
Nhân sinh dài đằng đẵng, thế gian này há chẳng còn thứ trọng hơn ái tình…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của giáo tập ma ma, ta theo đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, từ cửa thành ngoài tiến vào nội cung.
Ấy là lần đầu tiên ta nhập cung, cũng là lần đầu tiên bước qua Vĩnh An Môn đã sớm bị các tiên sinh kể chuyện thuật lại đến nhàm tai.
Con gái quan gia ai nấy đều cúi rạp đầu, tưởng chừng chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng lớp gạch thanh thẫm dưới chân.
Ta nhớ lời mẫu thân răn dạy: “Điều cấm kỵ nhất ở trong nội cung chính ra lộ tính tình thật, con nhớ là phải giấu đi tính tình khi còn ở nhà.”
Không hỉ, không bi, không yêu, không hận, mới mong trường tồn chốn thâm cung…
Chỉ là lúc ấy, ta chợt nhớ đến cách Vĩnh An Môn được miêu tả trong thoại bản – nơi ấy có tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, quỷ dị vô cùng.
Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt lướt qua, thấp thoáng bắt gặp một mảnh tường vi trắng nép mình bên chân tường đỏ.
Trong lòng không khỏi tiếc nuối, trách kẻ viết thoại bản kia lúc nào cũng quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn ấy vào trang sách.

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 4 đọc tại đây
Quyển 5 đọc tại đây
Quyển 6 đọc tại đây
Quyển 7 đọc tại đây
Quyển 8 đọc tại đây

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 3 đọc tại đây
Quyển 5 đọc tại đây
Quyển 6 đọc tại đây
Quyển 7 đọc tại đây
Quyển 8 đọc tại đây

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 3 đọc tại đây
Quyển 4 đọc tại đây
Quyển 6 đọc tại đây
Quyển 7 đọc tại đây
Quyển 8 đọc tại đây

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 3 đọc tại đây
Quyển 4 đọc tại đây
Quyển 5 đọc tại đây
Quyển 7 đọc tại đây
Quyển 8 đọc tại đây

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 3 đọc tại đây
Quyển 4 đọc tại đây
Quyển 5 đọc tại đây
Quyển 6 đọc tại đây
Quyển 8 đọc tại đây

Mực Thích Lặn Nước
Một câu chuyện đan xen nhiều thể loại với nhau, thật thật ảo ảo ai có thể nhận định rõ ràng mọi thứ. Liệu sẽ có ai đạt được sự phi phàm trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này.
Đầy đủ các loại vũ khí từ cúng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ".
===
Quyển 1 và 2 đọc tại đây
Quyển 3 đọc tại đây
Quyển 4 đọc tại đây
Quyển 5 đọc tại đây
Quyển 6 đọc tại đây
Quyển 7 đọc tại đây

