Truyện Ngược Logo
Truyện Ngược
Trang chủ
Tin Sách

Cung Đấu

Trang 40 / 84 · Tổng 1008 truyện

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn - Cover image
Full

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Giáo Ưởng

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, cung đấu, HE
Converter: Nguyệt Ly (Nguồn: Tàng thư viện)
Editor: Docke


Năm đó, Đoàn Vân Chướng mới mười hai tuổi, là một tiểu hoàng đế vừa u mê vừa nghịch ngơm – Mặc dù bên trong có thái hậu buông rèm nhiếp chính, bên ngoài có Uy Quốc công Lưu Hiết một tay che trời xử lý triều đình chính sự, nhưng tốt xấu gì thì hắn vẫn được xem là một tiểu hoàng đế cao cao tại thương, có hoài bão cùng lý tưởng cao xa.

Còn Lưu Hắc Bàn, năm đó mười một tuổi, là đứa con gái ruột mà Uy Quốc công không mong nhắc tới. Người nàng cũng như tên. Từ nhỏ, những tiêu chí về nét đẹp phụ nữ như trắng nõn, mảnh mai đều không thể dính đến một sợi lông tơ của nàng. Bị cha ruột trục xuất đến sống trong ngõ hẹp dân gian, số mạng của nàng luôn gắn liền với mẹ, nhưng cuộc sống cũng coi như bình an, thú vị.

Bởi vì một cơ hội ngẫu nhiên, vận mệnh mở ra cho nàng một con đường mà đối với người ngoài, là một trò cười không thể tưởng tượng được – Nàng bất ngờ được tiến cung, trở thành hoàng hậu!

Vừa vào cửa cung thâm sâu như biển, hoàng hậu Hắc Bàn đã dấy lên “Kinh lãng” ngập trời. Cuộc sống hoàng cung nghiêm ngặt, buồn tẻ cũng từ đó mà không còn bình thản. Giữa cuộc đấu tranh chính trị cùng đấu đá chốn hậu cung, tiểu hoàng đế số khổ Đoàn Vân Chướng phải nghênh đón những cuộc chiến tranh dày đặc cùng cuộc sống gà bay chó sủa…

Cho dù Đoàn Vân Chướng không cam lòng cỡ nào thì chuyện vì muốn tranh thủ thế lực của Uy Quốc công Lưu Hiết mà phải cưới một con bé vừa đen vừa mập về làm hoàng hậu, đã là một sự thật không thể thay đổi.

Mặc dù mỗi lúc bị thuộc hạ Lưu Hiết chèn ép, hắn thường chỉ có thể thở dài, nhưng Hoàng gia lạc ấn sớm đã khắc thật sâu vào xương tủy của hắn, cho nên, hắn vẫn kiêu ngạo đón nhận sự cô độc mà kiên định bảo trì ngôi vị hoàng đế của vương triều Đoàn gia; Cho nên, hắn vì đại cục mà từ bỏ tự do nạp phi của mình; Cho nên, hắn có những nỗi thống khổ nói không nên lời.

Đến nỗi Hắc Bàn, nàng ngược lại không có gì gọi là tâm không cam lòng không nguyện.

Nàng luôn luôn nghịch thì đi thuận thì theo, giống như một cành lục bình giữa cơn sóng gió, miễn cưỡng cập bờ đã là không dễ dàng, thỉnh thoảng đùa bỡn một chút tôm cá đã cảm thấy hạnh phúc vô cùng rồi – Nếu nàng đã tiến cung, sẽ sắm thật tốt vai trò hoàng hậu này, chỉ cầu mong không hổ thẹn với lòng. Đoàn Vân Chướng thích nàng đương nhiên là tốt, nếu không thích, nàng cũng không vì thế mà từ bỏ cuộc sống tốt đẹp của mình.

Bởi vậy, khi nàng cùng Đoàn Vân Chướng ngồi trên chiếc giường đất trong nhà dân, thật sự không biết vì sao mọi chuyện lại phát triển đến nước này.

Ban đầu, nàng chỉ xuất cung để bắt gian – A không, là xuất cung để tìm Đoàn Vân Chướng – Sau khi tìm được người, liền thuận tiện đi dạo đến “Nghi Xuân Viện” oanh thanh yến ngữ mang đầy màu sắc truyền kỳ kia. Ban đầu nàng chỉ muốn đi dạo một lát, đi một hồi lại tiến vào đại lao, lại đi một vòng, chui qua lỗ chó, cuối cùng đi một vòng lớn, rõ ràng lại cùng ông chồng thiên tử quý phái của nàng tiến vào động phòng.
Đông Cung - Cover image
Full

Đông Cung

Phỉ Ngã Tư Tồn

Dịch: Schan

Có con chồn bước lang thang,
Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ.
Lòng em luống những sầu bi.
Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ?

Lang thang chồn bước một mình.
Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.
Lòng em luống những bi sầu,
Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?

Có con chồn bước một mình,
Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.
Lòng em lo ngại sầu bi:
Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ?

(Hữu Hồ – Kinh thi – dịch thơ: Tạ Quang Phát)

Nàng, vốn là cửu công chúa của Tây Lương quốc, ở Tây Lương nàng được vô vàn ân sủng, chỉ vì cầu thân mới phải lên đường đến Trung Nguyên.

Hắn, thân là đương kim thái tử, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn kẻ khác, vì hôn nhân chính trị, bất đắc dĩ mới phải lấy công chúa của dị quốc.

Hắn có ái phi của riêng mình, Triệu lương đệ. Nàng cũng có cuộc sống của riêng nàng, ấy là lén xuất cung, chặn ngựa lồng dở chứng, trừ gian diệt ác, đuổi trộm cắp, tiễn trẻ lạc về tận nhà, lại còn có uống rượu, ngao du kỹ viện….

Họ tưởng đâu chỉ là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ giao nhau.

