Trang 79 / 250 · Tổng 2998 truyện

Lục Trúc Thanh Thanh

Xuân Phong Lựu Hỏa

Xuân Phong Dao

Bắc Đồ Xuyên

Hắc Dương Vu Hòa

Chước Chước

Anh Duẩn Thời

Hảo Điềm Áp Đẳng
Tác giả: Hảo Điềm Áp Đẳng
Tran / Editor: Từ sao Hỏa đến La Mã
Thể loại: HE, Hài hước, Sạch, Xuyên không
Độ dài: 20
Giới thiệu
"Bệ hạ, lẻ đổi chẵn không đổi?"*
"Góc vuông!"
Hoàng thượng bỗng nắm chặt tay ta: "Nàng học chuyên ngành gì?"
"Lịch sử."
Hoàng thượng nước nắt lưng tròng: "Đất nước này phải dựa vào nàng rồi."
--
*(Dấu hiệu nhận biết góc vuông)
VD: cos (270°- a) = - sina với 270° là 90°x3 (số lẻ) => Cos biến thành sin, tức là ”lẻ đổi".
Còn, sin (180°+ a) = -sina với 180° là90°x2 (số chẵn) => Sin vẫn là sin ,tức là ”chẵn không đổi”)

Khuyết Danh
Cha ta là đệ nhất quyền thần ở Nam Tấn.
Khi ta chưa sinh ra, Hoàng thượng đã triệu cha ta vào cung.
"Lão Cố, trẫm muốn kết thông gia với ngươi, ngươi thấy sao?"
Cha ta: "Xin tuân theo ý chí của Bệ hạ."
Thế là hai người thỏa thuận, nếu sinh nhi tử sẽ làm Phò mã, nếu sinh nữ nhi sẽ làm Thái tử phi.
Nhưng đến ngày sinh, mẹ ta lại sinh ra một cặp song sinh long phụng.
Cha ta lập tức băn khoăn, không biết nên chọn đứa nào.
Hoàng thượng phất tay: "Không cần chọn, trẫm muốn cả hai."

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Câu
Nhật ký bệnh kiều (Góc nhìn nam chính):
1. Mười lăm tháng Giêng, Tết Nguyên Tiêu.
Đó là ngày đầu tiên ta gặp thê chủ. Nàng bất ngờ lao tới, ngã chổng vó trước mặt ta.
Ta thầm nghĩ, thật yếu đuối.
Lần đầu tiên ta thấy một nữ tử yếu ớt đến vậy, lại gầy gò, nhỏ bé, thậm chí còn chẳng cao bằng ta. Đây thật sự là nữ tử sao?
Nhưng dáng vẻ ủ rũ của nàng… lại có chút đáng yêu đến buồn cười.
2. Mùng chín tháng Ba, mưa xuân cuối mùa.
Lần thứ hai ta gặp thê chủ. Nhìn nàng kỹ hơn, ta nhận ra nàng quả thực khác biệt so với những nữ tử khác. Dù thân hình mảnh mai yếu ớt, nhưng làn da nàng lại trắng mịn như ngọc; dù không cao, nhưng dáng người lại nhẹ nhàng thanh thoát. Đôi mắt nàng lấp lánh, mang theo sự trong trẻo và ngây thơ mà ta chưa từng thấy. Thành thật đến mức hơi ngốc nghếch… thật sự, rất đáng yêu. Tim ta đập nhanh hơn một chút.
3. Ta thích nàng… muốn cưới nàng… muốn mãi mãi được nhìn thấy nàng…
4. Ta lén sai hầu cận theo dõi nàng, báo lại cho ta từng hành động, từng hơi thở của nàng…
5. Ta ghen với hầu cận.
6. Ta muốn tự mình nhìn nàng bằng đôi mắt này.
7. Ta phải cưới nàng, phải được ở bên nàng.
8. Phụ mẫu không đồng ý, nhưng chẳng sao cả. Dù thế nào đi nữa, dù là ai, cũng không thể ngăn cản ta.
9. Nữ hoàng ban hôn.
Tuyệt quá!
Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ thực sự sở hữu nàng, trọn vẹn và mãi mãi.
10. Nàng sắp đến đây, còn nói muốn đến Bùi phủ thăm ta…
Hầu cận báo tin cho ta biết, ta cố ý ra ngoài ngồi đợi, chọn một tư thế thật đẹp, thật hoàn hảo.
Ngẩng đầu lên, dành tặng nàng một nụ cười thật đẹp mà ta đã luyện tập rất lâu.
Nàng sẽ thích chứ?
11. Mà nếu nàng không thích cũng chẳng sao, bởi lẽ cả đời này, nàng đã là thuộc về ta rồi.
Góc nhìn nữ chính:
Ta xuyên không rồi, không chỉ trở thành Hoàng nữ của thế giới nữ tôn, mà còn cưới được đệ nhất mỹ nam làm lang quân. Chàng yêu ta điên cuồng, cung phụng ta ăn ngon mặc đẹp, dỗ dành ta chơi đủ trò. Chỉ là tính cách có hơi bệnh kiều một chút xíu. Nhưng không sao, ai bảo chàng đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành cơ chứ~
Truyện ngọt ngào rối ren không não, văn phòng nhẹ nhàng đơn giản, ngôi thứ nhất, nam sinh con, chẳng cần logic. Đừng chê bai.
Ý nghĩa sâu xa: Tình cảm là sự trao gửi đôi bên.