Ngọc Tự Nhân
Trịnh Thư Hạ từ lúc bắt đầu biết nhớ thương đã luôn ở bên cạnh Tống Lẫm.
Anh ta là anh trai nhà bên, có mối quan hệ tốt với cô, cũng là một bạch nguyệt quang mà cô ái mộ từ nhỏ, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
Suốt tám năm, vì muốn ở gần hơn với Tống Lẫm một chút, Trịnh Thư Hạ dùng hết toàn bộ cố gắng thi vào trường hàng không.
Cô trở thành nữ phi công quý giá như kim cương, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thể bước vào trái tim của anh ta.
Bên cạnh Tống Lẫm luôn không thiếu bạn gái, hết người này đến người khác, anh ta chưa từng để trống vị trí đó.
Là cơ trưởng trẻ tuổi đầy hứa hẹn, anh ta chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Khi đối mặt với Trịnh Thư Hạ, cô gái nhỏ đã cố lấy dũng khí thổ lộ, anh ta chỉ ngẩn người, mỉm cười nói: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh chỉ coi em là em gái.”
Trịnh Thư Hạ từng cố gắng, từng thổ lộ, nhưng sự nhiệt tình dần phai nhạt, cuối cùng cũng hiểu được hai chữ “từ bỏ” viết như thế nào.
Cô đốt hết tất cả ký ức về mối tình thầm kín của mình với Tống Lẫm, sau đó gọi điện thoại cho bạn tốt của anh trai là Lâm Dữ Kiêu – –
“Anh Kiêu, anh còn thích em không? “Trịnh Thư Hạ nhẹ giọng hỏi:” Nếu thích, em sẽ kết hôn với anh.”
“Trịnh Thư Hạ, em nghĩ kỹ chưa? “Người đàn ông cười khẽ, giọng nói mang theo một tia cà lơ phất phơ:” “Anh không phải là cảng tránh gió của em thay cho Tống Lẫm.”
“Kết hôn với anh, là không thể ly hôn.”
“Dạ.” Trịnh Thư Hạ trả lời chắc chắn: “Em nghĩ kỹ rồi.”
Thời điểm mùa hè nóng bỏng nhất, Trịnh Thư Hạ cùng Lâm Dữ Kiêu lĩnh giấy chứng nhận.
Ngày họ công khai mối quan hệ của mình với bạn bè, Tống Lẫm uống say mèm, anh ta chạy đến ký túc xá nữ và kịch liệt đập cửa gọi cô đi ra.
Nhưng người bước ra bên ngoài là Lâm Dữ Kiêu.
Mặt mày thanh tuyển của anh mang theo mệt mỏi rõ ràng, khóe mắt hoa đào hỗn hợp màu nước.
“Hạ Hạ mệt quá rồi.”
Lâm Dữ Kiêu mỉm cười, ngón tay thon dài búng tàn thuốc:
“Muốn tôi gọi cô ấy ra không?”
–
Mùa hè năm hai mươi hai tuổi, niềm đam mê mà Trịnh Thư Hạ theo đuổi suốt tám năm đã dần phai nhạt.
Nhưng cô lại đồng thời phát hiện, một vài đam mê vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt — ví dụ như Lâm Dữ Kiêu.
Anh luôn đi trước cô, dọn đường cho cô ở những nơi cô không thể nhìn thấy.

Đông Lăng Ngọc
Vì muốn bảo vệ nước nhà, tiểu vương gia Giang Hoài Sở của Nam Nhược quyết định có con với hoàng đế địch quốc.
Thế là y che giấu thân phận thật, thâm nhập vào nước địch, thi đậu Trạng nguyên, tìm mọi cách tiếp cận vị hoàng đế đó.
Trong buổi tiệc Quỳnh Lâm, tân khoa Trạng nguyên lang bị hạ thuốc, ý thức mơ màng nép vào lòng bệ hạ.
Mặt đẹp như ngọc, phong thái thanh cao đoan chính.
Tiêu Quân giữ mình không xao động, bất động thanh sắc đón nhận nụ hôn, rồi… không chút lưu tình đẩy y ra.
Trạng nguyên lang thấy người rời đi, trong chớp mắt đã thay bằng vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt.
…
Sau khi tỉnh táo lại, Trạng nguyên lang cảm kích hành động “cao thượng” tựa như Liễu Hạ Huệ của bệ hạ, bèn trăm phương nghìn kế “báo đáp”.
Chăm sóc hắn vô cùng chu đáo, nhưng ngay cả một ngón tay cũng không cho chạm vào.
Trạng nguyên lang đoan chính giữ mình, thanh nhã dung hoa cứ lởn vởn trước mắt hoàng đế hằng ngày.
Tiêu Quân dần dần không thể nhịn được nữa.
…
Trạng nguyên lang là gian tế nước địch, người đã biến mất.
Sau khi tìm kiếm khắp nơi không có kết quả, Tiêu Quân giận dữ mang binh uy hiếp nước địch đòi người.
Hai quân đối đầu, cờ xí phấp phới, tiếng hô vang trời.
Tiểu vương gia lừng danh thiên hạ của nước địch được người cẩn thận đỡ lên thành tường, đứng đón gió.
… bụng có hơi nhô ra.
Dưới thành, Tiêu Quân ngước mắt nhìn thoáng qua, thần sắc sững lại.
Lại liếc nhìn thêm lần nữa: “Lui binh! Mau lui binh cho lão tử!”
Bé thỏ trắng tâm cơ tiểu vương gia thụ Giang Hoài Sở X Sói đen lưu manh thô bỉ hoàng đế công Tiêu Quân

