Trang 2 / 84 · Tổng 1008 truyện

Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chử Thanh Oản xuất thân danh môn, dung mạo xinh đẹp rực rỡ rạng ngời không ai sánh bằng. Nàng có một thanh mai trúc mã cùng lớn lên từ nhỏ.
Hai nhà sớm đã ngầm hiểu với nhau sẽ kết thành thông gia.
Nhưng chưa kịp đợi người nhà họ Tạ tới cầu hôn, trong cung đã truyền đến tin tức: Thái hậu muốn thay Thánh thượng lựa chọn hậu phi, phàm là những thiếu nữ chưa kết hôn từ các gia đình danh giá đều phải vào cung tham gia tuyển chọn.
Trong chớp mắt, trước mắt Chử Thanh Oản có hai lựa chọn: Tiếp tục đính hôn với nhà họ Tạ hay là vào cung tham gia tuyển tú.
Ngày hôm đó, Chử Thanh Oản được phụ thân gọi vào thư phòng, ở bên trong đó suốt một ngày.
Ngày được triệu vào cung, Chử Thanh Oản mơ hồ nhìn thấy bóng dáng người quen đứng ở đó không ха.
Chử Thanh Oản bình thản dời tầm mắt.
Trong lòng tự nhủ, nàng quả thực là một nữ tử ham hư vinh.
Ngày nàng bị phụ thân gọi vào thư phòng, kỳ thực phụ thân chỉ nói với nàng một câu: Vị trí hoàng hậu hiện nay còn trống. Sau đó bảo nàng đưa ra lựa chọn ngay lập tức.
Lần đầu Tư Nghiên Hằng gặp Chử Thanh Oản đã nhận ra nàng là một người thông minh.
Nhưng hắn từ trước đến nay luôn không để tâm đến điều này.
Dù sao cùng lắm Chử Thanh Oản chỉ là một phi tần, không đáng để hắn phải bận tâm.
Cho đến khi hắn biết được mối hôn sự suýt nữa đã thành kia.
Hắn đột nhiên để ý đến một vấn đề…
Khi Chử Thanh Oản phụng chỉ vào cung, rốt cuộc nàng ta có mấy phần là tự nguyện, mấy phần là vì hoàng mệnh không thể trái ?
*Tình yêu có lẽ là điều không thể thiếu, nhưng với người chỉ biết tới lợi ích như nàng, luôn phải thấy được sự hồi đáp trước mới chịu keo kiệt mà cho đi.
Lưu ý: Truyện cung đấu, nữ chính mưu mô, nam chính không sạch.

Huyền Cửu Chu
[Nữ chính bạch thiết hắc bề ngoài yếu ớt nhưng thực chất tỉnh táo x Nam chính quyền thần cao quý lạnh lùng]
Năm Ngô Cẩm Họa mười sáu tuổi, mẫu thân chết thảm, thế nhưng phụ thân nàng – kẻ đã hạ độc giết mẫu thân – lại được phóng thích vô tội.
Để đưa phụ thân vào ngục, nàng đã cố gắng hết sức, bỏ ra rất nhiều bạc để chiêu đãi, mong được sư gia của nha môn tri phủ giúp đỡ. Nào ngờ, lại thấy tri phủ đại nhân khúm núm nghênh đón một nam tử tuấn mỹ tuyệt luân, thân khoác mãng bào sắc tím.
Sư gia nói với nàng, “Cô nương, việc này thực không thể làm được, thấy vị kia không? Kẻ giúp phụ thân ngươi, chính là vị Anh Quốc Công gia, bậc huân quý đệ nhất đương triều.”
Ngô Cẩm Họa nhìn về phía vị Quốc Công gia ở cách đó không xa, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ. Chẳng lẽ thế đạo này lại bất công đến vậy, quyền quý có thể lạm dụng chức quyền, đảo lộn thị phi, coi mạng người như cỏ rác?
Để mẫu thân được rửa oan, nàng đến kinh đô, bước vào phủ Anh Quốc Công. Dù cho cả phủ Quốc Công như bầy sói vây quanh, dù nàng bị cuốn vào đó, nguy cơ nối tiếp nhau ập đến, thì nàng…
Sẽ lợi dụng thật tốt vị Quốc Công gia tự phụ lạnh lùng kia!
Ba tháng sau, vị Quốc Công gia quyền thế ngập trời Lục Mậu quỳ gối trước nàng, nhẹ nhàng bịt miệng nàng, cầu xin rằng: “Diệu Diệu, ta đợi nàng, nàng cứ làm tất cả những gì nàng muốn, chỉ cần nàng bằng lòng trở về!”