Thế rồi những tranh đoạt địa vị trong Đông Cung, những phải trái vô duyên cớ, những nham hiểm ngấm ngầm, lại cứ từng bước từng bước cuốn nàng công chúa ấy vào dòng nước xoáy.

“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…..
Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua….."

Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người mà nó muốn
Chung Thái Phó - Cover image
Full

Chung Thái Phó

Bánh Sandwich Cá Ngừ

Thể loại: Cổ trang, 1×1, niên hạ, dưỡng thành, sư sinh, giả dạng trá hình, cung đình hầu tước, thiên chi kiêu tử, vừa dịu dàng vừa bệnh kiều công x chính thái khống (cuồng nhiệt các bé trai) thụ.
Editor:  ♪ Đậu ♪

Vào năm đó,hình ảnh của người thiếu niên đã không còn dáng dấp khiêm tốn của ngày xưa.

Mà thay vào đó là hắn cử tinh binh phá thành ập vào.

Long bào trên thân, không cần tiếp tục che giấu vận mệnh ngông cuồng ngạo mạn.

Cách biệt nhiều năm, ngày gặp lại, hắn hỏi Chung Dật.

Thái phó đại nhân, ngài có hối hận không.

Sớm biết có ngày hôm nay, năm đó có còn thả hổ về rừng hay không?

Lời tác giả: Thật ra đây là câu chuyện về một thái phó bốn đời làm quan “ăn cây táo rào cây sung” dưỡng đứa con hoang cuối cùng gặp phải báo ứng.

Theo khoảng cách mười năm tuổi tác, tính cách cũng biến đổi nhiều. Cơ bản mà nói công vừa dịu dàng lại vừa bệnh kiều. Thụ ngoại trừ chính thái khống (yêu thích cuồng nhiệt các bé trai) thì ngoài ra không có gì đặc biệt.

※ Hệ dưỡng thành, sư sinh niên hạ.

※ Máu chó cưỡng ép sau thành yêu, ai không thích cường thủ hào đoạt chớ vào TωT

Note: Lần đầu Đậu chuyển sang edit cổ trang nên mọi người hãy nương tay nhé TvT
Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta - Cover image
Full

Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta

Mặc Vũ Bích Ca

Kiếp trước: Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại Tía Tô lại ko nhận ra nàng.

Tía Tô là con gái út của Ngọc Hoàng, vì lý do chính trị mà đem nàng gả cho Long Hạo làm vương hậu. Không nhận ra Tía Tô, ko hài lòng với cuộc hôn nhân chính trị, nên Long Hạo để mặc Tía Tô bị thiếp thất của mình khi dễ.

Tới khi binh biến, Tía Tô vì cứu Long Hạo và nữ nhân của Long Hạo mà chết, lúc này Long Hạo mới phát hiện người mình yêu thì ra là Tía Tô, nhưng đã muộn.

Thế giới hiện đại: Tiểu Thất trong một lần chạy trốn xuyên qua Tây Lương hoàng triều.

Tây Lương hoàng triều: Đoạn đầu của truyện thật ra không phải là khúc mở đầu nên gây nhiều khó hiểu, nhưng đây cũng là khúc ta thích nhất trong truyện.

Mọi người cứ hỏi anh có đem chị chém không? Tại sao lại chém ngang eo ác vậy? Thật ra chỉ cần Tiểu Thất lên tiếng cầu xin thì A Ly (ta thích tên này hơn) sẽ không bao giờ chém.

Thật ra, cho dù Tiểu Thất không có cầu xin, thì A Ly cũng không nỡ chém.

Mọi người đọc tiếp sẽ thấy, A Ly đem Tiểu Thất ra pháp trường chỉ vì nóng giận nhất thời, giam nàng vào ngục nhưng cũng cho người đem thuốc trị thương tốt nhất cho nàng (người này lại lén A Ly ko đem thuốc) nên mới làm Tiểu Thất suy yếu.

Đọc truyện mà thấy thương cho hai người này. Tiểu Thất yêu A Ly nhưng nghĩ A Ly yêu Như Ý  sườn phi sau này của cung Tuyết Tùng đó). A Ly yêu Tiểu Thất nhưng không nhận ra, khi nhận ra thì ko biết diễn đạt.

Hai người cứ hiểu lầm đối phương ko yêu mình.
Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân - Cover image
Full

Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân

Mai Quả

Thể loại: Trọng sinh, cung đình, cường cường, HE
Độ dài: 479 chương Chính văn + 9 Phiên ngoại
Edit: Gián
Beta: Dark (chương 1 -> 25), Ngạo (đến chương 70)

Ở kiếp trước Lã Duy là con trai của thừa tướng nhưng chỉ vì yêu tha thiết một người mà khiến cho cả gia tộc diệt vong còn mình trở thành nô lệ đã vậy còn bỏ xác nơi hoang mạc xa lánh.

Ông trời có mắt, cho y cơ hội sống lại, vốn tưởng rằng kiếp này chỉ để chuộc tội, không ngờ lại rơi vào vòng xoáy tình yêu. Khi vở kịch mang tên “Báo thù” kéo màn, La Duy mới hiểu đây lại là một hồi số mệnh tình kiếp. Đế vương kia, người yêu kiếp trước, ái nhân kiếp này, tân đế của quốc gia thù địch, ai mới là phu quân chân chính?