Lâu Bất Nguy
Năm Đế Quốc 1631, sau khi chiêu mộ thành công một nhóm tình nguyện viên, Viện Nguyên Lão quyết định khởi động dự án Neverland sớm hơn dự kiến.
Tại nơi này, các tình nguyện viên sẽ hoàn toàn quên đi danh tính thật của mình và nhập vai theo kịch bản do ban quản trị sắp đặt. Trong khi đó, người dân Đế Quốc có thể theo dõi màn trình diễn đặc biệt này qua mạng tinh tú.
Ở Neverland, Thiệu Dã thủ vai một tên tay sai mà ai nhìn cũng ghét. Cậu suốt ngày bám theo phản diện, bày đủ trò đen tối.
Phản diện kia vừa đẹp trai xuất sắc, gia thế lẫy lừng, lại còn si tình nữ chính, một hình mẫu mỹ cường thảm điển hình. Trên một số diễn đàn, thậm chí độ nổi tiếng của anh còn vượt cả nhân vật chính.
Thiệu Dã vì có thể nịnh nọt phản diện mà lúc nào cũng đắc ý, nhưng với góc nhìn của khán giả, ai cũng biết phản diện chẳng hề để cậu vào mắt. Cậu độc ác, ngu xuẩn, là một vai hề thảm hại có thể bị đá khỏi sân khấu bất cứ lúc nào.
Mọi người đều đang chờ ngày cậu bị đuổi thảm hại khỏi câu chuyện.
Thế nhưng, chờ hoài chờ mãi, họ lại thấy tên phản diện kia, kẻ luôn miệng chê Thiệu Dã là đồ ngu, kéo cậu lên giường.
Đệch!!!
*
…
Thiệu Dã thụ! Thiệu Dã thụ!
Vai chính: Thiệu Dã và anh công cao thượng của cậu ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Tóm tắt: Tình yêu không phân biệt đắt rẻ sang hèn.

Cung Hỉ Phát Tài
Tên: Quyết Chiến Trên Đỉnh Điên Cuồng
Tên gốc: 决战癫公之巅
Tác giả: Cung Hỉ Phát Tài (恭喜发财)
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, ABO, Tình yêu cưỡng ép, Mpreg, NP
Editor: Con Mèo Vuông Vức
Giới thiệu
Tôi bất khả chiến bại.
Khi một Beta nhận thức được ưu thế của mình, hoàn toàn làm chủ bản thân, không bị ảnh hưởng bởi pheromone và dùng điều đó để trêu ngươi Alpha… Thì sẽ rất thú vị.
Nhưng nếu bị lật kèo thì lại là chuyện khác.
———————–
1 thụ nhiều công.
Góc nhìn của thụ.
Nhân vật chính là một Beta ưu tú, lạnh lùng và thâm hiểm, trên giường không chịu nổi một đòn, ngoài giường làm chủ tình thế.
———————–
Nhân vật chính: Chu Tương x Thôi Diễm, Hàn Đa Khôi, Phó Ưng Bạch.
———————-
Lưu ý:
Mọi người đều rất điên.
Thế giới giả tưởng, bối cảnh hư cấu.
Sẽ có thiết lập riêng cho ABO.
———————–
Sổ tay sử dụng
1. Truyện ngôi thứ nhất, viết dưới góc nhìn của Chu Tương (thụ).
2. Truyện có nội dung 18+, rape, NTR. (Cảnh NTR đọc như truyện hài, không quá nặng nề.)
3. Các nhân vật trong truyện rất điên, tam quan lệch lạc, hành xử không theo lẽ thường, điên nhất là Chu Tương.
4. Truyện không “hướng thiện”. Chu Tương mất nết từ đầu tới cuối, không có chuyện “quay đầu là bờ” hay “ác giả ác báo” đâu nhé. (Dù ổng có rớt đài mấy lần đi chăng nữa ổng vẫn là ổng, người cười đến cuối cùng vẫn là ổng)
5. Thụ và em trai có vài cảnh khá “mùi mẫn”, kể cả với bố ổng. Nhưng truyện không phải côn trùng, giữa họ không có tình yêu, chỉ có tình cảm gia đình thôi.
6. Lúc mình edit chủ yếu dùng qt và có tham khảo gg, gpt, gemini, claude đủ hết nhé, không đảm bảo edit đúng hết, chỉ tầm 60 – 70 %, đôi lúc mình có chém so với raw của tác giả. Nói chung là lỏ, mọi người đọc phiên phiến thôi, truyện khá thú vị nên nếu thấy bản edit không ổn thì lên web hồng search tên “Quyết chiến điên công chi điên” nha.

