Trang 17 / 772 · Tổng 9258 truyện

Cảnh Ảnh
[Không nói nhiều, Selfcest!: Từ Hành Thanh x Du Dã, Hỗ công]
Từ Hành Thanh căm ghét Du Dã, và càng căm ghét chính bản thân mình khi phải sống phụ thuộc vào Du Dã. Thế nhưng, ngay khi hắn quyết định sẽ giết chết Du Dã, mối quan hệ của họ đã xảy ra một sự thay đổi chấn động.
Hắn nhận ra bản thân không cách nào xuống tay được.
Hắn không muốn chết, cũng chẳng muốn Du Dã phải chết.
Hắn muốn sống.
Muốn cả hai cùng sống hạnh phúc bên nhau.
(Coi như là một miếng bánh nhỏ ngọt ngào hạnh phúc nhỉ?)
Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Trưởng thành, Chữa lành, Hằng ngày, Cứu rỗi
Thể loại khác: Tự công tự thụ, Hỗ công
Giới thiệu một câu: Chúng ta gắn bó, chúng ta cùng tồn tại.
Lập ý: Hãy yêu lấy chính mình, rồi tiếp tục sống tiếp.

Miên Miên Mị
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Chủ thụ, 1v1
Giới thiệu:
Lạc Tử Ninh mang theo siêu thị nhỏ của mình xuyên đến thời cổ đại thành nam thê của Vương gia tàn tật.
Vì nguyên chủ chọn nhầm team nên bị tân hoàng oán trách, ban hôn cho Vương gia tàn phế làm nam thê.
Nguyên chủ chê Vương gia không chỉ tàn phế mà còn không quyền không thế, đóng cửa ngược đãi Vương gia rồi còn ngoại tình, cuối cùng Vương gia trở mình thành công, việc đầu tiên hắn làm là treo đầu anh lên tường thành.
Lạc Tử Ninh vừa hay xuyên đến lúc nguyên chủ đẩy Vương gia tàn tật trên nền tuyết lạnh không cho hắn về phòng ngủ.
Nhìn ánh mắt âm trầm của Vương gia, Lạc Tử Ninh sợ hãi: "Thật ra ta đuổi huynh ra ngoài là vì chuẩn bị một điều bất ngờ cho huynh, ta đóng cửa lại là vì, là vì trang trí phòng tân hôn của chúng ta. Phu quân, mau vào đi, ta giúp huynh làm ấm chăn đệm là được á."
Vương gia nhìn vẻ mặt ngại ngùng của anh: "Lại giở trò gì vậy?"
Lạc Tử Ninh vừa tốt nghiệp đại học đã mở siêu thị nhỏ dưới lầu nhà mình, sống một cuộc sống nằm yên kệ sự đời, sau khi xuyên qua thành nam thê của Vương gia tàn tật, đất phong là nơi nghèo nàn rét mướt này, ngay cả vương phủ của bọn họ còn bị lủng chỗ này chỗ kia.
Nhưng anh không giống nguyên chủ ghét cái nơi vừa khổ vừa nghèo này, mà còn vô cùng phấn khích.
Trời cao hoàng đế thì ở xa, Vương gia lại tàn tật, nguyên tòa thành này là của anh, anh muốn hành hạ thế nào thì hành hạ thế đó.
"Đất này trồng khoai tây được, trồng!"
"Chỗ này thế mà lại có mỏ than, trên núi có vô số dược liệu quý hiếm, đào!"
"Trời rét đậm, người dân ở này vậy mà lại ở trong nhà xây bằng gạch mộc? Xây dựng lò gạch ngay! Xây luôn nhà máy xi măng!"
"Hỏi hắn ta coi có biết trồng trọt theo mùa là gì không? Có biết chế tạo xi măng thế nào không? Đào mỏ thế nào? Có biết dược liệu không?"
Lạc Tử Ninh: "Không thể tin được, siêu thị nhỏ của tôi có kết nối nè~"
Cái nơi chim không thèm ỉa này được anh cải tạo lại trở nên rất phồn vinh.
Biết được nam chính lén chữa khỏi chân, còn liên lạc với thuộc hạ trước kia chuẩn bị đánh kinh thành, anh hào phóng đưa nam chính một khoản tiền lớn làm quân phí.
Chỉ là anh đang đầu tư để chờ đến khi nam chính làm Hoàng Thượng, nể tình anh mấy năm nay chiếu cố cùng nhiều tiền như vậy, không chỉ không giết anh mà còn có thể ban thưởng cho anh gấp mười lần gấp trăm lần.
Đến khi nam chính thật sự ngồi lên ngôi vị hoàng đế, anh chờ mong nam chính hủy bỏ hôn ước với mình.
Nam chính ngồi lên ngôi hoàng đế: "Sắc phong Lạc Tử Ninh làm hoàng hậu."
Lạc Tử Ninh: "???"
Nội dung tags: xuyên qua thời gian và không gian làm ruộng và xây dựng, ngọt văn
Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Lạc Tử Ninh, Hoắc Lệnh Chi ┃ Vai phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt: mang theo siêu thị nhỏ xuyên đến cổ đại làm ruộng
Ý định: Sử dụng bàn tay siêng năng của bạn để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn

Thời Quang Ngữ
Vì là một bé con không có người giám hộ, Hy Hy phải đi tìm “ba ba nam chính” của các tiểu thế giới.
Chỉ khi được họ thật lòng nhận nuôi, bé con mới có thể lớn thêm một tuổi.