Dã Lê
Năm mười một tuổi nhập cung, Thượng Doanh Doanh vì không có tiền hối lộ quản sự nên chỉ được phân đi hầu hạ một tiểu Bảo Lâm của Tiên đế.
Bảy năm ròng, Thượng Doanh Doanh tận mắt chứng kiến chủ tử từ sủng ái đến thất sủng, từ ngây thơ đến hóa điên, cho đến khi Tiên đế băng hà cũng chỉ đạt được vị phận Tài nhân nhỏ bé, cuối cùng một dải lụa trắng đã kết thúc sinh mệnh.
Cảm thấy thâm cung thực sự là một cái động quỷ ăn thịt người không nhả xương, Thượng Doanh Doanh bẻ ngón tay đếm ngày, chỉ mong ba năm sau có thể rời cung về nhà.
Tân đế đăng cơ, Thượng Doanh Doanh đã tích cóp được bạc để hối lộ thái giám, chỉ mong có được một công việc nhàn hạ, nhưng không hiểu sao lại bị điều đi hầu hạ trước Ngự tiền?
Từ đó, trong cung ai ai cũng biết trước Ngự tiền có thêm một Ngọc Phù cô cô xinh đẹp dịu dàng.
Phàm là phi tần nào từng gặp Ngọc Phù đều nói nàng có eo liễu, mắt hồ ly, vẻ đẹp quyến rũ trời sinh, e rằng vài ngày nữa sẽ được hầu hạ hoàng đế.
Ai ngờ nửa năm trôi qua, cũng chẳng thấy hậu cung thêm một Tài nữ mới.
Lại có người đồn đại, Ngọc Phù cô cô không làm cung nữ Ngự tiền nữa, mà lại muốn đi thi tuyển nữ quan của Lục Thượng Cục.
Các phi tần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ nói trước đây đã trách lầm Ngọc Phù sao?
Đợi đến khi đường cùng, Thượng Doanh Doanh cuối cùng cũng quỳ lại trước mặt Yến Tự Lễ, phủ phục khóc nức nở:
“Vạn tuế gia, nô tỳ cầu ngài rủ lòng thương.”
Yến Tự Lễ rủ mắt nhìn xuống, từ từ nghiêng người, nắm lấy một đoạn cổ sen mảnh mai của nàng, ngón tay thong thả vuốt ve, bóc tách lớp áo sen.
Hắn đã hết lần này đến lần khác tha cho nàng, đã tự nàng nói ra lần này, vậy thì đừng trách hắn không buông tha.
Chỉ là Yến Tự Lễ cũng không ngờ rằng, năm đó giữa hạ trong Ngự Thư Phòng, một cái nắm tay lạnh lẽo, mềm mại do hứng khởi mà có, lại là một đời nắm lấy mà không thể buông tay.
Lưu ý cho độc giả
1. Chứa yếu tố cung đấu. Hoàng đế [không phải xử nam] (non-c), sau khi bắt đầu chính văn chỉ có quan hệ với nữ chính, 1v1 (một vợ một chồng), HE (kết thúc có hậu).
2. Triều đại hư cấu, mọi thiết lập đều phục vụ cho cốt truyện, xin miễn khảo cứu (không cần kiểm tra tính lịch sử).
3. Nam nữ chính có tuyến tình cảm, không phải kiểu nữ chính độc lập hoàn toàn.
4. Chênh lệch tuổi 7 tuổi, mở đầu nam chính 25, nữ chính 18.
P.s. Tên nữ chính xuất xứ từ câu: ” Nhất đóa phù cừ khai quá thượng doanh doanh” (Một đóa sen nở, vẫn còn rạng rỡ.”

