Trang 73 / 250 · Tổng 2998 truyện

Tiên Nữ Mạnh Mẽ

Khuyết Danh

Đan Thanh Lạc
Nhân vật chính: Thi Trường Uyên x Lâm Linh (Hoàng đế công x Nấm tinh thụ)
Tag: Chủ thụ, linh dị thần quái, duyên trời định, ngọt sủng, triều đình, hài, 1v1, HE
Lâm Linh là một cây nấm tinh bé nhỏ mọc trên xà nhà ngự thư phòng, mỗi ngày đều quan sát bạo quân——
Tịch thu tài sản, lưu đày, tru di cửu tộc.
Nấm nhỏ không có ý kiến gì về chuyện này, nhưng chậu hoa y dùng để phơi trăng luôn bị vạ lây, chịu chung số phận bị ném xuống đất với tấu chương.
Thế là ngày nào y cũng báo mộng lên án, bạo quân trả lại cho y một cái chậu mới.
Lâm Linh ở trên xà nhà ngắm chậu mới, đang hí hửng mơ đến cảnh vào chậu ở thì bạo quân lại bị chọc giận.
Thấy bạo quân vung tay lên, Lâm Linh sốt ruột nhắc ngay: "Lát nữa ngươi nổi nóng muốn ném đồ thì tuyệt đối đừng ném chậu mới của ta nhé."
Trong sảnh lập tức lặng ngắt như tờ, trước mắt bao người, bạo quân quay lại bưng chậu sang chỗ khác.
Đám đại thần bủn rủn lấm lét giờ mới biết đế vương sát phạt quyết đoán đang học cách chăm một cây nấm nhỏ mềm mụp.

Phù An Khâm

Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Có một vị nữ tử
Xuyên thành con nhóc câm
Con nhóc câm sức lớn như trâu
Vẫn còn là một thiếu nữ đang đợi gả
Như vậy, như vậy a. . . . . .
Vậy cũng không ảnh hưởng tới việc tìm đối tượng, mọi người nói có đúng không?
Trước đây khi ta đọc bộ “ Tối manh xuyên qua” thì liền kết hệ liệt này của tác giả, sau đó vô tình đọc tiếp “ Nhóc câm chọc hồng trần” trong nhà Mai Mai, nhưng hiện tại Mai Mai không tiếp tục làm cho nên ta đã hỏi ý kiến Mai Mai cho ta tiếp tục làm truyện này.
Thứ nhất ta một chữ tiếng bông cũng không biết, thứ hai ta không biết dùng QT, chỉ edit chay từ bản cover, cho nên ta chỉ có thể cố gắng truyền tải khoảng 70% nội dung. Trong quá trình đọc mọi người cảm thấy chỗ nào không đúng hay không hợp lý thì vui lòng nói cho ta biết….cúi cúi đầu.

Nại Hà Cửu Quy
Tác giả: 奈何九归
Thể loại: Ngôn Tình, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Ngọt, Truy Thê
Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn
Giới thiệu
Tan làm về nhà, tôi sững sờ khi thấy trong phòng đứng đầy một đám trai đẹp đang cởi trần.
Tôi đi nhầm nhà rồi sao?
Chúng tôi nhìn nhau trân trối.
Họ cũng sững sờ, ngay giây tiếp theo, cả đám hét toáng lên như bầy khỉ hoang, nháo nhào chạy khắp phòng tìm quần áo mặc vào.
Lúc này, em trai tôi thò đầu ra từ phòng ngủ: “Chị, sao hôm nay về sớm vậy? Đây là bạn của em, vừa chơi bóng xong, ghé qua tắm rửa một chút.”
Sau đó, nó cười hì hì quay sang đám con trai kia: “Đây là chị tôi.”
“Chào chị!”
“Mừng chị về nhà!”
“Chị vất vả rồi!”

