Trang 21 / 40 · Tổng 475 truyện

Vân Phi Tĩnh
Văn án
Hồi 1
Dung nhan tuyệt sắc nhưng trên mặt lại bị một vết sẹo lớn làm hủy dung. Con người tài hoa lại bị nhốt trong nội viện, nàng, được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất tài nữ.
Lúc này nàng đang giảng cho tiểu oa nhi hai tuổi đang ngồi đối diện mình chữ “Cười”. Đó là bảo bối của nàng, nàng thật vất vả mới có được bảo bối.
Nàng không biết chính mình còn kiên trì được trong bao lâu nên nàng tận dụng hết thời gian để dạy bảo bối thế nào mới có thể hơn người, như thế nào mới có thể đùa giỡn người. Nàng phải giúp hắn mang mặt nạ, một mặt nạ vô địch thiên hạ
“Hiên nhi, ngươi phải nhớ kỹ lời ta nói. Đối với người thân phải cười, đối với kẻ thù cũng phải cười, đối với người yêu cười, đối với đối thủ cũng phải cười, tươi cười có thể làm cho người mất phòng bị. Tươi cười làm cho người ta nhìn không ra tâm tư của ngươi,…” lưu loát nói những đạo lý lớn lao mặc kệ tiểu oa nhi hai tuổi có thể hay không thể hiểu. Dù sao cứ dạy, ngày sau sẽ hiểu
Gương mặt nho nhỏ cùng nàng giống nhau, tương lai nhất định sẽ là đệ nhất họa thủy, hai tuổi tiểu oa nhi đôi mắt mở to nhìn mẫu thân, đấu óc thông minh lý giải lời mẫu thân nói… Nói tóm lại, hắn nhìn mẫu thân lúc này vui vẻ, tự nhiên sẽ cười. Nghĩ đến người cha mình không thích cũng phải cười, như vậy cha cũng sẽ không biết mình chán ghét hắn. Đối với người yêu phải cười, uhm, người yêu, không cần phải nói. Nhưng đối với đối thủ cười, hắn biết, giống như hắn nhìn Phượng Thiếu Vân cùng mẹ của hắn, còn có nhựng người khác trong phủ Phượng gia. Cha hắn cùng các phu nhân và con cái của các nàng, hắn đều phải cười, muốn cho họ thấy nhưng không biết mình nghĩ muốn ném hết thảy họ xuống sông Trường Giang và Hoàng Hà cho cá ăn, cười!
Hồi 2
“Oa oa” tiếng trẻ con khóc báo hiệu phủ Phương gia có thêm một sinh mệnh mới chào đời. Nhìn cha vui vẻ chạy vào trong phòng, chung quanh cha là huynh muội khác mẹ tụm lại một chỗ. Sáu tuổi tiểu nam oa trên mặt tươi cười hớn hở, nhìn hắn như rất vui vì có thêm một đệ đệ cùng cha khác mẹ. Thật ra hắn đang nghĩ cha hắn cùng các vị phu nhân khác đều sinh hai tiểu hài tử, chỉ có mẹ hắn chỉ có mình hắn. Hắn cảm thấy thật cô đơn, hắn thật muốn có một đệ đệ hoặc muội muội.
Vì thế, hắn xoay người đi tìm mẫu thân, hỏi mẫu thân sinh cho hắn một đệ đệ hoặc muội muội. Nữ tử xoa đầu hắn, trong lòng tiếc nuối, nhưng cũng không chịu buông tha cơ hội giáo dục nói “Có thể, nhưng Hiên nhi, ngươi phải biết rằng mọi thứ trên đời này đều phải dựa vào sự cố gắng của chính mình mới có thể có được. Nương không có khả năng sinh cho ngươi một đệ đệ hoặc muội muội, ngươi cũng biết cha ngươi sau khi ngươi sinh ra đã không vào phòng của nương rồi. Cho nên chuyện này ngươi tự nghĩ biện pháp, muốn làm cho kế hoạch thành công phải làm cho con mồi từng bước tiến vào cạm bẫy của mình”
Kết quả, sáu tuổi tiểu oa nhi suy nghĩ kế hoạch cả đêm. Ngày hôm sau, hắn tìm được cơ hội liền bỏ xuân dược vào chén trà cuả cha hắn, sau đó cho người mang cha hắn vào phòng của nương. Hơn nữa vì để cam đoan cho đệ đệ hoặc muội muội tuyệt đối được sinh ra, hắn bỏ dược làm cho cha hắn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên nganh trụ lại trong phòng mẫu thân hắn ba ngày.