Tạ Lạp Cách Đích Tuyết
Ta là công chúa phế vật nức tiếng của Đại Ân, văn không thạo, võ không thông, chỉ được cái mã ngoài.
Thế nên, phụ hoàng anh minh của ta vung tay, đem ta gả cho Hoàng đế Đại Tề.
Nghe đồn vị Thánh thượng này tính tình thất thường, kỳ quái, đặc biệt thích giết mỹ nhân. Hậu cung của ngài trống rỗng không còn một bóng người.
Tề Nghiên cho ta xem cây quạt làm từ xương mỹ nhân, một tay xoa đỉnh đầu ta, cười như không cười: “Sợ không? Nếu sợ thì giờ chạy về Ân Quốc vẫn còn kịp.”
Tay ta túm ống tay áo hắn run run, nhưng ta vẫn lắc đầu: “Không, không về.”
Tề Nghiên ấn mạnh tay xuống, hỏi: “Ồ? Vì sao?”
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt híp lại của hắn, nói từng chữ một: “Lười chạy…”
Tề Nghiên: “…”
Đùa à, chạy từ Tề Quốc về Ân Quốc, mệt chết đi được!
Tên gốc: Thật sự chỉ là lười chạy.

Thiên Sơn Trà Tân Quán
Tác giả: 天山茶賓館
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Hài Hước, Xuyên Không
Team dịch: Vân Mộng Hạ Vũ
Giới thiệu
Thương Lâm không cách nào ngờ được đời này mình lại chết trong tay của Cao Tiểu Thi.
Thân là một người bạn tốt cấp quốc dân, khi biết được Cao Tiểu Thi bị bạn trai lừa dối, cô đã rất nghĩa khí đi cùng với cô ấy, xông vào nhà bạn trai trước đòi lại công bằng.
Cánh cửa chống trộm bị dập vào tường, phát ra âm thanh nghe mạnh mẽ và rất có khí thế, thể hiện sự phẫn nộ của Cao Tiểu Thi. Hai người cùng xông vào phòng khách, đúng như dự kiến nhìn thấy gã khốn nạn thay lòng đổi dạ kia đang ngồi trên sô pha, cúi đầu nói gì đó với một chàng trai bên cạnh. Giữa lúc bộn bề như vậy mà Thương Lâm còn rảnh rỗi để nhìn người kia. Diện mạo thì thấy không rõ lắm, chỉ biết hắn nghiêng cổ dựa vào sô pha, bộ dạng trông có vẻ cà lơ phất phơ.
Cao Tiểu Thi xem tiểu thuyết võ hiệp quá nhiều nên khi trả thù cũng khác với người thường, cô quát lên một câu: “Đồ khốn, mau nạp mạng đi!” rồi nhào tới.

