Trang 5 / 563 · Tổng 6754 truyện

Vi Giản
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cưới trước yêu sau, Chủ thụ, Khế ước tình nhân, Nhẹ nhàng, 1v1, Mỹ thụ.
GIỚI THIỆU
Tống Thính Tuyết có vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp, đôi mắt nâu nhạt tinh xảo như một chú mèo Ba Tư. Thế nhưng, tất cả những ai từng gặp cậu đều không khỏi thốt lên một tiếng "Tiếc thay".
Tiếc thay cậu là một người khiếm thính, tiếc thay cậu không lớn lên ở nhà họ Tống từ nhỏ.
So với cậu, đứa con nuôi khác của nhà họ Tống là Tống Thời Nguyện lại may mắn hơn nhiều.
Đôi khi Tống Thính Tuyết cảm thấy, lý do mà nhà họ Tống nhận lại cậu, không phải vì sai sót của y tá bệnh viện năm đó, cũng không phải vì cậu là con ruột thực sự của nhà họ Tống. Mà bởi vì họ coi cậu như một công cụ.
Một công cụ vẫn còn giá trị lợi dụng đối với nhà họ Tống.
Vì vậy, khi mẹ cậu đề nghị cậu thay Tống Thời Nguyện liên hôn với người nắm quyền của Phó gia là Phó Dạ Hi, Tống Thính Tuyết không hề bất ngờ.
Phó Dạ Hi là kẻ lạnh lùng vô tình, máu mủ thân thích cũng chẳng thể lại gần. Nghe nói ngay khi vừa chào đời, hắn đã khắc chết mẹ ruột, sau này lại dùng thủ đoạn máu lạnh để leo lên vị trí người nắm quyền của nhà họ Phó, đổi lại là sự xa lánh và kiêng dè của tất cả những người thân xung quanh.
Ở Ninh Thành, có một thầy tướng nổi tiếng từng khẳng định: Phó Dạ Hi mang mệnh Thất Sát, khắc vợ khắc con.
Người như vậy, chẳng ai dám đến gần.
--
Người ngoài đều cho rằng vào nhà họ Phó rồi, sớm muộn gì Tống Thính Tuyết cũng sẽ bị Phó Dạ Hi ghét bỏ, dù sao hai người trông cũng chẳng hợp nhau chút nào.
Nhưng không ai ngờ rằng vào một ngày tuyết rơi dày, chính Phó Dạ Hi đã tự mình đội tuyết lớn, ôm Tống Thính Tuyết chỉ hơi cảm mạo một chút đến bệnh viện khám bệnh, vẻ mặt căng thẳng, bước chân vội vã.
Khi tờ báo lá cải đăng ảnh Phó Dạ Hi ôm Tống Thính Tuyết đến bệnh viện, giật ngay tiêu đề: — Nghi ngờ Phu nhân nhà họ Phó mắc bệnh nặng.
Tin đồn lan rộng khắp nơi. Thế nhưng, bộ phận quan hệ công chúng của Phó thị lại phản ứng vô cùng nhanh nhạy, thậm chí chính Phó Dạ Hi cũng ra mặt đính chính: — "Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Người nhà tôi chỉ bị cảm mà thôi, quan tâm quá hóa loạn rồi."
Toàn bộ Ninh Thành chấn động. Đây còn là Phó Dạ Hi trước nay luôn kín tiếng, lạnh lùng xa cách với tất cả mọi người kia sao?
Một tháng, hai tháng,... điều mà người ngoài mong chờ vẫn không xảy ra. Ngược lại, họ tận mắt chứng kiến Phó Dạ Hi ngày càng chiều chuộng người nọ hơn. Thậm chí, toàn bộ Phó thị còn hủy bỏ văn hóa làm thêm giờ - lý do là ông chủ không cho phép, bởi vì hắn phải tan làm đúng giờ, ở nhà còn có người chờ.
--
Trong ngày tuyết rơi, Tống Thính Tuyết tháo ốc tai điện tử xuống, lặng lẽ nhìn ngắm thế giới trắng xóa trước mặt: "Thế giới yên tĩnh như vậy, anh nói gì, em lại chẳng nghe được."
Phó Dạ Hi cúi người, nhẹ nhàng hôn lên dái tai cậu: "Không cần nói, anh có thể viết cho em xem."
Trên nền tuyết, hắn dùng cành cây nghiêm túc viết xuống ba chữ.
Cả đời này, Phó Dạ Hi chưa từng sợ ai, vậy mà lại có một lần thật sự sợ hãi trước lời phán bậy bạ của ông thầy bói nói hắn khắc vợ kia. Nhưng cũng may, hắn chẳng tin vào số mệnh.
Người của mình, đương nhiên phải do chính mình bảo vệ.
💙 Công lạnh lùng bên ngoài, cưng chiều vợ bên trong vs Tiểu mỹ nhân khiếm thính 💙
Lưu ý:
1. Một số kiến thức về y học và bệnh lý trong truyện là hư cấu, không hoàn toàn chính xác.
2. Công hơn thụ 8 tuổi.
Thể loại: Hào môn thế gia | Tình yêu độc nhất | Hợp đồng hôn nhân | Ngọt sủng | Nhẹ nhàng | Cưới trước yêu sau
Góc nhìn nhân vật chính: Tống Thính Tuyết, tương tác với Phó Dạ Hi.
🔹 Một câu tóm tắt: Nghe không được thì viết cho em xem.
🔹 Thông điệp: Chỉ khi ngày càng mạnh mẽ hơn, tôi mới có thể bảo vệ những người bên cạnh.

Gấu Nhỏ Của L
「Thể Nhật Ký」
Mùa xuân đại diện cho vạn vật sinh sôi, câu chuyện của bọn họ cũng bắt đầu từ mùa xuân.
Lê Bội Minh × Lận Diên Viễn
Bạn là ngọn hải đăng của tôi trong đêm tối. Ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng vén được lớp sương mù và nhìn thấy bạn.
Hạ Oanh Phong × Nhiếp Nhung Thịnh
Chỉ bắt nguồn từ một lần chơi Thật hay Thách, cuối cùng luôn có người xem là thật.

A Ninh Nhi
Tác giả: A Ninh Nhi
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Hoa Trà
Thể loại: Hiện đại, HE, Sủng Ngọt, Sạch, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp
Độ dài: 51
Giới thiệu
Hạ Trăn cảm thấy thế này, mặc dù tư tưởng của Bùi Thừa An giống người thế kỷ trước, cách nói chuyện cũng y chang ông nội cô, nhưng cô không ngờ anh lại là người có đủ tố chất khiến người ta ngày đêm nhung nhớ, không thể nào quên, vậy nên cô đã giả vờ yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.
Ờm, thế mà Bùi Thừa An lại có ấn tượng tốt với cô cơ đấy, có thể hẹn hò thử xem sao.
Ha ha, vậy thì càng tốt, tới lúc anh phát hiện cô không phải người thích hợp để kết hôn sẽ đá cô đi, sau đó cô buồn bã về nhà và xin hoãn xem mắt trong thời gian ngắn, tuyệt cú mèo.
Nhưng mà…
Hạ Trăn: “Em nói năng vô lý như thế, sao anh còn chưa chịu chia tay?”
Bùi Thừa An: “Phải biết bao dung với bạn gái.”
Hạ Trăn: “Em đối xử tệ với anh, cớ gì anh còn đối tối với em?”
Bùi Thừa An: “Bạn gái là để cưng chiều.”
Hạ Trăn: “Em không phải người dịu dàng hay ân cần, vì sao anh không chia tay em đi?”
Bùi Thừa An: “Có lẽ là vì… anh thích em.”
**Kết thúc ngọt ngào**

