Trang 53 / 109 · Tổng 1303 truyện

Lật Tử Tây Mộc

Đặc Mễ Mễ
Tên gốc: 靠告白通关游戏[无限]
Hán Việt: Kháo cáo bạch thông quan cầu sinh du hí
Tác giả: Đặc Mễ Mễ
Thể loại: Vô hạn lưu, Đam mỹ, Nguyên sang, Chủ thụ, Phát sóng trực tiếp, 1v1, HE
Giới thiệu
《 Học viện Dị Chủng 》
Tiến vào trò chơi chết chóc, thiên phú người khác là về súng ống, phòng thủ tuyệt đối, giết chóc hồi máu...... Vừa nghe là biết ngầu bá cháy, Tiêu Tễ nhìn thiên phú 【 Tỏ tình 】 vô dụng của chính mình, lâm vào trầm mặc.
【 Hãy đi tìm một NPC xinh đẹp hướng tới hắn tỏ tình đi nào! 】
Cái này... nghe chẳng giống một thiên phú đúng đắn gì cho cam...
【 Ngày phán xét của kẻ điên 】
Ở nơi tràn ngập máu tanh, sự kiện biến thái chết chóc liên hoàn diễn ra. Nơi mật thất tăm tối, hắn bị khống chế, bị bắt cóc, lại rũ mắt hướng về kẻ đeo mặt nạ thao túng hết thảy mọi việc: Tôi đối với ngài vừa gặp đã yêu.
【 Nơi trú ẩn của dị chủng 】
Hắn ném một bông hồng rực rỡ cho nhân ngư thối rữa bị nhốt ở trong lồng -- dù ngươi có quên đi tất cả về thế giới này, ngươi cũng không được phép quên rằng ta yêu ngươi.
【 Bí mật của bệnh viện tâm thần 】
Trong bệnh viện tâm thần bí ẩn và u uất, hắn lướt qua mặt đất đầy máu, nhìn kẻ điên đang dịu dàng mỉm cười ở phía trước, viện trưởng của bệnh viện tâm thần, dí súng vào ngực anh ta: Anh có nguyện ý vì tôi mà chết đi không?
Cho đến khi tên BOSS kia ra tay, không thể nhịn được mà đem Tiêu Tễ ấn xuống đất, hàm răng sắc bén sắp cắn đứt--
"Mày muốn làm gì thì làm lẹ đi." Tiêu Tễ lạnh giọng mở miệng.
BOSS ôn nhu hôn hôn cổ hắn.
"Không, tôi yêu em."
Tiêu Tễ:??? Nói lại nghe xem nào?
- ---------------------------
CP: Lãnh đạm ít nói chán đời đại mỹ nhân thụ X bệnh trạng điên phê cố chấp công tinh phân
Đem thiên phú vô dụng biến thành thiên phú Thần cấp!
Hắn dựa vào tỏ tình thông quan trò chơi chết chóc, dưới chân đầy thi cốt của những người ái mộ hắn.
"Tôi nguyện vì em mà chết ngàn vạn lần."
Tag: Cường cường; Linh dị thần quái; Vô hạn lưu; Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiêu Tễ, công cắt miếng ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Thích mày á, tao chê.
+
Lập ý: Nhiệt tình yêu thương sinh mệnh, quý trọng thời gian.

Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Hệ thống , Cường cường , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , Sảng văn , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1
Giới thiệu:
Thẩm Yến chết rồi.
Trên đường bị lưu đày, ngàn mũi tên xuyên tim, chết thấu.
Tin tốt lành là Thẩm Yến vẫn có thể sống, chỉ là cần hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống tuyên bố.
Nội dung nhiệm vụ: Trợ giúp Tam hoàng tử chinh phục chính ngươi.
Thẩm Yến: Nghe không hiểu, ai chinh phục ai?
Hệ thống: Ngươi để hắn chinh phục ngươi.
Thẩm Yến cười: Có lẽ ngươi không biết, trước kia ta từng là bạn học của hắn, chúng ta cùng lớn lên với nhau.
Hệ thống: Tốt lắm, độ khó nhiệm vụ giảm xuống còn ba sao.
Thẩm Yến tiếp tục cười: Chúng ta từng ăn cùng ngủ cùng, chung giường mà ngủ.
Hệ thống: Tốt hơn nữa, độ khó nhiệm vụ còn một sao.
Thẩm Yến cười rực rỡ: Sau đó, ta đẩy hắn xuống Quan Cảnh các.
Hắn, hai chân bị tàn tật.
Ta, lưu đày ba ngàn dặm.
Hệ thống:???
Beep -
Nhiệm vụ khó khăn: Thà chết quách đi cho xong.
*
Tam hoàng tử Tiêu Triệt sinh ra tại lãnh cung, từ nhỏ đã chịu đủ mọi sự ức hiếp sỉ nhục.
Hắn tìm mọi cách ẩn nhẫn, trù tính nhiều lần, cuối cùng hắn chỉ còn một bước nữa là đạt tới ngôi vị chí tôn.
Nhưng người hắn coi là tri kỷ lại tự tay đẩy hắn vào vực sâu, khiến hắn hoàn toàn trở thành một người tàn phế.
Tiêu Triệt nằm mơ cũng nghĩ tới Thẩm Yến, nghĩ phải tự tay giết y như thế nào.
Năm thứ năm sau khi hai chân bị tàn tật, Tiêu Triệt cuối cùng cũng đợi được Thẩm Yến quay về.
Đôi tay gầy gò vì bị bệnh tật giày vò của Tiêu Triệt nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt người nọ: “Ngươi đoán xem, với cơ thể như phế vật hiện giờ của ta thì dùng bao nhiêu sức mới có thể bẻ gãy cổ ngươi?”
Ngay khi mọi người cho rằng Thẩm Yến chết chắc rồi, Thẩm Yến đột nhiên ngẩng đầu hôn lên môi tam hoàng tử.
“Chụt” một tiếng, còn có tiếng vang.
Dưới sự khiếp sợ, Tiêu Triệt đẩy người ra ngoài, lỗ tai đỏ bừng vì giận: “Thẩm Yến, ngươi điên rồi sao?”
Thẩm Yến ngã ngồi dưới đất, vẻ mặt vô tội nhìn hắn: “Điện hạ, là người ép buộc ta trước mà...”
Tiêu Triệt nghiến răng nghiến lợi: Ngươi thật sự cho rằng ta sẽ không giết ngươi sao?
Thẩm Yến đứng thẳng dậy nâng mặt hắn lên, nỉ non: “Ta đã cho người hôn rồi, điện hạ còn muốn thế nào nữa......”
*
Thẩm Yến hồi kinh.
Trong sòng bạc, mọi người bắt đầu đặt cược, đoán xem tam hoàng tử sẽ để Thẩm Yến sống được bao nhiêu ngày.
Lại thấy Thẩm Yến mỉm cười gõ cửa vương phủ: “Vương gia, mở cửa, ta lại tới nữa rồi...”
!!!
Bị lưu đày năm năm, Thẩm Yến ở nơi hoang dã đó đã phát điên rồi chăng?Lại dám tự đến tìm chết.
Thất hoàng tử: Còn chưa giết Thẩm Yến sao? Tam ca, huynh đang chờ gì nữa?
Tiêu Triệt vuốt ve đầu ngón tay: Chờ thêm chút nữa, ta muốn xem rốt cuộc y điên đến mức nào.
Ngày đầu tiên Thẩm Yến hồi kinh, không chết, có hơi điên.
Ngày thứ hai Thẩm Yến hồi kinh, còn chưa chết, tiếp tục điên.
Ngày thứ ba Thẩm Yến hồi kinh, vẫn chưa chết, liên tục điên cuồng...
……
Ngày thứ n Thẩm Yến hồi kinh, có người muốn giết Thẩm Yến, tìm nửa ngày, cuối cùng tìm được Thẩm Yến đang ngáy o o trên giường Tam hoàng tử.
Tam hoàng tử lạnh lùng nhìn sát thủ kia, sau đó tự tay bẻ gãy cổ gã.
Nội dung Tags: Cường cường cung đình hầu tước tình hữu độc chung hệ thống sảng văn dễ dàng
Thụ: Thẩm Yến, Công: Tiêu Triệt
Một câu giới thiệu vắn tắt: Điện hạ để cho ta điên nhẹ một chút.