Pháp Thải
Đỗ Linh Tĩnh vốn không ưa thị phi chốn kinh thành, lại vô tình vướng vào cuộc tranh đoạt hôn sự nơi nhà cao cửa rộng. Nàng từng có một mối hôn ước, nhưng vị hôn phu yểu mệnh qua đời, từ đó không còn nghĩ đến chuyện tái giá.
Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như, quyền cao chức trọng, địa vị hiển hách, bao năm nay ngôi vị hầu phu nhân vẫn bỏ trống, khiến khắp kinh thành nhà quyền quý đều dõi theo hôn sự của hắn.
Hắn và nàng, vốn chẳng liên quan, càng không có ý tìm đến nhau. Thế nhưng, một đạo thánh chỉ tứ hôn ban xuống, nàng lại được chỉ hôn cho vị Vĩnh Định Hầu nắm quyền trong tay ấy.
Cả kinh thành chấn động. Người người đều đoán định, cuộc hôn nhân này tất là ý chỉ nhằm cân bằng triều cục.
Đỗ Linh Tĩnh tìm đến hắn, mong cùng bàn cách thoái hôn, bởi nghĩ hắn hẳn cũng chẳng muốn bị ràng buộc bởi mối liên hôn này.
Nhưng hắn chỉ mỉm cười khổ sở: “Ta hiểu được ngươi tình nghĩa sâu nặng với người đã khuất, không nỡ quên... Nhưng thánh chỉ tứ hôn, ta dẫu trong mắt thiên hạ là kẻ quyền bính trong tay, cũng không thể kháng chỉ.”
Ánh mắt hắn khi ấy chất chứa bất lực, còn mang theo cầu khẩn. “Nương tử, có thể thông cảm cho ta chăng?”
Nàng không nên là “nương tử” của hắn, nhưng bất lực trước mệnh lệnh, nàng không còn đường lui.
Ngày mưa tầm tã, Đỗ Linh Tĩnh chỉ có thể ngồi vào kiệu hoa, chính thức trở thành hầu phu nhân của Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như.
……
Sau hôn lễ, hắn dịu dàng săn sóc, chu toàn không chỗ chê trách, thậm chí còn chủ động đề nghị cùng nàng tế bái người xưa.
Hắn làm phu quân đến mức không thể bắt lỗi, chỉ duy đến khi đêm xuống, trong bóng tối cuồng nhiệt, ánh mắt hắn lại sáng rực, lặp đi lặp lại không ngừng…
Đỗ Linh Tĩnh chỉ còn biết gắng gượng cùng hắn giữ trọn bề ngoài vợ chồng hòa thuận.
Cho đến một ngày, nàng chợt nghe tin —
Thánh ý ban hôn năm ấy, kỳ thực là do chính hắn lược bỏ hết thảy danh sách tuyển chọn, rồi đích thân đưa tên nàng trình lên trước ngự tọa.
Cưỡng đoạt nhân duyên.
Lưu ý: Truyện có yếu tố cưỡng đoạt, ai không thích xin đừng đọc.
Tag: Cung đình – Hầu tước – Duyên trời tác hợp – Chính kịch – Cưới trước yêu sau
Vai chính: Đỗ Linh Tĩnh, Lục Thận Như
Một câu tóm tắt: Vì tham luyến nàng mà hắn không từ thủ đoạn.
Lập ý: Giữa đất trời, dẫu khó khăn cũng phải kiên cường gánh vác, sống một đời không uổng phí.