Ngôn Ngôn Phu Tạp
Tác giả: Ngôn Ngôn Phu Tạp
Chuyển ngữ: Nhã Đan
Designer: Jo Malone
Tag: 1Vs1, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngôn Tình, Ngọt, Oan gia, Thanh xuân vườn trường, Từ thanh xuân đến trưởng thành, Yêu thầm,
Tổng số chương: 56
Giới thiệu
1.
Thời cấp ba, Thư Kiều luôn là học sinh ngoan trong mắt mọi người, xinh đẹp đáng yêu, nói năng nhẹ nhàng lễ phép, còn luôn là học sinh học giỏi nhất khối, nghỉ hè cũng không thèm về nhà, đều đóng đô ở trong thư viện học tập làm bài.
Trên tường vinh dự của trường THPT Bắc Giang 1 còn có một học sinh giỏi nhất khối kỳ khôi quái dị khác, luôn ngủ gục trong giờ học, tan học lại đi đua xe, tùy ý nhường danh ngạch tuyển thẳng cho người khác, đến cả lúc đi thi đại học cũng tự đua xe chạy đến, lần nào cũng đến sát giờ đóng cổng trường, nhưng vẫn cứ cướp được vị trí Trạng Nguyên của kỳ thi đại học năm đó.
Không có ai cho rằng hai người bọn họ sẽ có tiếp xúc gì với nhau.
Mãi đến một năm nào đó, trên đường đua Rally của Bắc Giang, trong kênh live stream chúc mừng quán quân, mọi người nhìn thấy cái tên Thương Thời Chu từ trước đến nay đều siêu ngầu không ai có thể sánh bằng kia vô cùng cẩn thận tháo mũ bảo hiểm giúp hoa tiêu của mình, vươn ngón tay vuốt sợi tóc mướt mồ hôi của cô ra sau lỗ tai, cười khẽ hỏi: “Thư Kiều, hiện tại em còn cảm thấy chạy quá tốc độ là xấu sao?”
2.
Nhiều năm sau khi chia tay, năm thứ hai sau khi ra nước ngoài du học, hoàn cảnh gia đình của Thư Kiều sa sút, trước kỳ khai giảng, cực kỳ khó thuê nhà ở nước Đức.
Thư Kiều kéo cái rương hành lý nặng trịch đứng ở trên một con đường lớn nào đó bên hồ Constance, xem email “Xin lỗi, căn phòng này đã cho thuê” thứ hai mươi tám.
Mưa to tầm tã, một chiếc xe Rolls-Royce Wraith chậm rãi hạ cửa sổ xe xuống, người đàn ông điển trai lại tự tin ngồi trong xe đeo một cặp kính gọng vàng, cánh tay đặt trên tay lái lộ ra một phần xương cổ tay nhỏ, viên ngọc bích Kashmir trên nút tay áo lóe lên chút ánh sáng mỏng.
“Muốn lên xe không?”
Thiếu niên phóng túng luôn thích đạp chân ga hết cỡ năm xưa, hiện tại tốc độ lái xe lại là... 30 km/h.
*
Trước khi ngày này đến, Thư Kiều chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại Thương Thời Chu.
Sau đêm này, Thư Kiều nhìn người đàn ông nằm bên cạnh mình, váy hai dây bị quăng dưới đất phản xạ chút ánh sáng nhẹ, nhìn cánh tay tràn ngập sức mạnh đang đặt trên vòng eo xinh đẹp của mình, chìm vào suy nghĩ.
Cô nên giấu cái bí mật nguệch ngoạc của mình càng kỹ hơn, hay là nên lôi nó ra ngoài phủi bụi đây?
Tóm tắt bằng một câu: Em đang chê ai lái xe chậm đó hả?
Lập ý: Miêu tả tình yêu tích cực
Trước là tay đua sau là trùm thương nghiệp x nữ thần học giỏi xinh đẹp lạnh lùng dễ ngại ngùng

Khinh Hoài
Tag: Đam mỹ, Hiện đại, Chủ công, cường cường, thụ truy công, gương vỡ lại lành, ngược nhẹ, 1x1, HE.
Bình tĩnh lý trí công x Si tình ẩn nhẫn thiếu gia thụ. Công thụ bằng tuổi.
Couple: Trần Cận Chu (Công) x Tưởng Tầm Chi (Thụ)
VĂN ÁN
Lưu ý: Bối cảnh hư cấu, xin đừng tra cứu đối chiếu hiện thực. Về tình cảm sẽ thiên công hơn, nhưng hoàn cảnh của công cũng rất thảm, bộ này công thụ đều bị ngược, không phải truyện ngọt.
【Quá khứ: Cao lãnh chi hoa công x kiêu ngạo ngông cuồng thái tử gia thụ】
【Hiện tại: Bình tĩnh lý trí tập trung sự nghiệp công & si tình ẩn nhẫn thiếu gia thụ】
Sau khi gặp lại, Trần Cận Chu chỉ muốn toàn tâm toàn ý phát triển sự nghiệp, quyết định giữ khoảng cách với người yêu cũ. Nhưng số phận trớ trêu, Tưởng Tầm Chi lại xuống huyện Giang Cảng nhậm chức tạm thời, vì công việc mà hai người phải liên tục chạm mặt. Thôi thì "binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn" vậy...
———
Gặp lại, Trần Cận Chu đã trở nên cao ngạo, lạnh lùng và tự giữ khoảng cách hơn xưa. Tưởng Tầm Chi không thể hiểu được, năm đó rõ ràng chính người kia đã phản bội mình, vì sao bây giờ lại tỏ ra ung dung tự tại, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra như vậy?
———
Trần Cận Chu đẩy cánh cửa xưa cũ ra, ký ức bị phủ bụi bỗng nhiên ùa về. Anh bước vào phòng ngủ, trong không khí dường như vẫn còn thoang thoảng hương chanh, nơi góc tường loang lổ ố vàng chất đầy những chiếc nắp chai. Trên bức tường cũ kỹ có một dòng chữ được cẩn thận khắc từng nét một: "Chu Chu yêu Tưởng Tầm Chi nhất."

Cửu Nguyệt Hi
Tên khác: Pha Lê - Cửu Nguyệt Hi
Giới thiệu:
"Xin lỗi, anh không phải viên kim cương."
"Không sao, em lại đặc biệt thích thủy tinh."
Đêm hôm đó, Lê Lý hỏi: "Yến Vũ, kiếp sau anh muốn trở thành gì?" Yến Vũ đáp: "Tro bụi."
Lê Lý sững người, không nói được gì. Một lúc lâu sau, khóe môi cô khẽ cong, cười nhạt: "Vậy có lẽ em sẽ không nhận ra anh mất rồi."
Cô nói tiếp: "Nếu là chú rùa con, thì còn may ra." Yến Vũ cúi mắt, nắm lấy tay cô, như muốn níu giữ lại chút gì đó, nhưng: "Anh thật sự... chẳng muốn biến thành thứ gì, cũng chẳng muốn có kiếp sau."
Chỉ là, nếu kiếp sau vẫn có thể gặp lại Lê Lý, quay lại nhân gian thêm một lần nữa, cũng không sao cả.
Lưu ý: Vì yêu cầu của cốt truyện, tác phẩm có một số tình tiết, thiết lập và nội dung được tác giả xây dựng riêng. Có yếu tố cường điệu, phi thực tế, hoàn toàn phục vụ hiệu ứng sáng tác. Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có nguyên mẫu, không dựa trên ai, xin miễn liên hệ hay gán ghép với bất kỳ nhân vật, sự kiện thật nào. Nếu có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Không đưa người thật vào tác phẩm.
Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Dốc hết lòng và sức lực cho cuộc đời, SE (plan A), HE (plan B) (*tác giả viết 2 kết riêng biệt)
Vai chính: Yến Vũ, Lê Lý
Tóm tắt: Đây là câu chuyện tình cảm giữa một chàng trai vừa đẹp vừa tài nhưng mang quá khứ đau thương và một cô gái mạnh mẽ, đầy khí phách, cả hai cùng cứu rỗi nhau về mặt tinh thần và tình cảm.

