Trang 70 / 250 · Tổng 2998 truyện

Bàn Cáp

Kỳ Anh
Tác giả: Kỳ Anh
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Hải Quỳ
Thể loại: Hài hước, Xuyên sách, Hệ thống, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Nữ phụ, Sủng Ngọt, Chữa lành, Sạch, Chậm nhiệt
Độ dài: 145
Giới thiệu
Sau khi xuyên vào truyện tu tiên dành cho nam, Ninh Ninh vốn định cẩn thận đi theo nội dung cốt truyện, chẳng ngờ phát hiện thế giới này không ổn lắm.
Bên trong sư môn, sư huynh dùng chân trái đạp chân phải lên trời (*), sư tỷ kiếm tiền bằng cách bán sách đồng nhân của Trưởng lão tông môn, sư tôn nghèo tới mức làm người ta tức điên hơn, ngày nào cũng uống Bạch Khai từ tám mươi hai năm trước.
(*) Chân trái đạp chân phải lên trời (tả cước đặng hữu cước thượng thiên): Xuất phát từ bộ phim Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung, chỉ một loại võ đẹp mắt khiến người xem thích thú, trên thực tế không có thật. Nó được nhiều người dùng để chỉ sự vô lý của tiểu thuyết Kim Dung.
Bên ngoài sư môn, Phật tu khổ luyện công pháp mà niệm kinh như hát rap, mồm miệng có thể tóe ra lửa; Kiếm tu yêu kiếm như vợ, giành giật trở thành hoa khôi để nuôi vợ sống tạm, chuyện tình yêu cảm động đất trời; Nhạc tu thì dùng chuông chùa làm vũ khí, giỏi nhất trong việc vung cán chuông đập người ta.
Ninh Ninh: …
Hết thuốc chữa rồi, hủy diệt đi, sớm muộn gì giới Tu chân cũng xong đời.
*
Ninh Ninh xuyên thành tiểu sư muội độc ác trong truyện tu tiên.
Nếu muốn sống, nàng phải liên tục tìm đường chết theo nội dung cốt truyện ban đầu.
Đối tượng chinh phục đầu tiên: Đại sư huynh thanh cao như trăng.
Sư huynh là kiếm cốt trời sinh, tu vi hàng đầu. Ninh Ninh hẹn người ta gặp riêng vào buổi đêm khuya khoắt, tới nơi thì đối phương cười khẽ gật đầu: "Muội muốn học một chút... chuyện khác ở tuổi của muội ư?"
Vậy nên trong đêm khuya mịt mù, đại sư huynh cầm ra nguyên một bộ kiếm pháp với độ khó cực cực kì cao. Ninh Ninh bị ép phải khổ luyện cả đêm, mệt tới mức thành một con chó co quắp, lòng như tro tàn.
Đối tượng chinh phục thứ hai: Trưởng lão xinh đẹp lạnh lùng.
Toàn bộ tu vi của Trưởng lão đều bị phá hủy sau trận đại chiến, tĩnh dưỡng một mình trong núi.
Nhân lúc hắn đánh đàn, Ninh Ninh vốn định bước lên phá đám. Ai ngờ nàng ngửi thấy mùi hoa độc, thành ra không thể động đậy, đau đớn không sao chịu nổi, hứng gió chảy nước mắt ròng ròng.
Trưởng lão nhìn dòng lệ ấy, cảm thấy hắn đã vô tình gặp được tri âm. Nàng càng khóc thì hắn càng hạnh phúc, thiếu điều múa tay chơi bài "May mắn tới" để ăn mừng.
Đối tượng chinh phục thứ ba: Tiểu sư đệ liều lĩnh quái gở.
Đây vốn là nam chính trong tiểu thuyết gốc. Sư đệ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, huyết mạch không thuần, hứng chịu đủ sự kỳ thị ở môn phái, bị bắt nạt tới mức thương tích đầy người.
Ninh Ninh đập vỡ nước suối tiên hắn dùng để chữa thương, chẳng ngờ nước suối đã bị người ta đổi thành kịch độc ăn mòn từ bao giờ. Nước bắn tung tóe khắp chân nàng.
Chàng thiếu niên cụp mắt quỳ xuống, lau vết máu trên bắp chân nàng: “Sao lại giúp ta?”
Sau khi cốt truyện phát triển đến một chiều hướng kỳ lạ.
Chàng thiếu niên trước giờ luôn độc ác nham hiểm vùi đầu vào cổ nàng, giọng nói nghẹn ngào, giấu kín sự trung thành và khao khát vô tận.
“... Đừng bỏ rơi ta.”