Mười tháng sau, tiểu nam oa vui vẻ ôm tiều hài nữ, đối với tân sinh mạng mới không được hoan nghênh trong Phương phủ nói “Yên tâm, nhà này không có người thích ngươi, nhưng có ca ca ta sủng ngươi, có ca ca thích ngươi là tốt rồi, về sau ngươi muốn cái gì, ca ca đều cho ngươi!”
Từ nay về sau, tiểu nam oa nham hiểm nổi danh nhất không phải vì hắn mười bốn tuổi trở thành đương triều trạng nguyên trẻ tuổi nhât, cũng không phải mười lăm tuổi đoạt được vị trí tông chủ, mà là hắn sủng muội muội nhất thiên hạ!
Hồi 3
“Hắn là ai vậy?” tiền nhiệm mới vào cung nhận chức nhìn thấy đàng xa một thiếu niên đi tới hỏi một người bên cạnh
“Ngươi không biết hắn là ai sao?” bị hỏi người kia nhìn hắn kinh ngạc
“Không biết” hắn tành thật trả lời, hắn chỉ biết vào cung mấy lần đều nhìn thấy người này. Khuôn mặt đó so với nữ nhân còn muốn xinh đẹp làm cho hắn hoài nghi giới tính của người đó. Nhưng hắn biết, dáng người đó cao to, còn có thần thái làm cho hắn biết vị đó hiển nhiên là một nam tử. Ô, thật sự phí phạm của trời a, nếu người đó là một nữ nhi thì thật tốt!
“Hắn là Phượng Hiên, trạng nguyên mười bốn tuổi, mười lăm tuổi trong một đêm đã trở thành Phượng gia tông chủ!” bị hỏi người này kích động, hết sức bất mãn vì có người lại hỏi về vấn đền này
“Hắn, hắn là Phượng Hiên. Trời ạ, so với truyền thuyết hắn còn tuyệt hơn!” người hỏi khiếp đảm nói
Đang nói, thiếu niên đã đi qua bọn họ, liếc nhìn bọn họ một cái. Miễn cưỡng nhìn người ta vì dung nhan của mình mà chải nước miếng mà tươi cười. Lúc này, hai người đang nói chuyện ngây người, nội tâm cảm khán nghĩ, a, nhìn từ xa không bằng nhìn gần, họa thủy a, hơn nữa hắn còn mang theo tươi cười, ai có thể ngăn cản được mị lực của hắn a!
Thiếu niên bước nhanh qua, chỉ để lại vẻn vẹn một cái liếc mắt, khiến cho hắn thấy rõ hai người kia đang ngây dại chảy nước miếng bộ ạng thật ngu xuẩn. Trong lòng kinh thường hừ nghĩ, thật là, chỉ mong năm nay có nhóm người mới đừng giống hai người này , nếu không hắn sẽ không có hứng thú chơi! Bất quá đợi hắn mang muội tử trở về mới có tâm tình chơi, nếu không coi bọn họ là nơi trút giận cũng tốt! A….! Thiếu niên trong lòng có điểm phát điên, Lục hoàng tử chết tiệt dựa vào cái gì mà dám chiếm bảo bối muội tử của hắn? Đó là muội tử của mình, không phải muội tử của hắn Lục hòang tử, có hay không thiên lý a! Nếu hắn không phải Lục hoàng tử, chính mình đã sớm thần không hay quỷ không biết đem hắn băm thành tám khối ném xuống sông cho cá ăn rồi! Ô, muội tử của hắn có ăn ngon hay không? Có ngủ ngon không? Có phải hay không đang tìm hắn? Lục hoàng tử có hay không ngược đãi muội tử bảo bối của hắn?
Thiếu niên càng nghĩ càng lo lắng, rõ ràng thi triển kinh công, hướng về phía tẩm cung của Lục hoàng tử, chuẩn bị toàn lực triển khai đại chiến vì muội tử, phải đem muội tử về bên cạnh mới yên tâm. Hắn hoàn toàn không chú ý tới dọc đường ngày càng nhiều người chảy nước miếng, chính mình sinh ra hiệu ứng họa thủy
Họa thủy a! Vẫn là một thế hệ muội nô họa thủy! Có thể hay không mới có thể cũng là một thế hệ vợ nô họa thủy?

