Trang 23 / 563 · Tổng 6754 truyện

Dực Thạch Vu
Lời dẫn
Trong thể loại truyện “theo đuổi lại vợ mình” có một kiểu nhân vật như thế này – bị tác giả thiết lập là “sẽ không biết yêu”, lạnh lùng, vô tình với bạn đời, không giỏi biểu đạt tình cảm.
Trần Thanh Đường phát hiện ra rằng, chồng anh – Thẩm Hạc – chính là kiểu người đó.
Mấy năm hôn nhân, Thẩm Hạc lúc nào cũng hờ hững, xa cách với anh. Cho đến giây phút cuối đời, Trần Thanh Đường vẫn nghĩ rằng mình là kẻ không được yêu.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, anh đã quay về khoảng thời gian học đại học, thời điểm lần đầu tiên gặp Thẩm Hạc. Lúc này, Trần Thanh Đường mới bừng tỉnh và nhận ra – Thẩm Hạc thực ra yêu anh đến chết đi sống lại. Ở kiếp trước, sau khi anh qua đời vì tai nạn giao thông, Thẩm Hạc còn trầm cảm đến mức tự sát, đi theo anh.
Vấn đề là… Thẩm Hạc không biết cách yêu thương, cộng thêm bản tính kiêu ngạo, cứng nhắc và vụng về trong lời ăn tiếng nói. Một hình mẫu công điển hình của “theo đuổi lại vợ mình”.
Trần Thanh Đường cân nhắc: Nhặt gã đàn ông này về dạy dỗ lại vẫn dùng ngon lắm.
Kiêu ngạo, cứng nhắc, không biết yêu?
Vậy thì bắt về thôi, phải khiến hắn sa lưới đến chết mới được.
Nguyên tắc trong nghệ thuật “câu cá” của Trần Thanh Đường:
– Không chủ động cũng không chịu trách nhiệm.
– Nhóm lửa lên nhưng không cho dập lửa.
– Tận hưởng sự mập mờ nhưng tuyệt đối không xác nhận danh phận. Anh phải khiến đóa hoa lạnh lùng, kiêu sa kia tự mình bước xuống khỏi thần đàn, chỉ vì anh mà đến.
Lần đầu tiên Thẩm Hạc gặp Trần Thanh Đường, linh cảm hắn mách bảo rằng có nguy hiểm ở đấy – đôi mắt đen trầm lặng của chàng trai kia đang chăm chú nhìn hắn, như thể muốn kéo hắn vào một vực sâu vô định.
Bản năng mách bảo hắn nên tránh xa Trần Thanh Đường, nhưng trong lòng lại bị người này hấp dẫn một cách quái lạ.
Dần dần, hắn bắt đầu để ý đến người đó, ghi nhớ sở thích ăn uống, thói quen ăn mặc, thậm chí nhớ từng điều nhỏ nhặt về người đó.
Trong một buổi tụ tập, bạn bè nhìn thấy sự thân mật của hai người liền trêu đùa:
“Ê, hai cậu có chuyện gì mờ ám thế?”
Thẩm Hạc hơi khựng lại, nhíu mày: “Bọn tôi chỉ là bạn thôi.”
Kết quả là hôm sau, Trần Thanh Đường bỗng đối xử với hắn rất khách sáo, không còn cùng hắn ăn cơm, đi học, cũng không còn dùng ánh mắt chuyên chú kia để nhìn hắn nữa.
Trần Thanh Đường đã rút lại sự đặc biệt dành cho hắn.
Nhìn thấy người đó vui vẻ trò chuyện, xuất hiện cùng người khác trong lòng Thẩm Hạc bỗng dâng lên một nỗi bứt rứt khó hiểu.
Cuối cùng, hắn giống như một chú chó nhỏ thất bại, chủ động chặn Trần Thanh Đường lại:
“Đừng đối xử với tớ như thế.”
Sau này có một đêm, Thẩm Hạc vô tình nghe thấy Trần Thanh Đường nói mớ khi ngủ, còn gọi tên hắn bằng giọng điệu đầy thâm tình…
Lúc đó, Thẩm Hạc mới bừng tỉnh – hóa ra Trần Thanh Đường thích mình.
Nhưng hắn là trai thẳng, giữa họ không thể nào có chuyện đó.
Thế là khi cả hai quá mức thân mật, Thẩm Hạc không chấp nhận nổi, theo phản xạ đẩy người đó ra.
Kết quả, ngay ngày hôm sau, Trần Thanh Đường liền bắt đầu xa cách hắn, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn một lần.
Rút lui nhanh đến mức khiến Thẩm Hạc tức giận, thái độ hờ hững đến mức làm hắn vô cùng khó chịu, như bị cào xé trong lòng mà không có cách nào ngăn lại được.
Đến lúc này, Thẩm Hạc mới sực nhận ra – hắn đã sa vào lưới tình mất rồi, hắn không thể chịu được việc không có Trần Thanh Đường ở bên cạnh.
Cuối cùng, hắn mất kiểm soát, chặn Trần Thanh Đường trong ký túc xá, ánh mắt đầy sự chiếm hữu, khẩn cầu trong đau khổ:
“Ở lại bên tớ… Tớ sắp phát điên rồi, rốt cuộc tớ bị làm sao thế này…”
Trần Thanh Đường cong môi cười mãn nguyện, vòng tay mềm mại ôm lấy cổ hắn, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo chút ác ý:
“Đương nhiên là… cậu đã rơi vào lưới tình rồi.”
CP: Thụ ngoài mặt ngoan hiền nhưng thực chất tối tăm, giỏi đưa đẩy X Công trông có vẻ thuần khiết, thực chất là một kẻ si tình, chung thủy đến điên cuồng.
Lưu ý trước khi đọc: (của tác giả ghi)
– Lần đầu của nhau, đây là truyện ngọt, rất ngọt, không ngược.
– Công ban đầu rất ngây thơ, nhưng về sau trở nên cuồng nhiệt và cố chấp. Ngoài ra, công thực sự không giỏi yêu đương, khá chậm tiêu.
– Truyện có yếu tố “huấn luyện công”. Nếu bạn cảm thấy “thả thính” là thao túng tâm lý hoặc “huấn luyện” là ngược đãi tinh thần, xin hãy tự động né.
– Công không phải kẻ bạc tình bạc nghĩa. Ở kiếp trước, hai người kết hôn theo kiểu sắp đặt, không có tình yêu, chỉ là sống chung như đối tác nên hắn không cần đi đường ngược luyến tàn tâm, theo đuổi vợ sml. Chỉ là cần phải dạy dỗ lại, đừng xem phần giới thiệu rồi tự mình suy diễn, cắt câu lấy nghĩa. Về các nguyên nhân cụ thể sẽ được giải thích trong truyện.
Tóm tắt bằng một câu: rụt rè, kiêu ngạo, không biết yêu? Thả thính đến chết mới thôi!
Lập ý: hướng về ánh sáng mà sống, sống cho hiện tại, người phải luôn nhìn về phía trước.