Vũ Chi Tễ
Trẫm có lý do hoài nghi tên Nhiếp chính vương có mưu đồ soán vị!
Trẫm làm gì, hắn cũng phải cắm một câu vào!
Phê tấu chương, hắn góp ý. Đề bạt đại thần, hắn xen vào. Lập Hoàng Hậu, hắn cũng đứng ra nói!!!
Cuối cùng ai mới là Hoàng đế??? Trẫm bực tức, giận không thể chịu được, bắt đầu muốn dỗi hắn, muốn phản kháng hắn, cuối cùng trẫm lại bị ám sát!
Chuyện này nhất định là do Nhiếp chính vương làm! Chờ trẫm tỉnh lại nhất định sẽ tịch thu nhà của hắn sung công!
Nhưng mà, trẫm tỉnh thì có tỉnh, nhưng cuối cùng lại biến thành một con mèo nhà....
Trẫm suy tư thật lâu thật lâu sau, quyết định chịu nhục, trước hết chạy đến ôm đùi Nhiếp chính vương cái đã, sau lại tìm cơ hội để trở lại thân thể của chính mình. Thế nhưng mà, Nhiếp chính vương này như thế nào so với trong ấn tượng của ta hình như có chút sai sai à nhơ?

Khuyết Danh
Trưởng tỷ trà xanh vì mong muốn thăng quan tiến chức, nhân lúc Nhiếp chính vương say rượu, đã thẳng tay dùng ba gói thôi tình tán.
Nhiếp chính vương phát cuồng suốt một đêm, sáng hôm sau lập tức dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây chặt Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương quyết cùng thế đạo này tiêu diệt đến cùng!”
Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc, run rẩy đẩy ta ra ngoài.
Ta liếc nhìn Nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!”
Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta lặng lẽ một lúc rồi thu kiếm lại, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”

Thịnh Vãn Phong

Lục Tiểu Quỳ
Tác giả: Lục Tiểu Quỳ
Thể loại: Hệ Thống, HE, Hiện Đại, Đoản Văn, Hài Hước, Chữa Lành, Sảng Văn
Team dịch: Mèo Ghiền Truyện
Giới thiệu
Tôi là thiên kim tiểu thư thật sự không được yêu thích, nhưng tôi đã được hệ thống chó săn Beagle chọn.
Không chào đón tôi về nhà ư? Bé cún giận, bé cún phá nhà!
Ba ruột nhìn ngôi nhà tan hoang thì suy sụp.
Không chuẩn bị quà gặp mặt cho tôi ư?
Bé cún muốn, bé cún có!
Mọi người nhìn cổ tay trơ trụi thì ngơ ngác.
Thiên kim giả không ưa tôi, anh trai ruột còn bênh cô ta ư?
Bé cún bò, bé cún kêu gào, người nhẫn nhịn vẫn phải cười với bé cún!
Thiên kim giả và anh trai ruột ôm nhau hối hận không kịp, nhưng rất tiếc, người nhẫn nhịn đã đưa tôi về nhà rồi, vậy thì kết cục đã được định sẵn – trở thành vị Bồ Tát có thể nhẫn nhịn mọi thứ.