Công Tử Văn Tranh
Tác giả: Công Tử Văn Tranh
Tran / Editor: Đảo PPP
Beta: Đảo PPP
Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt
Độ dài: 202
Giới thiệu
Làm một vai ác trà xanh vượt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính.
Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù.
Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia.
Mà người chồng trên danh nghĩa của cô - Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người.
Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia.
“Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.”
“Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?”
“Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T”
“Chị, ôm một cái [ đáng thương ]”
—
Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi.
Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa.
Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.”
Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya.
Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án.
“Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”.
Văn Nghiên: “?”.
Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả.
“Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?”.
“……”
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt

Duy Tửu
Tổng tài x Nữ nhân viên “Sale quèn”
[Văn án 1]
Nét mặt Chu Giác sa sầm, cả phòng họp bỗng chốc căng như dây đàn, lặng ngắt. Ngay cả mấy cô nàng công sở ngày thường vẫn mơ màng vẻ đẹp của sếp, giờ đây cũng im bặt trước ánh mắt lạnh băng của anh. Ranh giới giữa nhân viên và ông chủ, luôn rõ ràng đến tàn nhẫn.
Trong góc khuất không ai để ý, một bóng người lướt đi. Đúng lúc đó, điện thoại Chu Giác rung lên, một tin nhắn… ám hiệu.
Trong bãi đậu xe ngầm, Đàm Duy ngồi trong xe, giẫm nhăn chiếc quần tây của anh, tháo kính của anh ra, kẹp chặt yết hầu anh, hỏi với vẻ bề trên: “Anh vừa rồi có phải đang nháy mắt với tôi không?”
“Có sao?”.
Anh khẽ đáp, giọng nói khác hẳn vẻ lạnh lùng vừa rồi, đồng thời kéo cằm cô đang tránh xa về phía mình
[Văn án 2]
Đàm Duy là cô gái thầm lặng nhất công ty, chỉ biết cắm đầu vào làm việc. Bỗng một ngày, cô phát hiện mình “cảm nắng” giống loài “đàn ông”. Người đó khí chất xuất chúng, phong thái tuấn dật, đúng chuẩn hồ ly tinh câu người, khiến cô hồn xiêu phách lạc.
Nhưng, người này lại là sếp của cô. Không sao, “dũng cảm trèo cao” luôn là niềm vui lớn nhất của Đàm Duy!
Chu Giác cho rằng mình đã rèn luyện ra một thanh đao sắc bén, nào ngờ, thanh “đao” này lại dần nhìn mình bằng ánh mắt như thể đang nhìn con mồi. Chu Giác cảm thấy cô gái này chỉ đang nằm mơ. Nhưng đến khi anh định giành lại quyền chủ động, thì bản thân đã trở thành vật trong tay của đối phương rồi.
Tóm tắt: Trai thành thục, gái thành thục, tình yêu công sở lén lút

Mật Thu
Tên truyện: Con tim rạo rực
Tác giả: Mật Thu
Editor: Bưởi
Thể loại: tình đầu ý hợp, cường cường, ngọt, nghệ thuật, nghề nghiệp, HE
GIỚI THIỆU
Nhà điêu khắc thành phố không có cảm xúc x Cậu thanh niên đẹp trai hoang dã siêu hung dữ
Lãnh Phong (28) x Biệt Đông (19)
Câu chuyện về trai thẳng kiêu ngạo biến thành simp chúa
.
Lãnh Phong không dám thừa nhận cảm xúc của mình, khi yêu rất gượng gạo, nhưng đối diện với Biệt Đông xinh đẹp lại có phần không giấu được cảm giác trong lòng.
Hắn là người xấu, chỉ dành chút chân tình duy nhất của mình cho Biệt Đông.
.
Lúc mới quen biết, Lãnh Phong trong mắt Biệt Đông có bảy tội: lạnh lùng, kiêu ngạo, chơi bời lêu lổng, ăn chùa, dữ dằn…
Còn Biệt Đông trong mắt Lãnh Phong – lai lịch không rõ, xinh đẹp như yêu tinh, vừa nhìn đã biết là “tai họa”.
Nhưng “tai họa” chảy mãi chảy mãi, lại chảy vào tim hắn.
.
Sau nhiều ngày liên tục gọi “vợ nhỏ” trong lòng, Lãnh Phong cảnh giác nhắc nhở bản thân, tuyệt đối đừng nhất thời nhanh mồm nói ra, như vậy sẽ cực kỳ xấu hổ.
Vài ngày sau, Lãnh Phong nhanh chóng lấy một tấm thẻ trong ví ra, đặt trên giường giữa hai người, đẩy qua và nói: “Tôi tiêu tiền như nước quen rồi, phải có người quản, vậy em quản lý tấm thẻ này được không, vợ?”
Chưa nói dứt lời, Lãnh Phong cứng đờ, trong lòng có hàng ngàn câu “đờ mờ mờ” chạy qua… Trong lòng gọi vợ nhỏ mượt quá, quả nhiên không phanh kịp.
Gọi cũng gọi rồi, hắn hạ quyết tâm, nhìn chằm chằm người trước mặt đỏ mặt tới mang tai, dứt khoát gọi một tiếng nữa: “Vợ ơi?”
Chú thích:
Bưởi: sau bộ Lệnh truy bắt tình yêu lại thấy thích văn phong của tác giả, kiếm thêm truyện khác để edit thì nhắm được bộ này, tác giả viết từ năm 2022.

