Trang 39 / 128 · Tổng 1536 truyện

Viên Cửu
Năm Lý Trình Trình 28 tuổi, bất ngờ xuyên không về thập niên 80, trở thành Lý Trình Trình 18 tuổi.
Cô vô tình xông vào trận pháp do bà nội lập ra, sau khi giúp bà nội tìm được người thân bị thất lạc, cô đã may mắn có được "bàn tay vàng" - hang động và đường hầm, ngoài ra còn có thêm ba rương vàng.
Không lấy được hộ khẩu do người trong nhà giấu đi, không thể làm những gì mình muốn vậy thì phải làm sao?
Cô quyết định gả cho người đàn ông thô lỗ lớn tuổi đã cứu mình.
Trông người đàn ông đó có vẻ như gã lưu manh, nhưng anh lại sở hữu khuôn mặt đẹp như thiên thần, ngũ quan đoan chính, tướng mạo rõ nét, đôi mắt sâu thẳm đa tình, hoàn toàn chiếm trọn trái tim cô.
Kiếp trước cô chỉ là một nhân viên rất bình thường trong xã hội, kiếp này nắm bắt được thời cơ vàng ngọc Lý Trình Trình thừa thắng xông lên, bắt đầu buôn bán nhỏ, cùng người đàn ông thô lỗ bày sạp bán hàng và trở nên giàu có.
- Chênh lệch tuổi tác mười tuổi
- 1v1, Siêu sủng văn

Ngô Vi

Mộc Mộc Chi
Giang Oản Oản mở mắt ra, đập vào mắt là mái nhà lờ mờ ánh sáng, nhìn quanh bốn phía, cả căn nhà đều rách nát, cũ kỹ vô cùng.
Nàng đang ở đâu đây, chẳng lẽ được những người sống sót khác cứu sao? Nhưng với một đàn xác sống lớn như vậy, còn có người sống sót cứu được mình sao?
“Nương... mẫu thân~”
---

Triệu Linh Nhi

Bất An

Trần Niên Nãi Phao

Mặc Ngôn Mộc

Nguyệt Lượng Một Hữu Tinh Tinh
Tác giả: Nguyệt Lượng Một Hữu Tinh Tinh
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Hài Hước, Sủng, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn, Nhân Thú, Ngọt
Team dịch: Mắm Muối Chanh Đường
Giới thiệu:
Từ Ca là người bị cận thị nặng. Sau một giấc ngủ tỉnh dậy, cô tìm nửa ngày vẫn không sờ thấy kính mắt để ở đầu giường đâu.
Lại mở mắt, lặng lẽ nhìn thế giới xanh mơn mởn trước mắt, cô đưa tay áp lên mặt, cuối cùng xác nhận đây là cỏ dại.
Từ Ca phẫn nộ gào thét: “Ông trời ơi, ít nhất cũng phải để lại cho tôi cái kính chứ, a a a a!”
Xà Khí như thường lệ tuần tra lãnh địa của mình, đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào, cô gái dưới gốc cây là người đẹp nhất mà hắn từng thấy. Mái tóc đen dài mềm mại phủ trên khuôn mặt, đôi mắt hạnh trong veo long lanh như nước.
Xà Khí: Giống cái nhỏ, làm bạn đời của ta nhé?