Thuần Bạch

Hướng Viễn Phi
Mạc Bạch là một nguyện thần.
Vì Trái Đất bị hủy diệt, nhân loại tiêu vong, cậu cũng lâm vào giấc ngủ say theo nguồn tín ngưỡng dần biến mất.
Một giấc tỉnh dậy, cậu lại phát hiện bản thân thế mà đã ngủ tới tận thời đại tinh tế luôn rồi?!
Mạc Bạch sờ cằm: Còn có loại chuyện tốt như này sao?
--
Đại hoàng tử của đế quốc từ nhỏ đã thiên phú hơn người, lại vì một sự cố ngoài ý muốn mà tinh thần lực bị hỏng, mất quyền thừa kế. Y bị trục xuất tới An Dưỡng tinh, vô quyền vô thế, bị chèn ép.
Chẳng qua vào ban đêm, y thường xuyên mơ thấy một giọng nói nói với mình: "Có muốn ước nguyện không? Anh đây siêu linh luôn đó~"
Đại hoàng tử không để trong lòng, thẳng đến khi---
Càng ngày càng có nhiều người tới cái hồ bơi bên cạnh nhà y uống nước tắm của nhãi con kia, đủ loại đại lão nổi danh khắp vũ trụ đều khát vọng muốn sờ con cá thành tinh trong hồ bơi.
Đại hoàng tử: "...?"
--
Trong vô số ánh mắt, đại hoàng tử đã trở thành hoàng đế máu lạnh quỳ một gối trước mặt Mạc Bạch, nói: "Ta có một ước nguyện. Ước nguyện của ta, chính là em."
Toàn tinh tế: ???!!!
Mạc Bạch: "..."
Hả? Ước nguyện còn có thể ước như vậy hả?
Như này có hơi khó làm à nha...
Trung khuyển bá đạo hoàng đế công x Vừa ngọt vừa mềm nhưng khí phách nguyện thần thụ.
Một câu tóm tắt: Ước nguyện của ta là em.
Ý chính: Chỉ cần đủ nỗ lực, toàn bộ ước nguyện đều có thể trở thành sự thật!

Miêu Đại Phu
Tên gốc: 相语
Tác giả: Miêu Đại Phu – 猫大夫
Editor: LeeTruc
Thể loại: Niên hạ, hiện thực, có H, hai bên thầm mến, đường trộn thủy tinh, HE
Giới Thiệu
Truyện tên Tương Ngữ có nghĩa là phát âm tên gần giống nhau.
Tống Vũ Tiều (宋雨樵) X Kiều Vũ Tụng (乔宇颂)
(Song Yuqiao x Qiao Yusong)
Tình yêu đã thêm bộ lọc vào thế giới của anh, anh đã tìm được ánh sáng từ trong đêm tối.
Những cái tên khác nhau với cách phát âm gần giống nhau, Kiều Vũ Tụng hầu như ngày nào cũng nghe thấy ai đó gọi mình bằng cái tên này. Trong lòng anh có lúc cự tuyệt, có lúc lại tê dại, nhiều lần cho rằng người khác gọi anh bằng tên cậu, là để cho anh cũng có thể nhìn thấy cậu.
THE SCENT OF LOVE – Hương vị của tình yêu.

Thất Nguyệt Thất Nhạc
Thực Vị
Tác giả: Thất Nguyệt Thất Nhạc
Thể loại: hiện đại, 419, tình yêu của nam nữ trưởng thành, thực tế, cứu rỗi, ẩm thực, HE.
Độ dài: 52 chương + 9 ngoại truyện
Edit: Lynn (Ngoài ra còn có sự hỗ trợ từ QT, Google, Baidu)
Tôi chỉ muốn chú ý đến “cái mã ngoài”, nhưng anh lại khiến tôi hiểu thế nào là “thực tủy biết vị”.
Giới thiệu
Trần Túy không ngờ rằng đối tượng one night stand (tình một đêm) ở quán bar hôm đó lại chính là quản lý nhà hàng sắp làm việc chung với mình, Tần Phong.
May mắn thay, Tần Phong và Trần Túy đều là người công tư phân minh, nên chuyện đêm đó đã trở thành bí mật.
Sau này, họ phối hợp ăn ý, trước mặt người khác thì hòa thuận, nhưng sau lưng lại có thêm nhiều bí mật.
Rồi sau đó, mới phát hiện mọi thứ yên bình đều là cái bẫy do hồ ly giăng ra.
Tần Phong đã quên thỏa thuận dưới giường giữa cả hai, trong lúc thỏa mãn vẫn không quên nhắc nhở Trần Túy.
“Chef, món đó chỉ được làm cho một mình tôi ăn thôi…”
Nhân vật chính:
Nữ chính Trần Túy tự do, ngại giao tiếp, ngại chốn đông người, thiếu thốn tình cảm, mạnh mẽ kiên cường.
Nam chính Tần Phong tỉ mỉ, sành sỏi, cố chấp trong chuyện tình cảm, đã cáo còn điên.
Lời tác giả: Ai sẽ yêu một kẻ điên có vẻ ngoài đứng đắn.
Giải nghĩa:
Tên truyện 食味 xuất phát từ thành ngữ “thực tủy biết vị/食髓知味”: nghĩa đen là nếm đến tủy rồi thấy vị ngon nên lại muốn ăn nữa. Nghĩa bóng ý chỉ sau khi đã làm việc gì đó và thấy được “mùi ngon” thì trở nên tham lam, làm được một lần rồi lại muốn làm tiếp.
Lưu ý: Nam chính và nữ chính đều từng có người yêu (tuy nhiên trong truyện sẽ không có dây dưa với người cũ), nên mọi người đừng hỏi mình vấn đề sạch hay không nhé!

