Trang 34 / 74 · Tổng 880 truyện

Tát Tạp Ngư
Phúc hắc câu hệ ôn nhu công (Bùi Nhuận) x Giá trị vũ lực cao - tham ăn - ngốc manh thụ (7361)
—————
Văn án:
Ở tinh tế, người phỏng sinh mang số hiệu 7361 chuyên phụ trách làm nông, bỗng một ngày xuyên qua, trở thành quả phu lang vừa gieo mình xuống sông của Đại Thịnh triều.
Nguyên chủ có một bà mẹ chồng độc ác, đại bá háo sắc, đại tẩu khắc nghiệt.
7361: Đa tạ lời mời, kẻ không liên quan, chớ cản trở bữa cơm của ta.
Lúa trĩu hạt trong ruộng, cá bơi lội dưới sông, trái chín trên cành, gà béo trong ổ...
Mỗi món ăn đều khiến đôi mắt 7361 sáng rực.
Trời cao có thấu, những thức ăn này đối với một người phỏng sinh ở Tinh Tế mỗi ngày chỉ biết uống dịch dinh dưỡng mà nói, có sức hấp dẫn lớn đến nhường nào?
Vậy là 7361 dốc sức thực hiện chức nghiệp vốn có của mình, trồng rau!
Mùa nào thức nấy: rau chân vịt, dưa leo, đậu que.
Trái vụ cũng chẳng hề chi: khoai tây, cải trắng, cà rốt.
Tất thảy đều do một tay cậu trồng nên.
Hẹ cậu trồng, giúp một viên ngoại mắc bệnh kín lại khôi phục phong thái năm nào.
Cà chua cậu trồng, khiến một tiểu thư khuê phòng có làn da không đẹp, nay trắng nõn như ngọc.
***
Đám người tranh nhau mua rau dưa, suýt chút nữa đã san bằng cửa nhà cậu 7361, thậm chí ngay trước cổng mà vung tay ẩu đả.
"Liễu lão bản, măng tây vừa thu hái, nhất định phải ưu tiên đưa đến nhà ta! Lão gia nhà ta đã trông mong từng bữa."
"Khoai tây, Trương gia chúng ta lấy hết! Bao nhiêu cũng không đủ!"
"Cà tím, măng tây, còn lại cứ để Lâm gia chúng ta bao cả!"
7361: Không bán, không bán! Ngay cả phần ta còn chẳng đủ ăn đây này!
Một ngày nọ, phát hiện vị Tú tài què chân đầu thôn sở hữu tay nghề nấu nướng tuyệt hảo, 7361 lập tức chạy đến, mắt đầy chân thành mà thỉnh cầu: "Sau này, ta trồng trọt cho ngươi, ngươi nấu cơm cho ta, có được không?"
Tú tài Bùi Nhuận thoáng sững người, lại hiểu lầm ý cậu, ấp úng đáp: "Chuyện này... e là không thỏa đáng lắm."
***
Một năm sau, vị học đầu châu học từng ngã ngựa mà tàn tật, nay lại hiên ngang đứng trên yến tiệc Lộc Minh.
Một bài từ phú kinh động cả vị đại nho ẩn cư chốn triều đình.
Yến tiệc tàn, mọi người đổ xô đi tìm Bùi Nhuận, nhưng y đã sớm rời đi. Cuối cùng, họ tìm thấy y trong một quán ăn nhỏ.
Chỉ thấy vị học đầu ngày ấy giờ đây mang nét mặt ôn hòa, tay nắm lấy tay phu lang của mình, giọng nói tựa xuân phong lướt nhẹ: "Ăn ít thôi, lát về ta làm rượu nếp viên cho em."
--------------------------------------
Tag: Bố y sinh hoạt, duyên trời tác hợp, xuyên qua thời không, làm ruộng văn, dị năng, nghịch tập
Vai chính: 7361, Bùi Nhuận
Một câu tóm tắt: Ta có siêu năng lực làm ruộng!
Lập ý: Chuyên tâm một đạo, tự gây dựng thành tựu!