Bách Cật Bất Bàn

Hải Tảo Đại Vương

Lâm Phong Tảo
Thể loại: Truyện gốc, đam mỹ, tương lai, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, mecha, thăng cấp, chủ thụ, sảng văn, 1v1
Văn án:
Giải đấu quán quân thế giới của trò chơi thực tế ảo đối kháng cơ giáp 《Chiến Vẫn》 đã công bố kết quả. Kỷ Minh Chúc với khí thế như quét sạch cả ngàn quân, hoàn toàn xứng đáng khi vươn lên đỉnh cao.
Nhưng chiếc cúp vinh quang còn chưa kịp nguội hơi ấm, khi mở mắt ra, cậu đã đặt chân đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Nơi đây, những giống loài dị thường xâm lấn, quái vật khổng lồ hoành hành khắp nơi. Nhân loại buộc phải rút lui, ẩn náu trong mười hai thành vệ tinh, dựng nên những bức tường vây kiên cố để duy trì sự sống.
Những sinh vật thần bí tự xưng là bất tử trở thành kẻ thống trị, ngự trị trên Thiên Không Thành, lạnh lùng quan sát chúng sinh.
Những tập đoàn tài chính với mạng lưới lợi ích phức tạp, các thế lực phản kháng âm thầm, cùng những trí tuệ nhân tạo AI cộng sinh với con người, tất cả đều đang vùng vẫy để tồn tại dưới ánh đèn neon tàn lụi.
Còn cậu, Kỷ Minh Chúc, không chỉ không kế thừa ký ức của chủ thể nguyên bản, mà còn phát hiện mình là một thành viên của một tổ chức phản kháng bí mật nào đó. Vừa tỉnh dậy, cậu đã phải đối mặt với thử thách của tổ chức...
Kỷ Minh Chúc khẽ thở dài: "Chắc mình xong đời rồi."
Khi hiểm nguy ập đến, Kỷ Minh Chúc ngồi vào buồng lái cơ giáp, nhìn những con đường chằng chịt như mạng nhện và bảng điều khiển với vô số nút bấm.
Kỷ Minh Chúc lẩm bẩm: "Có chút quen mắt..."
Kỷ Minh Chúc: “......Đây chẳng phải giao diện điều khiển của 《Chiến Vẫn》 sao?”