Là ai làm ai thương tổn? Giấc mộng anh hùng, thiên thu bá nghiệp, vạn dặm giang sơn, phồn hoa tan như mây khói, dùng trăm năm tịch mịch của ta, đổi lấy nụ cười của ngươi một kiếp, liệu có đáng giá hay không?
Liễm Diễm - Cover image
Full

Liễm Diễm

Bán Nhật Nhàn

Thể loại: Xuyên không, hài,  nhất công-nhất thụ, cung đình, sinh tử văn (hên xui)…

Tóm tắt:

Ngay từ lúc còn nhỏ thì em đã mang trong mình căn bệnh tim, sống lay lắt vật vờ đến năm 30 tuổi thì thăng. Trong quá trình đi đến chỗ Diêm Vương, em đụng đầu phải linh hồn một thiếu niên, bị thằng nhỏ mè nheo xin xỏ em thay thế nó trở  về. Bệnh tất bao năm chưa bao giờ được ai nhờ cậy gì, lần đầu tiên được nhờ vả, em hớn quá, Ok luôn. Ai ngờ…

Thẳng nhỏ kia vốn là con trai thứ năm của Ngạn gia, tên là Ngạn Liễm, vốn thích ăn chơi bay nhảy mà hem thích học hành. Khốn nỗi thằng nhỏ lại sinh ra trong cái nhà hoành tráng quá. Bố nó là tể tướng, anh cả nó làm thượng thư, anh hai nó làm đại tướng quân, rồi anh ba, anh tư, chú, cậu…Chưa kể cô nó tức chị của ba ba nó hoàng thái hậu. Nói chung là cái nhà này quyền rất rất là to, thế nên nó có ăn chơi phè phỡn cũng chả ảnh hưởng đến ai.

Thế nhưng ở cái quốc gia nì nó có một cái chế độ gọi là … nam phi! Dạ vâng, không phải đất nước này nó có văn hóa tiến bộ or tư tưởng bình đẳng gì đâu. Chẳng qua để ngăn ngừa thế lực của các gia tộc lớn mới đem bếch con trai của mấy cái nhà quyền to to vô cung làm con tin thế thôi. Đương nhiên Ngạn gia cũng phải bếch một thằng con trai vô trỏng… Thế là nghiễm nhiên Ngạn Liễm bị đem là vật hy sinh, thẳng nhỏ vốn nhát gan, sợ quá, tự tử luôn, thế là thăng, trên đường chuẩn bị đi thì túm được em nhân vật chính của chúng ta. Và thế là chúng ta có tá thi hoàn hồn =)).

Ẻm này vào cung rồi thì cũng như bao bộ khác, trốn anh vua như trốn tà, thế nhưng đời mà, càng trốn càng chết cưng ạ. Thế là cuối cùng của cuối cùng em cũng bị lột sạch quần áo và vác đến cung vua…

Nhưng đợt này H hụt, anh đang chuẩn bị nhảy vô xé xác em thì có tin Quý phi của anh sinh hoàng tử. Ảnh này ảnh chưa có con nên hớn lắm, quăng em đó rồi chạy luôn. Thoát lần 1…

Cơ mà qua lần 1 thì em bắt đầu về luyện… ngồi thiền để đè chết cảm giác. Tới lần sau anh mần em thì em trơ luôn, chả biểu hiện gì… Anh mần mấy lần hem được, nản luôn, bẩu em lần sau đừng có vác xác tới trước mặt anh. Em phởn, ok luôn…

Rồi bẵng qua mấy năm, trông một lần trong cung mở hội ngắm hoa, em tranh thủ chuồn sớm, vác theo vò rượu, chuồn vô góc vắng vắng ngồi uống rượu. Ai ngờ cái vò em bếch đi là vò rượu ủ cả trăm năm, em say lất ngất cành quất, xỉu ngay đơ trong hoa viên. Không may cho em, là anh vua cũng hem thích ồn ào, chuồn sớm, và chả biết trời xui đất khiến (tác giả đưa đường) thế nào, đụng trúng em đang gà gật. Lần này thì có H thiệt, anh và em đánh “dã chiến”  ngay giữa biển hoa luôn, làm cho cấm vệ quân tìm toán loạn =))…

Về sau thì là quá trình sủng em tận giời của anh, em đem mấy thứ binh pháp tầm xàm bá láp giúp anh đi đánh giặc. đời cứ thế mà tiến thoai…

Truyện này nói chung không có gì xuất sắc lắm, mới đọc lúc đầu sẽ thấy giọng văn nó hơi trẻ con, đúng kiểu giống như fan chúng mình viết fic thôi, nhưng đọc kĩ thì cũng có cái hay riêng.

Anh công ảnh tên là Dịch Lan, anh nì thì hem giống  mấy anh công bá đạo giỏi giang coi đời bằng vung, coi trời bằng chén thường thấy. Anh nì cũng chỉ là minh quân thôi, tài năng vừa phải, bá đạo quyền lực vừa phải, được mỗi cái mặt là rất đẹp giai =)) Tình yêu của ảnh giành cho em hình thành từ từ, dịu dàng và ôn nhu đúng như con người ảnh. Thế nhưng chính vì ảnh không thuộc kiểu bá đạo và quyền lực tuyệt luân nên truyện này có tí ngược.

Sau này thằng con độc nhất của ảnh bị đầu độc mà ngủm, triều thần dâng tấu, quỳ lạy, hoàng thúc của ảnh dọa tự tử, bắt ảnh sinh con. Rơi vào tình thế này thì ảnh cũng hem làm gì được luôn, chỉ kéo dài thế cục thôi. Nhưng Ngạn Liễm cũng biết rồi sớm muộn cũng có ngày này, thế nên em rất chi nờ ngoan ngoãn hiền lành bẩu anh cứ đi đi, hêm sao hết. Còn bẩu trong thời gian anh thực hiện nghĩa vụ sủng hạnh hậu cung vinh quang nì, em sẽ dọn ra cung để anh… “tập trung vô nhiệm vụ”. Anh sau một hồi vật vã cũng đồng ý thôi, ai dè, ra cung rồi, em chuốc thuốc, rape anh nguyên đêm rồi chuồn vô tung tích =))

Em thụ Ngạn Liễm là kiểu đàm đạm, ôn nhu, thế nhưng ai mà biết được em nó đanh đá thấy mồ. Cái kiểu đanh đá rất chi là ngầm, kiểu ngồi yên chả làm gì mà hậu cung của anh tan tác =)). Em nì cũng từng phát ngôn ra một câu hay lắm:

“Dịch Lan, ngươi hình như đã quên, ta cũng là nam nhân, mà nam nhân ai cũng có tính độc chiếm vô cùng mạnh. Nghĩ đến các nàng có thể thân cận ngươi, có thể chạm vào ngươi, ta không chịu nổi. Nhưng ta không đủ sức, để đem ngươi nhốt vào một chỗ, nếu đã không thể giữ được ngươi trọn vẹn, chi bằng… buông tay thôi.”