Tự Bạo Tạp Xa
Thể loại: Nguyên sang, Không CP, Hiện đại , OE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Giới giải trí , Nhẹ nhàng , Phát sóng trực tiếp , Kim bài đề cử 🥇 , Thị giác nam chủ
Giới thiệu:
Trước khi bị lừa gạt đưa vào thế giới song song và trở thành thí sinh trong một chương trình tuyển chọn nam thần tượng, Lại Vũ Đông chỉ là một sinh viên đại học hoàn toàn tay trắng trong lĩnh vực ca hát và vũ đạo.
Hắn từng nghĩ nhiệm vụ của mình chỉ là dựa vào “phép màu y học” để miễn cưỡng lọt vào chung kết, cố gắng debut. Nhưng khoảnh khắc vừa mở mắt ra, thấy mình đang đứng trên sân khấu đánh giá đầu tiên, hắn mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề—
“Xin mời thí sinh tiếp theo, đến từ công ty Giải Trí LVD – Miura Yuki.”
Lại Vũ Đông: “……”
Xong đời rồi, hắn thậm chí còn không biết nói tiếng Nhật!
-
Hệ thống vô nhân tính còn cung cấp chức năng đồng bộ bình luận trực tiếp.
Lại Vũ Đông thỉnh thoảng mở bình luận xem thử, nhưng thường chẳng hiểu nổi khán giả mùa này đang nghĩ gì.
Khi đánh giá sân khấu đầu tiên——
[Woa! Soái ca mặt lạnh!]
[Thí sinh này khí chất như đại lão, thực lực chắc chắn rất mạnh!]
Lại Vũ Đông: Làm ơn đừng tung tin đồn.
Khi tương tác với thí sinh khác——
[Cứu với, sao anh ấy cứ ngập ngừng không dám nói chuyện thế kia! Thì ra khí chất lạnh lùng là lớp ngụy trang bướng bỉnh của ảnh hả hahahaha]
[Giống hệt tôi – một đứa sợ xã giao www]
Lại Vũ Đông: I am người nước ngoài.
Khi biểu diễn trên sân khấu——
[Robot có thể đăng ký tham gia show tuyển chọn rồi sao?]
[Một người viết thư bằng máu cầu xin gắn cho anh chàng đẹp trai này đôi chân tay linh hoạt xứng với nhan sắc]
Lại Vũ Đông: Cố gắng rồi, một giọt máu cũng đổ rồi.
Khi công bố xếp hạng——
[Ảnh khóc rồi! Ảnh khóc rồi! Ảnh khóc rồi!]
[Hu hu hu hu, không ai là không thích cậu em sợ xã giao mà còn cố tỏ vẻ lạnh lùng này! Không ai hết!]
Lại Vũ Đông: ……(Tắt bình luận)
Hắn không phải là người sợ xã giao nặng, cũng không phải đại lão mặt lạnh!
Hắn chỉ là một tân binh bị ép bất đắc dĩ, không nói được tiếng bản địa thôi! (Tự buông xuôi.jpg)
Tag nội dung: Xuyên không – Giới giải trí – Hệ thống – Livestream
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lại Vũ Đông / Miura Yuki
Tóm tắt: Thuần phục tứ chi, dựa vào chăm chỉ mà debut
Thông điệp: Không bao giờ bỏ cuộc, vươn tới đỉnh cao

Tuệ Trúc
Hạ gia là danh gia vọng tộc lừng lẫy ở Yến Bắc. Hạ Trưng Triều là người đứng đầu tập đoàn, không chỉ chưa kết hôn mà còn hiếm khi có tin đồn tình ái.
Ôn Tri Hòa chưa bao giờ ngờ tới một nhân vật tầm cỡ như vậy lại có thể ngồi trước mặt mình, đưa ra lời đề nghị kết hôn.
Cô là cô bé Lọ Lem, nhưng vị Hạ tiên sinh này lại chẳng phải hoàng tử bạch mã. Anh nói, anh cần một người vợ nghe lời, hiểu chuyện, sẵn lòng phối hợp diễn kịch, một cuộc hôn nhân theo hợp đồng, hết hạn sẽ ly hôn.
Ôn Tri Hòa vốn không muốn dính vào chuyện sai trái này, cho đến khi nhìn thấy con số trên thẻ mà cả đời này cô cũng không thể chạm tới.
“Có yêu cầu gì không?” Cô hỏi.
Người đàn ông trước mặt ôn tồn lễ độ, môi nở nụ cười nhàn nhạt: “Chỉ cần nghe lời là được.”
Sau khi kết hôn, Hạ Trưng Triều tuy cưng chiều cô như chim hoàng yến trong lồng, đối với cô là muốn gì được nấy, đủ để cô bỏ qua những yêu cầu cao ở một phương diện nào đó.
Nhưng Ôn Tri Hòa luôn rõ ràng, cuộc hôn nhân này đối với họ chỉ là đáp ứng nhu cầu của đôi bên, mối quan hệ không bình đẳng sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.
Kết hôn chưa đầy nửa năm, tin đồn Hạ Trưng Triều ngoại tình lan nhanh chóng mặt, tấm thẻ trải nghiệm làm phu nhân hào môn sắp hết hạn, Ôn Tri Hòa tuy tiếc nuối nhưng cũng không có gì là không thể chấp nhận.
Tối hôm đó, trước khi xuống nông thôn lấy cảnh, Ôn Tri Hòa cẩn thận nhắn một tin dò hỏi, liệu có muốn kết thúc mối quan hệ sớm hay không.
Mưa rơi tầm tã, sấm chớp rền vang, Hạ Trưng Triều bước xuống xe, bung dù kéo cô lại. Vẻ mặt thờ ơ cẩn trọng, nhưng giọng nói lại ôn hòa: “Chạy cái gì? Giày cũng rơi rồi kìa. Thấy tôi rất bất ngờ sao?”.
Điều Ôn Tri Hòa sợ nhất chính là dáng vẻ khi anh lột bỏ lớp vỏ ngoài ôn nhuận: sự chiếm hữu, bình tĩnh đến đáng sợ, khiến người ta không thể phản kháng.
Mà anh luôn ở thế thượng phong, cười như không cười, cúi mắt nhìn cô, trêu ghẹo, thấp giọng nói: “Em phải nhớ kỹ cảm giác này, rời xa tôi, không ai có thể cho em được.”
Thói quen là một thứ đáng sợ, sự kiểm soát của anh khiến cô vừa ngượng ngùng khó nói thành lời lại vừa dựa dẫm thành nghiện, ăn sâu vào tận xương tủy.
Kiểu nhân vật: Chú/Daddy lịch lãm bại hoại x Người đẹp tỉnh táo nhưng tựa dây tơ hồng (dựa dẫm, yếu đuối)
Lưu ý từ tác giả😁
Không có ngoại tình.
Nam chính có phần “điên”, nữ chính “yếu”.
Nam chính lớn hơn nữ chính 12 tuổi.
Nam chính chưa từng có bạn gái cũ hay “bạch nguyệt quang” và còn là “xử nam” già.