Băng Đường Nha

Tang Ốc

Lương Bì Tựu Diện Bao

Hỉ Thủy Mộc
Khương Hành sống vô tư lự suốt 18 năm, cho đến khi đột ngột bị báo tin rằng cậu chính là "giả thiếu gia" bị tráo đổi từ nhỏ. Vốn là cậu chủ quý giá của nhà họ Giang, trong nháy mắt cậu trở thành một kẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Chưa kịp hoàn hồn trước tin tức này, một chiếc xe tải mất lái lật ngang, đè chết cậu ngay tại chỗ.
Lần nữa mở mắt ra, cậu phát hiện mình không chỉ xuyên đến bốn năm sau, mà còn biến thành một con mèo hoang.
Một con mèo mới cai sữa hơn một tháng, lại mắc bệnh nặng, có thể chết bất cứ lúc nào.
Khương Hành giơ lên bàn chân lông xù của mình, ngơ ngác nhìn gió cuốn qua, "..."
Làm mèo kiểu gì bây giờ?
Không có chút kinh nghiệm sinh tồn nào, Khương Hành sau khi tự biến mình thành một con mèo xám xịt, bẩn thỉu mới hạ quyết tâm tìm một người "ngốc nhiều tiền" để lừa mà sống.
Thế là cậu lẻn vào trường đại học mà trước khi chết cậu đã đăng ký thi vào.
Giữa đám đông, cậu nhìn thấy Lục Nghi Xuyên – người bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của mình.
Chú mèo nhỏ bẩn thỉu lao ra khỏi bụi cỏ, đâm sầm vào giày của Lục Nghi Xuyên, sau đó mềm nhũn ngã ra đất, bộ dáng "tông xe lừa gạt" rõ ràng không thể lầm được.
Lục Nghi Xuyên vốn định rời đi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng rực như tinh tú của con mèo nhỏ, anh dừng lại một chút, chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán nó, giọng nói vẫn trầm ấm như thường, "Em muốn đi với anh không?"
"Meo~"
Tấm vé ăn hạng sang, kích hoạt!
Lục Nghi Xuyên, nghiên cứu sinh năm hai ngành Triết học của Đại học A, nam thần công nhận của cả trường, danh tiếng tốt đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Anh luôn điềm đạm lý trí, đối xử với tất cả mọi người bằng sự kiên nhẫn và lịch thiệp, tác phong không có chút tì vết nào.
Bao nhiêu năm qua, số người tỏ tình với anh, dù nam hay nữ, đếm không xuể, nhưng anh chưa từng đồng ý ai.
Có người tò mò: "Anh ấy thích kiểu người thế nào nhỉ?".
Người đàn ông ngước nhìn bầu trời, mặt trời chói chang khiến đôi mắt đau nhức.
Anh mỉm cười, nói: "Giống như mặt trời vậy."
Chỉ tiếc rằng, mặt trời của anh đã vĩnh viễn chìm xuống đáy biển vào năm anh 20 tuổi.
Từ đó,
Thế giới không còn chút ánh sáng nào.
Khương Hành cảm thấy làm mèo của Lục Nghi Xuyên là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời cậu.
Người đàn ông này chưa từng hạn chế sự tự do của cậu, thức ăn mèo đầy đủ, pate có thể ăn thỏa thích, cậu có thể lang thang bên ngoài vài ngày mà không bị ai phát hiện.
Cho đến khi Lục Nghi Xuyên đột nhiên nhập viện. Khi tỉnh lại, anh buộc một sợi dây đỏ lên cổ cậu, và từ đó, mọi thứ thay đổi.
Cửa sổ lúc nào cũng mở rộng nay bị đóng kín. Người đàn ông thường xuyên không về nay gần như ở trong ký túc xá 24/7.
Cậu thấy bí bách, anh liền dắt cậu đi dạo. Cậu thấy ký túc quá chật, anh lập tức dọn vào biệt thự lớn hơn...
Chỉ cần cậu rời khỏi tầm mắt Lục Nghi Xuyên hơn mười phút, anh luôn có thể tìm thấy cậu một cách chính xác.
Anh cầm trong tay hộp pate yêu thích nhất của cậu, đáy mắt trầm xuống, khó đoán.
"Nhung Nhung, về nhà thôi."
Khương Hành: QAQ
Cậu cũng không muốn về đâu, nhưng mà... có pate mà!!!
Lưu ý: Công (Lục Nghi Xuyên) không có tam quan đúng đắn, không phải người tốt.
Thể loại: Hiện đại, tình yêu độc nhất, duyên trời định, thanh mai trúc mã, trọng sinh, thú cưng đáng yêu.
Nhân vật chính: Khương Hành, Lục Nghi Xuyên
Nhân vật phụ: Khác
Khác:
Một câu tóm tắt: Đừng có meo meo với tôi!
Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.

