Trang 4 / 250 · Tổng 2998 truyện

Quản Hồng Y
Thẩm Khanh xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết cổ điển siêu dài. Người cậu kết hôn là một pháo hôi đời đầu, sớm chết vì bệnh.
Hai đứa cháu mà cậu "nuôi" (do kết hôn mà thành người thân) bị nguyên chủ ngược đãi đến mức buộc phải kiên cường học tập, trở thành "gà công nghiệp", và về sau trở thành phản diện tay trời trong truyện làm đủ chuyện xấu, ác tới tận xương tủy.
Nghĩ đến tương lai mình sẽ bị hai đứa trẻ "gà hóa" hành hạ đến chết, Thẩm Khanh lập tức đổi chiến thuật:
"Mặc dù cậu các con sắp đi rồi, nhưng cậu dâu sẽ dùng trăm tỷ tài sản cậu để lại mà chăm lo cho các con thật tốt!"
"Vậy nên học làm gì? Trăm tỷ còn chưa đủ tiêu cả đời sao? Trẻ con nên được chơi đùa tự do chứ!"
Nhưng tiếc rằng tư tưởng "gà công nghiệp" đã ăn sâu bén rễ, hai đứa trẻ mỗi ngày đều tự giác học hành kỷ luật cao, khiến Thẩm Khanh đành ra tay ban hành một loạt quy tắc gia đình nghiêm khắc kiểu "ngược đời":
1. Mỗi tuần không đi công viên giải trí với ba nhỏ một lần thì tuần sau cấm đến lớp học thêm tiếng Pháp.
.....
2. Ai dám mang sách giáo khoa đến công viên giải trí thì cấm học Vật lý trong một tuần!
...
3. Phim mới ra phải xem xong với ba nhỏ OwO rồi mới được học tiếp nha~
...
Dưới "kỷ luật nghiêm khắc" của Thẩm Khanh, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng biết cười, biết chơi.
Dĩ nhiên, mấy hành động đó chỉ để dỗ ba nhỏ vui vẻ thôi, chứ về đêm tụi nó vẫn lén chui vào chăn đọc sách:
"Chúng ta phải học thật giỏi, ba nhỏ nhất định phải do tụi mình bảo vệ!"
--> Bé Dragon baby 3 tuổi rưỡi nghiêm túc nói, hai tay mũm mĩm khoanh lại.
"Phải rồi."
--> Bé lớn 6 tuổi rưỡi mặt lạnh mỉm cười bất đắc dĩ: "Không thì ba nhỏ lười thế, sau này biết làm sao đây?"
Về sau, ngay cả ông lớn bệnh nặng lạnh lùng cũng bắt đầu nhìn Thẩm Khanh bằng ánh mắt kỳ lạ.
Thẩm Khanh thương cảm cho hoàn cảnh bi thảm, mạng sống sắp tận và... FA từ trong trứng của đại lão, nên thỉnh thoảng cũng thân mật hôn hít, ôm ấp như người một nhà, chăm sóc các kiểu, xem như là sự "đền đáp" trước cho di sản sau này.
Nhưng sau một thời gian...
Ông lớn vẫn chưa chết!
Rồi sau đó... đứng lên luôn rồi!!
Thẩm Khanh: Hả?? Hắn đứng được á??? ...Cứu mạng!!!...

Lâu Bất Nguy
Năm Đế Quốc 1631, sau khi chiêu mộ thành công một nhóm tình nguyện viên, Viện Nguyên Lão quyết định khởi động dự án Neverland sớm hơn dự kiến.
Tại nơi này, các tình nguyện viên sẽ hoàn toàn quên đi danh tính thật của mình và nhập vai theo kịch bản do ban quản trị sắp đặt. Trong khi đó, người dân Đế Quốc có thể theo dõi màn trình diễn đặc biệt này qua mạng tinh tú.
Ở Neverland, Thiệu Dã thủ vai một tên tay sai mà ai nhìn cũng ghét. Cậu suốt ngày bám theo phản diện, bày đủ trò đen tối.
Phản diện kia vừa đẹp trai xuất sắc, gia thế lẫy lừng, lại còn si tình nữ chính, một hình mẫu mỹ cường thảm điển hình. Trên một số diễn đàn, thậm chí độ nổi tiếng của anh còn vượt cả nhân vật chính.
Thiệu Dã vì có thể nịnh nọt phản diện mà lúc nào cũng đắc ý, nhưng với góc nhìn của khán giả, ai cũng biết phản diện chẳng hề để cậu vào mắt. Cậu độc ác, ngu xuẩn, là một vai hề thảm hại có thể bị đá khỏi sân khấu bất cứ lúc nào.
Mọi người đều đang chờ ngày cậu bị đuổi thảm hại khỏi câu chuyện.
Thế nhưng, chờ hoài chờ mãi, họ lại thấy tên phản diện kia, kẻ luôn miệng chê Thiệu Dã là đồ ngu, kéo cậu lên giường.
Đệch!!!
*
…
Thiệu Dã thụ! Thiệu Dã thụ!
Vai chính: Thiệu Dã và anh công cao thượng của cậu ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Tóm tắt: Tình yêu không phân biệt đắt rẻ sang hèn.

Diêm Cục Đại Long Hà
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Nữ phụ, Sảng văn
Giới thiệu:
Cố Sư Sư, một đại sư tranh thủy mặc, bỗng xuyên vào truyện cẩu huyết, trở thành nữ phụ pháo hôi.
Nữ phụ pháo hôi này từ nhỏ bị ôm nhầm, đến khi được Cố gia đón về thì chẳng hưởng được mấy ngày sung sướng.
Vì hai ông bà thương tiếc “thiên kim giả” vốn có bệnh tim, cô lập tức bị buộc làm thế thân, gả cho vai ác khét tiếng — Hoắc gia đại thiếu, truyền thuyết quỷ dữ, tàn nhẫn, khắc thê.
Ngày đầu tiên xuyên qua, Cố Sư Sư đã gặp phải vận mệnh thê thảm…
Nhưng ngoài ý muốn, cô lại mở ra con đường nghịch tập!
Vai ác càng tặng cho cô nhiều đồ vật, thì cô càng có thể sống lâu hơn, nhận được nhiều năng lực “bàn tay vàng” hơn!
Hệ thống:
【Tích! Nhận được một chiếc khăn lụa phiên bản giới hạn! Giá trị sinh mệnh tăng thêm 13 phút 3 giây!】
【Tích! Nhận được một chai rượu vang đỏ quý hiếm hai mươi năm! Giá trị sinh mệnh tăng thêm 46 phút 14 giây!】
【Tích! Thưởng thức đại tiệc Michelin 3 sao một lần! Nhận được làn da mịn màng vĩnh cửu!】
Cố Sư Sư: … Cái tên đại vai ác này, cô phải có được hắn!
Một ngày nọ, Hoắc “ma quỷ” trở về nhà, bắt gặp Cố Sư Sư đang lén lút nhìn mình.
Hắn nhíu mày, ném cho cô một tấm thẻ ngân hàng: “Cầm lấy mà tiêu, đừng làm phiền tôi!”
Cố Sư Sư cười hớn hở nhận lấy.
Hoắc “ma quỉ”: “Hừ, đúng là loại phụ nữ tục tằng tham tiền!”
Hai năm sau.
Hoắc “ma quỷ”: “Bà xã ~”
Cố Sư Sư đang chuyên tâm bế con, tiện tay ném qua một bức tranh: “Ngoan, tự đi chơi đi!”
Hoắc “ma quỷ”: …
Một nhà sưu tầm: “Hoắc tổng, bức tranh này… có thể nhường lại cho tôi không? Tôi trả một ngàn vạn!”
Hoắc “ma quỷ”: “Cút, của tôi!”