Trăn Ý
Luật sư Hạ Sơ Nguyệt tự nhận mình là người có ý chí kiên định, hành động quyết đoán.
Cho đến đêm đó, cô gạt bỏ lý trí và sự bình tĩnh, trải qua một đêm hoang đường với người đàn ông đã lâu không gặp…
Sau đó, cô hoảng loạn bỏ chạy, cẩn thận tránh né mọi khả năng gặp lại.
Một tháng sau, cô nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai trong phòng vệ sinh mà mặt mày tối sầm.
…
Tiêu Tri Ngôn, phó giáo sư trẻ tuổi nhất được mời thỉnh giảng tại phòng thí nghiệm hóa sinh của Đại học Bắc Kinh, là người trầm mặc ít nói, lịch sự nhẫn nại, điềm đạm tự chủ.
Ngoại trừ cái đêm khiến anh đau đầu đó.
Anh đã tìm kiếm Hạ Sơ Nguyệt suốt một tháng, không có kết quả, cuối cùng lại tình cờ gặp cô ở khoa sản của bệnh viện.
Nhìn tờ xét nghiệm trong tay cô, đôi mắt sau cặp kính nửa gọng khẽ nheo lại, lạnh lùng hỏi cô: “Của tôi à?”
Hạ Sơ Nguyệt tức đến bật cười, cho rằng đây là lời mở đầu cho sự thoái thác của anh, phối hợp diễn kịch: “Không thì sao?”.
Trả lại tờ xét nghiệm cho cô, Tiêu Tri Ngôn ngước mắt nhìn lên: “Cô muốn giữ nó sao?”
Hạ Sơ Nguyệt bất cần đời: “Sao cũng được.”
“Được.”
Mặc dù không hy vọng gì, trái tim cô vẫn chìm xuống trước câu trả lời đơn giản của người đàn ông, chưa kịp để cô che giấu sự thất vọng trong đáy mắt, thì trên đầu vang lên lời thông báo thản nhiên của Tiêu Tri Ngôn.
“Chín giờ sáng mai, gặp ở Cục dân chính.”
…
Sinh viên Đại học Bắc Kinh đều biết giáo sư Tiêu của khoa hóa sinh nổi tiếng nghiêm khắc, trong phần hỏi đáp trên lớp không bao giờ cho phép hỏi những câu hỏi không liên quan đến chuyên ngành, là một đóa hoa trên đỉnh núi băng giá vừa lạnh lùng vừa xa cách.
Bao nhiêu nữ sinh, cô giáo tỏ tình đều bị ngó lơ, mọi người bắt đầu cá cược rằng giáo sư Tiêu không thích phụ nữ.
Một ngày nọ, một sinh viên tinh mắt phát hiện ngón áp út khớp xương rõ ràng của Tiêu Tri Ngôn đeo một chiếc nhẫn trơn, vì thua cược với bạn mình nên cậu ấy đành đứng dậy hỏi câu hỏi khi đến lượt mình.
Đã chuẩn bị sẵn sàng để bị mắng, ai ngờ Tiêu Tri Ngôn, người luôn nghiêm túc lạnh lùng, lại thay đổi thái độ, lông mày và ánh mắt dịu dàng, giơ tay trái đeo nhẫn lên trước mặt mọi người, cho mọi người xem.
“Nhẫn cưới.”
“Câu hỏi tiếp theo.”
Sau một tiết học, diễn đàn của trường bùng nổ, và Tiêu Tri Ngôn, người luôn ở trong phòng thí nghiệm ngoài giờ lên lớp, lại hiếm khi xuất hiện ở phòng giáo vụ, trước mặt chủ nhiệm Trần đang duyệt đơn xin nghỉ phép.
“Chủ nhiệm Trần, xin nghỉ nửa ngày.”
Chủ nhiệm Trần đẩy kính ra lấy đơn xin nghỉ: “Lý do xin nghỉ…”
“Vợ khám thai.”
Dưới ngòi bút chủ nhiệm Trần viết “Việc nhà”, vẻ mặt ngạc nhiên.
Khi Tiêu Tri Ngôn cầm đơn xin nghỉ đi, chủ nhiệm Trần lặng lẽ mở bài đăng hot nhất trên diễn đàn trường, tiết lộ ẩn danh…
Không phải vậy.
Phát biểu ẩn danh.
“Em nói trăng đêm nay rất đẹp, khóe miệng anh cong lên, nhưng mắt anh vẫn không nhìn trăng.”
Hướng dẫn đọc truyện:
Song khiết, 1v1
Chi tiết xin xem lời tác giả ở chương đầu.
Thể loại: Hợp đồng tình yêu, Hôn nhân, Giới tinh anh, Đóa hoa cao lãnh, Cưới trước yêu sau.
Nhân vật chính: Hạ Sơ Nguyệt, Tiêu Tri Ngôn.
Một câu giới thiệu: Luật sư Hạ, ba năm hôn nhân muốn gia hạn hợp đồng.
Ý chính: Dũng cảm yêu thương.

Ngã Bất Hát Bạch Chúc
Chỉ vì trong một lần xem video bạn thân gọi về cho gia đình, Hứa Tri Nguyện tình cờ nhìn thấy Thịnh Đình An, từ đó cô đã mơ suốt cả một năm trời những giấc mơ xuân ngọt ngào.
Mỗi lần mơ thấy anh, cô đều chìm đắm rất lâu, không nỡ tỉnh lại.
Cô biết rõ khoảng cách giữa mình và Thịnh Đình An, như cách nhau cả mười dãy núi, nên chỉ dám tham lam chút hạnh phúc ngắn ngủi trong mộng, không dám nghĩ xa hơn.
Đến khi thật sự gặp anh, Thịnh Đình An lại nói:
“Ở bên tôi đi, cô chim sẻ nhỏ đến từ Giang Nam.”
Hứa Tri Nguyện trở nên tham lam, nhận lấy chiếc ngọc bạch chỉ anh đưa, rồi đeo trên tay suốt nhiều năm.
—— Lần đầu tiên Thịnh Đình An gặp Hứa Tri Nguyện, cô gái nhỏ mặc chiếc sườn xám được may chỉnh tề, ôm cây đàn tỳ bà, đang hát khúc bình đàn Tô Châu cho bà nội của anh nghe.
Ngày đông tuyết lạnh, gió buốt làm chóp mũi cô đỏ ửng, nhưng trên gương mặt vẫn không hề lộ ra chút khó chịu nào.

Cửu Lục
Thể loại: Đổi công, niên hạ, máu chó, chua ngọt, yêu thầm, HE, Nhân vật không hoàn hảo.
Giới thiệu:
Thê Nam và Lý Lăng Hách cưới nhau được 7 năm cuối cùng cũng không tránh khỏi “thất niên chi dương”, Lý Lăng Hách đã ngoại tình.
Thật nực cười, bảy năm tình nghĩa lại chẳng bằng bảy ngày mới mẻ.
Thê Nam chờ dưới lầu nhà kẻ thứ ba cả đêm, sáng hôm sau thì nhìn thấy hai người ôm ấp ngọt ngào cùng nhau xuống lầu.
Kẻ thứ ba là một chàng trai trẻ trung xinh đẹp.
Thê Nam: Đúng là thói hư tật xấu của đàn ông, toàn thích trẻ trung tươi mơn mởn thôi
Thê Nam dứt khoát đòi ly hôn, Lý Lăng Hách khóc lóc ôm lấy anh cầu xin sự tha thứ: “Tình cảm mấy năm trời của chúng ta không thể kết thúc như vậy được, anh vẫn còn yêu em!”
Thê Nam chỉ cảm thấy buồn nôn: “Ly hôn đi, cái kiểu tình yêu như này của anh, tôi không gánh nổi.”
–
Triều Ngạn Ninh, người luôn núp trong cống ngầm nhìn trộm Thê Nam từ xa, biết bộ Âu phục trên người Thê Nam được mua khi nào, biết hình xăm ở xương cụt của Thê Nam có hình dạng ra sao, cũng biết Thê Nam vừa bị phản bội.
Triều Ngạn Ninh từ trong cống ngầm nhảy ra, ôm một bó hồng đỏ rực, nở nụ cười vô hại: “Anh Nam, lâu rồi không gặp.”
Thê Nam nhìn thằng nhóc điên ngày xưa hay chạy theo sau gọi mình là “Anh Nam”, sau đó mất tích bao nhiêu năm trời mà anh tìm mãi không ra bây giờ đã trưởng thành, bước tới ngắt một cánh hoa, vò nát trong tay rồi sải bước bỏ đi.
Vào đêm ngày Thê Nam ly hôn, Triều Ngạn Ninh cũng dùng tay gạt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Thê Nam: “Anh Nam, em sẽ không bao giờ phản bội anh. Anh nhìn em đi mà…”

