Trang 87 / 250 · Tổng 2998 truyện

Quy Hưu Hồ Quân/归休乎君

San San

Tử Hưởng
Bị bệnh trĩ rồi, yêu đương thế quái nào đây?
Meme xuất phát từ một bức ảnh trên “chốn thì thầm”[1]: Chơi bóng rổ bị bệnh trĩ hành nên nhét băng vệ sinh vào trong quần. Lúc đang chơi hăng thì nó rơi ra từ trong quần cộc, phía trên dính máu, toàn trường lập tức lặng thinh, nửa trận sau quân địch nhường rõ, mấy ngày sau đội trưởng đối tốt với tôi cực kỳ.
Sửa đổi thiết lập, thụ không bị trĩ thật!
Quý Lâm chỉ muốn nói: Đừng “khám” bệnh trên Baidu.
[1] Chốn thì thầm – 空间悄悄: Chức năng nhắn tin ẩn danh gửi bạn bè trên QQ. Người dùng có thể thoải mái bày tỏ cảm xúc của mình đến bạn bè nhưng bạn bè không thể biết đứa gửi tin nhắn là ai.

Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao
Tang Diệc nhận được điện thoại báo rằng một thành viên trong nhóm nhạc nam do anh quản lý bị đưa đến bữa tiệc rượu của Mục Văn Kiêu.
Giới kinh doanh ai cũng biết Mục Văn Kiêu nổi tiếng ăn chơi sa đọa, ngay cả những nhóm nhạc thần tượng hot nhất cũng từng vào phòng bao của hắn.
Khi Tang Diệc vội vàng chạy đến, các thành viên trong nhóm đang đứng thành hàng, còn Mục Văn Kiêu thì bịt mắt, lần lượt chạm vào mặt từng người.
Tang Diệc căng thẳng đến nghẹt thở, chưa kịp nghĩ xem nên đối phó thế nào thì bàn tay người đàn ông đã chạm đến mặt anh.
Những ngón tay mát lạnh lướt nhẹ trên khuôn mặt anh, chậm rãi vuốt ve suốt năm phút. Sau đó, Mục Văn Kiêu tháo bịt mắt ra, ánh mắt rơi trên gương mặt anh: "Làm tình nhân của tôi, mỗi tháng tôi cho anh 100 vạn. Nếu không tiêu hết, sẽ bị phạt."
Tang Diệc lập tức quay người bỏ đi, nhưng eo anh bị ai đó giữ chặt từ phía sau. Hơi thở nóng rực phả lên gáy anh: "Lâu rồi không gặp, bạn trai cũ năm xưa từng đá tôi."
Bao năm xa cách, tái ngộ lần nữa, Tang Diệc không ngờ rằng mắt Mục Văn Kiêu đã khỏi, nhưng đầu óc thì có vẻ có vấn đề.
---
Đã tìm kiếm bao năm mới tìm được người này, còn sẵn sàng đưa cho Tang Diệc 100 vạn mỗi tháng. Trợ lý cảm thán:
"Mục tổng, chắc chắn anh còn yêu anh ấy."
"Không, đây là trừng phạt."
"Tôi đã không còn yêu anh ấy nữa. Những năm qua, tôi luôn nghĩ làm thế nào để hành hạ anh ấy."
"Trước đây anh ấy nghèo lại còn keo kiệt, mỗi lần tiêu tiền cứ như mất mạng. Nên bây giờ, tôi muốn bắt anh ấy nếm trải nỗi khổ khi tiêu tiền."
Trợ lý: "Ơ... Hay là Mục tổng trừng phạt tôi một chút đi?".
---
Tang Diệc mỗi tháng phải tiêu hết 100 vạn, nếu không, hình phạt cực kỳ khủng khiếp—bị Mục Văn Kiêu vuốt ve mặt.
Tang Diệc cười gượng: "Thực ra, tôi cũng không trong sáng gì cho lắm. Hay là... chúng ta làm một lần rồi xóa nợ?"
Mục Văn Kiêu đứng bên mép giường, cúi mắt nhìn anh: "Xin lỗi, tôi không ngủ với bạn trai cũ. Tôi có cách phát tiết của riêng mình."
Tang Diệc hỏi: "Cách gì?".
Mục Văn Kiêu vuốt ve khuôn mặt anh, giọng điệu nguy hiểm: "Mỗi tháng tiêu hết 1.000 vạn."
Tang Diệc: "..."