Thế nhưng sau này ăn chơi chán chê bên ngoài rồi, cũng biết được sự thật kinh hoàng là hồi đó ảnh hổng có bị trúng thuốc mê, cũng tức là ảnh … tự nguyện cho em đè í ạ. Em nó hạ quyết tâm… VỀ. Thế nhưng đường về cung chia làm mười phần, thì chín phần đầu em phóng như bay, đến phần cuối cùng thì lết như sên bò, gióng trống khua chiêng cho cả nước đều biết em đã về rồi.

Ngạn Liễm an nhiên ngồi bên thành lâu, nhìn người qua lại bên đường, lười biếng uống trà.

Tinh nhi không hiểu, mới hỏi chủ nhân: “Người không phải rất nóng lòng về bên hoàng thượng sao? Sao đột nhiên lại thả chậm hành trình, còn gióng trống khuya chiêng ồn ào như thế?

“Ta làm thế là để cho hắn biết?”

“Biết gì ạ?”

“Biết là ta chuẩn bị về, mau đem hậu cung phi tử yến yến oanh oanh của hắn dẹp hết cho ta! Nếu không thì…”

“Nếu không thì sao?”

“Không thì, để ta về đến nơi, ta xắn tay vô dẹp thì cũng đừng kêu!”

“…”

“Ta cũng rất nóng lòng chờ xem Ngạn Liễm đại nhân ngươi định dẹp như thế nào!”

Hóa ra anh ngồi trong cung chờ hem nổi nữa, chạy ra đón em. Thế là anh và em làm luôn quả đoàn tụ kèm sờ mó động chạm ngay bên hiên quán trà, khiến cả đám quan lại chạy ra đón, đứng bên dưới đường nhìn lác mắt luôn =)))

Nói chung là truyện này hài hài, dễ đọc, có cái phiên ngoại sự tích ngày quốc tế lao động rất rất là đáng xem. Giọng văn tác giả tuy hơi trẻ con, đơn giản, nhưng không biết có phải vì đơn giản, điềm nhiên, nên khi đọc đến đoạn dằn vặt nội tâm thấy khá thật. Đọc đến đó mình cũng tự hỏi, bả tác giả cố tình hành văn kiều này hay sao í =))
Liễm Trần Đoạt Ái (Hiên Viên Hệ Liệt) - Cover image
Full

Liễm Trần Đoạt Ái (Hiên Viên Hệ Liệt)

Ảm Dạ Nguyệt

Chuyển ngữ: Fuu Kaze (aka Fúu, Fu ú, gọi tớ sao cũng được:”>)
Tình trang bản gốc:23 chương, (22 chương cùng 1 ngoại truyện), hòan thành
Thể loại: cường công nhược thụ, cổ trang cung đình, đế vương và thị vệ, ngược tâm ngược thân, HE

Hậu viện Tả tướng phủ, hơn mười hắc y nhân bịt mặt đứng bất động, toàn thân chỉ để lộ đôi mắt nhìn tứ phía, ánh mắt u hồn từ địa ngục, đỏ sẫm màu máu. Dưới ánh chiều tà, trông bọn họ càng toát lên vẻ quỷ dị, bầu không khí xung quanh xơ xác, tiêu điều.

Tả tướng nghiêm trang, trầm giọng nói: “Các vị từ nhỏ đã lớn lên trong phủ của ta, đều cùng thề thốt híếu trung Vương gia chúng ta, hiện giờ Hoàng hậu nương nương không may, chỉ để lại ngoại tôn của ta, đương kim Nhị hoàng tử Hiên Viên Liễm Trần cùng Lục hòang tử Hiên Viên Liễm Âm, từ hôm nay trở đi, hai vị hoàng tử sẽ ở trong phủ cùng ta, các ngươi phải tận tâm tận lực  bảo vệ tốt hai vị hoàng tử, từ nay về sau, người các ngươi phải hiếu trung chính là hai vị hoàng tử, đã rõ chứ?”
Lệ Ngọc - Cover image
Full

Lệ Ngọc

Lăng Nặc

Edit: ngocquynh520 + thuhuynh96
Convert: Alek
Beta: thewind27
Thể loại: cổ trang, cung đình, 1×1, angst, huyễn huyễn (1 ít), HE

Tóm tắt by Alek:

Một câu chuyện bắt đầu từ thanh mai trúc mã, khi cả hai bạn gặp nhau vào lúc còn rất nhỏ vậy mà đã thề non hẹn biển lum la. Lớn lên thì bạn công bị mất trí nhớ, còn bạn thụ thì đâu có biết mặt mũi bạn công lúc trưởng thành mà cứ khăng khăng chờ bạn công tới “hốt”.