Cấp Mô Ngư Học Giả
Tác giả: 级摸鱼学者
Dịch giả: Vịt Trắng Lội Cỏ
Thể loại: Gia đình, Hệ Thống, Hiện đại, Không CP, Quy tắc
Văn án
Em gái tôi – người luôn nương tựa vào tôi mà sống – bị bạn cùng lớp thay đổi điểm thi, suất tuyển thẳng bị cướp mất, ngay cả hồ sơ nguyện vọng cũng bị sửa đổi chỉ trong một đêm.
Cuối tháng Bảy, em tôi ôm theo bức thư tuyệt mệnh, gieo mình từ sân thượng xuống. Nhưng chỉ sau ba ngày, mọi dư luận bị dập tắt, không còn một chút dấu vết.
Lúc đó, tôi mới biết rằng những kẻ đó đều được một thứ gọi là hệ thống bảo hộ – như dự đoán điểm số, thay đổi điểm thi, chỉnh sửa nguyện vọng…
Những điều mà con người không thể làm được, nhưng với chúng lại dễ dàng như trở bàn tay.
Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng, và phát hiện mình cũng đã ràng buộc với một hệ thống vô danh.
【Đây chính là số phận nguyên bản của các người. Cô có cần ta giúp không?】
"Ta có thể dùng ngươi để thay đổi điểm thi đại học không?"
【Không thể.】
"Vậy ngươi có thể cho ta quyền lực và tiền bạc?"
【Cũng không thể.】
"Ta có thể chỉnh sửa nguyện vọng bằng ngươi không?"
【Xin lỗi, điều đó cũng không thể.】
Tôi bật cười: "Vậy rốt cuộc ngươi có thể làm gì?"
【Ta có thể khiến tất cả những năng lực trên biến mất – trong phạm vi ta giám sát, mọi gian lận đều vô hiệu, mọi đặc quyền đều bị cấm đoán.】