Khuyết Danh

甜甜的兔子

Zhihu

Trượng Mã
*Văn án:
● Truyện hài hước vô lý theo phong cách của tác giả / Hướng dẫn đọc ở cuối văn án
● Chính văn đã hoàn, phiên ngoại đang cập nhật
*Meomeo: đọc ko cười là ko được mấy ní à -)))
Năm Thừa Càn thứ ba, tân đế Tiêu Ứng Hoài lập ra Thiên Sát Ti, giao cho thủ lĩnh ám vệ Tống Tiệm quản lý cung cấm, thăm dò tin tức, quyền hành lớn đến mức kinh người.
Năm Thừa Càn thứ sáu, biến cố trong cung xảy ra, các lão thần tiền triều cấu kết với Hằng vương mưu phản, lập tức bị ám vệ Thiên Sát Ti chém giết ngay trước triều đình.
Đúng lúc này, từ nóc Kim Loan Điện "rầm" một tiếng rơi xuống một người, thủ lĩnh ám vệ đáp thẳng vào lòng Tiêu Ứng Hoài.
Cả điện kinh hãi: "Hộ giá! Hộ giá!!"
Tống Kiệm vừa xuyên đến, đối diện với vị hoàng đế trước mặt, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng: "???"
Hả??? Hộ cái gì cơ???
-
Tống Kiệm xuyên thành thủ lĩnh ám vệ, vừa đến đã ngã thẳng vào lòng thánh thượng. Nghi vấn có ám sát hay không thì chưa rõ, nhưng quan trọng là hắn làm việc không hiệu quả, theo quy tắc của Thiên Sát Ti, hắn phải lĩnh ba mươi roi.
Tống Kiệm quỳ trong ngự thư phòng, mặt cắt không còn giọt máu.
Tiêu Ứng Hoài hỏi hắn: "Ngươi có nhận phạt không?"
Tống Kiệm run bần bật như cầy sấy, một lúc sau mới nặn ra được một câu: "Không, không nhận được không ạ?"
Tiêu Ứng Hoài: "?"
...
Tiêu Ứng Hoài biết bên cạnh mình có kẻ phản bội, hắn âm thầm bày một ván cờ lớn, chỉ chờ đến ngày xảy ra biến cố trong cung sẽ lấy Tống Tiệm làm gương giết gà dọa khỉ.
Kết quả, Tống Tiệm đi một nước cờ hiểm, không để hắn nắm được chút sơ hở nào.
Sau đó, Tiêu Ứng Hoài cài cắm rất nhiều người giám sát ám vệ này, nhưng tin tức nhận được đều là:
"Hoàng thượng, Tống đại nhân ngủ quên trên xà nhà trong tẩm cung của ngài, còn bảo người mang cho hắn một cái chăn."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân lại chạy tới ngự thiện phòng trộm điểm tâm rồi."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân nói... nói rằng công việc này chẳng muốn làm một ngày nào nữa."
Tiêu Ứng Hoài: "..."
Rồi đến sau này.
"Hoàng thượng! Tống đại nhân bị giữ lại vì trêu ghẹo Thị lang Lễ bộ!"
Hai mắt Tiêu Ứng Hoài tối sầm.
Nghiến răng nghiến lợi: "Lôi người về đây cho trẫm."
-
Làm ám vệ chẳng có gì hay ho cả, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, trực chiến 24/7, còn phải ngủ trên xà nhà mỗi ngày. Tống Kiệm vác đôi mắt thâm quầng, ngày ngày chửi thầm Tiêu Ứng Hoài là chó hoàng đế.
Sau này, Tiêu Ứng Hoài lương tâm trỗi dậy, nói sẽ cho hắn một điều ước.
Tống Kiệm chắp tay sau lưng, ngoan ngoãn nói: "Có thể không ngủ trên xà nhà không? Ta... ta ngủ không yên, dễ bị ngã xuống."
Tiêu Ứng Hoài cười khẽ: "Chuẩn tấu."
Tối hôm đó, Tống Kiệm bị trói chặt trên long sàng.
Tiêu Ứng Hoài chậm rãi kéo nhẹ đai áo hắn, giọng nói trầm thấp: "Ám vệ đại nhân có cái eo đẹp lắm."
Tống Kiệm: "???"
-
Tống Kiệm: Có thể không làm ám vệ không?
Tiêu Ứng Hoài: Làm hoàng hậu cũng được.
---
*Lưu ý trước khi đọc (của tác giả):
● Truyện hài hước, nội dung phi logic, vui là chính.
● Cốt truyện quyền mưu kiểu học sinh tiểu học, thả bay mọi logic, xin cứ cười thoải mái.
● Nếu là người theo chủ nghĩa logic hoặc thích nghiên cứu kỹ lưỡng thì nên cân nhắc trước khi đọc, có rất nhiều chi tiết không chặt chẽ.
● Mọi thứ đều theo nội dung chính văn.
● Không cãi nhau, không gây war, những bình luận quá mức vô lý sẽ bị xóa.
● Mỗi ngày cập nhật khoảng 3000 chữ, từ 18h-24h. Nếu không đăng sẽ có thông báo.
● Chúc mừng năm mới!
*Lời nhắc cuối: Hãy chắc chắn rằng bạn có thể chấp nhận phong cách này trước khi thêm vào danh sách đọc. Những bình luận cố tình gây sự sẽ bị xóa. Truyện này chỉ để giải trí và tạo niềm vui, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic. Tôi chưa từng gắn thẻ "chính kịch", từ đầu đã không có! Nếu tình tiết hợp lý thì coi như tôi phát huy vượt mức!

Ichabod Crane

Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Zhihu
Vỏ của cây gọi là vỏ cây, da của người gọi là da người, vậy da của quỷ thì gọi là gì?
Sư phụ bảo tôi, da của quỷ gọi là da quỷ.
"Da quỷ dùng để làm gì?"
“Đứa nhỏ ngốc này, quỷ mặc da người để giả làm người, đi lừa người; còn người mặc da quỷ tất nhiên là để giả làm quỷ, đi lừa quỷ chứ sao."

Zhihu

Đồ Dạng Tiên Sâm

Chu Quỳ