Cửu Thái Bính Tử
Đinh Nhan, truyền nhân của Long Sơn phái thuộc thế gia huyền học, vì làm trái ý trời, cải mệnh cho người khác nên bị trời phạt. Một luồng sét đánh xuyên qua cô, đưa cô đến một cuốn tiểu thuyết trinh thám hình sự, trở thành nhân vật nữ phụ làm màu, vô dụng trong truyện.
Nghe nói chồng cô, Trần Thụy, làm việc tại Cục Công an, đã phải lòng người phụ nữ khác, cô bèn chạy đến Cục Công an làm loạn một trận, sau đó kéo con nhảy sông...
Đinh Nhan sau khi xuyên qua, nhìn người đàn ông trước mắt có vẻ ngoài rất giống người mà cô từng cải mệnh, nghĩ rằng bị sét đánh một lần là đủ rồi, kiếp này vẫn nên giữ lại cái mạng nhỏ này. Xem phong thủy, bắt tiểu quỷ, cuộc sống nhỏ cũng rất vui vẻ. Còn về "ông chồng", không cần cũng được. Cô bèn bấm đốt tay tính toán: "Hôm nay, nên ly hôn."
Trần Thụy, đại lão trong giới cảnh sát, ngắn gọn súc tích, chỉ hai chữ: "Không ly."
Đinh Nhan: "Ly hôn, hoặc là cùng A Phiêu (ma) bầu bạn, nói chuyện nhân sinh, chọn một trong hai."
Trần Thụy: "..."
Ai cũng nói Trần Thụy bị vợ chọc cho phát điên, thỉnh thoảng lại nhíu mày tự lẩm bẩm với không khí: "Đừng có đi theo tôi mãi thế."
Là một người đàn ông chính trực, từ nhỏ đã được giáo dục theo chủ nghĩa duy vật, Trần Thụy chưa bao giờ tin vào quỷ thần ma quái, cho đến một ngày, anh bị tan tác trong gió (hoang mang cực độ)...
Bậc Thầy Huyền Học & Đại Lão Miệng Nói Không Nhưng Lòng Rất Thành Thật
Hướng dẫn đọc:
Bậc thầy huyền học hàng ngày muốn ly hôn, đại lão cảnh sát hàng ngày theo đuổi vợ.
1V1, không có tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ.
Từ khóa nội dung: Xuyên không gian • Xuyên sách • Truyện thập niên • Nghịch tập
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đinh Nhan, Trần Thụy ┃ Nhân vật phụ: Lý Lệ Hoa, Đại Bảo, Tiểu Bảo, v.v. ┃ Khác: Huyền học
Tóm tắt một câu: Bậc Thầy Huyền Học & Đại Lão Miệng Nói Không Nhưng Lòng Rất Thành Thật
Ý nghĩa: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ (Có duyên ngàn dặm vẫn gặp nhau)

Chu Minh Đình
Thể loại: 1v1, HE (Kết thúc viên mãn), Hài hước, Nhật ký “tự vả” của nam chính, Oan gia ngõ hẹp, Hợp đồng tình yêu, Cưới trước yêu sau, Phấn đấu sự nghiệp, Truyện ngọt.
Giới thiệu:
Tổng tài tập đoàn Kỷ thị – Kỷ Hoài Xuyên vốn anh tuấn, thanh cao, nhưng mãi vẫn chưa chịu lập gia đình. Gia đình giục cưới gắt gao, thế nên, anh tìm một cô gái để kết hôn trên danh nghĩa: Đôi bên cùng có lợi, một năm sau sẽ ly hôn.
Sở Thác giữ chặt tấm thẻ đen anh đẩy tới, chốt đơn ngay lặp tức: “Một lời đã định!”
Sở Thác người đẹp, miệng ngọt, ai gặp cũng mến, mọi việc đều thuận lợi, có thể gọi là “tuyển thủ toàn năng” trong làng kết hôn giả. Mọi thứ đều rất hoàn hảo, ngoại trừ việc… —— Ngoại trừ việc hình như anh bắt đầu có chút thích cô rồi.
Kỷ Hoài Xuyên bình tĩnh suy nghĩ, rồi nói với Sở Thác: “Kết thúc đi.”
Vừa đến tối đã nhận được tin nhắn: “Thẻ đã quẹt cháy máy. Tạm biệt chồng cũ nhé ~” ……
Thỏa thuận hôn nhân kết thúc bất ngờ, Sở Thác liền tìm ngay một em trai trẻ trung, vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi, chuẩn bị sảng khoái cao chạy xa bay. Ngờ đâu đêm trước khi đi, cô lỡ uống say. Sáng hôm sau tỉnh dậy, suýt thì bị “tên đàn ông tồi” nằm bên cạnh dọa cho hết hồn.
Kỷ Hoài Xuyên nhìn cô cười như không cười, thong thả mở miệng: “Tối qua ngủ ngon không?”
Sở Thác: “Khụ khụ, không tốt lắm… Cái đó, tôi say quá, không cố ý làm gì anh đâu… Chúng ta coi như quên đi nhé.” Tuy rằng… người nào đó sức lực dồi dào, “bay đường dài” cực đỉnh, trải nghiệm người dùng cũng khá tuyệt.
Cô vừa định chuồn êm thì bị Kỷ Hoài Xuyên ôm vào lòng: “Muốn quên à? Giờ vẫn còn sớm, ôn lại bài cũ chút đã, không vội.”
“……” Tên khốn này, đã bảo là kết hôn giả thôi cơ mà!
Cặp đôi: Tổng tài ngạo kiều x Nữ chủ biên cực kỳ thực tế (vô cảm, chỉ mê tiền).