Mỹ Nhân Vô Sương

Miêu Điều Bất Hảo Cật
Tác giả: Miêu Điều Bất Hảo Cật.
Nguồn Convert: Raw + Vietpharase.
Số chương: 42 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
Editor: Phương trình bậc hai.
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Tương lai, HE, Niên thượng, Tình cảm, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên sách, Tinh tế, Cơ giáp, Lính gác dẫn đường, Chủ thụ, Vạn nhân mê, Song hệ thống.
Giới thiệu
Giản Đăng vô tình xuyên vào thế giới lính gác dẫn đường, còn ràng buộc với một hệ thống giữ gìn cốt truyện.
Hệ thống: "Nhiệm vụ của cậu là vào vai nam phụ cảm mến thụ chính vạn người mê, sau khi hoàn thành có thể tự do sinh sống ở thế giới này."
Giản không hề lắng nghe · cựu nhà khoa học cấp cao · Đăng: "Thế giới này tuyệt quá! Có cả cơ giáp kìa! Tôi muốn nghiên cứu!"
Cảm mến ai cơ? Cốt cái gì chứ? Ôi kệ hết, cứ đối phó cho qua là được rồi.
Kết quả của đối phó cho qua chính là nhóm công một hai ba vốn nên vây quanh thụ chính đều đến bên Giản Đăng.
Giản Đăng: "Phiền quá, mấy người quấy rầy tôi thí nghiệm rồi."
·
Hoắc Yến Hành thân là trùm cuối trong nguyên tác, là lính gác bóng tối cấp cao, tàn khốc lạnh lùng, là sự tồn tại mà ai nấy trốn còn không kịp.
Nghe đồn anh có người trong lòng nhưng chẳng có ai chứng thực.
Người như vậy lại vô tình ràng buộc với một hệ thống yêu đương.
Ngay khi Hoắc Yến Hành muốn tiêu hủy cái hệ thống này thì hệ thống yêu đương: "Vì ký chủ tiêu cực với nhiệm vụ, ba phút sau cưỡng chế mở chế độ sát lại gần nhau."
Hoắc Yến Hành không thèm để ý, cũng khịt mũi coi thường: "Cái gì?"
Ba phút sau Giản Đăng từ trên trời rơi xuống lòng anh, hơn nữa còn không thể nào cách anh quá một mét.
Hoắc Yến Hành thình lình ôm được người trong lòng: Tự vả.jpg
·
Để có thể sớm ngày giải trừ chế độ cưỡng chế sát lại gần nhau và quay về nghiên cứu cơ giáp, Giản Đăng vô cùng phối hợp: "Muốn làm gì thì anh cứ nói."
Hoắc Yến Hành hoàn thành nhiệm vụ nắm tay ôm.
Giản Đăng: "Cũng được."
Hoắc Yến Hành hoàn thành nhiệm vụ vỗ về tinh thần thể.
Giản Đăng giao cảm với tinh thần thể: "Em... Em có thể."
Hoắc Yến Hành hoàn thành nhiệm vụ hôn hôn.
Giản Đăng: "Khoan đã! Cái này không... Ứm..."
Hoắc Yến Hành đã không nhịn được từ lâu: "Muộn rồi."
Tinh thần thể: Sư tử Barbary × Hươu tuyết.
Lính gác bóng tối cay nghiệt vô tình với người ngoài thầm mến thụ nhiều năm sống chết cũng không tỏ tình công x Dẫn đường ánh sáng xinh đẹp siêu cấp chậm tiêu một lòng chỉ có cơ giáp thụ.
· Song hệ thống nhưng suất diễn của hệ thống không nhiều.
· Thụ vạn người mê mà không biết, có rất nhiều người thích ẻm nhưng tim ẻm chỉ có công.
Tag: Không gian ảo tưởng, hệ thống, truyện ngọt, xuyên sách.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giản Đăng, Hoắc Yến Hành.
Một câu tóm tắt: Mấy lính gác đó cứ muốn sát lại gần nhau với tôi.
Lập ý: Nếu không thể có kỳ tích, thế thì tự mình tạo ra kỳ tích.
Câu hỏi thường gặp:
+ Anh Hành thích bé Đèn hay nguyên thân? Câu trả lời là anh chỉ thích mỗi bé Đèn thôi nhé, nếu bé Đèn không xuyên vào thì truyện sẽ rẽ sang tuyến khác.
+ Bé Đèn và nguyên thân có là một người không? Đáp án là không, hai người khác hoàn toàn, trong truyện sẽ có giải thích.
+ Trong nguyên tác anh Hành thích thụ 9, bé Đèn xuất hiện thì khác gì cướp bồ của người ta? Thứ nhất, trong nguyên tác anh Hành nhà mình là trùm cuối chứ không nằm trong dàn công 9. Thứ hai, thấy vậy mà không phải vậy đâu.
+ Cả hai là tình đầu của nhau chứ? Có, cả hai là là tình đầu của nhau và còn là trai tơ cả đôi :)))
+ Cộng luôn tuổi đời trước của bé Đèn thì bộ này ngụy niên hạ à? Không nha, vẫn niên thượng 100% =))))
+ Truyện chậm nhiệt không? Rất chậm nhé, khoảng chương 3x mới tỏ tình, và trước đó tuyến tình cảm cũng sẽ không nhiều, chủ yếu là đi tuyến sự nghiệp và học tập của bé Đèn với chuyện thường ngày của đôi chim cu thoy.

Ca Vương
Tác giả: Ca Vương
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Hệ Thống, Vả Mặt, Hài Hước, Trả Thù, Huyền Huyễn, Hoán Đổi Thân Xác, Cung Đấu, Xuyên Không, Sảng Văn
Team dịch: Giải tích về nỗi nhớ
Giới thiệu
Xuyên không thành Hoàng đế Đại Tần, hậu cung ba nghìn giai lệ như mây.
Nhưng đối mặt với mối đe dọa từ Lưu Bang, Hạng Vũ, sự quấy nhiễu của Hung Nô phương Bắc, tuy trong tay có Thượng tướng quân Bạch Khởi, nhưng lại bị Thừa tướng và Hoàng hậu xem như cái gai trong mắt.
Chỉ đành trước tiên đối phó với Thừa tướng, phế truất Hoàng hậu, sau đó dẫn dắt Đại Tần thống nhất thiên hạ, trở thành một đời hùng chủ!