Thiển Thiển Đạm Đạm

Trần Hướng Bắc

Tả Mộc Trà Trà Quân

Công Tử Vu Ca
Giới thiệu:
【 Điên loạn nhưng cực phẩm đế vương công VS Vạn người mê vương gia thụ, còn có tên 《 Hoàng huynh vì sao nhìn ta bằng ánh mắt ấy 》, 《 Cách giả mạo huynh đệ dưới mắt bạo quân 》】
1.
Năm Thiên Vận thứ mười hai, kinh thành thất thủ, tông thất hoàng tộc tán loạn khắp nơi. Mười bốn năm sau, dưới bàn tay sắt máu của tân đế, Đại Chu hỗn loạn cuối cùng cũng trở lại thái bình.
Đúng lúc này, một nam tử trẻ tuổi từ ngàn dặm xa xôi tìm về kinh thành, tự xưng là hoàng đệ ruột - Lục hoàng tử Phù Diệp bị thất lạc năm xưa, khiến triều đình chấn động.
Phù Diệp quỳ giữa điện, ngẩng đầu đã thấy ánh mắt sắc lạnh như dao của hoàng thượng.
Nhớ lại kết cục trong nguyên tác - bị chém đầu treo trên thành lâu ba năm vì tội mạo danh, hắn run rẩy toàn thân!
Làm sao để giả làm hoàng đệ sống sót dưới tay bạo quân? Đây quả là vấn đề nan giải!
Thế là hắn trực tiếp ngất xỉu dưới chân hoàng thượng ngay trước mặt y.
2.
Tính tình của tân đế thất thường, độc đoán chuyên quyền, dùng hình phạt tàn khốc trị quốc, lên ngôi nhiều năm chưa từng có ai dám bước vào hậu cung.
Nay có kẻ tự xưng là hoàng đệ, bệ hạ phong làm Vương gia.
Triều ta dùng võ lực trị thiên hạ, chư hoàng tử đều thiện chiến, vì vậy mọi người đều cảm thấy vị quận vương hay ngất xỉu này thực quá khác biệt với bệ hạ.
Khác đến mức như đồ giả mạo!
Hơn nữa: "...Chẳng phải Hoàn vương điện hạ đẹp đến bất thường sao?!"
Mặt phấn da trắng, rất giống mỹ nhân kế của địch!
Tính cách cũng quá khác biệt! Bệ hạ nghiêm nghị, thích tĩnh lặng, Hoàn vương lại náo nhiệt, đúng là loại người hoàng thượng ghét nhất!
"Bệ hạ cả đời ghét nhất lừa đảo, sớm muộn cũng vạch trần âm mưu của hắn."
"Bọn trung thần chúng ta sống dưới ánh mắt bệ hạ còn run như cầy sấy, nếu hoàng thượng phát hiện hắn giả mạo... không dám tưởng tượng hắn sẽ thảm thế nào!"
Phù Diệp: Run như cầy sấy!
3.
Quần thần mỗi ngày ba hỏi: "Hôm nay Hoàn vương điện hạ bị lộ chưa?"
Nội thị: "Chưa, nhưng hôm nay bệ hạ ba lần sai người hỏi vì sao điện hạ chưa về cung nghỉ ngơi."
Quần thần: "?? Bệ hạ lại dịu dàng với điện hạ vậy hả?"
Nội thị: "Cũng không hẳn, nô tài một đêm canh gác, thoáng thấy Hoàn vương điện hạ bò ra từ rèm châu, toàn thân run rẩy như muốn cầu cứu, lại bị bệ hạ vô tình nắm chân lôi trở vào."
Quần thần: "!!"
Sử quan đời sau ghi chép: "Diệp Hoàn vương, được hoàng thượng yêu chiều... à không... yêu thương hết mực... ờ... sủng ái vô cùng."
Hướng dẫn đọc truyện:
PS: Như tên gọi, vương gia giả mạo, không có huyết thống.
Giằng co tình cảm, thời điểm yêu nhau là biết vương gia giả rồi.
Văn cung đình nhẹ nhàng!!
Thể loại: Xuyên việt thời không, điềm văn, triều đường, trưởng thành.
Một câu giới thiệu: Hoàng huynh vì sao nhìn ta bằng ánh mắt ấy!