Cây Mọng Mước Thích Ăn Thịt

Du Nam

Thị Trát Trát A

Thanh Hiểu Hiểu Thanh

Thế Triền Miên

Thủy Tô Diệp
Tác giả: Thủy Tô Diệp
Tran / Editor: AI_Măng Cụt
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, Hài hước, Nhẹ nhàng, Sủng Ngọt, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu nữ, Sạch, Góc nhìn nữ chính, HE
Giới thiệu
(Cô nàng vụng về trong sinh hoạt × Anh bảo mẫu mặt lạnh như tiền)
Ngày đầu tiên sau khi chia tay Chu Trạch Chung, Thi Uẩn rất hả hê, cả người như được giải phóng, thảo nguyên bao la bát ngát đang chào đón cô!
Tuần đầu tiên sau khi chia tay Chu Trạch Chung, Thi Uẩn ngồi tám thỏa thuê, linh hồn lẫn thể xác đều ngập trong sung sướng, rủa tên bạn trai cũ tẻ nhạt của mình cả trăm lần!
Tháng đầu tiên sau khi chia tay Chu Trạch Chung, ôi không, hình như cô hơi nhớ anh rồi...
Mười hai giờ đêm ngày kỉ niệm tròn một tháng chia tay, Thi Uẩn gọi video cho bạn trai cũ, nhìn anh chàng đẹp trai lộ nửa bả vai gợi cảm trên màn hình mà suýt không kìm lòng được: “Có vẻ trong ổ chăn của anh đang thiếu em đó.”
Chu Trạch Chung đanh mặt, lạnh lùng từ chối: “Đến tháng rồi, không làm được.”
Sau đó, anh cúp máy không thương tiếc…
Một giờ sáng ngày kỉ niệm tròn một tháng chia tay, Thi Uẩn tức tốc chạy đến trước cửa nhà bạn trai cũ.
Đầu tiên cô nhỏ vài giọt nước mắt nhân tạo, giả vờ thành dáng vẻ đáng thương ầng ậc nước mắt, sau đó thản nhiên móc chìa khóa ra mở cửa. Ngờ đâu vừa tra chìa vào ổ thì phát hiện khóa cửa đã được thay bằng hệ thống an ninh chống trộm cao cấp.
Hết cách, cô đành ngoan ngoãn gõ cửa xin vào.
Chu Trạch Chung mở cửa, vẻ mặt cau có vì bị đánh thức, ánh mắt lạnh lùng vô tình: “Thùng các-tông ngoài cửa không cần nữa đấy, em muốn thì cứ lấy đi.”
Thi Uẩn nhanh nhẹn lách người vào nhà, dán mắt vào vòng eo săn chắc đầy cuốn hút của anh, khóc sướt mướt: “Anh đừng lo, em không chê anh hết phong độ đâu.”
Chu Trạch Chung tức đến mức gân xanh trên trán giật liên tục: “Mang thai rồi, không làm được.”
Thi Uẩn nhào tới đẩy anh ngã oạch xuống đất: “Thế cho em xin vía (bầu) của anh nha!”

Tang Trì
Văn án:
Cô Quý Lan vốn dĩ đã là blogger có tiếng trên mạng, cũng có nhiều antifan dòm ngó, thế nhưng có một ngày đột nhiên cô tỉnh dậy phát hiện bản thân đang đang ở trong phòng thi đại học, trước mắt là bài thi toán xy, rồi tự dưng cái hệ thống từ đâu chui ra thế này, còn tên đàn ông kia là ai. Một hệ thống gà mờ cộng ký chủ thích trêu chọc, một người một hệ thống cùng đi đến đỉnh cao đời người.
Đoạn trích nhỏ:
Tổn thọ quá đi!
Tự dưng trọng sinh sống lại ở trường thi đại học thì phải làm sao bây giờ?
Online chờ, rất gấp!