Lạp Miên Hoa Đường Đích Thỏ Tử

Cẩm Lý Cô Nương
Trưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm.
Tiểu muội là nữ xuyên không.
Thiên kim giả đánh cắp sách luận của ta, coi ta như bậc thang để leo lên cao, trở thành thái tử phi.
Nữ xuyên không vì muốn tiếp cận quan lại quyền quý, thực hiện giấc mơ nữ chính của mình, không tiếc thân mình ẩn vào thanh lâu.
Kiếp trước, ta không biết tiểu muội mình đã bị nữ xuyên không chiếm lấy cơ thể.
Khi ta ngăn cản nữ xuyên không vào thanh lâu, ả đã đâm chết ta.
Trước khi chết, nữ xuyên không giẫm chân lên mặt ta, ngạo mạn chế giễu:
"Chỉ là một người cổ đại trong đầu toàn những thứ phong kiến cặn bã, làm sao ngăn được người hiện đại xuyên đến làm nữ chính như ta..."

Bất Hội Hạ Kỳ

Vô Biên Khách

Hà Trúc
Tác giả: Hà Trúc
Thể loại: Dị Năng, Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Linh Dị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Tiên Hiệp, Xuyên Không, Truyện Sủng, Truyện Gia Đấu, Huyền huyễn
Giới thiệu:
Khi thầy bói phong thủy đất trời trọng sinh làm thiếu nữ tay trói gà không chặt.
Cô bấm ngón tay tính toán, mệnh mẹ trầm mê vào những thứ loạn thất bát tao khiến vận mệnh sa sút, mệnh cha có kiếp nạn lớn nên chết trẻ, trước cửa nhà người ta lập kết giới trộm âm đoạt dương lấy đi công đức kim quang.
Chu Thiện cười nhạt, trở tay nghịch thiên đổi vận.
Chỉ là...
Người nào đó: Ha ha, phong kiến mê tín dị đoan!!

Nhĩ Bắc

Khát Trí

Mộc Qua Hoàng

Hoàng Sắc Đích Miêu Mễ
Lê Diệu mắc bệnh nan y, tưởng chừng không còn hy vọng sống. Một ngày nọ, cô tình cờ gặp một đạo sĩ, người nói với cô rằng vận xui đeo bám, tuổi thọ ngắn ngủi không phải do số phận, mà vì mệnh cách của cô đã bị người khác đánh cắp.
Muốn sống tiếp, cô chỉ có một cách—trở về quê, kế thừa một "nhà ma" cũ kỹ.
Ban đầu, Lê Diệu nghĩ rằng đây chỉ là một căn nhà ma bình thường. Nhưng khi đặt chân đến, cô mới nhận ra mình đã nhầm to!
Những nhân viên làm việc ở đây không phải người, mà là đủ loại quỷ thần: Nhiếp Tiểu Thiến yêu kiều, Họa Bì bí ẩn, Mạnh Bà nấu canh nơi Hoàng Tuyền... Còn có cả Sadako từ giếng bò lên, Tomie ma mị, ma cà rồng huyết sắc.
Chưa dừng lại ở đó, Đát Kỷ yêu mỵ, Bạch Cốt Tinh lạnh lùng, Ngưu Ma Vương hùng tráng, thậm chí cả Tôn Ngộ Không cũng xuất hiện!
Nhân viên càng lúc càng đông, danh tiếng của nhà ma cũng lan xa. Không chỉ kiếm tiền dễ như trở bàn tay, mà còn làm chấn động giới huyền học!
Các đại lão, kẻ có tiền, người tu đạo... ùn ùn kéo tới.
Từ một người sắp chết, Lê Diệu giờ đây lại trở thành bà chủ của "Phong Đô Nhà Ma" nổi danh khắp thế giới!
"Chào mừng quý khách đến với Phong Đô Nhà Ma! Mời vào tham quan... nếu dám!".
[Huyền Học + Đoán Mệnh + Đại Lão + Bắt Ma + Ngược Tra + Vả Mặt + Sảng Văn + Kinh Doanh + Yêu Ma Quỷ Quái]