Thanh Lộc
Trước đó Lâm Chương vừa mới hoàn tất thủ tục ly hôn cùng Diêm Thầm, sau lại nhận được một cuộc điện thoại nói chồng trước của anh xảy ra tai nạn xe cộ mất trí nhớ!
Ký ức dừng lại ở lúc vừa cùng anh xác định quan hệ, không thể bị kích thích, anh đành phải cất giấy ly hôn, đưa người về nhà.
Diêm Thầm mất trí nhớ, mọi người xung quanh đều nói rằng hắn và Lâm Chương đã kết hôn nhiều năm rồi.
Diêm Thầm mừng rỡ như điên, “Còn có chuyện tốt như vậy?!”
Mãi cho đến khi nhìn thấy ảnh cưới của bọn họ, giường ngủ chung, đồ ngủ đôi, nhịn không được… Chua loét.
Lâm Chương không hiểu, tại sao chồng trước của anh mất trí nhớ lại trở thành thùng dấm chua, lại còn là cái loại ăn dấm của chính mình!
Diêm Thầm muốn hôn, Lâm Chương tỏ vẻ từ chối, Diêm Thầm liền ai oán nhìn anh, chất vấn: “Tại sao hắn có thể hôn, tôi không thể?”
Thậm chí còn mượn cớ, bày đủ trò “Bắt nạt” Lâm Chương.
“Thích tôi hay thích hắn?”
“Tôi tốt hay hắn tốt?”
“Ca ca, đừng nhớ tên sói già kia nữa, chẳng lẽ chó săn nhỏ không thơm sao?”
Mãi đến tận ngày nào đó, Diêm Thầm vô tình nhìn thấy giấy ly hôn của bọn họ, Lâm Chương mỉm cười, “Hắn có thể, anh cũng có thể.”
——
[Vở kịch nhỏ ]
Phóng viên: Nghe đồn rằng nguyên mẫu nhân vật chính từ tác phẩm nổi danh của Diêm đạo là mối tình đầu của ngài, cái này có thật không?
Diêm Thầm: Là thật.
Nhất thời các loại bàn tán trên Internet ùn ùn kéo tới, đau lòng cho người bạn đời chưa từng lộ diện của Diêm Thầm.
Một idol lưu lượng đột nhiên đăng blog: Trước đây hồi còn đi học tôi là thủ thư của thư viện, hầu như mỗi ngày sau khi tan học đều có thể thấy Diêm đạo, tôi vẫn tưởng là trùng hợp.
Nhóm cư dân mạng vừa mới kích động, Diêm Thầm bèn share lại bài đăng: Ai vậy? Lúc đó tôi đang đợi vợ tan học! Mối tình đầu của tôi ngoại trừ vợ tôi thì còn có thể là ai?!
Mọi người: “…”
“A a a a a a a a a a! Thích chết tui rồi!!”
Xem hướng dẫn:
1. Bối cảnh vô căn cứ, đồng tính có thể kết hôn. 2. Công thụ chỉ có lẫn nhau
Nội dung nhãn: Cường cường, hào môn thế gia, vòng giải trí, điềm văn
Vai chính: Lâm Chương, Diêm Thầm ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Tôi ăn dấm của chính mình
Dàn ý: Nền tảng của hôn nhân là tình yêu, là không muốn xa rời, là tôn trọng.

Tân Thí Ngọc
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Ngược luyến, Song hướng yêu thầm, Cưới trước yêu sau, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
“Gần em là gần với đau khổ, xa em là xa rời hạnh phúc.” – Gate [Khung Cửa Hẹp].
Giang Lan Thời đã thích thầm Lương Tự từ khi còn học cấp ba.
Dù chỉ với một bức ảnh mờ nhòe, khó có thể nhìn rõ, thì anh vẫn đủ để trở thành chủ đề bàn tán của các nhóm chat các khóa toàn trường.
Xuất thân tốt, thành tích cao, diện mạo hàng đầu, nhất là khí chất lạnh lùng xa cách kia – rất hiển nhiên, Lương Tự chính là tâm điểm của sự chú ý trong trường.
Ngay cả một người ưu tú như Giang Lan Thời cũng là một trong số những học sinh thầm mến anh.
Từ cấp ba đến đại học, Giang Lan Thời âm thầm theo dõi Lương Tự suốt mười năm. Cuối cùng, sau khi tốt nghiệp đại học, cô đã được toại nguyện, gả cho anh qua một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Nhưng cuộc sống sau khi kết hôn lại nhạt nhẽo như nước lã. Lương Tự hiếm khi về nhà, luôn đối xử với cô theo cách công thức hóa, có thể nói là ví dụ điển hình của một cặp vợ chồng kết hôn vì lợi ích.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, Giang Lan Thời được chẩn đoán đã mắc chứng ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Cô không muốn chữa bằng cách hóa trị, chỉ muốn sống nốt ba tháng cuối đời trong hạnh phúc. Thế là cô chủ động đề nghị tổ chức “tuần trăng mật bù”, sau khi về cô sẽ ký đơn ly hôn với anh.
Lương Tự hỏi cô: “Em muốn ly hôn lắm sao?” Giang Lan Thời cụp mắt không đáp, nhưng Lương Tự vẫn đồng ý.
Rồi dần dà, dường như mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng vượt ngoài dự kiến.
Hai người sống trong một căn nhà gỗ nhỏ ở miền Nam Iceland, cùng nhau trượt tuyết, ngắm cực quang, vào nhà thờ, viết rồi gửi bưu thiếp…
Ban đầu, Giang Lan Thời chỉ muốn giữ lại vài ký ức đẹp cho bản thân, nhưng cô chẳng ngờ, thế mà Lương Tự lại phối hợp ngoài mong đợi.
Cô không hề biết, Lương Tự vẫn luôn yêu cô.
1V1, tình yêu đơn phương từ hai phía.
–
Người chồng lạnh lùng chung thủy x Cô gái nhạy cảm có nhiều khúc mắc
1v1, song xử, yêu thầm từ hai phía.
Ánh trăng sáng của nam chính là nữ chính, giữa hai người có hiểu lầm.
Tag: Hào môn thế gia, yêu đơn phương, ngược văn, thiên chi kiêu tử, tình yêu và hôn nhân, cưới trước yêu sau.
Một câu giới thiệu ngắn gọn: Chồng cũ nhất quyết muốn nối lại tình xưa với tôi.
Lập ý: Trân trọng hiện tại