Tây Tây Đặc

Xuân Phong Lựu Hỏa

Đường Mật
Tác giả: Đường Mật
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên sách, Hào môn thế gia, Sảng văn, Giới giải trí, Vả mặt, Hài hước, Kim bài đề cử, 1v1, Mary Sue, Góc nhìn nữ chính.
Số chương: 89 chương + 14 NT
Editor: Cá Mặn (Nặm)
📌Vui lòng không công kích nhân vật/tác giả
Giới thiệu:
Khương Miên là người đẹp mong manh dễ vỡ trong tiểu thuyết lâm li bi đát. Cô ấy có đôi mắt quả hạnh, đôi má hồng đào, vòng eo thon thả và đôi chân nhỏ nhắn. Khóc thì thút tha thút thít, cả người toả ngát mùi hương ngọt ngào như kẹo sữa. Trông không bị bắt nạt thì cũng sớm bị bắt nạt.
Khương Miện là chị đại từ thế giới tận thế xuyên không tới, phong thái hiên ngang mạnh mẽ, khí thế ngút trời.
Cầm một con dao bổ dưa hấu thôi cũng có thể ra vô ra vô chém giết bay đám zombie.
Sau khi Khương Miện xuyên vào trong sách trở thành Khương Miên:
— Gặp mặt vị boss lạnh lùng cao quý mà mình vừa ký xong hợp đồng tình yêu:
Khương Miên: “Adu, anh chính là con heo vàng của bà đây đúng không?”
Boss: “…”
— Được boss dẫn đi tụ tập:
Khương Miên: “Tôi cạn trước, mọi người thoải mái nhé!”
Đám bạn của boss: “…”
— Khi người mợ đã ngược đãi cô từ thuở nhỏ đến đòi 5 triệu tệ, nếu không đưa thì tay của anh họ sẽ bị người trong sòng bạc chặt đi:
Khương Miên: “Thứ anh ta mất chỉ là một đôi tay, còn tôi mất những 5 triệu đó!”
Người mợ: “…”
— Khi nam chính thanh mai trúc mã cho rằng vấn đề không phải chỉ do một phía gây ra, bảo cô cũng không phải là dạng tốt lành gì:
Khương Miên vung tay tát một bạt: “Vang chưa? Tôi còn có thể đánh vang hơn nữa đó, muốn thử chút không?”
Nam chính: “…”
Tóm lại một câu: Người đẹp bạo lực x Tổng giám đốc keo kiệt bủn xỉn.
Tag: Vả mặt, hài hước, ngọt sủng.
Chủ đề: Tình yêu do ý trời
❗Mình sẽ dùng tên Khương Miên lúc ở dưới góc nhìn của nhân vật khác, nên khi đọc mọi người sẽ thấy mình dùng Khương Miên và Khương Miện cùng lúc.