Thanh Minh Cốc Vũ
❝Thế thì xây cho cậu một cái.❞
CP: Thẩm Tông Niên (u uất, nhẫn nhịn – real) x Đàm Hựu Minh (phong lưu đa tình – fake).
Cả Hải Thị đều nhất trí cho rằng: Cậu Đàm ngang ngược thế này, ba phần do nhà họ Đàm, bảy phần còn lại là tại Thẩm Tông Niên.
Đàm Hựu Minh luôn chễm trệ ở đầu bảng xếp hạng “Công tử được lòng phái đẹp nhất Hải Đảo”. TCB nhận xét: “Chỉ cần cậu Đàm cười một cái, Hải Đảo ngày bão tố cũng hóa trời quang.”
Chỉ tiếc rằng bướm hoa tuy lóa mắt, song chẳng đậu được vào tay ai.
Chẳng ai hay là: Số tiền Đàm Hựu Minh chi cho Thẩm Tông Niên còn gấp hàng ngàn, hàng vạn lần tổng số quà anh từng tặng cho các cô gái, bạn bè khác giới hay đối tượng xem mắt.
Bạn khác giới mời đi ăn tối, Đàm Hựu Minh liếc nhìn đồng hồ, bảo: “Thôi để lần sau, Thẩm Tông Niên sắp tan làm rồi.”
“…”
Tại buổi đấu giá, cô bạn đòi mua một bức tranh, Đàm Hựu Minh cười: “Bức này không được, bạn anh thích rồi.”
Rồi lịch sự nói: “Em chọn bức khác được không?”
“…”
Thẩm Tông Niên năm 12 tuổi bị gia tộc hãm hại, được gửi đến nhà họ Đàm và sống dưới sự bảo hộ của họ cho đến khi trưởng thành. Dựa vào thủ đoạn sắc bén, hắn giẫm lên xương máu người thân, ngồi lên vị trí cao nhất trong vài năm ngắn ngủi.
Hắn không tha cho cha mẹ đã từng bắt cóc mình, không tha cho anh họ hãm hại mình, cũng không bỏ qua những người chú bác từng uy hiếp mình hay bất cứ ai đã giậu đổ bìm leo.
Thế nhưng giờ đây, hắn quyết định buông tay cánh bướm vốn chẳng thuộc về bản thân.
*
Có lẽ đây chính là câu chuyện giới thượng lưu theo đuổi tình yêu thuần khiết.
Đôi bạn thuở nhỏ dù cãi nhau long trời lở đất xong vẫn phải về nhà ăn cơm chung.
Thanh xuân bất diệt lắm cãi vã (Đùa thôi).

Quan Tây Chử
Tác phẩm: Nữ phụ có bệnh
Tác giả: Quan Tây Chử
Chuyển ngữ: Gemini
Biên tập: Hoa Bạch Quang
Tag: bách hợp, vả mặt, xuyên nhanh, sảng văn, báo thù, ngược tra, hỗ công.
Giới thiệu:
Thư Thanh Thiển có bệnh, là bệnh thật sự ấy.
Ở mỗi thế giới, nàng lại mang một căn bệnh khác nhau, có khi là bệnh về thể xác, có khi là bệnh về tinh thần.
==========================
Thế giới đầu tiên.
Ở thế giới tận thế, nàng có dị năng hệ hoả cực mạnh. Vấn đề là sức mạnh này quá lớn, cơ thể nàng không thể kiểm soát nổi, thường xuyên rơi vào trạng thái kiệt sức về tinh thần. Thế nhưng, Thư Thanh Thiển vẫn luôn dũng cảm đối mặt.
Thế giới thứ hai.
Ở thế giới cổ đại, Thư Thanh Thiển là một tiểu thư nhà quan, yếu ớt bệnh tật, ngày nào cũng phải ôm theo sắc thuốc. Dù vậy, nàng vẫn không hề nao núng.
Thế giới thứ ba.
Ở thế giới hiện đại, cuộc sống của Thư Thanh Thiển còn bi đát hơn. Nàng thậm chí không có một cơ thể riêng, phải chia sẻ cơ thể với người khác. Nhưng Thư Thanh Thiển vẫn không hề sợ hãi, mà mỗi tối lén lút ra ngoài gây chuyện.
...
Bạn có bệnh, một ngày nào đó sẽ gặp được người có thuốc.
Xùy, gạch bỏ.
Bạn có bệnh, một ngày nào đó sẽ gặp được người còn bệnh hơn bạn.