Trư Trư Đinh
Mộng Tỉnh Hòa Ly
Couple: Tạ Nghiễn x Cố Niệm
Thế tử thông minh kiêu ngạo x tiểu mỹ nhân yếu đuối, trưởng thành mạnh mẽ theo thời gian
Bởi một hồi sắp đặt trong Vạn Hoa yến, Cố Niệm đã hồ đồ mà gả cho người. Nàng uống phải chén trà ngọt, mất kiểm soát mà ngã vào lòng Tạ Nghiễn, thế cục liền trở nên khó cứu vãn.
Thế tử Trấn Nam Hầu Tạ Nghiễn, phong quang tễ nguyệt, tuổi trẻ tài cao, biết bao thiếu nữ thế gia vì hắn mà say mê.
Cố Niệm hiểu rõ là nàng trèo cao. Nàng không cầu đôi bên yêu mến, chỉ nguyện phu thê tương kính như tân, nhưng nàng càng trăm bề lấy lòng nhẫn nhịn, Tạ Nghiễn lại càng khẳng định nàng có ý đồ khác.
Cố Niệm vốn nghĩ ngày tháng trôi qua rồi sẽ thấy được chân tâm, cho đến đêm yến tiệc nọ, nàng lạc bước vào hoa viên, mơ hồ nghe được nửa câu: “Muội làm bình thê há chẳng phải là chịu ủy khuất sao?”.
Vừa quay đầu, nàng nhìn thấy phu quân giơ tay lau đi nước mắt cho vị mỹ nhân kia.
Cố Niệm bừng tỉnh, trả lại tín vật thành hôn và đề nghị hòa ly.
Tạ Nghiễn im lặng nhận lấy, vốn tưởng sẽ không còn dính líu gì nữa, không ngờ vài ngày sau lại nghe được tin dữ Cố Niệm qua đời.
Sau nhiều năm trôi qua, Tạ Nghiễn vâng chiếu đi tuần tra phía Nam, quan lại dẫn theo thê tử đến yết kiến.
Tạ Nghiễn ngồi thẳng trên đài cao, ánh mắt lạnh lẽo khẽ lướt qua, phu nhân của Nha úy Thôi Vân Trì lại cúi đầu rất thấp.
Hắn chợt thấy hoảng hốt, nghĩ đến đoạn nhân duyên ngắn ngủi của họ, và nốt ruồi son dưới xương quai xanh của nàng thường xuyên nhập vào giấc mộng hắn mỗi tối.
Hắn vốn tưởng Cố Niệm bản tính không đổi, che giấu quá khứ và tái giá với người khác ắt có mưu đồ.
Dần dần, hắn bắt đầu tò mò về những chuyện nàng đã trải qua, không kìm được lòng mà quan tâm đến người thê tử “đã khuất” này.
Đến sau này, hắn muốn trở thành điểm tựa của nàng, và càng quyết tâm cùng nàng tái hợp. Nhưng Cố Niệm chỉ đáp: “Đại nhân, có vài chuyện không thể cưỡng cầu.”
Tạ Nghiễn xưa nay tự nhận mình đoan chính mực thước, khắc kỷ phục lễ. Cho đến ngày hôm đó, hắn không nhịn được mà ôm chặt Cố Niệm, ấn nàng vào phía sau hòn non bộ.
Cố Niệm rụt rè nhìn hắn, khóe môi nhoè ra một vệt son, hắn mới biết thế nào là dục vọng che mờ tâm trí.

Đào Tử Nhi
Mười năm trước, giữa trận đại tuyết ở Kiến Khang, nơi cửa thành rợp trời đao thương kiếm kích, nàng bỗng nghe tiếng chuông đồng khẽ lay động. Ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt phượng sắc bén như kiếm rút khỏi vỏ của người ấy. Từ khoảnh khắc đó, nàng đã trở thành đóa sen dưới bóng che chở của chàng.
Mười năm loạn lạc nam bắc, giữa ánh trăng êm đềm nơi Phong Hà Uyển, nàng gối đầu lên đầu gối người ấy, từ đó thấu hiểu tâm nguyện của chàng — một người vừa muốn gánh vác sơn hà, vừa mong giữ lấy nàng bên mình suốt kiếp không rời.
Mười năm sau, gió mưa u ám, trong đêm trò chuyện bên ánh nến, nàng tiễn chàng lên núi Hào Sơn, giữa biển đuốc rực như rồng cuộn. Lần này, cuối cùng cũng đến lượt nàng giơ tay nâng lá sen, vì người nam nhân luôn nâng niu nàng như châu ngọc trong lòng bàn tay, che gió chắn mưa cho chàng.
Thời gian là xiềng xích, sơn hà muôn dặm nhưng chỉ cần được nhìn thấy chàng, thì với nàng, ấy chính là cảnh gió lay sen nở từng đóa vì người.
Gợi ý đọc từ tác giả:
1. Truyện 1v1, song khiết, kết HE
2. Quyển 1 là hồi tưởng, quyển 2 mới là mở đầu thật sự. Nam nữ chính chênh nhau 9 tuổi, nữ chính có tuyến trưởng thành rõ nét.