Sau đó bạn thụ phải vào hoàng cung làm hoàng hậu vì số trời đã định. Bạn hoàng đế ban đầu không có cảm tình với bạn thụ vì bạn í đã có người tình (nam) mà anh nì kg làm hoàng hậu dc vì là ngoại tộc. Tuy nhiên qua vài lần tiếp xúc thì cả bạn thụ lẫn hoàng đế đều thay đổi quan điểm, tỏ ra có thiện cảm với nhau, rồi nảy sinh tình cảm luôn. Mà bạn hoàng đế vẫn giấu bạn thụ chuyện bạn í có tình nhân, xem như bắt cá 2 tay rùi, còn bạn thụ thì cũng có thằng nghĩa huynh thik đơn fương bạn í… rồi 1 sự cố xảy ra (coi truyện sẽ rõ, o tóm tắt dc)………. bạn thụ fát hiện bạn hoàng đế chính là bạn công năm xưa, còn bạn hoàng đế cũng lấy lại dc trí nhớ -> tưởng đâu HE, ai dè bạn hoàng đế tự dưng thay đổi 360 độ >.<

Bạn hoàng đế bắt đầu bộc fát tình yêu điên cuồng kèm tính chiếm hữu kinh khủng đối với bạn thụ. Trước mặt bạn thụ thì tỏ ra ôn nhu, sau lưng bạn í thì lãnh khốc bá đạo, diệt cỏ tận gốc, dẹp trừ mọi thứ có khả năng đe dọa tình củm của bạn í và bạn thụ, cụ thể là sai người giết thằng nghĩa huynh bạn thụ. Chuyện nì vô tình bị tình nhân lúc trước của bạn í biết, mà ngừi nì cũng là gian tế nhưng fải lòng bạn í -> fản bội quốc gia -> bạn hoàng đế fát hiện, o thương tiếc giết luôn anh nì với lí do gian tế (thật ra là giết ngừi diệt khẩu, sợ anh nì kể tội bạn í với bạn thụ).

Mà kg may cho hoàng đế là đúng lúc sự việc diễn ra, bạn thụ lại chứng kiến hết -> bạn í bị shock -> bỏ đi. Anh hoàng đế vì lo việc nước o thể đuổi theo mà fái ám vệ theo sát bạn í 24/24, đồng thời ảnh cũng eyes on bạn thụ 24/24 luôn ~.~ Bạn thụ miệng nói hận anh í mà lúc ngủ mớ cứ kêu tên anh í… 1 số việc xảy ra, cái thằng ám vệ anh hoàng đế sai bảo vệ bạn í fải lòng bạn í -> làm fản, bắt cóc bạn í, với lí do o mún bạn í ở bên cạnh 1 kẻ luôn gây tổn thương cho bạn í -> ám vệ và hoàng đế oánh nhau, hoàng đế vô ý giết chik ám vệ (thèng nì chik là đáng!!!) -> vì bạn thụ coi thằng ám vệ như nghĩa huynh thứ 2, thằng nì lại bị hoàng đế giết chik ngay trc mắt bạn -> bạn shock wá nhảy vực tự sát luôn =-= Sự việc diễn ra ngay trước mắt bạn hoàng đế, bạn hoàng đế cũng tính nảhy theo mà bị ngăn lại T_T Bạn hoàng đế vật vờ dc vài hôm, đến 1 ngày nọ, bạn í chịu o nổi nữa đã bỏ mặc thiên hạ quốc gia, nhảy vực tự sát theo bạn thụ….”ta thà fụ tất cả người trong thiên hạ chứ không thể fụ ngươi”!!!!!!

Spoil tiếp là cả bạn hoàng đế và bạn thụ chưa tới số, nhảy vực mà dc người cứu….. cái vực này là chỗ thằng nghĩa huynh bạn thụ rơi xuống, cái ngừi đó lúc trước đã cứu thằng í, h cứu thêm bạn thụ, rùi hố luôn bạn hoàng đế. 3 người tái ngộ, giằng co @__@ -> lúc nì couple của chúng ta mới đích thị là chik o ai cứu nà. ANYWAY, truyện này là HE, hoàn toàn HE, o hề là kết thúc mở, o có spoil hết cả bất ngờ, mọi người tự xem điiiiii.

Truyện này nghe spoil thấy couple trong truyện có vẻ baka, nhưng cá nhân tớ lại thích cái dạng như vậy. Tớ thích cái kiểu công si tình, bá đạo, chiếm hữu cao như anh công trong này. Cái việc anh í chọn người yêu từ bỏ thiên hạ cũng o đáng trách gì hết, có thiên hạ mà mất đi tình yêu thì sống đâu nghĩa lý gì, anh í không phải bồ tát, o thể quảng đại… anh í thật đáng thương á. Bạn thụ cũng không đáng ghét, chứng kiến người thân bị người yêu giết, ai mà không shock…. bạn í làm khổ bạn hoàng đế nhưng bản thân bạn í cũng bị dằn vặt trong nỗi khổ tương tư. Tình yêu, thù hận, hiểu lầm… đan xen nhau. Nếu thật sự yêu nhau sẽ có thể bỏ qua tất cả, giống như lyrics của bài Yêu lại từ đầu này nè:

“Mình tạm chia tay nhau nhé em
Để ta biết đc có yêu nhau không?
Mình tự cho nhau hai lối đi
Để xem quãng đường của ai xa hơn…
Thời gian sẽ nói lên tất cả
Nếu ta còn yêu sẽ quay trở về…
Thì lúc đó hai ta sẽ cùng mở rộng trái tim…
Và cùng cho nhau….
Yêu lại từ đầu”
Họa Đường Xuân - Cover image
Full

Họa Đường Xuân

Neleta

Thể loại: trọng sinh, cổ trang, cung đình, giang hồ, phụ tử niên thượng, 1×1, HE
Trans: CCP, QT, GG, …
Edit & beta: Lan Hoa Chi

Hai huynh đệ song sinh, một là thái tử, một ảnh tử không thể xuất hiện dưới mặt trời;

Hắn ghen tị vì y khỏe mạnh;

Y đố kị vì hắn có thể sống dưới ánh mặt trời;

Thân là ảnh tử, hôn nhân, vận mệnh, cái gì cũng không phải là của mình ,

Chỉ đến đêm khuya bóc ra lớp mặt nạ mới có thể nhìn thấy dáng vẻ của mình trong gương đồng;

Trang chủ Vân Hải sơn trang thì như thế nào, em ruột của thái tử lại như thế nào,

Y chỉ là một ảnh tử, một ảnh tử quyết định vận mệnh của cả gia tộc mẫu thân,

Một ảnh tử mà chính y cũng không biết mình có thể đi nơi nào,

Thế Di, Thế Di, nếu có thể thực sự bị bỏ quên thì cũng không hẳn không phải chuyện may mắn*;

Mãi cho đến……

“Nghe nói võ công của ngươi là thiên hạ đệ nhất, hôm nay ta đặc biệt đến lãnh giáo.”