Mãn Lạng Đông Tây
Cún con si tình cố chấp VS Anh trai "thẳng tính" lạnh lùng
*
Từ việc thầm yêu Chương Tranh nhiều năm, đến sau khi tỏ tình thất bại, bốn năm không gặp lại.
Điều Đào Nhiên nghe nhiều nhất từ anh trai mình là: Em có thể thích người đồng giới, nhưng anh mãi mãi là anh trai của em.
"Nhưng chúng ta không có quan hệ huyết thống, chúng ta có thể yêu nhau." Đào Nhiên luôn lặp đi lặp lại lời cầu xin.
Nhưng cho đến khi chết vì ung thư, Đào Nhiên vẫn không đợi được một lần hồi đáp từ Chương Tranh.
Sau này.
Sống lại một đời.
Chương Tranh, người chưa bao giờ chịu nhượng bộ một phân, sau bao đấu tranh, đã ôm chặt cậu vào lòng một cách lúng túng, hôn lên môi cậu một cách hoảng loạn, không theo quy tắc nào.
Giọng run rẩy.
"Nhiên Nhiên, đừng quên anh."
"Là anh sai rồi, là anh quá cố chấp và chậm hiểu."
"Cho anh một cơ hội nữa, lần này, anh sẽ theo đuổi Nhiên Nhiên, được không?"
Lúc đó, họ vừa trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Một chiếc xe đi ngược chiều mất kiểm soát, lao nhanh về phía họ.
Người lái xe Đào Nhiên bị thương nặng, hôn mê hơn một tháng, suýt mất mạng.
Còn Chương Tranh ngồi ghế phụ, chỉ bị một chút vết thương ngoài da.
Đào Nhiên vừa tỉnh lại, yếu ớt và mơ hồ.
Đưa tay yếu ớt đẩy người đàn ông xa lạ đang ở quá gần mình, nhíu mày khẽ lặp lại: "Tôi thật sự không quen anh."
Tags: Hào môn gia thế, Tình yêu sâu đậm, Trọng sinh, Ngọt ngào, Nhẹ nhàng, Cứu rỗi
Góc nhìn nhân vật chính: Đào Nhiên, Chương Tranh
Tóm tắt một câu: Anh trai tôi yêu tôi, nhưng chính anh ấy cũng không biết
Ý nghĩa: Tình yêu không biết từ đâu đến, nhưng đã sâu đậm

Mộc Sanh
ĐOÁN MỆNH
Tác giả: Mộc Sanh
Editor: Onirique-vk
Số chương: 122 chương
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Ngọt sủng , Chủ thụ , Linh dị thần quái.
Lão tổ tông Dương gia Dương Kỷ Thanh vừa tỉnh lại, hậu nhân Dương gia gần như chết hết, chỉ còn lại Dương Nhất Lạc được hậu duệ Dương gia nhận nuôi, cậu đã được truyền thừa đoán mệnh loạn thất bát tao, lăn lộn thành một thần côn bán thời gian.
Lão tổ tông Nhậm gia, Nhậm Triều Lan, vừa tỉnh lại thì phát hiện con cháu Nhậm gia đã làm ăn từ người sống đến cả người chết, Nhậm gia đã trở thành gia tộc giàu nhất trong giới huyền thuật.
Bốn trăm năm sau, Dương Kỷ Thanh mặc một thân áo cưới màu đỏ thẫm xốc nắp quan tài của Nhậm Triều Lan lên.
Nhậm Triều Lan: Nương... tử...?
Dương Kỷ Thanh: Ai là nương tử của anh? Anh nằm trong quan tài đến nỗi đầu óc mốc meo rồi sao?
Ai ngờ, đầu óc của Nhậm Triều Lan thực sự đã ngủ đến mức có vấn đề...
【Giới thiệu ngắn】
◆ Văn bản này có bối cảnh hư cấu, linh dị thần quái, hoàn toàn là hư cấu. Hãy tin vào khoa học, đừng mê tín.
◆ Dương Kỷ Thanh (thụ) × Nhậm Triều Lan (công)
◆ Văn bản này thuộc series 【Nhân Gian Quỷ Thoại】, có thể đọc riêng.
◆ 【Nhân Gian Quỷ Thoại①】《Quá Giới》, 【Nhân Gian Quỷ Thoại②】《Ngự Quỷ》, 【Nhân Gian Quỷ Thoại③】《Đoán Mệnh》, 【Nhân Gian Quỷ Thoại④】《Câu Hồn》.
◆ Có thể vào chuyên mục của tác giả để lấy.
---
Một câu tóm tắt: Huyền học không làm thay đổi nhân sinh, sống ở đời nên tích đức.

Tiểu Khiếm Hữu Điểm Hàm
Trình Nhạc Ngôn cả đời chỉ yêu tiền, vì tiền có thể làm năm công việc cùng lúc. Nào ngờ chết vì tai nạn, xuyên thành gã cha dượng pháo hôi độc ác trong tiểu thuyết.
Nguyên chủ vì "xung hỉ" mà gả vào hào môn, nhưng lại hành hạ anh chồng thực vật, ngược đãi đứa con kế. Sau này con kế hóa đại phản diện, nguyên chủ có kết cục cực thê thảm.
Trình Nhạc Ngôn: ...Sợ quá, hay là ly hôn chạy lẹ.
Kết quả, mẹ chồng quăng ra một tờ séc: "Sinh hoạt phí tháng này, một triệu. Con vừa nói gì? Ly hôn?"
Nhạc Ngôn chộp lấy tờ séc, nhiệt tình rạng rỡ: "Mẹ! Mẹ đến chơi là được rồi, còn mang quà cáp làm gì! Mẹ ngồi đây, để con lạy mẹ một lạy!"
Mẹ chồng: Nó bị khùng hả?
Đại phản diện tương lai giờ chỉ là bé con mềm mại, đáng yêu.
Nhạc Ngôn không kiềm lòng được lao đến ôm hôn, bế cao rồi lắc lư: "Píp píp píp, xe lắc khởi động! Cha của cha gọi là ông nội..."
Bé con: Chú ấy bị khùng hả ta?
Dung Vọng Chi bị tai nạn thành người thực vật đã một năm. Một ngày nọ, linh hồn anh nghe thấy giọng nói tràn đầy năng lượng: "Yô hố! Sấm nổ vang trời, lão nô tỏa sáng rực rỡ lên sàn! Chồng ơi, để em bảo vệ sức khỏe cho anh!"
Sau đó là những ngày nghe "vợ" đọc tin xàm xí, gõ mõ online tích công đức để anh sớm gặp... Phật tổ máy móc.
Vọng Chi: Có tâm rồi, vợ à.
Chưa hết, "vợ" anh còn dạy con: "Con yêu, yêu đương làm gì cho dung tục, phải bàn chuyện tiền bạc. Nhìn ba ruột con kìa, đẹp trai đấy, nhưng có tiền thì mẫu nam như ảnh ba gọi một lúc mười anh!"
Dung Vọng Chi: ...Mười anh?
TÔI. SẼ. TỈNH. LẠI. NGAY.