Prove
Thế tử Diên Bắc - Phó Sơ Tuyết, thân mang cổ độc, mạng sống mong manh như ngọn nến trước gió. Trước khi hơi tàn lực kiệt, y chỉ muốn tìm một người để nếm trải dư vị nồng nàn của nhân gian.
Trên hành trình đi mượn lương thảo cho bách tính, y đã có duyên gặp gỡ Tướng quân Mộc Xuyên. Chỉ một thoáng nhìn qua đã đem lòng ái mộ, y liên tiếp bày kế dụ dỗ, thậm chí đem cả ngọc bội tổ truyền ra tặng, khiến đối phương phải từng bước nhượng bộ. Y cứ ngỡ, mình đã thực sự chiếm trọn được trái tim vị tướng quân sắt đá kia.
Nào ngờ, sau đêm xuân nồng cháy, Mộc Xuyên lại lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt, chỉ để lại phong thư vỏn vẹn sáu chữ: "Tuyết tan, ta chắc chắn về."
_
Năm năm trước, mười vạn quân sĩ của Đường Mộc Quân vùi thây nơi ải Long Phong, Mộc Xuyên mang trên vai huyết hải thâm thù, sống giữa ranh giới của hận thù và trách nhiệm.
Ngày được phong Hầu rồi điều đến Diên Bắc, hắn bắt gặp Phó Sơ Tuyết - một đóa mai lạnh giữa trời đông ngạo nghễ và diễm lệ. Chỉ một ánh nhìn, tâm hắn đã dậy sóng. Thế nhưng giữa lúc giang sơn lung lay, thù nhà chưa trả, Mộc Xuyên đành phải tạm gác lại tình riêng, chọn cách rời đi để bảo vệ đại cuộc.
Ngày tái ngộ, Phó Sơ Tuyết đã không còn là vị Thế tử ốm yếu năm nào, mà là một quyền thần "dưới một người trên vạn người", tâm cơ thâm sâu khôn lường.
Đêm tối thanh vắng, một chiếc quạt xếp lạnh lẽo kề sát yết hầu hắn, Phó Sơ Tuyết lạnh lùng chất vấn: "Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về?"
Giữa chốn triều đình gió nổi mây phun, gian nịnh lộng quyền, hai người họ bắt tay cùng nhau dẹp loạn biên thùy, chinh phạt Đông Tang, bình định bốn châu thiên hạ.
Ngày Phó Sơ Tuyết trở về Diên Bắc, cũng là lúc băng tuyết vừa vặn tan rã. Có Mộc Xuyên bên cạnh, quãng đời còn lại của y, mãi mãi là một mùa đông ấm áp.

Tam Thất Nhị Thập Nhất
Một cọc hôn sự chắp vá, chẳng khác nào đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu do thiên ý ban xuống.
Cứt trâu là ta, vị công chúa xấu xí lại không được sủng ái nhất.
Chu Phỉ là hoa tươi, vị Trạng nguyên lang vừa mới nổi danh thiên hạ.
Thành thân ba năm, hắn ngủ trong thư phòng suốt ba năm.
Sau này, hắn đỏ hoe mắt hỏi ta: “Trong lòng nàng... có phải đã có người khác rồi không?”