Chỉ Y
1.
Khi lần đầu tiên Lăng Tương Dạ nhìn thấy Hạ Bạch, chỉ có thể nhìn thấy một vẻ đẹp thiếu não ở cậu, không rõ sao cậu có thể sống sót trong game.
Mãi cho đến khi anh bị thương ở trong game, dáng vẻ như sắp xuống mồ đến nơi, Hạ Bạch lại thần không biết quỷ không hay xuất hiện ra, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh một cách chân thành, trái cổ nhỏ khẽ nhúc nhích, lén nuốt nước miếng, “Có thể cho tôi xác của anh được không?”
Lăng Tương Dạ: “?”.
Hạ Bạch nghiêng đầu, phía sau xuất hiện một đám xác chết như hổ rình mồi, lại lịch sự hỏi lại lần nữa: “Có thể cho tôi xác của anh được không?”
Lăng Tương Dạ im lặng.
2.
Hạ Bạch và đồng đội bị người chơi khác nhốt trong nhà xác, gió lạnh cuốn hết tất cả vải trắng trên xác chết trong phòng lên.
Đồng đội: “Tim tôi đập nhanh quá.”
Hạ Bạch: “Tôi cũng vậy.”
Hai người hết sức ăn ý mà nhìn nhau một cái, đồng đội: “Một, hai, ba! — chạy!”
“A a a!” Đồng đội lao nhanh ra cửa, sợ tới mức ngay cả mắt cũng đỏ.
“A a a!” Còn Hạ Bạch hưng phấn mà chạy về phía thi thể, hưng phấn đến ngay cả mặt cũng đỏ.
“……?”
3.
Hạ Bạch bị cuốn vào một game kinh dị, hệ thống: 【Đang quét, kỹ năng linh hồn của người chơi có liên quan với xác chết. 】
Hạ Bạch thường xuyên đào xác nhà người ta, đôi mắt chột dạ mà xoay nửa vòng.
Hệ thống: 【Thân phận của người chơi trong game là Người Nhặt Xác, kỹ năng là xác sống, hy vọng người chơi sẽ là một người chủ của thi thể tốt.】
Sau đó, thi thể phía sau Hạ Bạch càng ngày càng nhiều, trong đó đa số là người chơi chết ở trong game.
Bọn họ giao kỹ năng và thi thể cho cậu, bảo vệ cậu, làm bạn với cậu, tin tưởng cậu vô điều kiện, cuối cùng cậu mới hiểu được tâm nguyện thuở ban đầu và trách nhiệm cả đời của thầy cản thi mà ông nội Bạch từng nói.
“Ngàn dặm không xa, đưa ta về quê hương.”

