Trang 60 / 128 · Tổng 1536 truyện

Tạp Bỉ Khâu

Dạ Đích
Tô Nham chết trong mùa hè tốt nghiệp đại học oi bức nọ.
Ruồi bọ bâu đầy thi thể, ai cũng không nhớ rõ y.
Nếu như nhân sinh có thể lặp lại.
Ta sẽ không tiếc đại giới……
Lưu ý:
– Vân không biết tiếng Trung, nên bản dịch chỉ có thể đảm bảo độ chính từ 70 – 80 %.
-Đây là vườn trường chủng điền văn 100%, chủ yếu xoay quanh cuộc đời học sinh , những trải nghiệm cuộc sống, vì vậy ai muốn coi đấu đá tranh giành hay nội dung gây cấn thì thỉnh rút lui.
-Truyện này Vân ko sì poi vì truyện này phải đọc từ từ, chậm rãi và ngẫm nghĩ mới có thể ngộ ra cái hay của nó.
– Truyện này có H nhưng y chang thanh thủy văn, cứ “lên giường, tắt đèn” rồi “A , ân, ân” đấy, bởi thế đừng hi vọng nó quá nóng. (Lay chúa, Vân toàn edit truyện trong sáng, ngây thơ =.=)

Du Đăng
Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!
Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?
Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…
Lời của Q. :
Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.
Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.
Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.
Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.

Nhất Cá Mễ Bính

Đào Chi Yêu

Lữ Thiên Dật

Đào Chi Yêu

Yên Bán Căn

Đại Thúc Vô Lương

Thi Lạc

Nhu Nhu A

Lý Hảo

Nhập Loạn

Minh Minh

Lữ Thiên Dật

Đại Thanh Q3

Dr. Solo

Kim Nghêu

Ma Lạt Hương Chanh

Uyển Tiểu Uyển