Luna Huang

Tô Hành Nhạc

Hàn Ni
Trên thế gian này, mỗi con người đều sống dưới một lớp mặt nạ giả tạo, thế nhưng nếu bạn không chạm vào tôi, tôi không chạm vào bạn, thì sự giả tạo đó có tổn hại đến ai chăng? Bạn xem một bài báo, nghe một lời đồn, qua những cái nhìn phiến diện đó lại tùy tiện cho một người là người xấu. Bạn nhìn thấy một người luôn cười niềm nở với bạn, liền khẳng định anh ta là người tốt. Thế nhưng bạn không phải là anh ta, chưa từng trải qua những gì anh ta đã trải qua, làm sao bạn có thể khẳng định chắc nịch như thế?
Cuộc sống có muôn hình vạn trạng, có người tốt đương nhiên sẽ có kẻ xấu. Thế nhưng kẻ xấu khi vừa sinh ra cũng chưa hẳn đã xấu. Cái xấu không tự nhiên đến, đôi khi chúng chỉ hình thành khi linh hồn đã trải qua những tổn thương về mặt thể xác lẫn tinh thần, lạc lõng giữa dòng đời nhưng lại không được ai cứu rỗi.
Cũng có những con người, cho dù trưởng thành trong mưa giông gió rét, dù bị hắt hủi ghẻ lạnh nhưng trái tim thiện lương của họ vẫn không bị vùi lấp. Đó mới là sự lương thiện thật sự.
Quyển sách này của tôi chính là nói đến những số phận như thế. Ở mỗi chương truyện, chúng ta sẽ đứng trên khía cạnh và thế giới quan của mỗi nhân vật để quan sát cuộc sống này, qua đó hiểu sâu xa hơn về cuộc đời họ, và lý do họ trở thành những con người như hiện tại.
Tôi không dám đảm bảo bạn sẽ tìm thấy điều gì bên trong quyển sách, là niềm tin vào những giá trị bất diệt của tuổi trẻ, hay tin tưởng vào tình yêu, tình bạn, sự tha thứ và tính bổn thiện của mỗi con người. Nhưng tôi tin là, những gì bạn nhìn thấy cũng chính là những thứ bạn hằng tin tưởng.
Bên dưới bầu trời này, cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, từng số phận sẽ đi theo những con đường khác nhau. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, tôi vẫn tin bản chất của con người là tốt đẹp. Chỉ cần chúng ta không vượt qua những quy tắc làm người của bản thân mình.
Một chút nhẹ nhàng, ngây ngô của tuổi trẻ, nhưng ẩn chứa trong đó lại là những toan tính thị phi của kẻ trưởng thành. Một chàng trai mười mấy năm bám vào mối thù gia tộc mà sống, một cô gái bao năm vẫn thủy chung đợi chờ lời ước hẹn thuở ban đầu. Trong vòng xoáy oan nghiệt đó, là ai sẽ cứu rỗi ai? Có lẽ tất cả sẽ được giải đáp trong‘Tầng phía dưới bầu trời.’