Tạp Bỉ Khâu
Đã bù đầu với công việc, Hướng Phi Hành còn phải đối phó với những buổi hẹn xem mắt và áp lực thành gia lập thất từ bố mẹ.
Với cá tính mạnh mẽ và bản chất nổi loạn, một ngày nọ, khi lòng kiên nhẫn đã chạm giới hạn, anh chọn ra một đối tượng hẹn hò tạm thời dựa trên những điều kiện mà bố mẹ anh gai mắt nhất.
Vào thứ Bảy đầu tiên của tháng Ba, khi Khương Hữu Hạ hai mươi lăm tuổi, cuối cùng cậu cũng tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình! Cậu biết ngay lên thành phố chắc chắn sẽ gặp được may mắn mà!

Tuế Kí Yến Hề
Ninh Khả Chi được hệ thống mời tới sắm vai pháo hôi si tình.
Nhân vật này tự giày vò mình đến độ bệnh nặng hôn mê chỉ vì mong muốn được gặp mặt nhân vật chính công một lần.
Ninh Khả Chi: “Đề này tôi biết làm!! Nhất định trong cơn mê sảng tôi sẽ phải gọi tên của công, bày tỏ tình cảm đậm sâu không bao giờ hối hận.”
Ninh Khả Chi: “...”
Cậu im lặng ba giây, chọc vào hệ thống: “... Nhân vật chính công tên là gì ấy nhỉ?”
Hệ thống: [...]
Hệ thống đưa ra gợi ý: một cái tên được viết bằng bút lông, khí phách vô cùng, rồng bay phượng múa ——
[Tạ Tĩnh Dương (洋)].
Ninh Khả Chi lẩm nhẩm đọc theo: “... Tĩnh... Tường(详)...”
Nhân vật chính công: “...” như đang có điều suy ngẫm
...
Vì muốn thử nghiệm kỹ năng mới nhận được, Ninh Khả Chi vung bút lên cao, vẽ một bức tranh: Chàng tướng quân còn tuổi thiếu niên thúc ngựa mà đến, dưới chân tuyết trắng mênh mang, áo choàng đỏ rực phấp phới như ngọn lửa.
Hệ thống: [Tại sao lại là tuyết?]
Ninh Khả Chi: “Đương nhiên để cho càng có thêm không khí chứ còn gì! Cậu xem nét phác họa này, màu sắc này...”
Nhân vật chính công chăm chú nhìn bối cảnh trong bức tranh, im lặng không nói.
...
Sau đó...
Nhân vật chính công: “Sau này để ta thay mặt huynh trưởng chăm lo cho cậu nhé... cậu có bằng lòng không?”
Một câu tóm tắt: Hình như có chỗ nào đó không đúng.

Khuyết Danh
• Bối cảnh / Thể loại: Hiện đại – Guide & Esper – Nhân thú – Nhiều công một thụ - NP
*
Mới chỉ nửa năm kể từ khi phát hiện mình là Guide.
Vào cái ngày bị đuổi khỏi hội thứ mười một,
Siwoo đã chạm mặt Baekya – hội đứng hạng nhất toàn quốc.
Vì quá đói và kiệt sức, cậu đã bị mê hoặc bởi... tuýp Súp thưởng, trong hình dạng một con mèo.
“Em mà còn gầm gừ nữa thì không cho cái này đâu.”
— Meooow!
Kẻ đã dụ Siwoo bằng Churu để mang về không ai khác chính là Kang Gun-ho – một gã ngốc vì mèo chính hiệu.
“Em không phải thú nhân đấy chứ? Nếu đúng thì khai thật đi.”
Cùng với Yoo Ji-han, không rõ là dịu dàng hay lươn lẹo, và Ha Seo-jun – cậu út chỉ ngoan ngoãn trước mặt các anh lớn.
“Cần gì thì phải ngoan ngoãn vào nhé.”
“Này, rụng lông rồi kìa, tránh ra một bên đi.”
Và cuối cùng là hội trưởng – Kang Tae-beom.
“Chắc chắn không phải thú nhân đấy chứ?”
Nếu bị phát hiện là thú nhân, thì coi như xong đời!
Siwoo đã định bỏ trốn… nhưng đời đâu dễ như mình nghĩ.
Thôi kệ, trước mắt ăn tuýp Súp thưởng đã rồi tính tiếp.
Dù cậu chẳng hề biết gì về tương lai đang chờ đợi mình phía trước.
🌙 Thụ: Han Siwoo
Một nhân thú mèo đanh đá với vẻ ngoài xinh đẹp là ưu điểm duy nhất — hay ít ra cậu từng nghĩ vậy.
Thế nhưng hóa ra, cậu là một ứng viên Guide cấp S.
Từng tổn thương bởi định kiến với loài nhân thú mèo, cậu không dễ tin tưởng người khác.
Giờ đây, mục tiêu sống của Siwoo chỉ là không để bụng đói. Nếu được ăn tuýp súp thưởng thoải mái thì càng tốt.
☀️ Công 1: Kang Taebeom
Hội trưởng của Hội Baekya, hội mạnh nhất cả nước, và là Esper hệ tinh thần cấp A quý hiếm.
Nổi tiếng là một kẻ máu lạnh, thậm chí còn có tin đồn anh ta ghét động vật, dù chính em trai ruột của anh lại là một nhân thú.
🐾 Công 2: Kang Gunho
Em trai của Taebeom và là một trong sáu cấp SS Esper duy nhất trên thế giới.
Là người đã đưa Siwoo về Hội Baekya. Vốn đã yêu mèo, nhưng với “mèo” Siwoo thì… yêu phát điên.
Đến mức muốn dâng cả gan lẫn mật cho cậu.
🍯 Công 3: Ha Seojun
Một Esper cấp A, nổi tiếng là cậu út hiền lành và ngọt ngào của Hội Baekya, nhưng sự thật hoàn toàn khác.
Từ sau khi bị Siwoo nhìn thấu bản chất, ánh mắt cậu cứ vô thức dõi theo Siwoo mãi.
🃏 Công 4: Yoo Jihan
Esper cấp A sử dụng năng lực nhân bản, không có dị năng nào là không làm được.
Luôn mang vẻ ngoài hòa nhã và hài hước, nhưng đôi khi sẽ để lộ sự nghiêm túc – thường là khi liên quan đến Siwoo.