Một ảnh tử võ công tuyệt luân,

Một võ si lấy việc đánh bại cao thủ khắp thiên hạ làm mục tiêu cả đời,

Cứ như vậy, gặp nhau.

“Sang năm lại đến !”

Ảnh tử bị võ si quấn quít, rồi mới……

Chuyện Cũ Ở Hậu Cung - Cover image
Full

Chuyện Cũ Ở Hậu Cung

Minh Minh

Thể loại: Điền văn hậu cung, cổ đại

Mọi người đều có một câu truyện cũ cho riêng mình, dù hiện đại hay cổ đại, dù điền văn hay cung đấu, dù nhẹ nhàng hay trào dâng.

Truyện dưới đây tôi sắp kể là trong một lần đang vẽ một nhân vật cổ trang rồi suy nghĩ ra, rồi cứ thế… cứ thế… tôi vẽ thêm vài chục tấm nữa dựa vào diễn biến của câu truyện, tôi hi vọng các bạn sẽ đón nhận bộ truyện này, thanks.
Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Cover image
Full

Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Mỗ R

“Tỷ nói ai thế?”

“Hạ Lan Tuyết, em trai đương kim hoàng thượng, Thiên triều đệ nhất soái ca, mệnh danh ‘Tiêu dao vương’“

“Hắn có tiền không?”

“Đương nhiên có!”

“Vậy ta gả!”

Vài lời qua lại, Y Nhân – nhị tiểu thư Y gia nhận lời thay đệ nhất mĩ nữ Y Lâm tỷ tỷ lên kiệu hoa gả cho Tam vương gia Hạ Lan Tuyết.

Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không, không tài không mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ màng viển vông.

Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh bằng, y là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi còn ái phi thì vô số.

Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa…

“Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…”

“Thế nào?”

“Muốn đánh nàng!”

Tân nương ngủ gật trên kiệu hoa, không những ngáy còn chảy nước dãi (!), mặt mũi lại càng không thể sánh với bốn chữ “Đệ nhất mỹ nữ”.

Qua ngày đại hôn, đúng như ý nguyện, Y Nhân bị thất sủng trở thành “hạ đường phi”, không ai ngó ngàng, tướng công cũng không thèm để mắt.

Nếu cuộc đời cứ thế trôi, Hạ Lan Tuyết cứ làm vương gia nhàn hạ, Y Nhân cứ vọng tưởng an tĩnh mà sống…

———-***———-

Không ai biết một Y Nhân vừa lười biếng, vừa không ngại ánh mắt thiên hạ, lại không sợ quyền thế mà chặn đường đón dâu bày tỏ tình cảm với người sắp thành phò mã?

Có ai biết được sau bề ngoài ăn chơi xa đọa, Hạ Lan Tuyết kì thực trí dũng song toàn, còn chung tình với một người con gái đã sớm phụ mình trở thành vợ của người khác – người khác ấy lại chính là đương kim hoàng thượng, ca ca của y?

Y cảm cái dũng khí của nàng, trọng sự thấu hiểu của nàng, còn nàng…

“Cây cao thì bóng cả, ngươi là cây cao, ta muốn núp dưới bóng của ngươi.”

“Chỉ cần cây ta không ngã, nhất định che cho nàng một đời.”

“Nếu cây ta ngã rồi, nàng hãy sớm tìm một cây cao khác tránh đi, không mưa không gió yên ổn mà sống.”

“Ta đã chọn ngươi rồi!”

“Nếu ta không phải là đại thụ thì sao?”

“Ta sẽ thay ngươi bắt sâu, bón phân tưới nước, cho ngươi uống nắng trời đến khi thành đại thụ.”

Lời hứa ấy, nàng sẽ thực hiện đến cùng. Khi cái cây ấy tưởng đã ngã, chỉ có một mình nàng đứng bên y, lòng kiên định nói : “Ta sẽ không vứt bỏ ngươi.”

Vì, ngươi là cây của ta…
Chước Lộc - Cover image
Full

Chước Lộc

Lục Dã Thiên Hạc

Thể loại: Cung đình hầu tước, tiên hiệp tu chân, trọng sinh, lòng dạ độc ác hay làm trò thụ x cười như không cười tâm cơ công, 1×1, HE
Edit: Cục Đậu Bự (Gin)

Sách cổ tàn, đạo hạnh vỡ, Lộc Ly ra đời thiên hạ hưng thịnh, tranh, tranh, tranh.

Vạn xương khô, lệnh Thiên Tử, không phụ hoàng ân gánh quân tình, mệnh, mệnh, mệnh.

Lâm Tín làm đao phủ cho hoàng gia cả đời, thủ đoạn độc ác, chưa bao giờ hối hận, nuối tiếc duy nhất là đến khi chết cũng không có được trái tim của Thẩm Lâu. Sống lại một đời, hắn quyết định giả vờ, dụ dỗ lừa Thẩm Lâu về tay.

Thẩm Lâu kiếp trước là tấm gương sáng cho thiên hạ, thanh tâm quả dục, chưa bao giờ vượt khuôn phép, điểm khác người duy nhất chính là thích ma đầu Lâm Tín kia. Sống lại một đời, y quyết định dứt bỏ thế tục, sớm đem Lâm Tín lừa vào cửa.