Zhihu

Kim Nhàn

Lạc Khê Nhi

Zhihu

Tây Tây Đặc

Lý Tư Nặc
Văn án:
Lương Thích đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO thể loại bách hợp.
Trong nguyên tác, nhân vật gốc là một Alpha ngu ngốc và độc ác, là một nhân vật phụ không có giá trị. Khi gia đình của nữ chính Hứa Thanh Trúc đang đối mặt với nguy cơ phá sản, cô ta đã dùng mọi thủ đoạn để cưới được Hứa Thanh Trúc. Sau khi kết hôn, cô ta cố gắng đánh dấu Hứa Thanh Trúc nhưng không thành công, trong cơn tức giận đã phá hủy tuyến nội tiết của Hứa Thanh Trúc, cuối cùng dẫn đến việc nữ chính bị tàn phế suốt đời.
Sau đó, Hứa Thanh Trúc nhanh chóng ly hôn với cô ta, khó khăn chống đỡ gia đình, cuối cùng đã hồi sinh như phượng hoàng. Còn nhân vật gốc này, sau khi bị phơi bày không phải là tiểu thư Alpha của gia tộc Lương, mà người thừa kế thực sự của gia tộc Lương lại là một người khác. Nhân vật gốc vốn đã có nhiều kẻ thù, cuối cùng phải ăn xin trên đường phố, bị người yêu của Hứa Thanh Trúc đánh gãy chân, và tuyến nội tiết của cô ta còn bị người ta đào lên cho chó ăn.
Lương Thích:......
Một lúc không biết nên đồng cảm với ai trước.
Khi vừa mới xuyên không, Lương Thích cảm thấy hoàn toàn bối rối, trong phòng tràn ngập mùi hương Omega mạnh mẽ, hương vị ngọt ngào của rượu dâu tây khiến Lương Thích suýt nữa không kiềm chế được bản thân.
Hứa Thanh Trúc đang trong kỳ động dục?
Chưa kịp tiến lại gần, Hứa Thanh Trúc đã lên tiếng với giọng khàn khàn, đầy căm ghét và không cam lòng: "Cô đừng lại gần!"
Nghĩ đến số phận của nhân vật gốc, Lương Thích cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi có một bí mật muốn nói với cô, thực ra tôi không thể đánh dấu thông tin của mình, tôi không làm được."
Hứa Thanh Trúc: "......?"
Mục đích của Lương Thích rất rõ ràng, đó là ly hôn với Hứa Thanh Trúc, chủ động rời xa gia tộc Lương, quay lại với nghề cũ, chăm chỉ đóng phim kiếm tiền, trở thành ngôi sao hàng đầu trong giới giải trí.
Kiếm tiền không phải là điều hấp dẫn sao?
Tuy nhiên, không lâu sau, quản lý của cô đã yêu cầu cô gặp gỡ nhà đầu tư "lớn".
Trong văn phòng tổng giám đốc, Lương Thích cứng rắn hỏi: "Hứa tổng đã suy nghĩ kỹ về việc ly hôn với tôi chưa?"
Hứa Thanh Trúc: "Tôi đã có thai, là của cô."
Lương Thích: "......?"
Nhìn bụng Hứa Thanh Trúc hơi nhô lên, Lương Thích rơi vào trầm tư.
Nuôi tổng giám đốc và đứa trẻ này cần phải đóng bao nhiêu bộ phim đây?
1V1 // ABO có thiết lập riêng // Nữ A không có cơ quan của nam // Văn phong chậm rãi (chậm nhiệt)
———— Editor có lời muốn nói:
Đầu tiên, mình luôn đề cao "tốc độ" và đảm bảo đúng, đủ cốt truyện hơn là"chỉnh chu câu từ" nên mới dùng Al để hỗ trợ vậy -> các bạn nào chú trọng mấy cái như thoại xưng hô, đại từ xưng hô thì hãy cân nhắc nhen. (trong lúc đọc truyện mà thấy có cái tên lạ mà bối cảnh thì lại không giống như là xuất hiện nhân vật mới thì hãy comment giúp t để t check lại nhen, do Al nó không thống nhất/cố định tên nhân vật nên t phải sửa đi sửa lại, maybe sẽ vẫn sai sót)
Thứ hai, tôi ưu tiên beta mạch truyện chính nên bộ nào có phiên ngoại thì t chỉ dịch lướt thôi (nếu cp phụ nào mà t thích quá thì sẽ khác hihi)
Thứ ba, tuy dùng Al nhưng tôi cũng đặt ra tiêu chí: dịch ra phải hiểu được cốt truyện -> nên ai thấy đoạn nào bị sai/ gây khó hiểu thì cứ comment nhắc nhé~
Editor review riêng: t thấy bộ này độ dài khá dày từ chương 23 trở đi là đã đạt 10k chữ/chương, trong khi các bộ khác thường cũng là 2-3k chữ/chương, đã v chỉ riêng mạch truyện chính cũng đã là 177 chương. Tóm lại, nói vui thì "đọc đã quá pepsi ơi", còn nói ngược lại thì hiểu vì sao tác giả bảo "chậm nhiệt" r đó :v
Truyện không chỉ nói về tình yêu của 2 nv chính, mà còn xoay quanh cả tình thân và tình bạn. Cốt truyện tiến triển theo hướng đi tìm hiểu bí ẩn, có liên quan đến tâm lý học, các vấn nạn xã hội như bạo lực gia đình hay tranh giành nòi giống, mê tín dị đoan,... Có những tình tiết/hình ảnh hơi creepy về mặt tâm lý xíu chứ không phải máu me hay ma quỷ. Các độc giả trên tinh thần là drama kéo đến lần lượt nha, gần như không có khoảng khắc bình yên nào luôn á @.@ nhưng điểm cộng thú vị là truyện có yếu tố hài hước nha, mọi người sẽ thấy đặc trưng xuyên suốt bộ truyện sẽ là khoảnh khắc nhân vật kiểu:
"......" hoặc là "....?" =]]]] hài tinh tế và xuất hiện những chỗ khá bất ngờ.
Đối đáp thoại giữa các nhân vật cũng khá thú vị, kiểu EQ nhân vật khá cao nên đôi khi t đọc mà còn bất ngờ một chút =]]
Cá nhân tôi thấy bộ này ngọt ở gần cuối, còn ở giữa thì chỉ hơi hơi thôi, ai muốn mì ăn liền thì cân nhắc nha. Bộ này trong ngọt có ngược, kiểu vừa ngọt vừa ngược như nào í~ Mọi người đọc xong truyện sẽ hiểu vì sao tác giả đặt tên là "Bên em sáng sáng tối tối"!!!
À còn nữa... với khả năng có hạn thì t không tìm được nguồn web nào leak mạch phiên ngoại (nếu ai đó tìm được muốn share thì gửi t, sẽ dịch trọn vẹn nhen).