Vũ Trụ Đệ Nhất Hồng
Cố Thích là một thiếu gia ruột bị bắt cóc. Sau khi trải qua muôn vàn gian khổ để trở về nhà, cậu phát hiện trong nhà đã nhận nuôi một đứa trẻ khác từ trại trẻ mồ côi, người này cũng tên là "Cố Thích", thậm chí ngoại hình còn có bảy phần tương đồng, và mọi người trong nhà gọi cậu ta là Tiểu Thất.
"Tiểu Thất" này đã hoàn toàn thay thế vị trí của Cố Thích, thậm chí sau khi Cố Thích về nhà, người nhà lại càng thiên vị cậu ta hơn.
“Cố Thích, Tiểu Thất đã đóng vai thế thân cho con lâu như vậy, cậu ấy cũng rất khó chịu.”
“Cố Thích, Tiểu Thất đã chịu nhiều ủy khuất, con nhường nhịn cậu ấy đi.”
“Cố Thích, sao con có thể bắt nạt Tiểu Thất chứ? Cậu ấy đã là một thành viên trong nhà chúng ta từ lâu rồi!”
Thậm chí đến khi tận thế xảy ra, người nhà của cậu còn muốn cậu phải chết thay cho cậu thiếu gia giả kia.
Trước khi chết, điều ước lớn nhất của cậu là được rời khỏi nhà họ Cố.
Nhân vật: Thụ ngoài mặt bình tĩnh ôn hòa nhưng bên trong đầy tham vọng X Công vừa ti tiện u ám, vừa ghen tuông điên cuồng trên xe lăn.
Nhãn nội dung: Cường cường, Trọng sinh, trả thù, Truyện sảng văn (đọc giải trí, thỏa mãn).

Triệu Mệnh Dã
Ân Thù có người chồng vừa mới qua đời.
Trước khi nhắm mắt, anh để lại di chúc để cậu kế thừa toàn bộ khối tài sản khổng lồ.
Đón nhận tin dữ, Ân Thù không rơi lấy một giọt nước mắt.
Cậu bình thản đưa thi thể chồng về nhà, bình thản đưa vào phòng lạnh. Cậu dùng số tiền thừa kế kếch xù đó để bao nuôi một kẻ mặt trắng nhỏ có khí chất giống hệt chồng mình.
Tại tang lễ, Ân Thù thản nhiên tuyên bố tin tức sắp tái hôn với người mới.
Thậm chí khi mọi người đã ra về, cậu còn đè kẻ thế thân kia lên quan tài của chồng mà ân ái mặn nồng.
Và rồi, ngay đêm đầu thất của chồng, Ân Thù đã toại nguyện khi nghe thấy tiếng gõ cửa quỷ dị.
Giọng nói ôn nhu quen thuộc của người chồng vang lên ngoài cửa, đầy vẻ dỗ dành: “Bảo bối, anh quên mang chìa khóa, em mở cửa cho anh được không?”
Giọng nói ấy dù dịu dàng đến đâu cũng không giấu nổi oán khí ngút trời.
Ai cũng hiểu rằng mọi chuyện đã trở nên tồi tệ, nhưng Ân Thù chỉ mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, nhẹ nhàng bước ra mở cửa: “Được thôi~”
Người chết đi linh hồn sẽ không nán lại nhân gian, chỉ trừ những kẻ có chấp niệm đủ sâu để hóa thành quái đàm.
Chồng của Ân Thù vốn là một đại anh hùng ôn nhu, thiện lương, luôn lấy việc bảo vệ chúng sinh làm trách nhiệm.
Một người sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào như anh lẽ ra không bao giờ hóa thành quái đàm quấy nhiễu trần thế.
Dù rằng, Ân Thù cần anh hơn cả thiên hạ ngoài kia.
Nhưng không sao cả, nếu tình yêu không giữ được anh, vậy thì hãy dùng hận thù đi.
Cậu dùng sự hận thù làm chấp niệm để ép anh hóa thành quái đàm.
Từ nay về sau, cứ thế mà dây dưa, hỗn loạn và điên cuồng bên nhau đến hết đời.
Ai bảo anh là người trêu chọc cậu trước làm chi?
Khi bị một làn sương mù âm lãnh đè chặt trên giường đến mức chết đi sống lại, gương mặt Ân Thù lại nở nụ cười thỏa mãn.
Một sợi xích khắc đầy trận pháp phức tạp khóa chặt làn sương ấy lại, giam cầm cả hai bên nhau.
“Ngay cả khi đã chết, anh cũng phải thuộc về em.”
Đôi lời nhắn nhủ:
1. Thụ có hành động thân mật với một con búp bê bông có ý thức ngay tại linh đường của công, xin hãy cân nhắc trước khi đọc.
2. Giai đoạn đầu thụ khá u ám nhưng không hề hại người tốt, sau này cậu sẽ học cách trở thành người tốt hơn.
3. Khi công biến thành quái đàm sẽ có một thời gian không bình thường, nhưng đây là truyện kết thúc có hậu (HE), anh ấy sẽ tốt lên và cả hai sẽ có cái kết trọn vẹn.
Đoạn độc thoại của thụ:
Chồng tôi là một người tốt đúng nghĩa: ôn nhu, thiện lương và luôn xả thân cứu giúp chúng sinh.
Anh xuất hiện trong thế giới tăm tối của tôi, soi sáng cuộc đời tôi.
Nhưng nhiều lúc, tôi chẳng hề biết ơn anh.
Ngược lại, tôi hận anh.
Sự thiện lương đồng nghĩa với việc anh không chỉ tốt với mình tôi. Yêu thương thế gian đồng nghĩa với việc chính nghĩa quan trọng hơn tôi.
Tôi từng nghĩ sẽ có ngày mình bị bức đến phát điên mà làm ra những chuyện không thể cứu vãn, nhưng ngày đó chưa kịp tới thì anh đã bỏ rơi tôi trước.
Không phải vì anh thay lòng đổi dạ, mà là vì anh đã chết để cứu một người không quen biết.
Mọi người gọi anh là anh hùng, nhưng với tôi, anh là kẻ thất hứa.
Tôi hận anh, tôi yêu anh, và tôi chỉ cần anh.
Dẫu cho anh trở về không còn nguyên vẹn như xưa, tôi cũng chẳng hề bận tâm.
Nhân vật chính: Ân Thù, Ôn Nghiên
Tóm tắt một câu: Hận vầng trăng sáng treo cao, chẳng soi sáng mỗi mình ta.
Lập ý: Những khái niệm như bảo vệ thiên hạ, bảo vệ quốc gia hay bảo vệ nhân dân nghe có vẻ thật lớn lao, nhưng thực chất rất nhiều anh hùng lúc ban đầu cũng chỉ muốn bảo vệ tốt gia đình nhỏ của chính mình. Cuối cùng, khi mọi người cùng đồng lòng tụ họp lại, chúng ta sẽ bảo vệ được cả thế giới này.