Mễ Nháo Nháo

Lý Tư Nặc
Văn án:
Lương Thích đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO thể loại bách hợp.
Trong nguyên tác, nhân vật gốc là một Alpha ngu ngốc và độc ác, là một nhân vật phụ không có giá trị. Khi gia đình của nữ chính Hứa Thanh Trúc đang đối mặt với nguy cơ phá sản, cô ta đã dùng mọi thủ đoạn để cưới được Hứa Thanh Trúc. Sau khi kết hôn, cô ta cố gắng đánh dấu Hứa Thanh Trúc nhưng không thành công, trong cơn tức giận đã phá hủy tuyến nội tiết của Hứa Thanh Trúc, cuối cùng dẫn đến việc nữ chính bị tàn phế suốt đời.
Sau đó, Hứa Thanh Trúc nhanh chóng ly hôn với cô ta, khó khăn chống đỡ gia đình, cuối cùng đã hồi sinh như phượng hoàng. Còn nhân vật gốc này, sau khi bị phơi bày không phải là tiểu thư Alpha của gia tộc Lương, mà người thừa kế thực sự của gia tộc Lương lại là một người khác. Nhân vật gốc vốn đã có nhiều kẻ thù, cuối cùng phải ăn xin trên đường phố, bị người yêu của Hứa Thanh Trúc đánh gãy chân, và tuyến nội tiết của cô ta còn bị người ta đào lên cho chó ăn.
Lương Thích:......
Một lúc không biết nên đồng cảm với ai trước.
Khi vừa mới xuyên không, Lương Thích cảm thấy hoàn toàn bối rối, trong phòng tràn ngập mùi hương Omega mạnh mẽ, hương vị ngọt ngào của rượu dâu tây khiến Lương Thích suýt nữa không kiềm chế được bản thân.
Hứa Thanh Trúc đang trong kỳ động dục?
Chưa kịp tiến lại gần, Hứa Thanh Trúc đã lên tiếng với giọng khàn khàn, đầy căm ghét và không cam lòng: "Cô đừng lại gần!"
Nghĩ đến số phận của nhân vật gốc, Lương Thích cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi có một bí mật muốn nói với cô, thực ra tôi không thể đánh dấu thông tin của mình, tôi không làm được."
Hứa Thanh Trúc: "......?"
Mục đích của Lương Thích rất rõ ràng, đó là ly hôn với Hứa Thanh Trúc, chủ động rời xa gia tộc Lương, quay lại với nghề cũ, chăm chỉ đóng phim kiếm tiền, trở thành ngôi sao hàng đầu trong giới giải trí.
Kiếm tiền không phải là điều hấp dẫn sao?
Tuy nhiên, không lâu sau, quản lý của cô đã yêu cầu cô gặp gỡ nhà đầu tư "lớn".
Trong văn phòng tổng giám đốc, Lương Thích cứng rắn hỏi: "Hứa tổng đã suy nghĩ kỹ về việc ly hôn với tôi chưa?"
Hứa Thanh Trúc: "Tôi đã có thai, là của cô."
Lương Thích: "......?"
Nhìn bụng Hứa Thanh Trúc hơi nhô lên, Lương Thích rơi vào trầm tư.
Nuôi tổng giám đốc và đứa trẻ này cần phải đóng bao nhiêu bộ phim đây?
1V1 // ABO có thiết lập riêng // Nữ A không có cơ quan của nam // Văn phong chậm rãi (chậm nhiệt)
———— Editor có lời muốn nói:
Đầu tiên, mình luôn đề cao "tốc độ" và đảm bảo đúng, đủ cốt truyện hơn là"chỉnh chu câu từ" nên mới dùng Al để hỗ trợ vậy -> các bạn nào chú trọng mấy cái như thoại xưng hô, đại từ xưng hô thì hãy cân nhắc nhen. (trong lúc đọc truyện mà thấy có cái tên lạ mà bối cảnh thì lại không giống như là xuất hiện nhân vật mới thì hãy comment giúp t để t check lại nhen, do Al nó không thống nhất/cố định tên nhân vật nên t phải sửa đi sửa lại, maybe sẽ vẫn sai sót)
Thứ hai, tôi ưu tiên beta mạch truyện chính nên bộ nào có phiên ngoại thì t chỉ dịch lướt thôi (nếu cp phụ nào mà t thích quá thì sẽ khác hihi)
Thứ ba, tuy dùng Al nhưng tôi cũng đặt ra tiêu chí: dịch ra phải hiểu được cốt truyện -> nên ai thấy đoạn nào bị sai/ gây khó hiểu thì cứ comment nhắc nhé~
Editor review riêng: t thấy bộ này độ dài khá dày từ chương 23 trở đi là đã đạt 10k chữ/chương, trong khi các bộ khác thường cũng là 2-3k chữ/chương, đã v chỉ riêng mạch truyện chính cũng đã là 177 chương. Tóm lại, nói vui thì "đọc đã quá pepsi ơi", còn nói ngược lại thì hiểu vì sao tác giả bảo "chậm nhiệt" r đó :v
Truyện không chỉ nói về tình yêu của 2 nv chính, mà còn xoay quanh cả tình thân và tình bạn. Cốt truyện tiến triển theo hướng đi tìm hiểu bí ẩn, có liên quan đến tâm lý học, các vấn nạn xã hội như bạo lực gia đình hay tranh giành nòi giống, mê tín dị đoan,... Có những tình tiết/hình ảnh hơi creepy về mặt tâm lý xíu chứ không phải máu me hay ma quỷ. Các độc giả trên tinh thần là drama kéo đến lần lượt nha, gần như không có khoảng khắc bình yên nào luôn á @.@ nhưng điểm cộng thú vị là truyện có yếu tố hài hước nha, mọi người sẽ thấy đặc trưng xuyên suốt bộ truyện sẽ là khoảnh khắc nhân vật kiểu:
"......" hoặc là "....?" =]]]] hài tinh tế và xuất hiện những chỗ khá bất ngờ.
Đối đáp thoại giữa các nhân vật cũng khá thú vị, kiểu EQ nhân vật khá cao nên đôi khi t đọc mà còn bất ngờ một chút =]]
Cá nhân tôi thấy bộ này ngọt ở gần cuối, còn ở giữa thì chỉ hơi hơi thôi, ai muốn mì ăn liền thì cân nhắc nha. Bộ này trong ngọt có ngược, kiểu vừa ngọt vừa ngược như nào í~ Mọi người đọc xong truyện sẽ hiểu vì sao tác giả đặt tên là "Bên em sáng sáng tối tối"!!!
À còn nữa... với khả năng có hạn thì t không tìm được nguồn web nào leak mạch phiên ngoại (nếu ai đó tìm được muốn share thì gửi t, sẽ dịch trọn vẹn nhen).