Quả Hạch Chi Vương
Trầm Chanh tải về một trò chơi có tên là Người Sống Sót Cuối
Nhân vật chính là một kẻ tay chân cụt, dị năng bạo động, thoi thóp hơi tàn còn bị ném vào đống xác chết.
Trầm Chanh thực sự không thể nhìn nổi nữa.
Chỉ có sáu đồng thôi mà! Ai mà chưa từng nạp tiền cho một gã đàn ông lạ bao giờ chứ!
Thế là... một lần sáu đồng, hai lần sáu đồng, nhiều lần sáu đồng!
Ngay khi Trầm Chanh vừa chửi thề rằng sẽ không nạp tiền nữa vừa cảm thấy thật thơm, thì nhân vật của cô từng bước leo lên đỉnh cao của những dị năng giả thời mạt thế.
Mà khi cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cô thực sự xuất hiện bên giường của nhân vật đó?!
Trò chơi chết tiệt, nạp tiền hại người!
*****
Dị năng giả hệ không gian - Lệ Vi Lan bò ra khỏi đống xác chết, nhưng anh lại cảm thấy như mình đang bị một tên biến thái theo dõi.
Người này ép anh thay quần áo, tùy tiện ra vào không gian của anh, còn nhìn chằm chằm anh khi anh ngủ?
Nhưng trớ trêu thay, chính người này đã đưa cho anh vũ khí công nghệ tiên tiến nhất thời mạt thế,
Xây dựng cho anh một vùng đất an toàn nhất,
Cũng cho anh thứ anh khao khát nhất... một mái nhà.

Tiểu Ngũ Công Tử
Tác giả: Tiểu Ngũ Công Tử
Tran / Editor: Mỗi Bước Mỗi Xa
Beta: Mỗi Bước Mỗi Xa
Thể loại: Đoản văn, Làm ruộng, Cổ đại
Giới thiệu
Gả cho Tống Nhàn hai năm, hắn ta đã mời một bà đồng về nhà.
Bà đồng nói người sống ở góc tây nam của hậu viện khắc cả nhà.
Vì thế, ta mang danh tiếng khắc cả nhà, bị Tống gia dùng hai trăm lượng bạc cùng một tờ khế đất đuổi đến một điền trang.
Nơi đó trong vòng mười dặm không có bóng người, xung quanh mười mẫu đất không ai cày cấy.
Ta vui mừng khôn xiết, Tống gia thật là một nhà tốt.
Đây chẳng phải là cuộc sống về vườn mà ta mong muốn đấy sao.

Quan Vân/觀蕓

Trường Thanh Trường Bạch

Khai Tân

Trường Tiếu Ca
Tác giả: Trường Tiếu Ca
Thể loại: Đam Mỹ, HE, Hiện Đại, Chữa Lành, Điền Văn, Gương Vỡ Lại Lành
Team dịch: Xanh Xao
Giới thiệu
Gặp lại Cảnh Việt, là tại buổi tiệc mừng thọ 60 tuổi của giáo sư. Quý Hồi trong cơn say bước chân loạng choạng, cuối cùng lại ngã ngồi thẳng lên đùi bạn trai cũ.
Đối diện ánh mắt lạnh nhạt đầy soi xét của Cảnh Việt, Quý Hồi cắn răng cười gượng, mở lời:
“Cảnh sư huynh, lâu rồi không gặp, gần đây anh sống thế nào?”
Cảnh Việt nhếch môi cười nhạt:
“Không tốt lắm, hai bài nghiên cứu đổi một người tình trong một năm. Từ khi cậu đi, tôi chẳng còn gặp được chuyện nào hay ho như vậy nữa.”
Sắc mặt Quý Hồi trắng bệch.
Cậu không ngờ câu nói đầu tiên Cảnh Việt dành cho mình lại là những lời chua chát đến vậy.
Cách xưng hô ấy như một sợi dây leo, len lỏi vào lồng ngực cậu, quấn chặt lấy trái tim vốn đã nguội lạnh, khiến nó thêm ngột ngạt, khó chịu.
Quý Hồi cố gắng điều hòa hơi thở, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Nhưng Cảnh Việt lại chẳng hề bận tâm tới sự bối rối của cậu, tiếp tục thản nhiên nói:
“Ít nhất cũng phải hỏi ý kiến tôi để lấy năm bài nghiên cứu nữa chứ.”
Bàn tiệc bỗng chốc im phăng phắc.
Năm đó, Quý Hồi quá mức cao ngạo, gần như cả trường đều biết chuyện cậu mặt dày theo đuổi Cảnh Việt. Nhưng lý do thật sự chỉ là để lừa lấy tài liệu nghiên cứu và bài luận văn tốt nghiệp từ tay anh. Đến khi đạt được mục đích, cậu thẳng tay đá Cảnh Việt rồi chạy sang Úc.
Cảnh Việt đáng thương khi đó còn đang ở Anh quốc, trong mộng ấp ủ hình bóng Quý Hồi. Trong mộng có Quý Hồi yêu mèo, có Quý Hồi thích bánh kem Black Forest.
Tỉnh mộng, tình cảm của hắn hóa thành hư vô.
Quý Hồi từng nghĩ việc mình có thể chạm tới Cảnh Việt là nhờ trời cao ban phước. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra rằng lừa dối ân huệ của thần minh dành cho người khác, quả nhiên sẽ phải trả giá.
Cậu chỉ mong trước khi chết, có thể làm được một điều cuối cùng cho Cảnh Việt.
---
Ghi chú:
1. Tuyến thể ngủ say: Là tình trạng tuyến thể hoàn hảo nhưng không thể sản sinh tin tức tố. Nguyên nhân thường do tổn thương ngoại cảnh hoặc vấn đề tâm lý.
2. Quý Hồi thời đại học: Là người khỏe mạnh, hoạt bát, tích cực và đầy tham vọng, nhưng luôn có mục đích rõ ràng khi theo đuổi bất cứ điều gì.