Bụng dạ nham hiểm hay làm trò thụ x cười như không cười tâm cơ công

Song trùng sinh, góc nhìn cả công lẫn thụ

HE, không ngược.
Thứ Nữ Sủng Phi - Cover image
Full

Thứ Nữ Sủng Phi

Nhất Tiểu Bình Cái

Thể loại: cổ đại, cung đấu
Độ dài: 72 chương
Editor: Trang Delfosse, Khueloan
Beta: Tiểu Tuyền

Mục tiêu chính trong cuộc sống của Phong Thành Vũ là  trở thành “Thiên cổ minh quân”, tất cả tính cách cùng tố chất đặc biệt đếu phù hợp là một vị hoàng đế tốt, nhưng mà ngồi trên ngôi vị hoàng đế vẫn không yên ổn vì bị nhóm ngoại thích nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, vì xét cùng với lý do đơn giản chỉ vì: “Hắn không có con trai”

Còn đối với Lý Viên: không tài không sắc, không gia thế chỉ là một thứ nữ nho nhỏ, chỗ có thể kiêu ngạo giữa đám hoa thơm cỏ lạ, độc sủng lục cung, dựa vào là ly do đơn giản chính là nàng: “Có thể sinh”

Nội dung: xuyên không cung đình hầu tước

Diễn viên chính: Lý Viên, Phong Thành Vũ, phối hợp diễn: cùng một đám yêu tinh đủ các loại trong hoàng cung.
Đế Vương Sủng Thần - Cover image
Full

Đế Vương Sủng Thần

Hoa Vũ Băng Lan

Editor: Tú Vy 
Thể loại: Xuyên không, Nam + Nữ cường, Nữ phẫn nam trang, Cung đấu, 3S (Đảm bảo)...

Nghe đồn, đương kim hoàng thượng chỉ thích mĩ nam không thương mỹ nữ, lại càng không yêu giang sơn.

Nghe đồn, đương kim hoàng thượng sủng Binh Bộ Thị Lang đại nhân, sủng tận lên trời

Nghe đồn, đương kim hoàng thượng vì Binh Bộ Thị Lang chuẩn bị một tòa cung điện huy hoàng ở hậu cung, hai người cùng nhau ngày đêm làm việc ấy...

Nghe đồn, Binh Bộ Thị Lang so với những nương nương trong hậu cung  còn muốn đẹp hơn gấp mấy lần, nam nhân nhìn thấy sẽ trực tiếp nhào tới, nữ nhân thấy liền trực tiếp chặn lại, tiểu hài tử thấy liền quấn quít lấy không tha, lão nhân dù có đống lớn nếp nhăn cũng có thể đỏ mặt...

Nghe đồn, Binh Bộ Thị Lang là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ai gặp cũng muốn giành giựt...

...

Những lời đồn đãi liên quan đến vị “nam sủng” của Hoàng thượng nhiều lắm, không hề hiếm thấy.

【 đoạn ngắn một 】

Công công lau mồ hôi lạnh từ ngoài điện chạy vào, “Hoàng thượng, hoàng thượng, không xong!”

Hoàng đế đang phê duyệt tấu chương mí mắt nâng một chút, “Chuyện gì bối rối như vậy?”

“Đại nhân ngài ấy đánh tân hoàng hậu...”

“Ừ, đánh liền đánh, không phải chỉ là nữ nhân sao, đánh chết, đem thi thể giao cho mẫu hậu báo cáo kết quả là được”

“Hoàng thượng, đại nhân hắn nói, hoàng thượng ánh mắt thật kém, tuyển một cái nữ nhân xấu xí làm xấu mặt hắn...”

“Ừ, đó là do hắn lớn lên quá đẹp nên mới có thể nói như vậy”

Hoàng đế thờ ơ, kia công công càng sốt ruột hơn.

“Đại nhân còn nói...” Lão công công dè dăt nhìn đôi mắt vẫn bình tĩnh của hoàng đế một cái, nuốt nuốt nước miếng.

“Hắn còn nói cái gì?” Thấy người phía dưới không nói lời nào, không nhịn được hỏi.

“Hắn còn nói, hoàng thượng là nam nhân bất lực, kêu Hoàng hậu nương nương sớm cuốn gói về với ông bà, đừng lãng phí tuổi thanh xuân tươi đẹp...”

Lão nô lời còn chưa nói xong, nam nhân bình tĩnh tự nhiên kia đã không thể giữ được bình tĩnh, mạnh mẽ đứng dậy, sắc mặt xanh mét.

“Bất lực?” Tuấn mỹ hoàng đế thình lình hừ một tiếng, ánh mắt thâm thúy lóe tà tứ quang mang.

“Hoàng thượng, có hay không muốn lão nô...”

“Đi, nói hắn ở trên giường chờ trẫm, trẫm muốn cho hắn biết trẫm có phải hay không bất lực như lời hắn nói...”

“A?”

【 đoạn ngắn hai 】

“Ái khanh...”

“Thần ở...”

“Phi tử của trẫm bị ngươi cưỡng chế rời đi rồi, ngươi định bồi thường tổn thất của trẫm như thế nào?” Hoàng đế tà tà hướng về phía mỗ nam nào đó phun nhiệt khí, ý đồ sáng tỏ.

“Hồi hoàng thượng, đó là bởi vì hoàng thượng bất lực, may mà, thần liền làm người tốt, giúp nữ tử tránh khỏi bỏ lỡ tuổi thanh xuân...”

Hoàng đế nguy hiểm nheo lại tròng mắt đen, “Nga? Kia trẫm có phải hay không cần cảm tạ ái khanh đại nhân đại nghĩa?”

“Hoàng thượng không cần cảm tạ vi thần, đây là làm thần tử nên vì dân chúng làm...”