Bất Chỉ Thị Khỏa Thái

Hàn Vụ Ẩn
Diệp Mãn là một thiếu gia thật đồng thời cũng là pháo hôi ác độc trong quyển tiểu thuyết cả thế giới đều sủng ái thiếu gia giả.
Cậu là người có tính cách âm trầm, tự ti, đầy những suy nghĩ tiêu cực. Cậu...
Hệ thống: Không đúng, cậu sao lại là một người mù chứ!
Hệ thống yêu cầu Diệp Mãn đi giành lại những thứ thuộc về nhân vật chính.
Diệp Mãn hùng hổ xông vào tìm đối phương, định buông lời cay nghiệt để dằn mặt.
Nhưng giọng nói phức tạp pha chút bất đắc dĩ của nhân vật chính lại vang lên từ phía sau: "Tiểu Mãn, em trước tiên hãy buông Từ tiên sinh ra."
Diệp Mãn cứng đơ người, chạm vào ngực người đàn ông đang đứng trước mặt, cảm nhận được sự rắn rỏi cứng cáp.
Xong, xong đời rồi.
Hệ thống lại yêu cầu Diệp Mãn chuốc thuốc vị hôn phu của nhân vật chính để leo lên giường, tạo ra mâu thuẫn giữa hai người.
Khó khăn lắm mới tìm được phòng và hạ thuốc xong, thế nhưng lại bị một người từ phía sau bắt được.
Người đàn ông cất giọng quen thuộc, pha chút ý cười như không cười: "Ngay trước mặt tôi mà dám hạ thuốc, em cho rằng tôi chết rồi sao?"
Diệp Mãn rụt cổ, lắp bắp: "Anh, anh vào từ lúc nào thế?"
Từ Hòe Đình đáp: "Từ đầu đã ở đây rồi."
Hệ thống: :))
Diệp Mãn biết rằng mình có ngoại hình xinh đẹp, lại còn rất đáng thương.
Cậu luôn khoe khoang hai điểm này, không hề che giấu và lúc nào cũng giành phần thắng.
Khi Từ Hòe Đình lần đầu gặp cậu, Diệp Mãn đang diễn một màn "trà xanh" điển hình. Cậu yếu ớt ngã xuống đất, che tay trái lại, khóc đến thảm thương.
Từ Hòe Đình liếc mắt một cái đã nhìn thấu chiêu trò này, bước đến gần cậu rồi nói: "Tay phải bị thương."
Diệp Mãn ngơ ngác đưa tay phải ra sờ, trên đó quả nhiên có một vết cắt sâu, máu đang chảy xuống.
Từ đó về sau, qua nhiều năm, Từ Hòe Đình luôn bảo vệ cậu.
"Muốn cái gì thì nói ra, đừng tự làm mình bị thương nữa."
Thực tế chứng minh, một người mù xinh đẹp nhỏ bé không thể nào gánh nổi vai diễn ác độc hay "pháo hôi" này.
Cậu chỉ thích hợp để được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương và che chở từng chút một.
Câu chuyện là về một kẻ chuyên giả vờ đáng thương nhưng thực chất lại rất đáng thương, một người xinh đẹp và đầy toan tính, một người bị vẻ đẹp đó mê hoặc đến mức muốn bảo vệ cậu cả đời.
💗Thể loại: Yêu sâu đậm, ngọt ngào, hệ thống, hiện đại giả tưởng, cứu rỗi nhân vật phụ.
💗Nhân vật chính: Diệp Mãn, Từ Hòe Đình.
💗Tóm tắt một câu: Một bé đáng thương xảo quyệt lại hóa ra thật sự đáng thương.
💗Ý nghĩa: Tình yêu có thể chữa lành mọi thứ.

Trung Hoa Thuyết Thư Nhân

Tra Tra Phi

Thiên Biên Lão Tứ

Nga Tử

Lục Thiên

Lương Dạ Yêm Yêm

Tống Cửu Cận

Mạn Vũ

Đường Tô Lý

Tiểu Ngô Quân

Quất Cửu Bàn

Xú Đậu Phụ Gia Lạt