Quân Lai
Tác giả: Quân Lai
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Hoa Trà
Thể loại: Hiện đại, HE, Sủng Ngọt, Hào môn thế gia ,Trâu già gặm cỏ non, Sạch
Độ dài: 90
Giới thiệu:
Quý Nhiêu là thiên kim chính thức duy nhất của nhà họ Quý giàu có ở Bắc Thành, xinh đẹp kiêu ngạo, được vạn người vây quanh, yêu thương và nuông chiều hết mực.
Người nắm quyền nhà họ Thương - Thương Ngôn Tân nho nhã lịch sự, tính tình ôn hòa đoan chính, tục xưng là quân tử khiêm nhường.
Hai người quăng tám sào cũng không tới.
Cho đến một ngày, Quý Nhiêu ở ngoài cửa phòng sách nghe được ba mình và vị mẹ kế vốn là con giáp thứ 13 kia bàn bạc sẽ chọn cho chị gái - người con riêng của bọn họ một mối hôn nhân môn đăng hộ đối.
Rể hiền trong lòng ba và mẹ kế chính là người nắm quyền nhà họ Thương giàu đỉnh cấp tại Bắc Thành - Thương Ngôn Tân.
Vì muốn chọc tức người ba ngoại tình và mẹ kế, Quý Nhiêu quyết định sẽ tán đổ Thương Ngôn Tân trước khi hai nhà bàn bạc chuyện hôn nhân.
Không ngờ rằng người đàn ông hào hoa phong nhã này cũng không dễ lừa, Quý Nhiêu tốn rất nhiều tâm tư thủ đoạn mới miễn cưỡng tán đổ anh.
Ba tháng sau, Quý Nhiêu nắm tay Thương Ngôn Tân về nhà, vừa vặn đụng phải người nhà họ Thương đang thương lượng chuyện hôn sự ở nhà họ Quý, bên cạnh chị gái con riêng có một người đàn ông đang ngồi, là đối tượng liên hôn mà chị ta sắp đính hôn.
Người đàn ông nhìn thấy Thương Ngôn Tân thì vừa mừng vừa lo, nhanh chóng đứng dậy chào đón, cung kính nói: "Chú, sao chú lại tự mình đến bàn bạc chuyện hôn nhân cho cháu?"
Quý Nhiêu: "..." Đối tượng liên hôn của nhà họ Thương và Quý gia không phải là Thương Ngôn Tân sao? Sao lại biến thành cháu trai của anh rồi?
Thương Ngôn Tân như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng Quý Nhiêu, thản nhiên giới thiệu: "Thương Ngạn Khâm, cháu trai của anh."
Quý Nhiêu: "...?"
Cho nên ngày hôm đó cô ở bên ngoài nghe trộm ba và tiểu tam bàn bạc, cứ gọi Ngạn Khâm, Ngạn Khâm, nói là Thương Ngạn Khâm chứ không phải là Thương Ngôn Tân!
Ngôn Tân (Yanjin) và Ngạn Khâm (Yanqin), cách đọc không khác lắm, nhà này đặt tên không thể đổi thêm mấy chữ phiên âm được à?
#Vì lãng tai mà tán nhầm người rồi, bây giờ chạy có kịp không?#
#Câu chuyện tình yêu bắt đầu từ đôi tai điếc#
Ban đầu, Quý Nhiêu có ý đồ mà tiếp cận Thương Ngôn Tân, Thương Ngôn Tân nhìn thấu vở kịch của cô, chỉ xem cô là bạn nhỏ ấu trĩ, dung túng cho việc cô chế tạo tình huống ngẫu nhiên gặp nhau hết lần này đến lần khác mà không vạch trần cô.
Sau này, tất cả mọi người trong giới Bắc Thành đều biết, bên cạnh Thương Ngôn Tân có một cô gái nhỏ được anh cưng chiều, nâng niu như đầu quả tim, cô gái nhỏ đó khá to gan, đêm trước khi Thương Ngôn Tân chuẩn bị cầu hôn đã chạy mất rồi.
Tiếp sau đó, Quý Nhiêu bị Thương Ngôn Tân bắt về, một tuần liền không thể đi ra khỏi phòng của anh.
Mỗi đêm tỉnh mộng, eo bị người đàn ông ôm chặt trong lòng, cô cũng hối hận mình không nên nhẹ dạ cả tin, tin tưởng trên thế giới này có quân tử dịu dàng như ngọc.
#Ngụy quân tử nho nhã thâm sâu vs Mỹ nhân hệ quyến rũ
#Song xử, ngọt văn
#Kém nhau 8 tuổi