Cửu Lục

Yêu Điềm Di
Phương Trầm xuyên sách rồi, trở thành cậu thiếu gia giả trong một cuốn truyện tổng tài bá đạo, sắm vai pháo hôi nho nhỏ tiêu chuẩn.
Cậu xoa xoa tay, “Là xuyên tới đầu truyện để mình thu phục thiếu gia thật trước, hay xuyên thẳng tới đoạn cao trào để mình gây chuyện tìm chết đây…”
Hê hê, kết quả vừa mở mắt ra, cậu đang ở trên máy bay.
Tình tiết đã đi đến đoạn kết cái gì cũng xong cả rồi, Phương Trầm bị đuổi ra nước ngoài cho tự sinh tự diệt.
Moá! Đi thẳng tới đại kết cục luôn à!
Quan trọng nhất là, bằng tiếng Anh cấp 6 cậu còn chưa thi qua!
Ngoại ngữ không thạo đó trời ơi o.O! !
*
Sith Bolton là ngôi sao quyền anh của WK.
Quán quân ba năm liên tiếp giải đấu liên trường.
Có người nói anh có thể dùng tay không đánh chết một con bò đực đang nổi điên.
Khi nghe được lời đồn này trong căn tin, Phương Trầm còn thì thầm nói nhỏ, “Võ Tòng phiên bản Bắc Mỹ hở.”
Kết quả vào buổi tối, cậu bị người đàn ông bế bổng đặt lên cửa sổ sát đất, người đàn ông cao gần hai mét khiến cậu trông như một món mô hình nhỏ bé có thể dễ dàng chỉnh thành các loại tư thế khác nhau.
Phương Trầm khóc đến mức khuôn mặt đỏ bừng, nhắm thẳng mặt đối phương mà đạp, “Cút đi! Đừng có lấy cái thây người mà sức trâu này dùng lên tôi chứ!”
Người đàn ông giữ mắt cá chân cậu, cúi đầu hôn nhẹ vào lòng bàn chân trắng nõn, mơ màng gọi cậu.
“Bé cưng, ngoan nào.”

Trác Mễ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Mạt thế, Ngọt sủng, Cường cường, Chủ thụ, 1v1, Manh sủng.
Giới thiệu:
Ba năm sau mạt thế, 98% thực vật trên Trái Đất đều kinh hoàng biến dị. Rừng cây trở thành tử địa, dây leo hóa mãng xà, ngay cả một bụi cỏ dại ven đường cũng có thể dễ dàng đoạt mạng người sống sót.
Thực vật đồng nghĩa với hung tàn và chết chóc - quan niệm này đã khắc sâu vào tâm trí nhân loại.
Thế nhưng, giữa thế giới điên cuồng đó, lại tồn tại một ngoại lệ: Quý Tửu.
Cậu vốn chỉ là chậu cây cảnh nhỏ bé Tư Ân Viễn từng đặt trên bệ cửa sổ trước ngày tận thế, dường như không bị ảnh hưởng bởi sự biến dị khát máu đang hoành hành.
Tư Ân Viễn dùng ba năm trở thành chiến thần, trở thành niềm hy vọng sắt đá của căn cứ nhân loại.
Quý Tửu cũng dùng ba năm… kiên trì cặm cụi, cuối cùng tự nhổ bộ rễ của mình ra khỏi chậu hoa nhỏ.
Cậu luôn nhớ người đàn ông từng ngày ngày tưới nước chăm sóc mình. Dù thỉnh thoảng, tên nhân loại kỳ quái kia lại táy máy tay chân mà giật lá cậu, cậu vẫn rất biết ơn anh đã nuôi mình từ một mầm cỏ 1cm thành cọng cỏ 3cm căng tràn sức sống.
Vậy nên, cậu vẫy vẫy những chiếc lá non, dùng bộ rễ nhỏ "lạch bạch" băng qua nguy hiểm, tìm đường đến căn cứ loài người.
Giữa chiến trường còn vương mùi máu và tro tàn, cậu trông thấy anh. Rón rén tiếp cận vị Đội trưởng Tư nổi danh lạnh lùng hung hiểm kia, Quý Tửu bèn vươn một chiếc lá non trông mềm mại nhưng cứng cỏi lạ thường, nhẹ nhàng chọc vào ống tay áo anh, rồi ngoan ngoãn nghiêng đầu: “Xin hỏi, anh có thể tưới nước cho tôi được không?”
Muốn nuôi một chậu cây nhỏ biết nghe lời, thích làm nũng và dính người, chỉ cần ba điều đơn giản:
Công: Chiến thần đứng đầu nhân loại × Thụ: Nhìn thì yếu đuối nhưng thực ra là một cọng cỏ bạo lực.