Mộc Nam Phỉ
Thẩm Sơ có ba người anh trai thiên tài—anh cả lạnh lùng cấm dục, anh hai độc miệng thâm sâu, anh ba thông minh tuyệt đỉnh. Chỉ riêng Thẩm Sơ là một người ngu ngốc, cậu cố gắng thể hiện mình xuất sắc như ba người anh, nhưng hóa ra, cậu chỉ là một thiếu gia giả.
Thiếu gia thật, Tạ Thời Minh, đã được tìm thấy từ khi còn nhỏ, lại còn ưu tú hơn tất cả mọi người. Điều này khiến tâm lý phản nghịch trong Thẩm Sơ trỗi dậy. Khi người thân duy nhất muốn đưa cậu ra nước ngoài, cậu không đi theo, để rồi cuối cùng tự hại chết bản thân.
Lần này được trọng sinh quay về thời điểm thân phận bị vạch trần, khi cậu vẫn còn là một nhóc con, Thẩm Sơ quyết định chờ đợi người thân duy nhất tìm đến, rồi sẽ ngoan ngoãn theo người đó xuất ngoại.
Trước đó, cậu quyết từ bỏ trả thù, trở thành một con cá mặn chính hiệu!
Ở trường, cậu cùng đám nhóc con kéo bè kéo lũ đánh nhau ——
Anh cả Thẩm Sóc nhìn cậu với vẻ mặt vô cảm: “Ngoài gây rắc rối ra thì em còn làm được gì nữa?”
Thẩm Sơ ưỡn bộ ngực nhỏ mềm mại: “Ha, đàn ông, đừng có dối lòng. Em biết rõ, anh chỉ đang lo lắng cho em thôi.”
Khi bạn học muốn kết bạn với anh hai đẹp trai ——
Anh hai Thẩm Dật cười lạnh chế giễu: “Anh không phải công cụ để em thỏa mãn lòng hư vinh.”
Thẩm Sơ chống nạnh bằng đôi bàn tay bụ bẫm: “Không được, em không cho phép tài năng của anh bị chôn vùi! Đừng nhiều lời nữa, đây là cơ hội để anh thể hiện đấy!”
Bài kiểm tra ở trường xếp hạng bét ——
Anh ba Thẩm Tùy nhìn cậu với ánh mắt đầy bất lực: “Điểm kém thế này, rốt cuộc em có thể làm gì?”
Thẩm Sơ lăn lộn trên mặt bàn: “Nếu em cái gì cũng biết, vậy cần anh làm gì nữa? Không cần nói, em hiểu rồi, anh muốn dạy kèm cho em đúng không? Được thôi, em rộng lượng cho anh cơ hội này đấy.”
Tạ Thời Minh từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực, ngày càng trở nên trầm lặng và lạnh lùng, ít nói ít cười.
Sau khi học chung lớp, hắn trở thành bạn cùng bàn của Thẩm Sơ: “Chúng ta giữ khoảng cách đi.”
Thẩm Sơ ôm lấy gương mặt bụ bẫm: “Không, tôi cứ thích ở bên cạnh cậu đấy. Moa moa, chụt chụt!”
Sau này, khi người thân duy nhất trở về tìm cậu, nhóc ngốc hay làm loạn cũng lon ton chạy theo.

Mạc Tâm Thương
Tên gốc: Hôn sau quan sát tống nghệ
Tác giả: Mạc Tâm Thương
Tên nhà edit đặt: Học cách yêu chồng
(Vì thấy cái tên edit ban đầu là “Chương trình quan sát hôn nhân” dài dòng và không được hay lắm nên tớ đổi cho bản edit một cái tên khác. “Chồng” trong vừa chỉ bạn công vừa chỉ bạn thụ, còn vì sao lại thế thì tớ xin không tiết lộ, các bạn đọc truyện sẽ rõ.)
Độ dài: 114c + 19pn
Văn án:
Hà Thanh Hà và Phó Sâm kết hôn qua một cuộc xem mắt, gia đình hai bên là đối tác làm ăn nên xem như môn đăng hộ đối, hiểu rõ về nhau.
Sau khi kết hôn, hai người tương kính như tân*, chưa từng cãi vã, bàn bạc mọi chuyện với nhau, đúng giờ ăn cơm, có việc báo cáo, cũng chuẩn bị quà cho nhau trong những ngày kỷ niệm.
*tôn trọng nhau như khách
Hà Thanh Hà vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ tiếp tục yên bình như thế này cho đến khi anh và Phó Sâm trở thành khách mời của một chương trình thực tế dành cho các cặp đôi chồng chồng.
……
Cặp đôi hào môn: Phó Sâm x Hà Thanh Hà
Khán giả: “Đôi này giàu quá, một người là tổng tài bá đạo, một người là thiếu gia nhà giàu.”
“Cuộc hôn nhân thương mại trong truyền thuyết?”
Ngay từ đầu, mọi người đều vô cùng hứng thú với “tổ hợp hào môn”, nhưng sau khi chương trình được phát sóng, họ mới nhận ra hoàn toàn không phải vậy.
“Tổng tài này thật là cứng nhắc. Ngày nào cũng đúng giờ thức dậy, đúng giờ ăn cơm, mỗi bước đều như một chương trình được lập trình sẵn, cũng chưa từng thấy hắn cười, giống như một người máy vậy, thật không có ý nghĩa.”
“Người còn lại thì ngược lại, gặp chuyện gì đều tươi cười. Dù ngoại hình khá xinh đẹp, có nụ cười dịu dàng nhưng lại giống như một con búp bê mỏng manh không có linh hồn”.
“Hai người ở cùng nhau, khách sáo xa cách, ăn chung một bàn mà cũng chẳng nói với nhau câu nào, quá nhàm chán.”
Khán giả gọi họ là “Cặp đôi địa cực”, chế nhạo sự kính trọng lẫn nhau của họ như băng giá.
…
Mức độ được yêu thích của cặp đôi vùng cực rơi xuống cuối bảng xếp hạng trong chương trình, Hà Thanh Hà hơi thất vọng, bắt đầu tự hỏi liệu cuộc hôn nhân của mình có thực sự có vấn đề hay không.
Anh đề nghị với Phó Sâm tạm thời chia tay để hai người suy nghĩ về tương lai, Phó Sâm vốn cư xử thận trọng đột nhiên nắm chặt tay anh, nghiêm túc nói: “Anh không nghĩ giữa chúng ta có vấn đề gì.”
“Em tốt lắm, anh rất hạnh phúc khi được kết hôn với em.”
Phó Sâm là người ngày thường luôn mang lại cảm giác lạnh lùng xa cách, nhưng Hà Thanh Hà nhìn thấy chóp tai của hắn đỏ bừng.
…
Sau đó, khán giả đào được một chút đường từ những cảnh sinh hoạt chung của cặp đôi vùng cực, rồi lại soi ra được càng nhiều đường hơn.
Thật là ngọt ngất ngây.
Tag: Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, Ngọt văn, Chủ thụ, Niên thượng (9 tuổi), HE.
Nhân vật chính: Phó Sâm (tổng tài lạnh lùng công) x Hà Thanh Hà (tổng tài ôn nhu thụ)
Giới thiệu tóm tắt: Chương trình thực tế phủ đường.
Lập ý: Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống cuộc sống của riêng mình.
Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm: Anh chàng dịu dàng Hà Thanh Hà và ông chủ lạnh nhạt xa cách Phó Sâm kết hôn thông qua xem mắt, một người là búp bê trầm lặng và tinh tế, còn người kia là người máy có cuộc sống được lập trình nghiêm ngặt. Hai khối băng kết hợp với nhau, một ngày có thể không nói nhiều hơn hai câu, đột nhiên bị đẩy lên sân khấu hôn nhân và tình yêu. Bọn họ không biết cách ở chung, cũng không biết cách thể hiện tình cảm, dẫn đến xảy ra đủ thứ chuyện khi họ tham gia chương trình.
Nhưng hai khối băng cũng có thể va chạm tạo ra tia lửa, cuộc sống đời thường cũng có thể đào ra hàng tấn mật đường, hai nhân vật chính dần dần hòa hợp với nhau, cuối cùng hoàn thiện bản thân và tìm ra ý nghĩa của hôn nhân. Hành văn trôi chảy, mô tả chi tiết những thay đổi cảm xúc của nhân vật chính, ấm áp khiến người ta cảm ngộ, là một câu chuyện ấm áp và tinh tế về cưới trước yêu sau.