Nhàn Tự Lê Thư
Bắc Cung và người yêu An Lẫm cùng xuyên vào một thế giới ABO. Không lâu sau, An Lẫm vì vấn đề pheromone mà bị rối loạn trí nhớ.
Phương án điều trị: Dựa trên ký ức có sẵn của bệnh nhân để dẫn dắt, giúp hồi phục tình trạng.
Vấn đề là: Bạn trai lại hiểu sai vai vế trong mối quan hệ của hai người.
Nhưng để chữa trị cho người yêu, Bắc Cung đành tiếp tục để cái hiểu lầm này tiếp tục diễn ra.
Trong mắt người ngoài, An Lẫm là một Alpha lạnh lùng, khó gần, nói sai một câu là bị lạnh mặt ngay.
Tuy nhiên, ai cũng biết bên cạnh cậu luôn có một Beta trúc mã. Chỉ khi đối diện với Bắc Cung, gương mặt cứng đờ của cậu mới nở ra nụ cười thật lòng.
Là một cặp đôi rất mực yêu nhau, chỉ tiếc Bắc Cung là Beta
Rất nhiều người nghĩ, Beta thì không có pheromone, làm sao xoa dịu được Alpha khi đến kỳ mẫn cảm?
Một ngày nọ, Bắc Cung bị người ta chặn đường:
“Beta chịu nổi kỳ mẫn cảm của Alpha à? Đừng để đến lúc đó nằm trên giường khóc là được rồi…”
Bắc Cung cười mỉm, ánh mắt đào hoa chứa đầy ý trêu chọc khiến kẻ kia rùng mình: “Cậu… cậu cười cái gì?”
— Bởi vì tôi thấy lời nói của cậu buồn cười thôi. Kỳ mẫn cảm của Alpha, dù sao cũng không nhất định phải là tôi khóc.
Bắc Cung đưa tay chạm vào khóe môi đang cong lên của mình, nhưng vẫn chưa nói xong thì đã có một bóng người chắn trước mặt.
Alpha với vẻ mặt âm trầm mang đầy uy hiếp, còn beta “yếu ớt” lại cố tình nép sau lưng cậu ta. Nếu bỏ qua việc Bắc Cung còn cao hơn An Lâm một chút thì đúng là dáng vẻ phụ thuộc như chim nhỏ nép vào người.
“Cậu ta nói em không xứng với anh.” Bắc Cung ngắt đầu bỏ đuôi mách lẻo, giọng có vẻ ấm ức nhưng lại che giấu nụ cười gian xảo: “Oa, buồn quá, đau lòng ghê.”
Kẻ bị nụ cười của Bắc Cung làm cho choáng váng: “…?”
Cậu đang làm gì vậy?! Đến Omega cũng chẳng nũng nịu bằng!
Đến khi kỳ mẫn cảm đến thật, không khí dần trở nên ám muội, ký ức hỗn loạn của An Lẫm bắt đầu phục hồi.
Cuối cùng, An Lẫm nhận ra một điều sai lầm, Bắc Cung chẳng cần mình bảo vệ, ngược lại, người bị đè xuống lại chính là mình….
Bị Beta lúc nào cũng cười tươi, trông có vẻ dễ gần đè xuống dưới thân.
“Hửm? Vậy người khóc trong kỳ mẫn cảm là ai nhỉ?”
Hơi thở nóng hổi phả bên tai, như chiếc móc vô hình kéo căng dây thần kinh.
Bắc Cung nhìn mặt An Lẫm đỏ rực lên, khóe miệng càng cong hơn:
“Trước đó gọi anh là vợ bao nhiêu lần rồi, giờ phải trả nợ chứ?”
**
Một câu giới thiệu vắn tắt: Beta thì sao? Cũng là top.
Ý nghĩa: Dù cuộc đời có biến cố thế nào, cũng hãy luôn giữ một thái độ tích cực và lạc quan.

Công Tử Nhu
🔥Hán Việt: Phiến sư tôn song tu hậu đái cầu bào liễu
🔥Tác giả: Công Tử Nhu (公子柔)
🔥Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Huyền huyễn , Tu chân , Ngọt sủng , Hệ thống , Xuyên thư , Sinh con , Niên thượng , Chủ thụ , Sư đồ , 1v, Hài banh nóc
Giới thiệu
Lâm Khước Li xuyên vào một quyển tiểu thuyết kiểu Long Ngạo Thiên và bị trói buộc với một hệ thống.
Thế giới này hiện đang gặp phải vấn đề nghiêm trọng: Nhân vật chính Long Ngạo Thiên vẫn chưa thể ra đời, toàn bộ thế giới dần tan rã, có nguy cơ biến mất.
【Vì vậy, ký chủ thân mến, để cứu lấy thế giới, nhiệm vụ của cậu là quyến rũ cha ruột của Long Ngạo Thiên - vị tiên tôn đứng đầu tiên môn - Đạp Tuyết tiên tôn và sinh ra Long Ngạo Thiên với hắn!】
Lâm Khước Li: ?
Khoan đã, có nhà ai mà người xuyên vào truyện lại phải cứu thế giới bằng cách... sinh con chứ! Hơn nữa, cậu là đàn ông mà!
.
Đạp Tuyết tiên tôn - Hạ Lan Tuyết - lấy thân tu đạo, vô tình vô dục. Hắn đã bế quan hàng nghìn năm, cắt đứt mọi ràng buộc với trần tục, càng khó tiếp cận hơn bao giờ hết.
Nhiệm vụ công lược đối tượng này có độ khó quá cao.
Sau đó, Lâm Khước Li vừa mới xuyên qua đã thành... Ma tôn - kẻ cầm đầu Ma giới trong nguyên tác, chuyên làm việc ác và bị Hạ Lan Tuyết đích thân giết chết.
Lâm Khước Li: ??
Nhìn người trước mặt với vẻ mặt lạnh như sương, Lâm Khước Li "bịch" một tiếng, mềm nhũn ngã vào lòng Hạ Lan Tuyết, dáng vẻ yếu ớt như cành liễu trước gió.
"Tiên tôn... ngài hung dữ quá, ta sợ lắm, hức."
Ma tôn gì chứ? Cậu không làm nữa.
.
Hạ Lan Tuyết ngàn năm nay tâm không gợn sóng, vậy mà dạo gần đây thái dương lại giật thình thịch mỗi ngày. Nguyên nhân là hắn thu nhận một đệ tử. Nhưng đệ tử này chẳng những không chăm chỉ tu hành, mà suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện muốn cùng hắn song tu, tìm đường tắt lên tiên.
"Ai da! Sư tôn, ta ngã rồi, đau quá ~"
Trước mặt là một đồ đệ nhỏ ngọt ngào, gọi mấy tiếng "sư tôn" bằng giọng nũng nịu rồi tiện thể... ngã thẳng vào lòng hắn.
"......"
Vớ vẩn.
Hạ Lan Tuyết định giơ tay dạy dỗ thì thấy người trước mặt nước mắt lưng tròng, nép trong lòng hắn như một cún con bị bỏ rơi.
Thôi được rồi.
Đệ tử này quá yếu đuối, đơn thuần và ngu ngốc, chỉ có thể từ từ dạy bảo thôi.
.
Sau này, kế hoạch thành công, Lâm Khước Li xoa cái bụng tròn trịa của mình... rồi bỏ chạy.
Không lâu sau, tam giới truyền tin Đạp Tuyết tiên tôn dẫn quân tiêu diệt Ma giới. Người ta nói rằng, hắn một mình chém giết đến tận núi Quần Ma, san bằng nửa giới tà ác.
Đêm hôm đó, băng tuyết phủ trắng núi Quần Ma, sương rơi đầy rừng.
Tiên tôn áo trắng như tuyết, tay cầm trường kiếm đứng dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn "đệ tử quá mức nhu nhược, đơn thuần ngu ngốc" của mình đang ngồi trên ngai vàng Ma tôn. Giọng hắn lạnh lẽo: "A Li, lại đây."
.
🔥CP: Sư tôn lạnh lùng chỉ mềm lòng trước "đệ tử nhỏ" × Cún con quậy phá, ngoài cứng trong mềm, thích trêu sư tôn.
🔥Cún con chỉ muốn gần gũi với sư tôn thôi, có làm gì sai đâu ~
🔥Tag: sinh con, tiên hiệp tu chân, hệ thống, ngọt sủng, xuyên thư, sư đồ.
🔥Góc nhìn chính: Lâm Khước Li cùng Hạ Lan Tuyết, vai phụ: Ma tôn A Li bị ăn đòn.
🔥Một câu tóm tắt: Làm sao để công lược được sư tôn cao lãnh, nghiêm khắc.
🔥Ý nghĩa: Thiện hay ác không nằm ở tiên hay ma, mà nằm trong lòng người.
💗Tửu Hoa: Truyện hài điên nhen các đồng chí 🤡 (chỉ thút thít đúng 1 khúc nhỏ thui, cứ tin tui mà nhảyyyy. Ẻm vẫn thiên hướng sủng với hài hết 95% nho 🫡)