Phàm Phạm-er
Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Địch Diệp là kiểu người làm việc nhanh gọn, dứt khoát, mang chút khí chất côn đồ, giỏi dùng khí thế áp chế người khác.
Gần đây trong đội có một pháp y mới đến, Địch Diệp nhìn thế nào cũng thấy pháp y này yếu ớt, khuôn mặt thì ba phần ngây thơ, bảy phần ngọt ngào, không biết là đã cai sữa chưa.
Một ngày nọ, đội cảnh sát hình sự gặp phải một vụ án hình sự nghiêm trọng, Địch Diệp cầm hộp sữa AD canxi trêu chọc Lãnh Ninh người trông hiền lành vô hại: “Tránh sang một bên bú sữa đi.”
Lãnh Ninh lặng lẽ nhận lấy: “Cảm ơn.”
Địch Diệp gạt bên đám cảnh sát trẻ đang bịt miệng nôn mửa sang một: “Tất cả đứng ra phía sau hết cho tôi!”
Anh liếc qua hiện trường vụ án, cảm thấy hơi buồn nôn trong dạ dày.
Lãnh Ninh bình thản bước lên kiểm tra thi thể, xoay đi xoay lại xác chết, cuối cùng trực tiếp tiến hành giải phẫu ngay tại chỗ.
Xong xuôi, cậu cất dao giải phẫu, lấy ra hộp sữa AD canxi và hút một cách bình thản.
Địch Diệp: ??? Cậu đang… làm gì vậy?
Lãnh Ninh: Giải phẫu.
Địch Diệp: ???
Lãnh Ninh: À, giờ thì đang uống sữa.

Mạc Hiểu Hiền
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, chủ thụ, tình hữu độc chung, học đường, đáng yêu, ngọt văn, 1vs1, HE.
Trạng thái bản gốc: Đã hoàn thành
Trạng thái bản edit: Hoàn thành (09/04/2022- 09/05/2025)
Edit+ Beta: Lilac♡
Cover: Củ Cải Nhỏ Xíu
Giới Thiệu
Bạn công là nam thần của tất cả các bạn học sinh trong trường, mặt nào cũng tốt, mỗi tội thành tích học tập lúc nào cũng xếp thứ hai.
Còn bạn thụ thì tuy gia cảnh xuất thân nghèo khó, tính cách cậu chàng mặc cảm tự ti, duy chỉ có kết quả học tập là phất cờ đi trước.
—
Vừa khai giảng năm học mới, bạn công ngưỡng mộ bạn thụ từ lâu nên muốn lân la bắt chuyện làm quen.
Bạn thụ cúi gằm mặt nhìn mũi chân mình, vừa căng thẳng vừa tự ti nói: “Tớ cảm thấy hai đứa mình không hợp đứng chung một chỗ lắm đâu.”
Bạn công lạnh lùng xoay người, sau đó khóc lóc kể lể với hội anh em: “Học thần khinh tôi!”
Kể từ ngày đó, hai người trở thành đối thủ không đội trời chung.
Sau đó, bạn thụ bất ngờ bị tai nạn giao thông, một người đang sống sờ sờ như thế bỗng dưng lại không còn nữa.
Bạn công sững người không dám tin, rõ ràng anh đã xem người nọ thành kẻ thù không đội trời chung vậy mà trái tim vẫn buốt lạnh như bị người ta đâm cho một dao.
Anh chẳng biết mình về đến nhà bằng cách nào.
Tiếp đó, anh bắt gặp một mầm cây nho nhỏ với những phiến lá bé xinh đang rung rinh trên bàn.
—
Mầm non đang lấp ló sau hộp bút của bạn công chỉ cao chừng hai centimet, phần ngọn lộ ra đã hơi héo úa, mầm non dè dặt nói:
“Xin, xin lỗi… Cậu có thể tưới cho tớ xin ít nước được không?”

Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
PHI ĐIỂN HÌNH NTR _ 非典型NTR
Tác giả: Nhất Bàn Sao Thanh Đậu (一盘炒青豆)
Edit: Mèo Xù (banhbaotrungcut.wordpress.com)
Thể loại: Hiện đại, hài hước.
Độ dài: 26 chương (67 chương nhỏ) + 3 phiên ngoại
Giới thiệu
(Phía dưới là lời editor, xin đừng cắt dòng này để tránh hiểu nhầm)
Tôi yêu anh, anh yêu anh ta, anh ta yêu tôi
Tôi và anh ta thành đôi, anh sang một bên tự mình chơi.
Ôn nhu hiền huệ nhân thê thụ x yêu diễm mặt dày công, không ngược, hài hước.
Note từ editor:
Truyện có văn án, nhưng mình không làm vì nó cũng chỉ là đoạn đầu của chương 1.

A Miểu Bất Thụy Giác
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , Hào môn thế gia , ABO , Niên thượng , Cưới trước yêu sau , NHƯỢC THỤ, 1v1 , Đoàn sủng , Mỹ thụ , A x O , Nhất kiến chung tình , Cha hệ
Giới thiệu Truyện
Song nam chủ, ABO, Cưới trước yêu sau, Song khiết 1v1, HE
Thể loại: Chênh lệch chiều cao, hình thể, tuổi tác (SIZE GAPPPP !!!) | Niên thượng | Cả hai đều thuộc gia tộc hào môn nhà giàu được cưng chiều | Hơi hướng thế giới thú nhân | Yêu từ cái nhìn đầu tiên
【 Alpha Tổng tài hào môn, thành thục ổn trọng, chuẩn "chồng quốc dân" cưng chiều vợ hết mực x Omega tiểu thiếu gia xinh đẹp mềm mại, đáng yêu như bảo bối 】
Năm 19 tuổi, Ôn Duẫn An trải qua quá trình phân hóa muộn và trở thành Omega thỏ cụp tai cấp 3S duy nhất trên toàn quốc.
Tuy nhiên, sau khi phân hóa muộn, Ôn Duẫn An mắc một chứng bệnh tin tức tố bị hỗn loạn. Trong thế giới mà mọi người đều có thể kiểm soát gen động vật ẩn tính của mình, chỉ có đôi tai thỏ và cái đuôi nhỏ của cậu không kiểm soát được mà lộ ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, cậu kết hôn với Hoắc Duật Hoành – Alpha cấp 3S duy nhất có tin tức tố có thể phối đôi với mình.
Theo những gì Ôn Duẫn An tìm hiểu, Hoắc Duật Hoành là người không hề hứng thú với bất kỳ giới tính ABO nào, trong mắt Alpha này chỉ có sự nghiệp.
Ôn Duẫn An (nhỏ bé, đáng thương, bất lực): "Không sao nha, chỉ cần được ôm chồng là có thể chữa khỏi bệnh rồi! Chồng ơi, lại đây ôm ôm!"
Lúc đầu, Hoắc Duật Hoành: "Cứ coi như nuôi một con thỏ nhỏ trong nhà đi."
Sau đó, Hoắc Duật Hoành: "... Ừm, thỏ nhỏ nhà tôi quả thật rất đáng yêu."
Rồi sau nữa, Hoắc Duật Hoành ôm cậu vào lòng dỗ dành: "Bảo bối thỏ bé con ơi, cho chồng sờ đuôi nhỏ được không?"
Ôn Duẫn An: (Tâm trạng hỏi chấm)

Tiểu Ngư Bính Càn
Hai nhà Cố Tô đại hôn, nhưng người ngồi trong hỉ kiệu đỏ thẫm lại không phải con út Tô gia, Tô Thanh Lam, mà là ca nhi nhà nông gả thay, Thẩm Liễu.
Nhà họ Cố ở trấn Bạch Vân nổi danh trong sạch trong trấn, tổ tiên hai nhà Cố Tô là bạn tốt của nhau, đính hôn từ trong bụng mẹ.
Sở dĩ Tô Thanh Lam đào hôn, là vì Cố Quân Xuyên cách đây không lâu đã ngã xuống núi, trở thành người què.
Một tên què, dù tài văn chương có nổi bật đến đâu, cũng đã bị chặt đứt con đường làm quan, Tô Thanh Lam dù có thế nào cũng không chịu gả.
Thẩm Liễu trong kiệu, nhà nghèo mất cha, nghèo đến mức tiền mai táng cũng chẳng có, nhà họ Tô không những cho tiền lo tang lễ, mà còn bảo cậu lên chiếc kiệu gả vào Cố gia.
Làm chính thê của Cố Quân Xuyên, ngay cả nghĩ cậu cũng chẳng dám.
Mùa đông vào ba năm trước, trong lễ tế thần thường niên của trấn Bạch Vân, Cố Quân Xuyên dâng hương trong miếu, Thẩm Liễu đứng trong đám người nhận cơm chay, chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi, đã nhớ mãi không quên suốt nhiều năm.
Ngón tay Thẩm Liễu nắm khăn hỉ, làm sao, làm sao Cố Quân Xuyên không nhìn ra cậu không phải là Tô Thanh Lam!
Khăn voan xốc lên, bốn mắt nhìn nhau, Cố Quân Xuyên cúi đầu nhìn tiểu ca nhi không nói gì, ánh mắt dừng trên vành tai mịn màng của cậu hồi lâu.
Trên vành tai của Tô Thanh Lam không có nốt ruồi, đây không phải là Tô Thanh Lam.
————————
Hướng dẫn đọc truyện:
① Chuyện nhà vụn vặt hằng ngày
② Công dịu dàng, lớn tuổi, yêu chiều
③ Chân sẽ không khỏe lại / sinh con
Tag: Điền viên, làm ruộng văn, mỹ thực, ngọt văn, nhẹ nhàng, hằng ngày
Góc nhìn vai chính: Thẩm Liễu | hỗ trợ: Cố Quân Xuyên
Cái khác: Các thôn dân
Một câu tóm tắt: Sống một cuộc sống giản dị qua ngày
Lập ý: Như một ngọn cỏ nhỏ trong gió, vươn mình về phía trước