Hàn Vụ Ẩn
Diệp Mãn là một thiếu gia thật đồng thời cũng là pháo hôi ác độc trong quyển tiểu thuyết cả thế giới đều sủng ái thiếu gia giả.
Cậu là người có tính cách âm trầm, tự ti, đầy những suy nghĩ tiêu cực. Cậu...
Hệ thống: Không đúng, cậu sao lại là một người mù chứ!
Hệ thống yêu cầu Diệp Mãn đi giành lại những thứ thuộc về nhân vật chính.
Diệp Mãn hùng hổ xông vào tìm đối phương, định buông lời cay nghiệt để dằn mặt.
Nhưng giọng nói phức tạp pha chút bất đắc dĩ của nhân vật chính lại vang lên từ phía sau: "Tiểu Mãn, em trước tiên hãy buông Từ tiên sinh ra."
Diệp Mãn cứng đơ người, chạm vào ngực người đàn ông đang đứng trước mặt, cảm nhận được sự rắn rỏi cứng cáp.
Xong, xong đời rồi.
Hệ thống lại yêu cầu Diệp Mãn chuốc thuốc vị hôn phu của nhân vật chính để leo lên giường, tạo ra mâu thuẫn giữa hai người.
Khó khăn lắm mới tìm được phòng và hạ thuốc xong, thế nhưng lại bị một người từ phía sau bắt được.
Người đàn ông cất giọng quen thuộc, pha chút ý cười như không cười: "Ngay trước mặt tôi mà dám hạ thuốc, em cho rằng tôi chết rồi sao?"
Diệp Mãn rụt cổ, lắp bắp: "Anh, anh vào từ lúc nào thế?"
Từ Hòe Đình đáp: "Từ đầu đã ở đây rồi."
Hệ thống: :))
Diệp Mãn biết rằng mình có ngoại hình xinh đẹp, lại còn rất đáng thương.
Cậu luôn khoe khoang hai điểm này, không hề che giấu và lúc nào cũng giành phần thắng.
Khi Từ Hòe Đình lần đầu gặp cậu, Diệp Mãn đang diễn một màn "trà xanh" điển hình. Cậu yếu ớt ngã xuống đất, che tay trái lại, khóc đến thảm thương.
Từ Hòe Đình liếc mắt một cái đã nhìn thấu chiêu trò này, bước đến gần cậu rồi nói: "Tay phải bị thương."
Diệp Mãn ngơ ngác đưa tay phải ra sờ, trên đó quả nhiên có một vết cắt sâu, máu đang chảy xuống.
Từ đó về sau, qua nhiều năm, Từ Hòe Đình luôn bảo vệ cậu.
"Muốn cái gì thì nói ra, đừng tự làm mình bị thương nữa."
Thực tế chứng minh, một người mù xinh đẹp nhỏ bé không thể nào gánh nổi vai diễn ác độc hay "pháo hôi" này.
Cậu chỉ thích hợp để được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương và che chở từng chút một.
Câu chuyện là về một kẻ chuyên giả vờ đáng thương nhưng thực chất lại rất đáng thương, một người xinh đẹp và đầy toan tính, một người bị vẻ đẹp đó mê hoặc đến mức muốn bảo vệ cậu cả đời.
💗Thể loại: Yêu sâu đậm, ngọt ngào, hệ thống, hiện đại giả tưởng, cứu rỗi nhân vật phụ.
💗Nhân vật chính: Diệp Mãn, Từ Hòe Đình.
💗Tóm tắt một câu: Một bé đáng thương xảo quyệt lại hóa ra thật sự đáng thương.
💗Ý nghĩa: Tình yêu có thể chữa lành mọi thứ.