Mã Hộ Tử Quân
Thể loại: 1×1, Chủ thụ, Cường công, Cường thụ, dị năng, Hài hước, Hành động, Hệ thống, Ngọt, Sảng văn, Tận Thế, Xuyên không
GIỚI THIỆU:
Kỳ Hòa với kinh nghiệm 12 năm trong nghề làm game tester[1], chuyên săn lùng bug, thao tác miễn chê.
[1] Game tester là người kiểm thử trò chơi, có nhiệm vụ chơi thử các phiên bản beta để tìm lỗi (bug), đánh giá trải nghiệm người dùng và đảm bảo game hoạt động mượt mà trước khi phát hành chính thức.
Sau cái chết đột ngột, lại du hành đến tận thế.
Vào ngày đầu tiên, cậu có được hệ thống và biết rằng bản thân là ‘vật hy sinh’ của thế giới này, đã vậy còn phải bám sát kịch bản diễn tròn vai trong mọi nút thắt quan trọng.
Nút thắt kịch bản đầu tiên.
Hệ thống tóm tắt: “Ngài ích kỷ, ngài đê tiện. Ỷ vào phần ân tình mà ba mẹ để lại, bắt ‘chiến thần’ Diêm Xuyên Bách đến thành phố H đón mình. Diêm Xuyên Bách cho ngài đồ ăn nhưng vừa thấy nó hết đát thì ngài lại thẳng tay ném nó xuống trước mặt anh ấy.”
Tải kịch bản:
[Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào. Ánh mắt anh rét lạnh đầy khinh miệt, ném một túi bánh mì đến trước mặt cậu. Đây là phần ăn cuối cùng của Diêm Xuyên Bách, vậy mà cậu lại lãng… ▇▇▇]
Bíp bíp, hệ thống bị lỗi.
Hệ thống:?
Kỳ Hòa:?
…
Lãng[2] à? Gì chứ lãng này cậu giỏi lắm nè.
[2] Gốc 浪 có nghĩa là lãng, có thể hiểu là ‘lãng phí’ theo ngữ cảnh trên, nhưng thụ cố tình hiểu theo từ ‘lãng tử’ – sống phóng túng, gặp dịp thì chơi, thả thính muôn nơi
Kỳ Hòa: Vậy tôi diễn theo cách của tôi nhé. ^^
Ngay sau đó, RẦM!
Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào.
.
Tại thế giới tận thế sinh tồn của kẻ mạnh, Diêm Xuyên Bách cực ghét mấy tên ‘bình hoa’[3].
[3] Đẹp nhưng vô dụng
Đặc biệt là ‘đồ bỏ đi’ chỉ biết dựa vào ân tình của người khác, tay chân yếu nhớt.
Nhưng dần dà, anh phát hiện có chỗ nào đó cứ sai sai.
…
[Cậu nhìn đám zombie đang xúm lại, quay sang nắm tay Diêm Xuyên Bách… ▇▇▇]
Kỳ Hòa: Nắm lấy rồi chạy.
Diêm Xuyên Bách:?
[Cậu ác ý nghĩ, dù có chết thì cũng phải kéo theo đồng đội cùng… ▇▇▇]
Kỳ Hòa: Hát một bài.
Đồng đội:??
Hệ thống:…
Kỳ Hòa miệt mài khai phá bug, kịch bản cũng cứ thế trôi tuột luôn.
Hệ thống chết trong lòng nhiều chút: Đây đâu phải gặp đúng chuyên môn, mà là tự chui đầu vào họng súng thì có.
[Công bá đạo, sức mạnh vô đối x Thụ lầy, thả thính không đối thủ]
1. Thụ mạnh! Không phải bình hoa.
2. Có yếu tố ‘ban đầu chê cho đã hồi sau mê thì thôi nhé’, theo đuổi vợ, có thể có mấy pha “cơm chó hỗn chiến” ngúc ngích vui vẻ.
3. Không máu chó, truyện ngọt hài hước, công có độ chiếm hữu siêu cao.
4. Thụ du hành tới. Trong nguyên tác, công không hề có tuyến tình cảm. (có thể hiểu đây là thể loại vô CP)
5. Bối cảnh tận thế hư cấu, vui là chính.
Tag: Tận thế, hệ thống, ngọt như mía lùi, hài khùng khùng, phi logic
Một câu tóm tắt: Không có cái bug nào mà tui hông phá được!
Thông điệp: Sống tích cực, làm chủ cuộc đời mình!