Hân Hân Hướng Vinh

Tang Lý

Khanh Dư

Túc Túc

Nam Quang

Ngưu Giác Cung

Lục Dã Thiên Hạc
Lâu Cảnh bị phụ thân đánh gần chết, ngạnh nâng vào Đông Cung.
Làm thái tử phi, chính là đoạt đi tước vị, chặt đứt tiền đồ của hắn.
Điều Lâu Cảnh có thể làm, chỉ có… giúp đỡ thái tử, bảo vệ tốt ngàn dặm non sông…
Đế viết: hoàng hậu, ngươi rốt cuộc có biết cái gì là phu vi thê cương*?
Lâu Cảnh ôm lấy người mặc long bào, cười nói: “Biết, biết, chính là thần sẽ tuyệt đối không để hoàng thượng phải mệt mỏi trên long sàng.”
(*) nằm ở nghĩa gốc trong “Tam cương ngũ thường” của Nho giáo: quân vi thần cương, phu vi thê cương, phu vi tử cương. Ý nghĩa là người trên (quân, phu, phu) phải chăm sóc, bảo vệ, bao dung người dưới (thần, thê, tử), còn người dưới phải kính nhường, yêu thương, phục tùng và biết ơn người trên.

Mạc Linh Linh

Quan Tâm Tắc Loạn

Thị Kim
“Người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt, ta cũng sẽ nói nàng tốt!”
***
Đây là câu chuyện về một tiểu cô nương vì có người cha quá khốn nạn nên đâm ra có cái nhìn lệch lạc về tình yêu, chỉ tin vào tiền bạc mà không tin đàn ông, cuối cùng bị một gã nào đó uốn nắn lại quan điểm tình yêu lệch lạc kia.
***
Dịch giả: Giới thiệu thế thôi, chứ truyện này loạn lạc, gia đấu cung đấu sơ sơ, ai thích nữ chính thông minh cơ trí thì mời nhập hố ^^

Phó Kỳ Lân

Băng Y Khả Khả

Quân Mặc Nghiên
Linh hồn cô xuyên qua mà đến, tuy trọng sinh ở nhà hoàng thương đệ nhất Đông Vân quốc nhưng bên trong cô thật sự là một người hiện đại, muốn một vợ một chồng.
Nam nhân chết tiệt này còn chưa cưới cô vào cửa đã muốn nuôi chín tiểu thiếp ở bên ngoài? Đáng giận, nam nhân như vậy, cho cô cô cũng không cần!
Chính là vì sao con đường bỏ chồng lại gian nan như vậy chứ?

Viên Bất Phá
Xuyên qua vớ được một vị ác phu, ăn chơi sa đọa, lừa gạt hãm hại biết bao người
Muốn ly hôn? Vậy bồi thường tổn thất thanh xuân cho ta!
Không đồng ý? Trước tiên tìm tiểu thiếu cho bản thiếu gia đây rồi nói tiếp đi nhá.
Muốn tìm đến cái chết? Bản thiếu gia có đồng ý thì người cũng chẳng dám!
……
Trên thế giới này, chuyện đáng sợ nhất là phải gả cho một lão công bất lương.
Trên thế giới này, chuyện đáng sợ nhất chính là ngoài việc có một lão công bất lương, còn có rất rất nhiều người thân vô lương tâm!
Nương tử a, nàng mua cho hài tử của đại bá đồ chơi đi!
Đệ muội a, trong phủ giảm bớt chi tiêu liền bắt đầu từ muội vậy!
Tẩu tử a, hoa tai của tẩu thật đẹp, cho muội đi!
Thiếu nãi nãi a, nô tì cảm thấy váng đầu hoa mắt, phiền ngài cho ta chén nước được không?
Thèm vào! Thèm vào! Không bị trầm cảm mà chết thì cũng bị làm cho tức giận đến mức nổ tung! Bạo lực không phải là cách giải quyết vấn đề, nhưng ta không thể cứ im lặng mà phục tùng ác phu a! Tự mình phấn đấu! (câu cuối: 一手当家, (một tay đương gia) ta không biết dịch thế nào cho sát nghĩa, thôi để vậy đi ha)

U Nhiễm

Thủy Thanh Thiển