Dạ Tiêu Vĩ
Tác phẩm: Hoá ra tôi ôm mộng tình thủy tiên
Tác giả: Dạ Tiêu Vĩ
Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, HE
Nhân vật chính: Giang Khởi Vũ x Chúc Dư
Số chương: 103 chương
Editor: Lăng Thanh + bot AI
Văn án
Khi vũ hội của Giang Khởi Vũ bắt đầu, cô tỉnh táo nhìn bản thân dần sa vào đó, trăm mối không thể lý giải.
Ai lại đi yêu con mồi mà chính mình đã dốc lòng muốn bóp nghẹt chứ?
Tại vũ hội của Chúc Dư, cô vẫn ngỡ bản thân chỉ là kẻ giả vờ say, là kẻ cầm cờ hiệu, không ngờ rốt cuộc lại trở thành người mất kiểm soát trong cuộc cờ này.
Bởi vì cả cô và người ấy, chính là bọn họ.
"Dù người có thấp hèn thế nào, tôi vẫn yêu người, bởi yêu chính mình vốn chẳng cần điều kiện, chẳng cần lý do."
"Có lẽ tôi không thể nhận ra người, nhưng linh hồn tôi sớm đã nhận ra linh hồn người."
Khi số mệnh đã được định sẵn, ngay cả suy nghĩ cũng bị soi thấu, bị dẫn dắt, liệu có ai có thể phá vỡ xiềng xích, thoát ra khỏi quỹ đạo đã định hay không?
Có chứ, Giang Khởi Vũ và Chúc Dư có thể.
Bởi vì họ không muốn chết, không muốn sống chỉ để làm vừa lòng ai đó, không muốn trở thành công cụ vô tri, mà chỉ muốn là chính mình.
"Khi người yêu bản thân mình, người đã bắt đầu giải cứu chính mình rồi."
*Chú thích:
"Tình yêu thủy tiên" (水仙恋): nghĩa là tình yêu dành cho chính mình, hay còn gọi là tình yêu ái kỷ (narcissistic love).
Cụm từ này xuất phát từ hình tượng hoa thủy tiên, liên quan đến thần thoại Hy Lạp về Narcissus - chàng trai say mê chính bóng hình mình trong dòng nước, cuối cùng hóa thành hoa thủy tiên.
Trong văn học và văn hóa Trung Quốc hiện đại, "thủy tiên luyến" (水仙恋) thường dùng để chỉ:
1. Tình yêu ái kỷ - một người yêu chính bản thân mình một cách say đắm.
2. CP thủy tiên (水仙CP) - thể loại ship (ghép đôi) trong truyện tranh, tiểu thuyết, fanfic, khi một nhân vật yêu chính phiên bản khác của mình (ví dụ: bản thân ở thế giới song song, nhân cách khác, bản thể nhân tạo...).
Nguồn: Baidu Baike, Zhihu
-----
Mình thích hoa thủy tiên lắm, mà chơi hoa này hơi cực, đỏng đảnh khó chiều
Truyện này được mình edit tầm 30 chương đầu, sau bận này kia nên mình đã sử dụng AI nhé, nên có icon máy tính kèm chữ edit trên tiêu đề. Cơ mà mấy bạn đừng lo lắng vấn đề AI dịch, mình cũng chỉnh sửa nhiều lắm để cho truyện nó lưu loát í, mình cũng đọc mà. Chúc mọi người có trải nghiệm đọc truyện vui vẻ nha

Tửu Vi Tỉnh
Tác giả: Tửu Vi Tỉnh
Tran / Editor: AI_Quả Hồng
Beta: AI_Gerbera
Thể loại: Hiện đại, HE, Huyền huyễn, Hài hước, Sạch, Kinh dị, Chậm nhiệt, Góc nhìn nữ chính, Phương tây
Độ dài: 76
Giới thiệu
Một sáng mùa đông, Lạc Ôn Các Lâm bò ra từ nghĩa trang.
Không có ký ức, một thân một mình.
Bên cạnh chỉ có vài chiếc rương đầy vàng bạc châu báu và một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu khu trang viên rộng hơn 10.000 mét vuông.
Thực sự rất cô đơn.
Để xua tan nỗi cô đơn, Lạc Ôn thu dọn hành lý, lên tàu đến thị trấn Lai Bố Đức, kế thừa trang viên Lai Bố Đức.
Trên tàu, nhân viên ăn thịt người, kẻ giả mạo lừa đảo.
Trong trang viên, búp bê ám sát, đầu bếp mưu sát.
Quái vật tụ tập, ác quỷ khắp nơi.
Sân khấu kỳ dị, có mạng thì đến.
Và sau đó, cả tập thể sập bẫy.
-
Lạc Ôn là người có nhiệt độ cơ thể cực kỳ thấp.
Nếu quái vật đến gần có ác ý, cơ thể cô sẽ lập tức tỏa ra khí lạnh.
Cực kỳ lạnh lẽo.
Lá cây trong mê cung cây cối lạnh đến mức rụng sạch. Ngay cả kẻ giết người hàng loạt mắc bệnh viêm khớp cũng gặp phải trở ngại trong việc di chuyển.
Lạc Ôn: “Ai là ác quỷ?”
Lạc Ôn: “Đừng nói bậy, rõ ràng mọi người đều rất lương thiện.”
Những ác quỷ bị bắt buộc phải lương thiện: …
Thật là mất hết lương tâm.
-
Sau vài tháng sống trong trang viên, Lạc Ôn dần dần trở nên chậm chạp, cả ngày cảm thấy mệt mỏi.
Vào một ngày của tháng Sáu, bác sĩ của thị trấn tuyên bố Lạc Ôn đã chết.
Quản gia Bố Lan Địch đứng trước quan tài của Lạc Ôn, bình tĩnh và thản nhiên, lịch sự tiếp đón tất cả các quái vật đến phúng viếng.
Vào buổi tối sau tang lễ, Bố Lan Địch mang theo một chai thuốc độc, chỉnh trang lại rồi nằm vào quan tài của Lạc Ôn.
Chỉ là Lạc Ôn đang ngủ hè bị nóng đến mức tỉnh dậy: “Làm gì thế?”
Bố Lan Địch cụp mắt, vệt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô.
Anh giấu chai thuốc độc ra sau lưng, nói bằng giọng khàn khàn: “… Ngủ cùng em.”
Lạc Ôn nhanh tay cầm lấy chai thuốc độc: “Muốn ngủ cùng thì ngủ đi, còn mang đồ uống vào làm gì.”
Bố Lan Địch: “…”