Tiểu Tiêu
Thể Loại: Đam mỹ, vườn trường, hoan hỉ oan gia, phát sóng trực tiếp, điềm văn, 1vs1.
Văn Án:
Tạ Lan, lớn lên ở nước ngoài, sở hữu ngoại hình rất đẹp trai nhưng mỏ hơi hỗn. Sau khi về nước, cậu ở nhờ nhà bạn thân của mẹ và theo học vào ban 4 khoa tự nhiên Anh Trung.
Nhược điểm là tiếng Trung.
Với trình độ viết bài luận văn nửa nạc tiếng Trung nửa mỡ tiếng Anh, cậu đều phải bắt đắc dĩ ở trong văn phòng giải thích: "Không phải em không biết làm, mà là em đọc không hiểu đề."
Thầy chủ nhiệm sắc mặt lạnh lùng: "Em lặp lại lần nữa xem."
Tạ Lan suy nghĩ trong chốc lát, cậu điều chỉnh lại cấu trúc ngữ pháp: "Nếu như em có thể đọc hiểu được đề, em sẽ làm được."
Thầy chủ nhiệm cánh tay khẽ run: "Em lặp lại lần nữa coi???"
Tạ Lan: "..."
Dì cười an ủi cậu: "Không sao đâu, để Đậu Thịnh giúp đỡ con, rất nhanh sẽ thích ứng được cuộc sống sinh hoạt trong nước."
Tạ Lan im lặng trong giây lát: "Dì đang nói đến... Đậu Thịnh người mà có triệu fan hâm mộ bảo đi đón em họ, hôm con về nước ạ?"
Đậu Thịnh, học thần của lớp cũng là một người nổi tiếng trên một nền tảng nào đó. Anh thu hút người bằng khuôn mặt đẹp trai và giữ chân họ bằng 'nét riêng' của mình.
Sau khi Đậu Thịnh bắt đầu chăm sóc cậu, Tạ Lan rất nhanh chóng đã hoà nhập vào cái được gọi là "cuộc sống của một học sinh cấp ba kiểu Trung Quốc" mà Đậu Thịnh nói.
Cụ thể bao gồm: Nửa đêm đi ăn thịt nướng, thức trắng đêm đi quán net, ủng hộ các video trên nền tảng Bilibili của 【@Đậu Soái Nhất Thế Giới】
Đậu Thịnh chăm sóc cậu vô cùng chu đáo, thậm chí còn thay cậu viết bản kiểm điểm khi bị bắt quả tang nửa đêm không về.
Tạ Lan đứng dưới Quốc kỳ Tổ Quốc, cau mày cầm bản kiểm điểm đọc: "Vừa mới trở về vòng tay ôm ấp của Tổ Quốc, tôi đã vi phạm nội qui nhà trường. Đối với việc này, tôi chỉ muốn nói....tôi đỉnh."
Ting ting, người bạn theo dõi có triệu fan @Đậu Soái Nhất Thế Giới đã gửi cho bạn một file đính kèm 【Người vô tri đứng trước tư bản quyền lực】
"..."
Đêm đó, học thần và du học sinh cùng nhau đi vào nhà vệ sinh nam, làm ra động tĩnh long trời lở đất. Sau đó, hơi thở dồn dập khi ra ngoài.
Từ đó, toàn trưởng đều biết hai người bọn họ không hợp nhau.
*
Một ngày nọ, anh chàng đẹp trai thỉnh thoảng xuất hiện trong video của @Đậu Soát Nhất Thế Giới bất cẩn lộ mặt trên livestream.
Nghe đồn hôm đó, fan couple trên sóng Bilibili cùng nền tảng Youtube nổ tung.
#Idol Bilibili cùng idol trên Youtube của tôi ở bên nhau#
#Tương tác ngọt ngào#
Thuộc Tính: Học thần triệu fan chỉ thích trêu chọc mỗi mình thụ, tiêu chuẩn kép công x Du học sinh xinh đẹp nhưng mỏ hỗn, đi đứng thẳng tắp thụ.
Hai bên thầm mến, người này ghẹo người kia phản kích ghẹo lại, hai đại soái ca vui vẻ cùng nhau phát kẹo
Nho nhỏ:
【1】Thụ là đại thần mai danh ẩn tích trên nền tảng Youtube, công là đại thần trên nền tảng Bilibili, thụ là động lực khiến công bước lên con đường này lúc ban sơ.
【2】Tác phẩm cùng tác giả: Hệ Thống Học Bá Bựa Nhân, Học Sinh Học Lại.
【3】Đi hay ở lại đây đều tùy ý bạn, không cần thông báo, tác giả rất vui và cảm ơn khi có bạn đồng hành (thả tim).
【4】Tác giả mắt to long lanh @Tiểu Tiêu gõ bàn phím
Tìm kiếm mấu chốt - Vai chính: Tạ Lan, Đậu Thịnh ┃Vai phụ: Lại Đản, Đậu Đản┃Cái khác: Vườn trường, học bá
Một câu giới thiệu: Mỗi ngày đều phát cơm chó ngọt ngào, công nổi tiếng Bilibili và du học sinh thụ.
Dàn ý: Thiếu niên tiến về phía trước, khiêu chiến với lý tưởng cùng khát vọng của mình.

Ma Pháp Thiếu Nữ Thỏ Anh Tuấn
Thể loại: Đam mỹ, Hài Hước, Hiện Đại, Hệ Thống, 1v1, Showbiz, Xuyên Không, HE
Văn án:
Hệ thống vạn nhân mê 009 cảm thấy dạo gần đây vận may của mình đúng là quá tốt, ký chủ lần này nhặt được tuyệt đối là ký chủ trong mộng của tất cả hệ thống vạn nhân mê.
Không chỉ dung mạo tuyệt mỹ, còn là một nam hồ ly tinh, hơn nữa cực kỳ phối hợp, cậu ấy sinh ra chính là vì hệ thống vạn nhân mê! Loại chuyện nhỏ nhặt như thu thập giá trị tình yêu này, còn không phải là dễ như trở bàn tay ư!
Hệ thống 009: Cậu bắt đầu đi lên từ minh tinh tuyến mười tám, hiện tại, cậu phải vì không cẩn thận đụng trúng vị tổng tài “bạo quân” kia mà cùng hắn một ánh mắt vạn năm dây dưa, tiến lên đi, Tiểu Hồ!
Mạc Bắc Hồ: Được! Giao cho tui! Tui chính là dân chuyên nghiệp!
Cậu bưng ly rượu vang đỏ, bày ra vẻ mặt phúc hậu ngây thơ vô hại, lướt qua vị tổng tài kiêu ngạo kia, sau đó --
Tông đối phương bay xa tám ô gạch.
Mạc Bắc Hồ: !
Nhân loại yếu ớt như vậy!
Hệ thống 009:...…
Mạc Bắc Hồ: Lỗi thôi! A thống, cho tui thêm một cơ hội nữa!
Sau đó hệ thống trơ mắt nhìn cậu -- kéo tay áo ảnh đế làm nũng rồi xé rách thành áo hở lưng, trong phân cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, đánh côn đồ từ đầu đường cái bên này sang đầu đường cái bên kia, tham gia show thám hiểm thì một mình nâng ba nam thần thông quan...…
Hệ thống 009: Cậu thật sự là hồ ly à, cậu không phải là husky trà trộn vào chứ!
Mạc Bắc Hồ: Cậu đừng có mà nói lung tung! Tui chắc chắn là hồ ly tinh mà, chỉ là tộc hồ ly của bọn tui, cũng là họ chó...…
Nhưng giá trị tình yêu vẫn là dễ như trở bàn tay.
Mặc dù tất cả đào hoa đều bị Mạc Bắc Hồ crắc crắc đập nát, tất cả nam chính chất lượng cao đều biến thành tiểu đệ của cậu, nhưng kính yêu, thì cũng là yêu mà.
Hệ thống 009: Nằm thắng, nhưng từ hệ thống vạn nhân mê biến thành hệ thống vạn nhân kính yêu. Tang thương.jpg
Ma ốm (giả vờ) thiết kế sư x Vạn nhân kính yêu (???) Hồ ly
Thể loại: Không gian ảo tưởng, giới giải trí, hệ thống, huyền học, nhẹ nhàng, vạn nhân mê.
Nhân vật chính: Mạc Bắc Hồ, Tạ Hào
┃ Phối hợp diễn: ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nói tới vạn nhân mê, tôi là dân chuyên nghiệp! (Mới là lạ)
Lập ý: Chân thành mới là trợ thủ tốt nhất của giao tiếp.