Phong Hoa Ý

Sồ Sồ Cúc
Thể loại: Trò chơi mạng, Khoa học viễn tưởng, Mạt thế, Hệ thống, Dị năng, Nữ cường, Ngôn tình, Hiện đại, Nữ phụ, Đô thị, Zombie
Giới thiệu
Hệ thống đóng vai Thánh Mẫu đã tìm được một người con gái xinh đẹp yểu điệu từ thế giới trò chơi để làm ký chủ của nó.
Nó nhìn gương mặt thuần lương của Trì Anh, lòng ngầm khẳng định, dáng vẻ tươi tắn này đúng là lựa chọn hàng đầu trong vai Thánh Mẫu!
Sau khi liên kết, hệ thống mới phát hiện, đóa hoa kiều diễm ấy hóa ra là boss phản diện trong game!
Hệ thống mơ hồ: Chắc... Chắc không sao chứ?
Vậy mà ngay sau đó, nó liền thấy Trì Anh đứng trong vũng máu, trên đầu là hào quang Thánh Mẫu, trong tay ôm một cái đầu của zombie mà khóc nức nở.
Cô gái nước mắt lưng tròng: “Trời ơi, chúng thật đáng thương.”
Mọi người: Người này bị điên sao?
Nhìn giá trị Thánh Mẫu không ngừng tăng lên, hệ thống che mắt.
Đừng tưởng nó không thấy, đống đầu zombie kia chẳng phải đều là kiệt tác của cô sao!!!
…
Cố Trì cứu được một người phụ nữ từ đống zombie, khóe mắt đẫm lệ, toàn thân đầy máu.
Anh nghi ngờ đây là một nhân vật nguy hiểm đã bị nhiễm bệnh, quyết đoán trói lại, dí họng súng vào giữa trán cô, sẵn sàng chờ đợi sự biến dị.
Người phụ nữ bị anh chĩa súng bất ngờ quay đầu lại, như thể chuẩn bị biến dị. Thần sắc Cố Trì giữ nguyên, đang định bóp cò thì thấy cô nhìn anh với gương mặt đáng thương.
“Anh lạnh lùng vô tình như vậy, nhất định trước đây từng chịu tổn thương… Không sao, tôi không trách anh.”
Tay Cố Trì run lên, suýt chút nữa thì bóp cò.
“...”
Cảm ơn, nhưng tôi chưa từng bị tổn thương nào cả.
…
Một tiểu đội đang vật lộn sinh tồn trong mạt thế bỗng xuất hiện một người phụ nữ không được ưa thích, không có năng lực gì cũng đành, lại còn tỏ ra đồng cảm với zombie?
Thật là nực cười!
Cho đến một ngày, họ phát hiện người phụ nữ có trái tim Thánh Mẫu này, vừa chảy nước mắt nước mũi, vừa dùng đôi tay ngọc ngà đập nát đầu zombie, lại còn móc tinh hạch trong não chúng.
Mọi người: Trợn to mắt.
Cố Trì đi theo sau Trì Anh, nhận từng viên tinh hạch cô đưa cho, hoàn toàn không có ý thức của một đội trưởng.
Mọi người: Gánh nặng đội trưởng của anh đâu rồi?
Cố Trì không chút áp lực tâm lý: Ừm… Nằm im hưởng thụ thật sung sướng.
Lưu ý: Nữ chính chỉ giả vờ trước zombie, còn lại cô thật sự tốt bụng. Nếu không thích kiểu nhân vật này, xin cân nhắc trước khi đọc.
Dù là Thánh Mẫu nhưng nữ chính vẫn mạnh mẽ, tuyệt đối không gây phiền hà đến người khác.
Từ khóa nội dung: Cường cường, Dị năng, Mạt thế
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Anh, Cố Trì ┃ Nhân vật phụ: Lục Vân Phi, Mục Vũ ┃ Khác:

Họa Hề

Túy Nhiễm Khinh Ca

Zhihu

Mẹ Kế

Khương Chi Ngư

Cung Tâm Văn
Thể loại: Ngôn tình, tận thế, dị năng, khoa học viễn tưởng, HE
Giới thiệu
Đây là câu chuyện về đại ma vương phản diện bất ngờ biến thành chó con đáng thương sau khi trùng sinh.
Sở Thiên Tầm trùng sinh quay về đầu tận thế, cô thề đời này nhất định phải sống tốt một chút, sống lâu một chút, cách xa người và việc nguy hiểm một chút.
Rồi một ngày, cô vô tình cứu được một người đàn ông bất tử, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Sở Thiên Tầm kinh hãi phát hiện người này chính đại ma vương tiếng xấu rõ ràng, máu lạnh vô tình, làm cho toàn bộ cao thủ loài người nghe tin là sợ mất mật ở tận thế thời kỳ cuối.
Mỗi khi Sở Thiên Tầm nghĩ cách lặng lẽ rời khỏi đại ma vương này là…
Người kia túm lấy góc áo cô, đáng thương nói: Cô, cô lại muốn vứt bỏ tôi đấy à?
*
Nam chính đáng thương bị sử dụng như công cụ x Nữ chính không có bàn tay vàng, độc lập tự mình cố gắng.

Tố Uyên