Nguyệt Ảnh Tinh
Thẩm Xu vốn là con gái Thái y, được người nhà cưng chiều mà lớn lên, tính tình thuần lương, dung mạo như hoa đào liễu biếc.
Năm nàng mười bảy tuổi, gặp phải biến cố, đành phải nương nhờ biểu ca.
Biểu ca là đích tử nhà Viên Ngoại lang, ôn nhuận như ngọc, phẩm hạnh như lan, lại còn đối với nàng hết mực chăm sóc.
Nhưng Thẩm Xu chẳng động tâm, ánh mắt nàng đặt trên người vị Hoàng tử út của thiên tử - Tĩnh Vương Tiêu Quyết, thậm chí sau khi lập công, còn chủ động cầu xin thiên tử ban hôn cho nàng và Tiêu Quyết.
Con người Tiêu Quyết làm quan thì là khắc quan, làm người thì gian tà; một thân da thịt tuấn mỹ vô song, nhưng bên trong lại khát máu vô tình.
Người trong kinh đều gọi hắn là "ác quỷ mặt cười": "quái vật vặn vẹo tàn khuyết", cho rằng đời này của hắn nếu không bệnh chết sớm, thì cũng sẽ bị tru sát.
Ngay cả Tiêu Quyết cũng nghĩ vậy, lạnh lùng chờ đợi kết cục của chính mình.
Nhưng điều hắn chờ được lại là sự cầu thân của biểu tiểu thư nhà Tạ phủ.
Thiếu nữ mắt hạnh cong cong, mềm mại yêu kiều, kéo tay áo hắn bày tỏ: "Ta thích chàng."
Về sau, Tiêu Quyết không chết vì bệnh, cũng không bị tru sát, hắn trở thành Hoàng đế, ôm Thẩm Xu đặt lên long ỷ, thành kính thỉnh cầu: "Chúng ta bạch đầu giai lão."
Thẩm Xu có một bí mật: nàng là người đã sống hai kiếp. Kiếp trước nàng cứ ngỡ biểu ca sẽ lấy nàng làm vợ, nào ngờ hắn vẫn xem thường xuất thân của nàng, xoay sang kết thân với vị Công chúa tôn quý.
Ngoại ô đầy tuyết vụn bay lả tả, Thẩm Xu chết giữa những đợt sát chiêu liên tiếp.
Là vị Vương gia khát máu mà nàng từng chỉ nhìn một cái cũng sợ, thay nàng báo thù.
Khi nàng còn sống, hắn cẩn thận bảo vệ nàng, không để lộ nửa phần đầu mối; sau khi nàng chết, hắn lại bất chấp tất cả, nổi lên phong ba huyết vũ.
Về sau, hắn bị người nghi kỵ, vạn niệm câu hôi, chết cùng một chỗ với nàng.
Sống lại một đời, Thẩm Xu biết, sự xa lạ của Tiêu Quyết là giả, lạnh lùng cũng là giả. Nàng kiên định đến bên hắn, muốn hóa thành một tia sáng, sưởi ấm quãng đời còn lại của Tiêu Quyết.
Mà Tiêu Quyết, cũng chính là ánh sáng của nàng.