Bản Đông
Đây là năm thứ mười Bùi Kỳ thích Thẩm Phương Nguyệt.
Nhưng cô ấy vẫn chưa biết.
–
Một lần nọ, Bùi Kỳ lấy hết can đảm hỏi: “Cậu có thích tớ không, Thẩm Phương Nguyệt.”
Cô dè dặt trả lời: “Chỉ là thích một chút xíu xíu xíu xíu xíu thôi.”
Bùi Kỳ thở phào: “Ừ, thích một chút xíu xíu xíu cũng được.”
“Cậu thiếu hai chữ ‘xíu’ kìa.”
–
1. Truyện học đường, đáng yêu ngốc nghếch VS. độc mồm độc miệng.
2. Thanh mai trúc mã/ Oan gia vui vẻ, câu chuyện thường ngày, truyện ngắn đáng yêu giải trí.
3. Trước khi thành niên sẽ không yêu đương.
Một câu tóm tắt: Bạn thân thuở bé
Thông điệp: Sống cùng một xóm, đôi trẻ hồn nhiên

Bắc Phong Xuy
Nhân vật chính Tô Du (苏俞) là một tác giả mạng nổi tiếng ở hiện đại. Sau một tai nạn bất ngờ, anh xuyên không đến một thế giới tu tiên xa lạ. Không có tiền bạc hay thân phận, Tô Du quyết định trở lại nghề cũ - viết truyện - để kiếm sống. Anh bắt đầu sáng tác những câu chuyện về Nam Ly Đạo Quân (南离道君), một nhân vật huyền thoại đã biến mất từ hàng vạn năm trước.
Điều bất ngờ xảy ra khi Nam Ly Đạo Quân, nhân vật trong truyện của Tô Du, xuất hiện ngoài đời thực và đối mặt với anh. Từ đây, một mối quan hệ đầy rắc rối và hài hước giữa tác giả và nhân vật do chính mình tạo ra bắt đầu.
Thể loại: Đam mỹ, xuyên không, tu tiên, hài hước, 1x1, chủ thụ.
Tổng số chương: 514 chương. (có PN mà chi3 ko có raw, ai có ới chi3 1 tiếng với nha)
Nhân vật chính: Tô Du (苏俞) và Nam Ly Đạo Quân (南离道君).
Tác giả: Bắc Phong Xuy (北风吹).

Tinh Hà Phù Du
Tạ Hoài nhận nuôi một đứa ‘em trai’. Đứa em này giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, có đôi mắt hạnh phản chiếu như ao nước mùa thu. Người ta kể rằng Tạ Hoài từng tuyên bố trước mặt mọi người trong trường rằng chỉ cần anh Hoài có thứ gì đó để ăn, anh sẽ không bao giờ để đứa ‘em trai’ này chết đói. Khiến lũ bạn không khỏi hỏi: “Cậu có thích cô ấy không?”
“Tôi chỉ cảm thấy cô ấy thật đáng thương, không thể được à?” Khóe môi Tạ Hoài hơi cong lên, thản nhiên nói, "Tính cách nhát gan như vậy, người lại nghèo như vậy... đánh không biết né, mắng không trả lời, tôi không bảo vệ, chẳng phải sẽ bị người ta ăn thịt sao?"
Lời còn chưa dứt, ngoài đường truyền đến tiếng đánh nhau. Chỉ thấy cô gái mà anh nói sẽ bị người ta ăn thịt kia đang quật ngã một người đàn ông cao to lực lưỡng xuống đất.
Cô ấy cưỡi lên người đàn ông đó, vung nắm đấm đấm sưng nửa mặt hắn ta: "Không phải muốn đánh nhau sao? Có bản lĩnh gϊếŧ chết bà đi, tụi mày không gϊếŧ được bà, thì bà đây gϊếŧ chết tụi mày!"
Tạ Hoài: "?"
Tạ Hoài: “??”
Thiếu niên mà tôi yêu, anh ấy có nụ cười ngông cuồng và vạt áo tung bay, tựa như đuôi sao chổi lướt qua bầu trời đêm, ngang qua cuộc đời tôi, mang theo ngọn lửa bừng cháy rực rỡ.
Tên truyện lấy từ bài hát "Đại Mộng Tưởng Gia" của Hồ Ngạn Bân
“Nếu không dễ dàng bị thế giới thuần hóa, tôi chính là một kẻ mộng mơ vĩ đại.”
(*) Chú ý: Tính cách nữ chính không hoàn toàn mềm mại yếu đuối như vẻ ngoài, có chút tinh ranh.

Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.
Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.
Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.
Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.
Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.
Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”
Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”
Trình… Cẩn Lan?!
Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.
“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”
Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.
Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.
Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.
Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.
Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.
Cô bé rất thích đôi mắt của anh.
Giống hệt mắt của cô bé.
Thật đẹp.