Lộng Dạ Sái Tinh
NHẶT ĐƯỢC NỮ CHỦ ĐÁNG THƯƠNG MẤT TRÍ NHỚ - LỘNG DẠ SÁI TINH
捡到小可怜失忆女主后 - 弄夜洒星
Số chương : 121 chương
Thể loại : Tình hữu độc chung, giới giải trí, xuyên thư, ngọt văn, yêu thầm
Nhân vật chính : Văn Ca - 文歌 , Tuyên Tuyên - 宣宣 ( Thích Vô Ưu - 戚无忧 )
Phần giới thiệu chỉ có một câu: " Chị không được phép rời xa tôi "
Lập ý : ngay cả khi trong tình huống khó khăn, hãy luôn hy vọng
Văn án
Văn Ca, vô tình xuyên vào một câu chuyện báo thù, trở thành một diễn viên phụ không có vai trò quan trọng, đã nhặt được một cô bé đang hôn mê bên đường.
Cô bé là một người câm, với đôi mắt xanh kỳ lạ, không biết làm gì, giống như một chú mèo con.
Cô bé mèo xanh mềm mại, mặc dù không thể nói, nhưng lại rất đáng yêu, ngoan ngoãn và quấn quýt, nắm lấy góc áo của Văn Ca để giữ nàng lại, đôi mắt mờ mịt như sương mù trên núi, như thể chứa đựng ngàn vạn lời nói.
Văn Ca dạy cô bé viết chữ, cô bé liền viết loằng ngoằng trên giấy tên của họ:
Văn Ca và Tuyên Tuyên.
Văn Ca mềm lòng đến mức không thể nào hơn. Nàng thề sẽ tránh xa cốt truyện, chăm chỉ diễn xuất và tiết kiệm tiền để nuôi Tuyên Tuyên.
Nhưng khi sự nghiệp vừa có chút khởi sắc, Văn Ca lại vì giúp đỡ một nữ diễn viên bị quấy rối mà đắc tội nam phụ giàu có, không nhận được vai diễn nào, phải làm ba công việc mỗi ngày, mệt mỏi đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.
Chú mèo nhỏ thương xót, đôi mắt đỏ hoe, viết từng nét từng nét trên giấy: "Em muốn nuôi Văn Ca. Em muốn để Văn Ca trở thành ngôi sao lớn."
Văn Ca xoa đầu Tuyên Tuyên, mỉm cười.
"Được thôi." Nàng mỉm cười, "Chị đợi em nuôi chị."
*
Nàng thật sự đã chờ đợi.
Sau khi chạy khỏi nhà, chú mèo nhỏ yếu ớt và đáng thương bỗng trở thành con gái của một ông trùm truyền thông, đôi mắt xanh của cô sắc bén, quyết đoán và lạnh lùng.
- Chú mèo nhỏ của nàng, Tuyên Tuyên, hóa ra chính là nữ chính Thích Vô Ưu, người đã chịu đựng sự ngược đãi và mất trí nhớ.
Trong cốt truyện, nữ chính nhận lại gia đình, gặp được tình yêu đích thực, sự nghiệp và tình yêu đều thăng hoa. Vì sự hạnh phúc của Tuyên Tuyên, Văn Ca lặng lẽ rời đi.
Còn chú mèo nhỏ không biết cách giữ lại, cũng không hiểu cách nói thích, cô chỉ biết vụng về thể hiện thiện ý, dâng tất cả những gì mình có cho Văn Ca.
Thích Vô Ưu ký hợp đồng với Văn Ca, mang đến cho nàng những nguồn lực tốt nhất. Cô vẫn như Tuyên Tuyên, nhẹ nhàng nắm lấy góc áo của Văn Ca, đôi mắt đỏ hoe, ngẩng mặt nhìn nàng, những giọt nước mắt lăn tròn trong đôi mắt xanh xinh đẹp.
"Bây giờ em có thể nuôi chị rồi, Văn Ca." Chú mèo nhỏ rơi nước mắt, "... Chị còn muốn em không?"
Văn Ca ngẩn người nhìn cô, chỉ muốn cô đừng khóc, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại bên môi.
Trong nụ hôn tàn nhẫn, mang theo mùi máu của sự chiếm đoạt.
... Nàng nghe thấy chú mèo nhỏ ngây thơ của mình lẩm bẩm, bệnh tật và bướng bỉnh, ánh mắt mờ mịt, đôi mắt xanh thấm đẫm một khát vọng lạnh lẽo đến tận xương.
"Không được từ chối em, không được không cần em... Văn Ca, Văn Ca, chị là của em..."
*
Văn Ca là mặt trời, ngay thẳng và chân thành, rực rỡ và ấm áp. Nàng đối xử tốt với tất cả mọi người, đều rất nhân hậu.
Còn Thích Vô Ưu, một kẻ điên cuồng, lại yêu mặt trời.
Mặt trời tỏa sáng công bằng cho mỗi người.
- Nhưng Thích Vô Ưu lại muốn chiếm hữu mặt trời cho riêng mình.