Đường Tô
Tác giả: Đường Tô
Tran / Editor: AI_Hồng Bì
Beta: AI_Bồ Công Anh
Thể loại: Trùng sinh, Cổ đại, Cung đình hầu tước, HE, Sủng Ngọt, Sạch, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Duyên trời tác hợp, Báo thù
Độ dài: 247
Giới thiệu:
Năm Thịnh An thứ mười sáu, nhị cô nương của Ngụy phủ bị bỏ tù oan, cho đến lúc chết cũng không thoát khỏi bốn chữ tội phạm giết người.
Sau khi chết, hồn phách của nàng trôi nổi trên thế gian nhiều năm, mới biết được ngày đó không chỉ là ác mộng của riêng nàng, mà là cả một âm mưu to lớn.
Nàng là đứa bé được Ngụy phu nhân nhặt về từ Phật đường, còn hung thủ thật sự là nữ nhi ruột của Ngụy phu nhân. Sau này, mẫu thân ruột của nàng là Quận chúa nương nương, biết được toàn bộ sự thật thì đấu đá với người ta đến mức cả hai bên đều tổn thất nặng nề.
Ngụy phủ ngư ông đắc lợi, một bước lên mây.
...
Một sớm tỉnh lại, nàng quay trở về thời điểm nửa canh giờ trước khi vụ án xảy ra.
Dưới ánh mặt trời chói chang, nàng nhìn cánh cửa gỗ hông sẽ quyết định vận mệnh của mình kia, quay người vững bước đi về hướng một con đường khác.
"Cô nương, người đi đâu vậy? Tam cô nương đã đợi ngài ở sau núi từ lâu rồi." Nha hoàn luống cuống ngăn cản nàng, giọng càng lúc càng chói tai: "Người không thể đi qua đó! Đó là biệt viện của Thái tử điện hạ, Thái tử vui giận thất thường, tàn bạo thích giết chóc, người tự tiện xông vào sẽ chết đấy!"
Ngụy Niên xem thường.
Thì sao chứ? So với những người bên cạnh nàng, người đó có vẻ hiền lành hơn nhiều.
Dẫu sao vào ngày cuối đời của nàng, hắn giúp nàng giữ lại một chút thể diện cuối cùng.
Nhưng một khoảng thời gian rất dài sau đó, mỗi ngày Ngụy Niên đều bị tên điên kia làm cho tức đến nỗi muốn phạm tội giết người thật.
-
Góc nhìn nam chính:
Một nam chính điên cuồng muốn truyền bệnh điên cho nữ chính, lại được nữ chính "độ".
Nam chính ở giai đoạn trước: Cô thích nàng, muốn khiến nàng giống như Cô.
Nam chính ở giai đoạn giữa: Cô muốn xây lầu cao, thêu áo tơ vàng cho nàng.
Nam chính ở giai đoạn cuối: Trăn Trăn à, đừng giận nữa, để ý tới Cô đi mà.
-----
Nữ chính là con cháu của vương gia khác họ, không có quan hệ máu mủ với nam chính.