Khuyết Danh
Thể loại: Bl, 1x1, thợ săn, action, dưỡng thành, novel, xuyên sách, niên hạ, bạch nguyệt quang
Tôi đã xuyên vào một tiểu thuyết BL mà ban đầu cứ tưởng là về thế giới thợ săn.
Thế giới trong tiểu thuyết này, ngoại trừ những yếu tố kỳ ảo được thêm vào, thì gần như giống hệt thực tế.
Mọi chuyện vẫn bình thường… cho đến khi tôi cứu một đứa trẻ đứng bên bờ vực thẳm.
“Anh tên là Lee Ji-an. Anh có thể hỏi tên em được không?”
“Em là Se-hun ạ.”
“Se-hun sao?”
Cái tên Han Se-hun này chính là tên của nhân vật phản diện trong nguyên tác. Kẻ điên vì máu, điên vì giết chóc, điên vì chiến đấu, và… điên vì nhân vật chính.
Nhưng mà, dù thế nào đi nữa, chẳng lẽ tôi đã nhặt trúng nhân vật phản diện tương lai sao...?
Vấn đề là… từ khi nào mà em trai lại trói anh mình trên giường trong tình trạng không mảnh vải che thân?
Khoan đã, chuyện này đáng lẽ em phải làm với nhân vật chính chứ?
Sao lại làm với anh?
Cái sự trong trắng tôi giữ suốt 30 năm có nguy cơ mất sạch. Mà còn là vì đứa em trai nhỏ mà tôi đã nuôi nấng yêu thương suốt 10 năm qua nữa chứ.
_____
Bối cảnh/Thể loại: Hiện đại, kỳ ảo
Từ khóa tác phẩm: Thợ săn, xuyên sách, lật ngược mối quan hệ, hiểu lầm, công cuồng si, công giả vờ ngây thơ, công thợ săn hạng S, công phản diện, công đẹp trai, thụ mỹ nhân, thụ mê nhan sắc, thụ ám ảnh sống lâu, thụ ám ảnh tiền bạc, thụ mạnh nhưng giấu, thụ chủ quán cà phê, thụ thợ săn hạng S, thụ mỹ nhân, thụ bệnh yếu bẩm sinh, thụ bị người mình nuôi từ nhỏ ăn sạch, cứu rỗi, siêu năng lực, chờ miễn phí, truyện vụ án, đời thường, nuôi dưỡng.
Bot: Lee Ji-an (20>30 tuổi)
Sau khi chết vì kiệt sức với 5 công việc, Ji-an xuyên vào cuốn tiểu thuyết BL mà cậu đang đọc. Trớ trêu thay, đó chỉ lại là một câu chuyện BL có vẻ ngoài là về thợ săn. Ji-an quyết tâm lần này sẽ sống lâu và khỏe mạnh, nhưng rồi cậu vô tình nhặt một đứa trẻ rách rưới. Cậu không hề biết rằng đứa trẻ ấy chính là nhân vật công phản diện – kẻ mà Ji-an luôn muốn tránh xa nhất trong câu chuyện.
Top: Han Se-hun (10>20 tuổi)
Do những thí nghiệm từ khi còn nhỏ, cậu nhóc Han Se-hun dù trông nhỏ nhắn nhưng lại có tâm lý trưởng thành không kém gì người lớn. Lần đầu tiên trong đời, Se-hun cảm nhận được một cái chạm không làm tổn thương mình. Nghe tiếng tim mình đập thình thịch, Se-hun quyết định:
"Tôi muốn bên cạnh Ji-an."
"Người dạy em yêu là anh. Thế mà anh lại nghĩ em có thể yêu ai khác ngoài anh sao?"

Tiêu Đường Đông Qua
Trước khi sống lại, Lạc Tự chỉ được xem là “người thay thế” cho thần tượng học đường Hà Mộ. Nhưng ít ai nhớ rằng, chính Hà Mộ mới là kẻ đã phẫu thuật thẩm mỹ để sao chép gương mặt của Lạc Tự, rồi còn ngang nhiên cướp lấy hào quang nam thần học đường vốn thuộc về anh.
Không những không thấy áy náy, Hà Mộ còn liên tục coi thường sự tồn tại của Lạc Tự. Cộng thêm sự lạnh lùng và mưu lợi của công ty quản lý, con đường sự nghiệp của anh phủ đầy chông gai. Cho đến khi Lạc Tự trọng sinh, mọi thứ đã thay đổi.
Sống lại một lần nữa, anh quyết định chỉ sống cho chính mình. Trước những thủ đoạn chèn ép của Hà Mộ, Lạc Tự chỉ thản nhiên mỉm cười, điềm tĩnh nói: “Khi được mở rộng tầm nhìn, tôi nhận ra có những người vốn chẳng đáng để mình bận tâm.”
Từ đó, anh kiên định bước qua mọi trở ngại. Nếu trước kia Lạc Tự sống trong ánh nhìn của người khác, thì nay anh sống đúng với khát vọng và giá trị của bản thân.
Đến khi Lạc Tự đứng trên bục nhận giải thưởng, khán giả đồng loạt thừa nhận: “Lạc Tự đã trở thành diễn viên hàng đầu, trong khi Hà Mộ vẫn mãi quẩn quanh trong hào quang của thần tượng học đường lỗi thời.”
Cuối cùng, không một khuôn khổ nào có thể trói buộc Lạc Tự, chỉ có anh mới đủ quyền tự định nghĩa chính mình.
Vì đây là bài viết về ngành giải trí nên để tránh những hiểu lầm và tranh cãi không đáng Phán Qua ( Dưa mập) xin được giải thích như sau:

Tô Thành Ách Nhân
Thể loại: CHỦ CÔNG, hiện đại, vô hạn lưu, hỗ sủng, huyền nghi, tương ái tương sát, đã từng là lão đại táo bạo lão ca ngang tàng công Lê Tiệm Xuyên X IQ cao tâm cơ dụ thụ Ninh Chuẩn, HE.
Tác giả: Tô Thành Ách Nhân
Biên tập: Lam Thương
Giới thiệu
Giữa hè năm 2050.
Một mạng lưới tinh thần bao trùm nửa lãnh thổ thế giới rền vang mở ra, kéo theo các thiên tài nổi tiếng ở mọi lĩnh vực vào một trò chơi có tên là Hộp ma Pandora.
Vào mùa đông cùng năm, Lê Tiệm Xuyên nhận nhiệm vụ đập vỡ Pandora và lấy con chip X.
Lê Tiệm Xuyên: Lúc tôi nhận được nhiệm vụ này, nội tâm của tôi rất kháng cự, nhưng cho đến khi nghe cấp trên nói làm nhiệm vụ này có thể tìm được bạn gái…
Cấp trên: Cậu thấy chưa, tôi có xạo cậu đâu. Chẳng phải cậu tìm được một cậu bạn trai có thể giả gái đấy ư? Gọi tắt là bạn gái còn gì.
Lê Tiệm Xuyên: …
…
Ps: Thụ không phải nam giả nữ, đây chỉ là một phần thiết lập của trò chơi.
Pps: Thụ đã biết công từ trước.
☆ Chú ý (lời nhắn từ tác giả): công thụ là người, tính cách không hoàn mỹ, có khuyết điểm. Truyện có BUG, công khống thụ khống mời quay xe.

Trường Dã Mạn Mạn
Giản Tinh Lạc, đóa hoa cao lĩnh của khoa Toán đại học A, sở hữu chiều cao ấn tượng, đôi chân dài và khí chất xuất chúng. Trong giới, bất kể là 0 hay 1 đều thèm muốn thân thể của thầy Giản. Không ngờ trong một lần anh ra tay cứu mỹ nam, anh lại bị gã công tử ăn chơi Trình Hạo hái về nhà.
Nhưng yêu đương vừa tròn một năm, Trình Hạo đã lén lút ăn vụng và bị Giản Tinh Lạc bắt gian ngay tại giường. Đúng lúc này, ánh trăng sáng về nước, anh mới phát hiện ra mình bị phản bội một cách rõ ràng, hóa ra bấy lâu nay mình chỉ là kẻ thế thân cho người khác.
Anh dứt khoát thu dọn hành lý rời đi. Gã bạn trai cũ đuổi theo gào thét sau lưng: “Em tưởng hàng hiệu đầy mình của em là ai mua cho? Rời xa tôi, em nhất định sẽ hối hận!”
Giản Tinh Lạc cười lạnh một tiếng, cởi áo khoác ném thẳng vào mặt kẻ ngoại tình, rồi tung một cú đấm làm lệch mặt hắn: “Tiền mặt hay Alipay?”
Tối hôm sau, anh buông thả bản thân ngồi uống rượu tại quán bar, một đám hoa hoa bướm bướm vây quanh muốn sàm sỡ. Anh say khướt đứng dậy, vô tình ngã vào một lồng ngực ấm áp.
Giản Tinh Lạc nhòe mắt đi vì say rượu: “Tôi biết cậu, cậu là em trai của cái tên ngu ngốc kia…”
Con chó nhỏ miệng còn hôi sữa nhe răng cười: “Làm quen lại nhé, thầy Giản. Em tên là Trình Thư Dục, muốn theo đuổi thầy lâu lắm rồi.”
**
Tại một bữa tiệc thượng lưu nọ, ánh trăng sáng khẩn cầu: “A Lạc, thực ra người tôi yêu là cậu, vì vậy nên tôi mới vô thức bắt chước từng cử chỉ hành động của cậu, cậu có thể cho tôi một cơ hội không?”
Bạn trai cũ quỳ xuống van xin: “Cầu xin em quay lại đi mà Lạc Lạc, em muốn gì tôi cũng mua cho em, cho dù là muốn trái tim của tôi, tôi cũng sẽ móc ra dâng lên cho em!”
Giản Tinh Lạc lắc nhẹ ly rượu trong tay: “Tôi lấy trái tim anh làm gì, có bẩn không cơ chứ?”
Chó săn nhỏ đang ngo ngoe muốn động ở phía sau liền ôm lấy anh, tư thế đầy tính chiếm hữu: “Anh hai, lần đầu gặp mặt em dâu mà đã hành lễ lớn thế này rồi à?”
**
1.Thụ từng có bạn trai cũ, công có mưu đồ đã lâu, chó săn nhỏ thăng cấp chiếm chỗ.
2.Cặn bã công truy thê hỏa táng tràng, nhưng bị tống thẳng vào lò thiêu thành tro.
**
Tóm tắt trong một câu: Tôi rất cao quý, và tôi hợp với tiểu lang cẩu hơn.
Thông điệp: Kiến thức thay đổi vận mệnh, giúp nhân vật chính hướng tới cuộc sống mới.