Mục Lê Lê
Tô Thầm xuyên về cuối thời nhà Tấn. Mặc dù mang cơ thể bệnh tật, ốm yếu nhưng cha mẹ rất yêu thương y, nếu được sống một cuộc đời bình yên như vậy thì cũng không tệ.
Cho đến một đêm, có người đột nhập phủ Thừa tướng. Sang ngày thứ hai, y chạm trán với một người đàn ông có ánh mắt u ám đang cưỡi trên lưng ngựa. Người đó chính là Đại tướng quân Tiết Phùng Châu được ghi trong sử sách, nổi tiếng tàn nhẫn, hung bạo.
Vào ngày sinh thần, Tiết Phùng Châu cầm theo bội kiếm hiên ngang vào phủ, ngồi xuống bên cạnh y.
Kể từ lúc đó, bất luận Tô Thầm đi đâu làm gì cũng đều bắt gặp Tiết Phùng Châu.
Khi tĩnh dưỡng ở chùa Bạch Mã, Tiết Phùng Châu xông vào phòng y lúc nửa đêm.
Đến đêm giao thừa, Tiết Phùng Châu đánh thức y từ trong mơ.
Tô Thầm muốn tránh né hắn, nhưng sau đó liền thấy hắn thân mặc khôi giáp, tay cầm trường thương đứng canh ở cổng lớn, sắc mặt tối sầm như thể muốn bắt y lại tống vào nhà giam.
Tiết Phùng Châu kéo y lên ngựa, phóng một đường về thẳng quân doanh. Tô Thầm nghĩ, không lẽ hắn muốn làm nhục mình ở thao trường. Tiết Phùng Châu quả nhiên lôi y tới đó dạy dỗ một phen, nhưng không hề giống như y tưởng tượng.
Y tức giận, dùng hết mọi lời chửi rủa mà bản thân có thể nghĩ ra để mắng hắn một trận đã đời, ai ngờ Tiết Phùng Châu lại nhìn y với ánh mắt rạo rực: “Tiểu công tử mắng nữa đi, ta thích nghe.”
Vị đại tướng quân này thật khác xa những gì được miêu tả trong sử sách, Tô Thầm hoài nghi không lẽ bản thân đã xuyên vào một cuốn đồng nhân văn.
—
Kiếp trước, khi Tiết Phùng Châu từ biên cương quay về kinh thành thì bị gian thần và thân tín mưu hại.
Sau khi sống lại, hắn trở nên tàn nhẫn, độc ác. Ánh mắt lạnh lùng quan sát những kẻ từng phản bội mình kiếp trước từng bước rơi vào cái bẫy tử thần do hắn vẽ ra. Mọi người nể hắn, hận hắn, sợ hắn, nhưng lại không thể không lấy lòng hắn, còn hắn thì cảm thấy hết thảy thật vô vị.
Cho đến khi hắn bắt gặp thiếu niên được người người yêu thích ở Thịnh Kinh, giữa chân mày y có nốt chu sa thánh thiện, đôi mắt vừa đa tình vừa mị hoặc. Ở trước mặt người này, Tiết Phùng Châu cố gắng thu liễm lệ khí đầy người mà dỗ dành thiếu niên đang ốm sốt uống thuốc, ôm lấy thiếu niên đang mê man kêu lạnh vào lòng, dung túng thiếu niên tức giận mắng chửi, còn hắn thì hôn nhẹ lên mắt cá chân y.
Nhìn gương mặt diễm lệ mà tái nhợt của thiếu niên cùng với đầu ngón tay run rẩy, nét mặt của Tiết Phùng Châu trở nên dịu dàng, lưu luyến.
Hắn hỏi: “Giữa ta và tiểu công tử là lưỡng tình tương duyệt, đúng không?”