Dung Vô Tiên
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Nhẹ nhàng, Tình hữu độc chung, Hào môn thế gia, Yêu thầm, HE
Văn án:
Vào kỳ nghỉ hè, Ôn Chước Hoa đi làm thêm ở một tiệm trà sữa, nằm ngay cạnh một tòa cao ốc văn phòng cao cấp. Công việc này chỗ nào cũng tốt, ngoại trừ một điều…
Chủ nhân của tòa cao ốc ấy, Lộ Kinh Đường, chính là “ánh trăng sáng” mà cô từng thầm thích hồi cấp ba.
Thời thiếu nữ chưa hiểu chuyện, cũng chạy theo trào lưu “thầm thương trộm nhớ”. Dù đã sớm hết thích, nhưng ít nhiều vẫn thấy ngượng ngùng.
Ngượng ngùng hơn nữa là cô bạn thân còn cố tình trêu chọc, viết hẳn một fic đồng nhân ngớ ngẩn.
Mà điều xấu hổ nhất chính là file đó bị rò rỉ ngoài ý muốn, và một tài khoản marketing hạng ba… đã tin sái cổ.
Ngày hôm sau, bắt đầu rộ lên tin đồn tổng giám đốc Lộ và Ôn Chước Hoa từng là bạn học.
Rồi hôm sau nữa, tin đồn biến thành tổng giám đốc Lộ đang theo đuổi Ôn Chước Hoa.
Rồi rồi hôm sau nữa…
Nhiều năm không gặp, khi tái ngộ, Lộ Kinh Đường cứ có cảm giác cô bạn học tên Ôn Chước Hoa này đặc biệt ghét mình.
Anh đã tự kiểm điểm không biết bao lần, nhưng vẫn không hiểu nổi rốt cuộc mình đã chọc gì cô ấy giận.
Chỉ là càng kiểm điểm, anh lại càng cảm thấy hứng thú với Ôn Chước Hoa.
Phòng PR của công ty như thường lệ báo cáo, đính kèm ảnh chụp bài viết từ tài khoản marketing hạng ba, tiêu đề: [Người thừa kế hào môn số một ráo riết theo đuổi mỹ nữ Đại học Nam, hai người là bạn học cấp ba, xa cách lâu ngày lại bùng cháy tình cảm!]
Rồi xin chỉ thị: “Chúng tôi đã xóa một số tin đồn thất thiệt như thường lệ…”
Lộ Kinh Đường vừa chọn xong bó hoa muốn gửi hôm nay, nghe vậy liền uể oải ngắt lời: “Công ty chúng ta, giờ đến cả tin thật cũng phải xóa à?”
Mọi người đều cảm thán Lộ Kinh Đường theo đuổi người ta một cách hoành tráng. Đến chính Lộ Kinh Đường lúc say cũng thẳng thắn thừa nhận, Ôn Chước Hoa trước kia ghét anh như vậy, đương nhiên là anh đã phải động lòng trước.
Chỉ là một ngày nọ, anh lục lại được một khoản chuyển khoản, thời gian đúng vào năm hai người gặp lại.
Trên giấy chuyển khoản còn có lời nhắn của Ôn Chước Hoa khi đó không còn một xu dính túi: “Trả hết nợ cho anh rồi, hình như…ngay cả lý do để lưu luyến cũng chẳng còn.”
“Vòng lặp mối tình đầu” có nghĩa là con người quả thật sẽ yêu đi yêu lại cùng một người ở những thời điểm khác nhau.
Nhưng không sao, anh sẽ vượt qua thời gian, để cảm nhận được em.
Lâu ngày gặp lại, cô gái từng thầm yêu chàng trai, sau khi tái ngộ là chàng trai theo đuổi cô gái.

Kiến Kình Lạc
Cả bệnh viện từ trên xuống dưới đều biết, bác sĩ Lục Gia Hòa không chỉ y thuật tinh thông, ngoại hình xuất chúng, mà còn đối xử với bệnh nhân vô cùng ôn nhu kiên nhẫn. Nhưng gần đây, cô lại vì một bệnh nhân nghịch ngợm mà thực sự lên cơn đau đầu.
Bệnh nhân này chẳng chịu nghe lời dặn của bác sĩ, không chịu nghỉ ngơi như lời dặn, còn mấy lần trốn khỏi phòng bệnh. Quá đáng nhất là lần nào cũng bị cô bắt được!
"Kỷ Nhân, không được uống rượu ở quán bar, theo tôi về ngay!"
"Kỷ Nhân, chân cẳng còn bó bột thế này mà nhảy nhót cái gì ở quảng trường, theo tôi về ngay!"
"Kỷ Nhân, theo tôi về bệnh viện!"
"Kỷ Nhân!"
Kỷ Nhân gần đây thực sự xui xẻo mà. Đầu tiên là bị người ta trả thù phải vào bệnh viện, rồi lại bị bác sĩ Lục "quan tâm" đặc biệt, lần nào trốn đi quán bar tán gẫu cũng bị cô "ân cần" dẫn về bệnh viện.
Nàng đi hẹn gặp khách hàng, đang tận dụng mối quan hệ với mẹ khách hàng thì đột nhiên bị bác sĩ Lục "ân cần" dẫn về bệnh viện.
Nàng đi ăn cơm bên ngoài thôi mà cũng đột nhiên bị bác sĩ Lục "ân cần" dẫn về bệnh viện.
Kỷ Nhân: ??? Tà đạo thật sự!
Cho đến một ngày, Lục Gia Hòa nói với nàng: "Kỷ Nhân, em cứ như vậy thì tôi không quan tâm đến em nữa đâu."
Kỷ Nhân như sét đánh, quay đầu lại mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào, trong tim mình đã nở một đóa hoa mang tên Lục Gia Hòa.
"Bác sĩ Lục, chị làm ơn tiếp tục quan tâm em đi mà."
Các đồng nghiệp thường xuyên nhắc đến với Lục Gia Hòa về vị bệnh nhân nghịch ngợm này. Có người nói tối hôm qua thấy Kỷ Nhân ở bồn hoa phía sau đang hôn ai đó, hỏi cô có biết là ai không.
Lục Gia Hòa: "...Là tôi."
------
Tổ hợp định mệnh: Búp bê vải ôn nhu xinh đẹp trong bình mật X Mèo hoang sinh trưởng tự do bôn ba khắp nơi
Tóm tắt một câu:
Chị là tháng tư nhân gian,
Em là Đông Bắc địa tam tiên.
Chủ đề: Tích cực lạc quan, khỏe mạnh hướng về phía trước