Câu Chuyện Tuyệt Vời

Lâm Thược

Khai Tâm Đích Bất Cao Hứng

Tước Diệu Thời

Tự Khuynh
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đình hầu tước, hài hước, ngọt ngào, HE.
| Giới thiệu |
_Bạo ngược ngang tàng & Tham tiền háo sắc_
Tin tốt là nàng được chọn làm cung nữ ở tẩm điện.
Tin xấu là đối tượng mà nàng phải hầu hạ chính là Thái tử điện hạ tính tình thất thường, lạnh lùng không gần nữ sắc.
Đêm qua, Vân Quỳ tận mắt chứng kiến một cung nữ bị người ta khiêng ra khỏi tẩm điện của Thái tử.
Nghĩ đến kẻ sắp phải chịu chết là mình, Vân Quỳ run rẩy cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng.
Trong điện Thừa Quang.
Thái tử ngồi ở mép giường, đáy mắt ánh lên vẻ âm trầm lạnh lẽo như nhìn con mồi vẫy tay với nàng: “Ngươi, lại đây.”
Vân Quỳ run rẩy, hai chân bò tới, trong đầu đã nghĩ sẵn nấy trăm lời cầu xin, nhưng vì căng thẳng mà không nói nổi một câu —
“Đùa chứ, chưa từng nghe ai nói Thái tử điện hạ đẹp đến nhường này!”
Thái tử nghe được tiếng lòng của nàng, đôi mắt sâu kín nheo lại.
“Môi mềm mại thật, không biết trước khi chết có thể hôn một cái không nhỉ?”
Thái tử ngơ ngác.
“Cơ bụng tám múi, tay cũng vừa to vừa đẹp, bàn tay này có thể bóp gãy eo nhỏ của ta chỉ bằng một nhát mất!”
Khóe môi Thái tử cong lên một cách quỷ dị.
“Nghe nói mũi nam nhân càng cao càng có thiên phú ở phương diện.”
“Phụt.” Thái tử khẽ bật cười.
Vân Quỳ sửng sốt.
Tiếng cười này… hình như truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Sau một trận bệnh nặng, Thái tử vô tình có thể nghe được tiếng lòng của người khác. Thái tử khẽ cười, vỗ vỗ đệm giường.
“Lên đây.”
Vân Quỳ thấp thỏm nghĩ: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu!”.
Thái tử: ……
*
Vân Quỳ vốn là một tiểu cung nữ si mê nhan sắc, thích nhất là đọc thoại bản trước khi đi ngủ và ngẩn ngơ ngắm nhìn những thị vệ tuấn tú. Ước mơ lớn nhất của nàng là cưới một thị vệ thân cường thể tráng, không biết xấu hổ sống hết nửa đời còn lại. Nào ngờ có ngày lại bị Thái tử nắm thóp, huhu!
Cũng may ước mơ đã thành hiện thực được một nửa, thị vệ thì chưa cưới được, nhưng thân thể cường tráng có rồi.
Thái tử điện hạ… quả thật rất giỏi.
(*) Âm độc: Mang ý nghĩa độc ác ngấm ngầm, thâm hiểm, kín đáo và khó lường.

Mỹ Dương Dương Công Chúa Điện Hạ
Thổ Lộ Với Ta của tác giả Mỹ Dương Dương Công Chúa Điện Hạ. Ngôn Xu từ trước đến nay là cô gái mạnh mẽ, chán ghét nhất là mấy em gái mềm muội* hở chút là rơi nước mắt, yếu đuối cứ như búp bê sứ đụng vào chút cũng có thể vỡ vậy.
(*Em gái mềm mại yếu đuối.)
Thế mà không ngờ cô lại bị vả mặt hôm bốp.
Cũng vì hôm cô đi nhà ma đó, nhân viên giả ma thật đáng sợ, làm cô mạnh mẽ như thế cũng run rẩy đến mức chạy như bay, rồi còn nhào vào lòng một chị gái xinh đẹp cực kì.
Ma thì quá đáng sợ, mà chị gái lại quá mỹ mạo, lập tức tâm hồn cô đã được an ủi.
Chỉ là cô nghe nói chị ấy thích kiểu mềm muội, cô liền lặng lẽ thay đổi hình tượng.
Từ đây, thiếu nữ đã từng bất lương mười mấy năm bắt đầu mặc vào váy lụa trắng, đi giày da nhỏ, còn bắt đầu bởi vì không vặn được nắp chai mà phiền não, hoàn toàn bước lên con đường trở thành mềm muội.
Các bạn học: Lúc ấy chúng ta sợ đến mức tưởng mình ảo giác!

Hoàng Tiểu Thiền
Sau khi bị một cái gạt tàn đập vào đầu, Tô Hàm đột nhiên tỉnh ngộ, biết được mình là một nữ phụ chết sớm trong một tiểu thuyết mạt thế, chết ngay từ đầu, ý nghĩa tồn tại của cô chính là để đưa bàn tay vàng cho nữ chính.
May mắn thay, lần này cô không chết, bàn tay vàng còn đây, cô quyết định cố gắng sống sót trong mạt thế, nắm giữ nhân sinh của mình.
Nhưng sau đó cô lại phát hiện có gì đó không ổn, hình như cô… cô không phải là người?

Bổn Tiên Sinh (本先生)

Đinh Thập Tam

Ma Cô Đội Trưởng

Tây Mạn