Thi Thi Đại Xọa Nữu
Phụ thân ta ở rể trong nhà người ta.
Còn ta chỉ là đứa con riêng của ông bên ngoài.
Năm ta tròn năm tuổi, phụ thân dẫn mẫu thân bỏ trốn, để lại ta bơ vơ một mình.
Khi đói, ta từng nhai rơm khô trên mái nhà, từng húp nước canh loãng từ thùng chứa thức ăn thừa.
Có lần, khi ta bị lũ trẻ ăn mày đánh đến gần đất xa trời, một người đàn bà ở chợ—bà ấy nổi danh là mụ đồ tể—xuất hiện tựa như thần linh giáng thế.
Bà ấy là chính thê của phụ thân ta, bà không có con cái.
Người đời thường chỉ vào bà, mắng nhiếc rằng “mụ cọp cái cô độc,” cuộc sống của bà cũng chẳng hề dễ dàng.
Ta theo bà học nghề mổ lợn, bán thịt, trải qua bao phen khói lửa chiến tranh, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Ta trở thành một nữ ngự y được Hoàng đế ban danh, còn bà thì hưởng niềm vui con cháu quây quần bên gối.
Lúc ấy, phụ thân ta bỗng dưng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, lại còn đòi nối lại tình xưa với bà.
Ta chỉ cười lạnh, đưa ra văn thư đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì rút dao mổ lợn, đuổi phụ thân ta chạy qua năm dãy phố dài.

Hồ Đồ
Tống Sở là một dị năng giả hệ không gian trong thế giới đầy zombie. Cô được giao nhiệm vụ chăm sóc cho nhà khoa học thiên tài Giang Bác, cung cấp vật tư và trợ lý cho anh trong cuộc sống hàng ngày.
Sau một thời gian sống Tống Sở nhận ra rằng Giang Bác không thể tự quản lý cuộc sống của mình và có tính cách khá kỳ lạ. Cô quyết định rời đi và trở thành một nữ chiến sĩ săn lùng zombie.
Trong khi đó, Giang Bác cho rằng Tống Sở ngu ngốc và không chịu học hành, và không muốn sống cùng cô nữa.
Nhưng một ngày nọ, phòng thí nghiệm bị zombie tấn công và hai người phải chạy trốn đến thập niên 60 với số lượng vật tư thiếu hụt.
Trong tình huống nguy hiểm, Giang Bác và Tống Sở nhìn nhau và quyết tâm cùng nhau vượt qua. Cả hai duỗi tay và tựa vào nhau để đối phó với những thử thách đầy khó khăn.