Hỉ Phúc
Hạ Ngạn Hoài khá nổi tiếng ở trường Đại học Thịnh An, sở hữu khuôn mặt điển trai nhưng lại đích thị là một đóa hoa lạnh lùng nơi núi cao. Kể từ ngày vào đại học, anh đã nhanh chóng trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của bao người. Người ta thường thấy anh đứng trên bục vinh quang của rất nhiều cuộc thi, đồng thời cũng có mặt trên rất nhiều bài đăng tỏ tình.
Lạc Cẩm Hi có tính cách hoàn toàn trái ngược. Cô hướng ngoại, tính tình hào phóng, ấm áp, hay cười. Bạn bè xung quanh đều ví cô giống như mặt trời bé con. Điều duy nhất khiến cô đau khổ là những cuộc thảo luận của bạn bè về cậu bạn trúc mã thích ra vẻ của cô.
Không ai ngờ được Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài sẽ ngồi chung một toa tàu về nhà vào kỳ nghỉ lễ, về chung một thành phố, thậm chí là trở về hai ngồi nhà liền kề nhau ở trong cùng một khu phố.
Có một điều Lạc Cẩm Hi không biết, Hạ Ngạn Hoài thực ra cũng gặp phải những rắc rối tương tự như cô. Không biết tự bao giờ, cậu bạn cùng phòng ký túc xá với anh thường xuyên nhắc tên cô bạn thanh mai của anh. Thế rồi, một ngày nọ, cậu ta đập bàn cái đét, như thể đã hạ quyết tâm, tuyên bố: “Tao muốn theo đuổi Lạc Cẩm Hi.”
Hạ Ngạn Hoài: “?”
—
Hai nhà Lạc – Hoài là bạn cũ, sinh con trong cùng một năm, vừa hay lại một trai một gái. Thanh mai trúc mã cùng tuổi, cha mẹ hai bên lại thân thiết nên đã nửa đùa nửa thật tính đến chuyện hôn ước mai sau, nhưng cuối cùng lại không thành.
Từ khi bắt đầu có nhận thức, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện Hạ Ngạn Hoài dường như rất dị ứng với tình yêu. Hồi tiểu học, cứ hễ có cậu bạn nào mang đồ ăn vặt cho Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài đều sẽ giật luôn cây kẹo mút quý giá của cô với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chú dì đã nhờ tôi canh chừng không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt, không nghe lời sẽ bị sâu ăn răng.”
Khi Hạ Ngạn Hoài học lên trung học, anh từng nhận được những bức thư tình. Anh mở ra xem từng bức một, ghi nhớ nét chữ viết trong từng bức thư, sau đó lần theo nét chữ đi tìm những bạn học nữ có nét chữ tương ứng, thẳng thừng nhắc nhở họ nên chuyên tâm học hành, hoặc chí ít cũng đừng làm phiền anh học.
Lạc Cẩm Hi: “…”
Sau khi tốt nghiệp trung học, Lạc Cẩm Hi được một nam sinh khoa thể dục tỏ tình. Hạ Ngạn Hoài tình cờ đi ngang qua đúng lúc đó, chu đáo phân tích chênh lệch học lực và gia cảnh của hai người, sau cùng kết luận họ sẽ không có kết thúc tốt đẹp gì nếu hai người học hai nơi, còn “tốt bụng” khuyên Lạc Cẩm Hi đừng làm trò hề nữa.
Xem phim truyền hình, thấy cảnh nam nữ chính đứng dưới mưa tỏ tình, anh nói một cách vô cảm: “Đứng dưới mái hiên nói chuyện không được hay gì?”
Lạc Cẩm Hi đã nghĩ: Không biết ai sẽ xui xẻo vớ phải một người không có một miếng tế bào lãng mạn nào như anh nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài nghĩ: Thằng ngốc nào chịu nổi người mơ mộng hão huyền như cô đây?
…
Ngày lễ tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, Hạ Ngạn Hoài đã đặc biệt xin nghỉ phép và cẩn thận chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới nến và hoa, chờ vợ tan làm. Thế nhưng, khi Lạc Cẩm Hi về nhà, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest cầm hoa, phản ứng đầu tiên của cô lại là: “Hạ Ngạn Hoài, anh đã mở hộp quà em tặng anh chưa?”
Ơ? Chẳng lẽ chứng dị ứng lãng mạn có thể lây truyền từ người này sang người khác? Nếu không, vì sao vợ anh bỗng nhiên lại thế này sau khi ở bên anh?

Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, oan gia nan giải, hài hước, HE
VĂN ÁN
Tại một hôn lễ thế kỷ ở Cẩm Thành, MC chơi chữ: "Chúc phù rể phù dâu?" Phù dâu quả nhiên trúng kế: "Bên nhau trọn đời." Giữa lúc cả hội trường đang ồ lên trêu chọc, một tin đồn lặng lẽ lan truyền: Pha lật xe của năm! Còn gì khó xử hơn việc chúc phúc cho chính mình và người yêu cũ chứ?
Tiệc cưới kết thúc, khách khứa đã về hết. Trước cửa thang máy, người đàn ông khoanh tay, lười biếng dựa vào tường, đôi mắt đào hoa trông như say mà lại chẳng say.
"Lời chúc hay lắm, muốn làm lành với tôi à?"
"Chỉ là lỡ lời thôi." Vân Vụ Lai đi vào thang máy trước rồi nhấn nút đóng cửa.
"Tôi về nước đột xuất nên hơi bận, anh muốn ly hôn thì cứ nói chuyện thẳng với luật sư của tôi."
Cửa thang máy vừa chuyển động đã bị anh đưa tay ra chặn lại: "Vậy nếu em muốn hẹn tôi ăn cơm thì nhớ tìm trợ lý của tôi để đặt lịch hẹn nhé."
Cô không hề do dự: "Anh yên tâm, tôi sẽ không làm vậy đâu."
Chúc Khải Toàn buông tay, mặc cho cửa thang máy từ từ khép lại, đáy mắt làm gì còn nửa phần men say: "Em cũng yên tâm đi, tôi cũng sẽ không."
"Mượn lời chúc tốt đẹp của em, bên nhau trọn đời nhé, vợ à."
#Ai bảo tụi này là người yêu cũ chứ, tụi này là vợ chồng hẳn hoi đấy#
#Phù dâu không hề khó xử tí nào#
#Phù rể cũng thế, thậm chí còn thích xem náo nhiệt#