Hồ Dương
Vì người, rễ tình đâm sâu
Tác giả: Hồ Dương
Edit: Sên
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh, Chủ công, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, 1v1 (thụ từ đầu tới cuối đều là một người)
Giới thiệu:
Tình cảm của Tông Khuyết vốn lạnh nhạt trời sinh. Hắn không có cha mẹ anh em, cũng không có bạn bè hay người yêu, đến một thân đi một mình.
Vạn vật thế gian đều như đất đá, lại cứ thế mà gặp gỡ thân cỏ nhỏ kia trong một trời cát vàng.
Thân cỏ xanh mơn mởn, tưởng như mong manh nhưng lại cắm rễ sâu trong hoang mạc, gieo rắc mầm cỏ, nở rộ sắc hoa, biến hoang mạc thành thiên đường.
Em nguyện vì người gieo xuống rễ tình.
Em nguyện vì người... rễ tình đâm sâu.
Nhạc Giản bị hôn đến quên hô hấp: Anh bị thiếu hụt tình cảm thật à?
Tông Khuyết: Thiếu hụt tình cảm chứ không phải yếu sinh lý.
Nhạc Giản: ...
Sơ suất rồi.
Thiếu hụt tình cảm cưng vợ công x "Sáng sủa lạc quan" xinh đẹp thụ.

Dã Lê
Khi cãi nhau.
Thiên Đại Lan giận dữ nói:
“Chúng ta hoàn toàn không hợp nhau.”
“Không hợp chỗ nào?”
Diệp Tẩy Nghiễn lau vết môi bị cắn rách, trầm ổn đáp:
“Thiên hạ e là chẳng tìm được đôi nào hợp nhau như chúng ta, dù đang cãi nhau đến đỉnh điểm mà vẫn hôn nhau được.”
Hôm đưa Thiên Đại Lan về nhà, Diệp Hi Kinh thật ra định chính thức nói lời chia tay với cô.
Điều khiến anh ta phiền não nhất là không biết phải mở lời với anh trai thế nào, anh trai Diệp Tẩy Nghiễn là người chính trực, ghét nhất sự trăng hoa.
Rạng sáng.
Diệp Tẩy Nghiễn mặc áo choàng tắm đen, ngồi trên ghế sofa trắng, kiên nhẫn nghe hết lời kể của em trai.
Trà xanh trong vắt, hương thơm nhè nhẹ.
Tóc anh vẫn còn ướt, khác với trước đây luôn khuyên nhủ giữ hòa khí, lần này chỉ bình thản nói:
“Nếu đã vậy, chia tay vẫn tốt hơn.”
Nghe anh trai hứa sẽ thay mình chăm sóc Thiên Đại Lan, Diệp Hi Kinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại trống rỗng mất mát.
Điều anh ta không ngờ là cách một bức tường, phòng tắm vẫn còn đọng hơi nước mờ mịt.
Thiên Đại Lan chỉ mặc mỗi áo sơ mi, đang ngâm mình trong bồn tắm, lấy tay che môi, không dám phát ra một tiếng.
Nước ấm ngâm đến tận cổ, mờ mờ che đi vết cắn trên cổ tay.
Đó là dấu vết mà Diệp Tẩy Nghiễn để lại khi Diệp Hi Kinh gõ cửa.
[Người giảo hoạt tùy cơ ứng biến X Anh trai tinh anh nghiêm khắc chính trực kiêm độc mồm, ba trong một!]
Lưu ý khi đọc truyện:
Nữ chính là một cao thủ nói dối chính hiệu, hoàn toàn không phải kiểu “bạch liên hoa thuần khiết hiền lành” gì đâu! Cô thật sự là kiểu người nói dối như cơm bữa, mở miệng ra là nói dối trơn tru luôn á á á! Cô làm nghề kinh doanh thời trang, thông minh lanh lợi, đặt lợi ích lên hàng đầu QWQ.
Nam chính lớn hơn nữ chính 8 tuổi, chưa từng có tình sử. Anh là người yêu trước.
Nữ chính yêu đương hoàn toàn bình thường, khả năng cao sẽ có từ hai nam phụ trở lên, đều là cực phẩm chất lượng cao. Chủ yếu là kiểu “người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe nổ lốp (X)” đó nha~