Diệp Phỉ Nhiên
Vì mẹ làm giúp việc cho nhà Ứng Quân nên Dương Tuyết Ý buộc phải sống dưới một mái nhà với cậu ta. Ứng Quân lạnh lùng kiêu ngạo, chẳng bao giờ ném cho cô một ánh mắt thiện cảm.
Để mẹ đỡ vất vả, Dương Tuyết Ý chủ động giặt đồ nấu cơm cho Ứng Quân, cô liền bị bạn bè của cậu ta trêu là “vợ nuôi từ bé”. Ứng Quân chỉ đáp lại bằng nụ cười lạnh lùng: “Cô ta? Làm sao có thể chứ?”
Dương Tuyết Ý ước mơ ngày mẹ nghỉ việc để không phải nhìn mặt tên đáng ghét này nữa.
Ngay cả khi thổi nến sinh nhật cũng không quên ước cho Ứng Quân gặp đại họa.
Không ngờ lời nguyền ứng nghiệm –
Nhân tình của bố Ứng Quân mang thai và tìm đến cửa, ông ta quyết định ly hôn với vợ để cưới nhân tình.
Lúc này Ứng Quân mới biết mình không phải con ruột, mà là đứa con do mẹ cậu ta và người yêu cũ sinh ra.
Từ thái tử bị phế truất, Ứng Quân bị đuổi khỏi nhà, mẹ cậu bỏ lại con trai để đi nước ngoài chữa trị vết thương lòng.
Mẹ của Dương Tuyết Ý cũng chính thức nghỉ việc tại nhà họ Ứng.
Nhưng tiếc thay, mẹ cô lại không nỡ nhìn Ứng Quân rơi vào cảnh khó khăn, nên đã tốt bụng nhận nuôi cậu ta.
Giờ đây kẻ sống nhờ lại thành Ứng Quân, Dương Tuyết Ý hả hê, thành thạo sai bảo vị thiếu gia thất thế này—
“Ứng Quân, tôi muốn ăn nho, mau đi rửa đi!”
“Ứng Quân, tôi ăn xong rồi! Mau rửa bát đi!”
Chỉ là Dương Tuyết Ý không ngờ rằng, một lần “chăm sóc” quá đà lại khiến cô rơi vào tình huống khó xử.
Càng không ngờ là, “thái tử” sa cơ có ngày trở lại ngai vàng – bố ruột của Ứng Quân xuất hiện.
Hơn nữa ông ấy giàu gấp trăm lần ông bố cũ!
Vừa lên ngôi chưa lâu, “hoàng đế mới” lại chủ động tìm đến, sau cửa kính Rolls-Royce là gương mặt điển trai của Ứng Quân.
Đang lúc Dương Tuyết Ý tưởng cậu ta đến trả thù, thì liền nghe thấy:
“Nho rửa xong rồi, lên xe mà ăn.”
Vẫn là cái vẻ mặt lạnh như tiền ấy –
“Đói thì về nhanh đi, tôi đi nấu cơm.”
“Em không phải vợ nuôi từ bé của tôi sao? Muốn chạy đi đâu? Không phải là khiến tôi yêu em rồi giờ lại không muốn chịu trách nhiệm đấy chứ?”
Dương Tuyết Ý: …
—–
Chó lạnh lùng miệng cứng hơn trời sập VS Mèo con đáng yêu biết co biết duỗi
Thanh mai trúc mã – Oan gia ngõ hẹp
Thẻ nội dung: Đô thị – Gần quan được ban lộc – Thanh mai trúc mã – Tinh anh trong ngành – Nhẹ nhàng – Đóa hoa cao lãnh.
Tóm tắt: Kẻ cấm dục cuối cùng cũng phá vỡ nguyên tắc.
Ý tưởng chủ đạo: Chỉ khi vượt qua sự kiêu ngạo và định kiến, con người mới có thể thực sự đón nhận tình yêu.

Phong Mật Mạch Phiến
Tuế Tuế vốn là một nhân vật "pháo hôi" nhỏ trong cuốn tiểu thuyết về show giải trí nuôi con, tồn tại chỉ để làm nền cho những đứa trẻ khác.
Trong chương trình ấy, ngoài cậu bé ra còn có: một tiểu thiên tài IQ cao thông thạo tám thứ tiếng, "con gái quốc dân" biết múa ballet, em bé âm nhạc chơi được đủ loại nhạc cụ...
Còn Tuế Tuế lại chỉ là một nhóc con suốt ngày ôm lấy đôi má phúng phính, ngơ ngác gõ bát chờ cơm. Ngoại trừ gương mặt xinh xắn ra thì chẳng có lấy một điểm nhấn nào khác.
Vì thiết lập không mấy thú vị, Tuế Tuế không những bị mọi người ghẻ lạnh, các bạn nhỏ khác không thèm chơi cùng, mà cư dân mạng còn liên tục đưa từ khóa #Tuế Tuế cút khỏi chương trình# lên hot search hết lần này đến lần khác.
Nghĩ đến tình tiết trong truyện, Tuế Tuế sợ đến mức rơi cả bát cơm!
Thế nhưng, sau khi chương trình chính thức lên sóng——
Cư dân mạng bỗng phát hiện ra trong show có một "thiên thần nhỏ" vừa ngoan vừa mềm, nhan sắc cực phẩm!
Đôi má sữa mềm mại, mái tóc xoăn màu hạt dẻ nhạt, gương mặt cậu bé trông như được thượng đế tỉ mỉ điêu khắc, khiến khán giả gào thét vì quá đáng yêu, ngày ngày đòi "bắt trộm" nhóc con về nuôi.
Những đứa trẻ vốn dĩ nên ghét bỏ Tuế Tuế, giờ đây mỗi ngày đều vắt óc tranh giành để được ngủ chung phòng với cậu. Thậm chí, chúng còn suýt đánh nhau chỉ để phân định xem ai mới là bạn thân nhất của Tuế Tuế!
Ngay cả nam minh tinh đỉnh lưu đến tham gia chương trình cũng ngày ngày ôm chặt Tuế Tuế không buông, cuối cùng còn "dụ dỗ" được cậu về làm em trai ruột của mình.
Lưu ý:

Hỉ Phúc
Giới thiệu
Năm mười tám tuổi, Hứa Niệm Sênh trót đem lòng yêu bạn của cậu mình, một người đàn ông lớn hơn cô vài tuổi. Ngày nhận được kết quả thi đại học, cô gom hết can đảm thổ lộ lòng mình với anh nhưng lại bị anh phũ phàng từ chối.
Bẵng đi ba năm, hai người tình cờ gặp lại nhau. Người đàn ông cô từng đem lòng thương mến, là ánh trăng sáng trong lòng cô nay đã trở thành một vết đen trong quá khứ mà cô muốn quên đi. Cô cảm thấy xấu hổ, muốn chứng tỏ mình không còn tơ vương gì đến anh nữa, chủ động lên tiếng: “Chú Tống.”
Người đàn ông khựng lại, sau đó lặp lại lời cô: “Chú Tống?”
Hứa Niệm Sênh tỏ ra lễ phép: “Chú bằng vai phải lứa với cậu của cháu mà.”
Người đàn ông cười khẩy: “Được thôi.”
Nhưng sau đó, vận xui của Hứa Niệm Sênh tới rồi. Người hướng dẫn sắp xếp cho cô đi thực tập, không ngờ vừa vào công ty mới phát hiện ra ông chủ lại là quá khứ không muốn nhắc đến của cô.
“…”
Kỳ thực tập này cũng không nhất thiết phải làm nữa.
—
Hứa Cẩm Ngôn hay tin cháu gái mình tới công ty của người anh em tốt của anh ấy thực tập liền gửi gắm nhờ đối phương chăm sóc. Đối phương đồng ý, còn nói lời giữ lời. Không chỉ giúp cô gái nhỏ thuê nhà, ngay cả khi cô ốm anh cũng tranh thủ thời gian tới chăm sóc, trong công việc lại còn cho không ít cơ hội rèn luyện năng lực. Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy mình quả là có mắt nhìn người, người anh em tốt của anh ấy quả thực rất đáng.
Sau đó, người anh em tốt của anh ấy gặp phải một chuyện khó xử. Đối phương đang theo đuổi một cô gái. Hứa Cẩm Ngôn, với tư cách là người đàn ông đã có gia đình, liền nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm theo đuổi vợ cho người ta.
Sau một chuyến công tác trở về, Hứa Cẩm Ngôn ghé qua thăm cháu gái, bấm chuông cửa một lúc, cửa vừa mở đã nhìn thấy người anh em chí cốt của mình ăn vận chỉnh tề đứng ngay ở cửa lúc nửa đêm.
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Ngốc quá đi mất, mình coi người ta như anh em thân thiết, nhưng nào biết đối phương lại muốn gọi mình là cậu.