Lương Lương Sinh
Tôi có một mối tình đầu trong lòng, người ấy giỏi vũ đạo, biết đàn piano, xuống được phòng bếp lên được phòng khách, nhưng ánh trăng sáng chê tôi nghèo nên chạy theo người khác.
Sau này tôi giàu có đã tìm một người tình thay thế rất giống ánh trăng sáng, cậu ấy cao 1m9, biết lái motor, biết đánh đấm.
Người thay thế ấy rất nhu nhược, một bữa chỉ ăn ba bát cơm, lúc chửi người rất thích thăm hỏi cả dòng họ, tức giận chỉ biết ĐM, rất giống với ánh trăng sáng hay huhuhu của tôi. Tôi cảm thấy điểm nào của bọn họ cũng giống nhau, vì thế chiều người thay thế lên tận trời.
Tình huống của người thay thế không tốt lắm, tôi phải yêu thương cậu ấy hơn chút.
Cho đến khi ánh trăng sáng trở về, bắt đầu huhuhu, người thay thế dùng một chân đá văng cậu ta ra xa tận hai mét.
Ánh trăng sáng nhìn tôi: Huhuhu.
Người thay thế nhìn tôi: Cmn Phó Thu Thủy, anh đã yên ổn với em rồi mà còn dẫn người về để ghép cậu ta với em! Em không lo được nhiều việc quá đâu, tự anh xử lý đi.
Tôi rụt rè hỏi: Cục cưng à, liệu có phải là cậu ta muốn thành đôi với anh không?
Người thay thế quăng cho tôi ánh mắt hình viên đạn: Anh có gan thì lặp lại lần nữa xem?
Tóm lại, người tình thay thế của tôi rất nhu nhược, rời xa tôi là không sống nổi, tôi phải yêu cậu ấy hơn chút chút.

Mộng Cảnh
Thể loại: Cổ Đại, Dị Thế Đại Lục, Góc Nhìn Nam, Hài Hước, Huyền Huyễn, Huyền Huyễn Phương Đông, Phương Đông
Giới thiệu:
Từ đáy bùn của Thành Triều Dương, nơi một tiểu ăn xin run rẩy trong gió lạnh, vận mệnh lại mở ra một khe sáng. Cuộc gặp gỡ với người mẹ nuôi thần bí đến từ Thượng giới đã khiến số phận Loan Bồi Thạch đổi dời — đưa hắn bước vào con đường mà chỉ những kẻ mang chí hướng phá thiên xé đạo mới dám đặt chân.
Võ đạo vừa là cứu rỗi, vừa là lưỡi dao thử thách.
Ân oán, huyết thù, mưu đồ, diệt tộc — tất cả lần lượt cuộn lại, đẩy hắn từ một phàm tục vô danh thành kẻ đủ sức đối kháng cả trời đất.
Từ Hạ giới nhiễu loạn bởi Ma nhân triều, đến Thượng giới mênh mông tràn đầy âm mưu và tộc chiến ngàn năm, Loan Bồi Thạch từng bước nghịch thiên:
• Thể phách cường hãn – tâm cảnh Tuyệt Dục – lĩnh ngộ pháp tắc vạn đạo.
• Cung thuật tuyệt thế – Tiễn Vực khai mở – pháp bảo Tinh Hãn Chi Nhãn trấn áp thần hồn.
• Đối chiến cường giả vượt cấp – quét sạch tà ma – trấn động chư thiên.
Bên cạnh hắn là những nữ tử tài mạo song toàn: người vì hắn mà hy sinh, người vì hắn mà lột xác, người đi cùng hắn suốt vạn dặm tang thương. Họ là thê tử, là đồng đội, là phần mềm mại duy nhất trong một hành trình ngập tràn máu và lửa.
Kẻ thù của hắn — từ những cường hào ở Thành Triều Dương, đến các gia tộc cổ xưa của Thượng giới, đến cả Tà Linh tai họa muôn đời — mỗi một kẻ đều là bậc tồn tại khiến thiên địa run rẩy. Nhưng tất cả đều phải cúi đầu trước ý chí của hắn.
Vì gia tộc.
Vì người thân.
Vì đạo tâm bất diệt.
Vì một thế giới nhân tộc không còn bị vùi trong bóng tối.
Từ Võ Tôn đến Nhân Quân, từ Thánh Quân đến bước đầu chạm vào Vĩnh Hằng Ngũ Cảnh, hắn dùng chính máu, nước mắt và quyết tâm khắc lên thiên đạo một câu:
“Phàm nhân cũng có thể bước lên Vĩnh Hằng.”
Một bản trường ca tu tiên khắc họa trọn vẹn:
ý chí bất khuất – tình thân thâm hậu – tình yêu thủy chung – thù hận khắc cốt – và con đường nghịch thiên truy cầu đạo của một con người dám thách thức cả vũ trụ.

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ba năm trước, Vân Phất Y - vốn là nữ nhi "đại ca" trong đám quý gia ăn chơi chốn kinh thành, trên đường theo cha mẹ đi nhậm chức đã bị truy sát và rơi xuống vách núi, may mắn được dân làng dưới chân núi cứu sống.
Ba năm sau, nàng theo cha mẹ trở về kinh.
Vân Phất Y: Ba năm giao hẹn đã đến, hôm nay ta trở lại Kinh thành, muốn cho một số kẻ biết, ta có thừa sức lực và thủ đoạn để đối phó với bọn chúng.
Các công tử bột vừa mới sống yên ổn được ba năm: Ngươi nói ngươi xem, yên ổn không muốn, gây sự với nàng ta làm gì cơ chứ?
Nhân vật chính:
Vân Phất Y: Một cô nương có thừa sức mạnh và thủ đoạn VS Tuế Đình Hành: Hoàng tử ưu nhã cao quý, nhưng hễ đối diện với nữ chính là hóa thành người "mắc bệnh tương tư".
Phong cách: Toàn văn hướng về sự nhẹ nhàng, hài hước. Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ.
Nhân vật chính: Vân Phất Y, Tuế Đình Hành
Châm ngôn: Xong việc phủi áo đi, thân danh ẩn sâu kín.
Ý nghĩa: Không từ bỏ thì vẫn còn hy vọng.

Khuyết Danh
Nhà họ Nhan nghèo đến mức trong nồi chẳng còn hạt gạo, thế mà lại phát điên, còn bế về một "đứa nhỏ hoang" không ai cần.
“Không, Uyển Bảo không phải là đứa nhỏ hoang, Uyển Bảo là bảo bối ngoan.” Mọi người đều nói nhà họ Nhan chắc chắn sẽ bị đói chết. Nhưng ai ngờ, nhà họ Nhan không những không chết đói, mà còn ngày ngày có thịt để ăn! Nhan lão tam: “Nương ơi, con nhặt được một con lợn rừng ngốc dưới chân núi!"
Vợ cả Nhan lão đại: "Nương ơi, trong sân sau chạy vào mấy con gà rừng!"
Vợ hai Nhan lão nhị: “Nương ơi, chum gạo trống không bỗng nhiên lại đầy, bao bột cũng đầy ắp!" Cháu trai cả nhà họ Nhan: “Nãi ơi, khe nước sau núi cạn sắp khô mà lại nhảy ra hai con cá to!" Nhan lão thái bà ngây người, ôm lấy cháu gái bé bỏng mềm mại trong lòng.
Đây đâu phải là sao chổi mang họa, rõ ràng là phúc bảo trời ban! Cưng! Cưng hết mức cho ta!