Tinh Cầu Đích Đường

Phong Thính Lan
Tác giả: Phong Thính Lan
Giới thiệu:
Sau khi Tôn Miểu xuyên không, cô nghèo đến mức không có gì ngoài bản thân mình. Tin tốt là cô đã nhận được 【Hệ thống bày quầy ngẫu nhiên】, nhưng tin xấu là ngoại trừ chiếc xe bán đồ ăn thì mọi thứ khác đều phải tự chuẩn bị, kể cả kỹ năng nấu nướng cũng cần học trong không gian hệ thống.
Tôn Miểu xắn tay áo lên và nghĩ, bày quầy thôi mà, có gì khó đâu! Nhưng vị trí bày quầy do hệ thống sắp xếp lại có vẻ hơi kỳ lạ...
Lần đầu tiên, cô bán cơm chiên trứng sau cửa bệnh viện nơi nữ đại gia ở.
Lần thứ hai, cô bán lẩu cay sau cổng khu nhà của nữ đại gia.
Lần thứ ba, cô bán bánh bò dưới tòa nhà công ty của nữ đại gia...
Và cứ thế, cuối cùng, chiếc xe bán hàng nhỏ của cô tiến vào biệt thự lớn của nữ đại gia.
Tô Thụy Hi bắt đầu để ý từ lúc nào đó, cô luôn nhìn thấy một người bán hàng rong quanh mình. Cô biết những món ăn đường phố thường không sạch sẽ, nhưng người bán hàng này lại giữ cho quầy của mình gọn gàng và sạch sẽ. Chỉ nhìn họ làm việc, Tô Thụy Hi đã cảm nhận được sức sống mãnh liệt và sự gần gũi của cuộc sống đời thường.
Ngay lần đầu tiên gặp, Tô Thụy Hi đã không kìm lòng được mà mua một hộp cơm chiên trứng... và thật sự rất ngon. Cô muốn đưa người bán hàng này về nhà để chỉ nấu riêng cho mình. Nhưng đối phương không chịu, thật không hiểu tại sao cô ấy lại thích bày quầy kiếm mỗi ngày chỉ hơn nghìn tệ như vậy?

KD
Sau một đêm bỗng dưng phát tài, tôi bắt trend ngay: Bao nuôi một “thế thân”.
Cậu thế thân này cái gì cũng tốt—mặt đẹp, dáng chuẩn, kỹ năng thì khỏi bàn. Chỉ mỗi tội... biểu cảm hơi khó kiểm soát.
Mỗi lần ân ái xong, tôi đều tựa vào đầu giường, cô đơn châm điếu thuốc, diễn một màn tình sâu nghĩa nặng:
“Cuối cùng thì… anh vẫn không bằng anh ấy.”
Cậu ta rất có tâm phối hợp—lật trắng mắt đúng thời điểm, chuẩn không cần chỉnh.
Tôi liếc cái mông kiểu Captain America với vòng eo săn chắc như chó săn, rồi... lại nhịn.
Cho đến một ngày, giữa không trung bỗng hiện lên mấy dòng bình luận như đạn bay:
【Trời đất, tự mình đóng chính mình luôn rồi.】
【Cặp này nam chính – nữ phụ mà khiến tôi ship điên đảo là sao?!】
【Hoàng Lâm diễn quá đạt. Mà này, tiền bao dưỡng có đủ mua bữa cơm không đấy?】
Hoàng Lâm. Chính là ánh trăng trắng năm đó, người tôi không bao giờ có được.
CPU trong đầu tôi lập tức bốc khói.
Toang thật rồi! Tôi định bao nuôi “thế thân”, ai ngờ lại bao luôn chính chủ!