Tuế Tuế Trường Cát
【 Ôn nhu kiên cường mỹ phụ × Tân đế âm độc cuồng vọng 】
# Nữ phi nam c • Tỷ cẩu • Cưỡng đoạt • Trung khuyển điên cuồng ái #
1. Lệ Lan Tâm thủ tiết đã nhiều năm.
Năm xưa bị bán vào thế gia để xung hỉ, phu quân chết sớm, nàng trở thành quả phụ cô độc, thân phận thấp kém, lại bị gia pháp trói buộc, không thể tái giá. Nàng chỉ đành dọn đến một tiểu viện hẻo lánh gần tướng quân phủ, lặng lẽ thủ tiết qua ngày.
Đến năm nàng hai mươi bảy tuổi, phong vân kinh thành đột biến. Hoàng đế lâm trọng bệnh, các vương tranh đoạt, binh hỏa bùng lên, lửa loạn quét sạch kinh giao.
Thế đạo đảo điên, nàng chỉ là một phụ nhân yếu đuối, trong nhà không quyền, ngoài cửa không người che chở. Ngoại viện loạn thanh không ngớt, nàng chỉ biết đóng chặt cửa, ngày đêm cầu khấn kiếp nạn sớm qua.
Cho đến một đêm giá lạnh. Dưới chân tường sau viện, nàng nhặt được một thiếu niên toàn thân đẫm máu, y phục hộ vệ, gương mặt tuấn lệ mà thanh lãnh.
Nàng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn là không đành lòng, đem hắn cứu về.
Hắn tự xưng là Lâm Kính, thị vệ Tấn Vương phủ. Hắn nói binh loạn đã dần lắng, Tấn Vương sắp nắm đại thế, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn nói nàng cứu hắn một mạng, từ nay nàng chính là người nhà duy nhất của hắn.
Từ đó, tiểu viện vốn tịch mịch nhiều thêm một bóng người trẻ tuổi, cao lớn, trầm mặc mà nhiệt tình.
Hắn thay nàng làm việc nặng, lén để bạc trong phòng nàng; nàng không chịu nhận, hắn lại đổi thành đồ bổ, tơ lụa, mấy thứ đồ chơi lặt vặt...
Lệ Lan Tâm nhìn nụ cười nhạt nhẽo nhưng tỉ mỉ của đối phương, dần dần quen thuộc, dần dần ỷ lại.
Nàng còn vụng trộm giấu riêng ít bạc, nghĩ một ngày nào đó sẽ làm của hồi môn nho nhỏ cho “đệ đệ” mà nàng nhặt về.
Cho đến đêm mưa nặng nề, oi bức, tiếng gió hòa cùng tiếng mưa.
Rèm màn bị xốc lên.
Hắn bước thẳng vào giường nàng.
2. Năm đó, giữa buổi đầu hạ nắng nhẹ, Tông Lẫm – lúc ấy còn là hoàng tử Tông thị – lần đầu nhìn thấy nàng.
Trong hành cung náo nhiệt, người đông như dệt. Chỉ có góc đình xa xa, một phụ nhân áo vải mộc mạc, tóc đen búi đơn sơ chỉ cài mấy cây trâm bạc, cúi đầu hái hoa, từng cánh từng cánh thả xuống ao.
Nhu hòa như nước, trầm tĩnh như sương mai.
Tông Lẫm nhìn một khắc liền kết luận: “Nữ nhân bình phàm, ngoan thuận, tẻ nhạt.”
Không lâu sau nàng phát hiện ra hắn, hoảng hốt cúi đầu, tránh né đến mức không dám nhìn hắn thêm nửa phần. Nàng mượn đường, quỳ bái, khiêm nhường như cát bụi.
Hắn chẳng để trong lòng.
Nhưng từ đó về sau, nàng lại tiến vào mộng hắn, thanh âm mềm nhẹ ngày càng vặn xoắn, triền miên khiến hắn mấy tháng mất ngủ.
Thật là trở ngại đại cục, hắn cần diệt trừ tâm ma này.
Có người hiến kế: Nàng chỉ là một quả phụ thân phận thấp hèn, nhiều năm phòng không, e rằng vừa liệt vừa dưỡng, không dễ đối phó. Không bằng chơi một trò tiêu khiển, chốc lát liền chán.
Tông Lẫm im lặng.
Nửa tháng sau, Lâm Kính liền xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Ban đầu chỉ là trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu, hắn không thể ngừng.
Đến khi Lệ Lan Tâm dịu dàng đưa hắn ít bạc nàng tự tay dành dụm, nói để sau này cho hắn dùng để cưới vợ, Tông Lẫm ngây người.
Rồi hắn cười.
Thì ra kẻ không hề vô tình kia không phải hắn, mà là nàng. Che giấu lâu như thế, cuối cùng cũng không lấp nổi tấm lòng đã nguội lạnh của nàng.
LƯU Ý: Nữ lớn hơn nam, nữ phi nam c, cường thủ hào đoạt, cưỡng đoạt, ái mà không được, trung khuyển điên cuồng, song phương đều bệnh. Không ngọt, hỏa táng tràng toàn tuyến. 1v1 – HE, không có ôn nhu.
Một câu tóm tắt: Ôn nhu mỹ phụ lỡ cứu phải một con chó điên là tân đế âm ngoan, là kiếp số đời nàng.
Lập ý: Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân, mà kẻ điên thì chẳng bao giờ chịu buông tay.
![[Yoonhyun] Nhất Cố Hoa Lạc - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F37322.webp&w=1920&q=75)
Mặc Khách

Văn Nhã Ai Cập Miêu

Sề Má

Quyết Tuyệt

Vưu Tứ Tỷ

Tiểu thụ ăn hành ngập họng

Đình Ca Nguyệt Thượng

Mặc Thiển Thường

Cam Mễ Nhi