Dung Bất Ngữ
Nam chính: Trước là quân tử thanh lãnh, sau hóa nam nhân truy thê điên cuồng.
Nữ chính: Ngoài mềm trong cứng, kiên cường bất khuất.
Nếu không gặp được nhi tử của Tể tướng (Thủ phụ) là Tạ Bích, Giang Vãn Nguyệt vốn đã có thể bình yên sống hết một đời. Đáng tiếc, hắn đứng trên thuyền thổi sáo, dáng vẻ phiêu diêu tựa như trích tiên ấy lại khiến nàng chẳng thể nào quên. Vì thế, Giang Vãn Nguyệt đã lén lút học được khúc sáo đó, và trân trọng cất giữ chữ “Phúc” mà hắn viết cho mình vào trong lòng ngực.
Điều nàng vạn lần không dám nghĩ tới, vị trích tiên cao cao tại thượng ấy lại chính là vị hôn phu đã sớm định sẵn của mình. Giang Vãn Nguyệt một mình đến kinh thành, quyết định thành hôn.
Sau khi thành hôn, Tạ Bích vẫn cao khiết, lạnh lùng và kiêu ngạo, khiến nàng không dám bước sai dù chỉ một bước. Thế nhưng hắn lại ôn nhuận, lễ độ, khiến nàng không kìm được mà lần này đến lần khác ảo tưởng có thể bước vào trái tim hắn.
Sau này, cả nhà gặp nạn trên thuyền hoa, Giang Vãn Nguyệt ôm chặt chữ “Phúc” kia, ngâm mình trong làn nước lạnh thấu xương, nhìn phu quân của mình cứu thanh mai trúc mã của hắn. Hắn ung dung bình tĩnh trấn an tất cả mọi người, chỉ dường như quên hỏi xem nàng đang ở đâu.
Khi bị dòng nước nuốt chửng, trong lúc tuyệt vọng tự cứu lấy mình, nàng cuối cùng cũng hiểu ra, phu quân của nàng là kẻ đức dày tình mỏng, chẳng phải lương nhân.
Người thê tử xuất thân từ nhà thuyền, vốn trầm lặng nhút nhát, đột nhiên đòi hòa ly, Tạ Bích kinh ngạc xong lại bình tĩnh trở lại.
Hắn xưa nay không bao giờ ép buộc người khác, liền đóng dấu vào thư hòa ly mà nàng đã soạn sẵn.
Về sau, Bắc Nhung công hạ kinh thành, triều đình dời về phía Nam. Khi hắn vội vã vượt sông về Nam, nhờ có Giang cô nương được mệnh danh là “Tiểu Bồ Tát trên sông” ra tay cứu giúp mới có thể thoát thân để đến Nam Đô. Hắn hồn còn chưa kịp định, lại thấy người thê tử trước đây của mình. Trên suốt chặng đường về Nam, nàng cứu vô số người, vừa tĩnh lặng dịu dàng như dòng nước, lại vừa xinh đẹp động lòng người như đóa hàm đan trên sóng biếc.
Sau khi ổn định, Tạ Bích đã là người quyền cao chức trọng, cũng bằng lòng thành toàn cho tấm lòng cứu nước của nàng, lại phát hiện nàng còn kiên cường, dũng cảm và trầm tĩnh hơn mình tưởng tượng rất nhiều…
Tạ Bích ngày ngày như kim đâm vào tim. Giữa sóng nước dập dềnh, cuối cùng hắn cũng lên tiếng: “Chuyện hòa ly trước đây quá mức vội vàng, ta… vừa hổ thẹn lại vừa hối hận…” Nhưng nàng chỉ khẽ chèo thuyền giữa dòng biếc, mắt nhìn về dãy núi trập trùng, nhẹ nhàng mà quả quyết đáp lại ba chữ “không hối hận”.
Chỉ khi đã từng có được, người ta mới càng dễ dàng buông bỏ.
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi tựa sương mai ấy, là cách tốt nhất và nhanh nhất để nàng quên đi hắn, nhưng lại là những ký ức khắc cốt ghi tâm, bào mòn trái tim của hắn.