Băng Túy Đậu Hoa
GIỚI THIỆU:
Là vai phụ pháo hôi chuyên nghiệp trong thế giới xuyên nhanh, Kỷ Tân không may gặp phải lỗi hệ thống.
Người chồng đáng lẽ phải chết của cậu lại trở thành một biến số đáng sợ, không chỉ cản trở tiến độ nhiệm vụ mà còn luôn nhìn cậu với ánh mắt vừa hận không thể lóc da lóc thịt, vừa quyến luyến si mê, khiến Kỷ Tân cảm thấy vô cùng bất an. Hơn nữa, người này lại cứ khăng khăng muốn sớm chiều phải ở chung với cậu, thậm chí là… gần gũi da thịt.
Ban đầu, anh chàng “liếm cẩu” Kỷ Tân rốt cuộc cũng đợi được tin chồng mình đã chết.
Cậu cứ nghĩ rằng nhiệm vụ đã hoàn thành suôn sẻ nên hành lí đã được dọn dẹp xong xuôi, nhưng trong một đêm giông bão, Kỷ Tân phải nghênh đón người chồng quá cố toàn thân ướt sũng trở về.
Đối phương trông có vẻ không khác gì ngày thường, vẫn lạnh lùng xa cách, ít nói ít cười, điều này khiến Kỷ Tân yên tâm tiếp tục các màn quan tâm giả vờ. Nào ngờ mỗi một hành động của cậu lại đẩy bản thân lún sâu hơn vào vực thẳm...
Cho đến một ngày, Kỷ Tân vô tình nhìn thấu ý đồ thật sự trong ánh mắt u ám của Cố Luật Trì—-
Người này không phải muốn hôn cậu, thì cũng là muốn giết cậu!
Nhưng cậu đã không còn đường thoát khỏi tấm lưới dày đặc mà đối phương giăng sẵn từ lâu…
“Kỷ Tân, em không yêu tôi nữa sao?”
“Kỷ Tân, em lại lừa dối tôi.”
Phía sau Cố Luật Trì, vô số bóng đen điên cuồng tuôn ra, tựa như hàng ngàn xác khô vừa bò lên từ địa ngục. Chúng cùng với nụ cười cứng đờ, quái dị trên khuôn mặt hắn tạo nên một sự tương phản kỳ lạ:
“Nhưng dù sao em cũng là vợ của tôi, là con người của tôi, chúng ta sẽ không bao giờ có thể chia lìa.”
Tag: Linh dị thần quái, Tình cảm đặc biệt, Hệ thống, Truyện ngọt, Xuyên nhanh, Nhẹ nhàng, He, 1v1, Đam mỹ, Tình cảm, Ngọt sủng, Hiện đại
Nhân vật chính: Kỷ Tân, Cố Luật Trì.
Một câu tóm tắt: Người chồng đã chết của cậu đã sống lại.
Lập ý: Nhìn những điều bất thường với một thái độ bình thường, mới có thể nhận được tri thức và tình yêu đích thực.

Vu Triết
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hỗ công , Song thị giác
Phàn Quân x Trâu Dương
Này, đá quán.
Đời người có tình yêu thì mọi nẻo đường đều bằng phẳng.
Giới thiệu
Một nam sinh đại học thuộc phái diễn xuất với phong cách cổ trang và bạn trai người máy bị điếc một bên tai do hắn đá quán mà có được.
✩Hỗ công
✩HE
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Phàn Quân, Trâu Dương | Nhân vật phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Này, đá quán.
Chủ đề: Đời người có tình yêu thì mọi nẻo đường đều bằng phẳng.

Mộc m Phi Lâm
Bạch Diêm Thanh chìm đắm trong game online và kết hôn trong đó, nhưng vợ cậu lại là một người đàn ông?!
Là nam thì đã đành, đằng này cậu còn bị ly hôn?
Đối phương lại còn đi tìm một người vợ là nam khác nữa chứ?!
Cậu gào lên một tiếng trên kênh thế giới: "Méo, cái thế giới này làm sao vậy, tôi cũng phải đi tìm một ông chồng!"
Triệu triệu lần không ngờ, tiếng gào này lại thu hút sự chú ý của một Đại Thần đình đám.
Đại thần đáp lại: "Ngoan, anh ở đây."
Cả thế giới nổ tung!
Bạch Diêm Thanh cũng nổ tung!
Nhân vật chính: Trình Ngộ (công) x Bạch Diêm Thanh (thụ)

Duy Tửu
Số chương: 95 chính văn
Tag: Cường – cường, đô thị, tình cảm, hiện thực
Văn án:
“Anh ta tối nay không về đâu.”
“Sao anh biết?”
“Em nói xem?”
Tưởng Viên nhìn cô, rõ ràng biết rõ mà còn hỏi, rồi đương nhiên nói: “Tối nay tôi đến tìm em.”
Tất cả sai lầm đều bắt đầu từ đêm đó. Cô đi đón người chồng say rượu của mình, nhưng lại tình cờ chạm mặt cấp trên của chồng trước.
Lục Nghê cảm thấy hoàn toàn bất lực. Cô chỉ là một người phụ nữ tay trắng, chẳng có gì để bấu víu, chỉ có thể để mặc cuộc đời đẩy đưa.
P.S: Nhân vật chính không ngoại tình trong thời gian hôn nhân.
Nhân vật chính: Lục Nghê, Tưởng Viên.
Một câu tóm tắt: Sau khi con thuyền đã chìm từ rất lâu.
Chủ đề: Cuộc đời không phải là một câu hỏi trắc nghiệm chỉ có một đáp án.