Vân Tòng Long Dã
Thể loại: Cường Cường, Trinh Thám Huyền Bí, Sảng Văn, Cyberpunk, Cthulhu, Huyền Huyễn Linh Dị
Giới thiệu (Từ tác giả):
Hastur, một Ngoại thần [■■].
Vì bản năng làm tổ quá khích (điều này còn nghi vấn), dưới sự tiến cử của [■■■], hắn đã tải về một trò chơi mô phỏng quản lý.
[Mô Phỏng Trại Mồ Côi Cyberpunk]
[Nơi đây, máy móc và trật tự đổ vỡ cùng tồn tại.
Đèn neon xuyên thấu qua màn sương mù, nhưng không thể chiếu sáng tương lai của những đứa trẻ mồ côi lang thang trong hẻm phố.]
[Bắt đầu từ một khu đất đầy máy móc bỏ hoang, hãy tự tay xây dựng một trại mồ côi cyberpunk thuộc về bạn!]
[Chọn thân phận: Vô gia cư / Cảnh sát Los Angeles / Nhân viên công ty]
*********
Tuy trò chơi nhỏ nhưng độ khó lại lớn, vừa đủ để phân tán sự chú ý của Hastur.
Giữa những kẻ thù mạnh mẽ vây quanh, Hastur đã xử lý hoàn hảo mọi tình thế bế tắc một cách trơn tru, đa nhiệm.
Màn sương mù bao trùm thành phố không ngủ bị xua tan, màu xanh lá cây lại một lần nữa lan rộng trong thành phố tràn ngập cốt thép và bê tông. Trật tự và đạo đức tái hiện trên vùng đất hoang tàn hồi sinh -
Nhân viên công ty và chính trị gia giơ cao tay cùng hát:
Tất cả vì trại trẻ mồ côi Harry!
********
Hastur vẫn luôn coi "Mô Phỏng Trại Mồ Côi Cyberpunk" là một trò chơi nhỏ bình thường của con người, dùng để giải tỏa bản năng quá khích của mình. Khi hứng lên, hắn có thể thức đêm cày cuốc, khi hứng thú giảm dần, hắn có thể dễ dàng bỏ qua.
Cho đến một ngày nọ, trong "nơi ở" của hắn xuất hiện những tàn dư mã lạ, và trên đường "đi công tác", hắn bước vào một con hẻm quen thuộc.
Quảng cáo ba chiều khổng lồ nhấc lên những cơn sóng hư vô, khi bọt sóng rút đi, một dòng chữ màu vàng hiện ra, với giọng điệu mang theo trêu chọc và thân mật quen thuộc:
#Chào mừng đến thành phố Harry, Hastur thân yêu của ta#
Lưu ý:
1. cp: G8273 × Hastur, công là dòng dữ liệu [■■] × thụ là Ngoại thần [■■]
2. Hơi huyền bí, [■] là thông tin chưa được công bố
Tag nội dung: Cường Cường, Trinh Thám Huyền Bí, Sảng Văn, văn Xây Dựng, Cyberpunk, Cthulhu
Góc nhìn nhân vật chính: Hastur, G8273
Tóm tắt một câu: Còn có tên gọi khác là Ghi chép làm tổ của Hastur
Ý nghĩa: Nhà, mái ấm ngọt ngào của ta

Tứ Quý Vô Ưu
Tên truyện: Xuyên Thành Tra A Sau Đem Phản Diện Đánh Dấu
Tác giả: Tứ Quý Vô Ưu
Tác phẩm loại hình: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu
Văn án
Cố Tri Cảnh là một 'bá tổng'. Nhưng cô xuyên thư – xui xẻo là một quyển tiểu thuyết ABO, xui hơn nữa là cô xuyên thành một Alpha vô học, thất nghiệp, lại còn là một tra A thứ thiệt.
Nguyên chủ mê một Omega xinh đẹp, đúng lúc người ta yếu đuối nhất thì ra tay cưỡng đoạt. Omega thề sống chết không khuất phục, nguyên chủ tức giận, tung ảnh lên mạng bôi nhọ cô ấy, khiến sự nghiệp và tình cảm của người ta sụp đổ hoàn toàn.
Về sau, Omega Dã Trì Mộ trùng sinh, trở thành phản diện tàn độc nhất truyện, khiến cả nhân vật chính bị hành đến tận chương cuối.
Chuyện đầu tiên cô ta làm chính là báo thù.
Nguyên chủ thân bại danh liệt, ôm một đống nợ, bị chủ nợ truy sát, lưu lạc đầu đường, đói đến mức tranh cơm thừa với chó. Vì tranh không lại, bị cắn một cái.
Cuối cùng chết thảm ngoài phố.
Cố Tri Cảnh nhìn người phụ nữ đang ngủ say trên giường, nhớ lại đêm qua vì thấy gáy đối phương quyến rũ quá, liền cắn hai cái. Giờ ngực vẫn còn đau.
Cô chẳng những không xoay chuyển được cốt truyện, mà còn làm luôn mấy trò mà nguyên tác pháo hôi cũng chưa dám thử – đánh dấu Omega, quay video.
Ngón tay Cố Tri Cảnh run nhẹ: Giờ mình sống kiểu gì đây?
Đúng lúc đó, Omega xinh đẹp mở mắt, nhìn hết những gì cô làm, mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: "Cố Tri Cảnh, tôi sẽ giết cô."
"..."
Vì mạng sống, Cố Tri Cảnh lập tức quyết định thoát khỏi cốt truyện.
Nhưng rồi, phản diện Omega đang lên cơn phát nhiệt lại gặp cô, phát bệnh cũng ngay trong lòng cô, bị bắt nạt cũng ngay trước cửa nhà cô.
Bản năng 'bá tổng' không cho phép Cố Tri Cảnh ngồi yên.
Ban ngày, cô phải giả vờ giữ nguyên tính cách tra A của nguyên chủ, lạnh lùng ngoài mặt. Sau lưng lại là người đầu tiên ôm Dã Trì Mộ đi bệnh viện, lúc người ta bệnh thì hết sức chăm lo.
Thậm chí, lúc phản diện Omega bị cặp nhân vật chính ép đến đường cùng, Cố Tri Cảnh tát một cái, đá một cú, khiến đối phương chật vật bỏ chạy: "Người của tôi, các người cũng dám động vào?"
Cô chắp vá tới lui, nhưng phản diện Omega vẫn hắc hóa, không thể quay đầu.
Cố Tri Cảnh đành ngồi đợi phá sản, chết gục đầu đường.
Thế mà đại phản diện lại bảo... muốn yêu cô?
Đây là kiểu tra tấn mới à?
. . . . .
VĂN ÁN 2:
Dã Trì Mộ biết rõ người phụ nữ kia đối với cô chỉ là giả vờ, là cảnh giác. Nhưng cũng chính vì vậy... cô ấy đẹp đến mức khiến người ta phát điên, hiếm có đến mức khiến người ta muốn chiếm làm của riêng.
Mỗi lần ngước mắt, Dã Trì Mộ đều thấy người kia ra vẻ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại để lộ lo lắng.
Mỗi lần nàng bị thương, chính là người ấy – ngoài miệng thì chê bai, nhưng lại nhẹ nhàng thổi vết thương cho nàng.
Nàng muốn có được người đó.
Dục vọng chiếm hữu, nhân lúc người ta ngủ say, bắt đầu cựa mình.
Nàng rất muốn giữ lấy đôi môi ấy, để nó mãi mãi chỉ dành cho mình. Người này – nhất định phải thuộc về nàng.
Alpha bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm lại hay cằn nhằn/châm chọc X Omega – đẹp, điên, thù dai, có thù tất báo.
Tag: Cường cường, sinh con, giới giải trí, xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cố Tri Cảnh, Dã Trì Mộ
Tóm tắt một câu: Phản diện nói đánh dấu xong thì phải đánh thêm nhiều lần.
Thông điệp: Dùng dịu dàng chữa lành người khác. Dù rơi vào nghịch cảnh cũng đừng buông tay. Tin rằng sau giông bão luôn có cầu vồng, và luôn có người chờ bạn nơi tận cùng bão tố.