“Nga? Xem ra, thần tử của trẫm cũng là một một người vì dân vì nước, đã như vậy, trẫm là bất lực, ái khanh có hay không yêu dân như con giúp trẫm chữa trị?”

“Hồi hoàng thượng, thần không phải là thái y, thứ cho thần vô năng...” Người nào đó vẫn nghiêm túc trả lời.

“Ái khanh, trẫm bệnh coi như là thái y tới cũng trị không được, chỉ có ái khanh mới có thể làm cho trẫm khôi phục trạng thái dũng mãnh vô địch, thế nào, ái khanh đây là không muốn sao?”

“Thần không dám, nếu hoàng thượng nói thần có thể trị tốt hoàng thượng, vậy thì đến đây đi!”

“Ừ, đây mới là ái khanh tốt của trẫm! Ngươi đang làm gì?” Trước một giây hoàng đế còn đang hưng phấn bừng bừng, sau một giây thấy động tác của mỗ nam liền cứng lại.

“Hoàng thượng không phải là bất lực sao? Thần lấy tay giúp hoàng thượng cương...”

“...”
Tranh Thiên Hạ - Cover image
Full

Tranh Thiên Hạ

Khuynh Linh Nguyệt

Thể loại: Cổ trang, Ngôn Tình, Quân Sự, Lịch Sử, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại
Edit: Lily Trần


Thời loạn thế, anh tài tầng tầng lớp lớp xuất hiện, nhưng ván cờ trên đỉnh Thiên Mang chỉ cần hai, mà vị trí nắm giữ thiên hạ chí tôn, chỉ cần có MỘT!
“Tàn cục Thương Mang dâng mong đợi

Anh hùng hội tụ đoạt chí tôn”[1]

Trên đỉnh Thương Mang danh hiệu “Vương sơn” cao nhất Đông Triều, theo truyền thuyết, có cao nhân lưu lại một bàn cờ đang chơi dở, tại bàn cờ ấy có để lại một câu như trên. Khi đó đúng là thời các quốc gia Đông quốc tranh đấu, cũng là lúc nghiệp đế vương lay chuyển.

Một thiếu nữ mang danh “tố y tuyết nguyệt, phong hoa tuyệt thế”[2], vậy mà lời nói cùng hành động không hề úy kị, phóng túng như gió khiến cả võ lâm toàn thiên hạ kính ngưỡng. Người ấy, tại thời loạn thế hoang tàn liệu có thể “vô kị như phong”[3]?

[2] tố y tuyết nguyệt, phong hoa tuyệt thế: y phục như tuyết tựa trăng, phong nhã tài hoa nhất thế

[3] vô kị như phong: không kiêng dè như gió

Một chàng trai danh xưng “huyền y mặc nguyệt”[4]  hoàn toàn tương phản với thiếu nữ “tố y tuyết nguyệt”, tác phong ung dung, thanh cao sang quý, tấm lòng và hành động nhân nghĩa khiến toàn thiên hạ võ lâm ngưỡng mộ và thần phục. Tại lời loạn thế lòng người thay đổi liệu chàng còn có thể giữ vững “lòng nhân nghĩa” của mình không?

[4] huyền y mặc nguyệt: y phục đen huyền, ý cũng muốn nói y phục rất đẹp

Một thế tử nước chư hầu xuất thân tôn quý, võ công cái thế. Y kiêu ngạo, chí lớn đặt tại thiên hạ, được sử gia bình luận có “khí thế bá vương”, tại thời chiến loạn liên miên làm sao có thể đạt thành “phách nghiệp”?

Một người được thiên hạ truyền tụng “Phong vũ thiên san Ngọc độc hành, thiên hạ khuynh tâm thán Vô Duyên”[5]. Người ấy thanh cao xuất trần, tấm lòng từ bi. Chàng sinh ra là người họ Ngọc, được thiên hạ tôn xưng “Thiên nhân”, nhưng tại thời thế loạn sinh linh đồ thán này, làm sao có thể “từ bi xuất trần” được đây?

Một vị công chúa nước chư hầu mỹ lệ, dung nhan khuynh quốc, trí tuệ tuyệt luân, sống tại nơi thâm cung u ám hiểm ác người người tranh đấu với nhau, nàng làm sao có thể tính toán cân nhắc để đi lên ngôi vị “nữ tử chí tôn”?

Một vị công chúa mỏng manh tài năng, lấy sáng chế võ công vang danh thiên hạ, gặp lúc quốc nạn cũng cầm kiếm đấu tranh. Chỉ là tại lúc loạn thế thiên hạ phân tranh, nàng làm sao để có thể bảo vệ quốc gia bách tính?

Một thế tử nước chư hầu ẩn cư nơi thâm cung lại có thể khiến cho quần hùng thiên hạ để mắt tới. Chàng không chỉ bí ẩn, mà còn nhận được sự ủng hộ của nhân dân. Trong thời loạn thế quần hùng tranh đoạt liệu chàng sẽ ẩn dật không hành động hay sẽ xông ra từ chốn thâm cung sâu thẳm?

Nước cùng nhà, liệu có thể cùng chống đỡ?

Yêu cùng hận, làm sao phân biệt rõ ràng?

Ân cùng cừu, lấy gì báo đáp?

Mỹ nhân cùng thiên hạ, nặng nhẹ nào phân?

Đôi vầng trăng có thể hòa mình tỏa sáng?

Vương cùng vương, liệu có thể chung bước đồng tâm?

Kẻ bá chủ cùng “Thiên nhân” nơi đó, ước nguyện có hoàn thành được hay chăng?

Thời loạn thế, anh tài tầng tầng lớp lớp xuất hiện, nhưng ván cờ trên đỉnh Thiên Mang chỉ cần hai, mà vị trí nắm giữ thiên hạ chí tôn, chỉ cần có MỘT!

[1] Câu thơ gốc: “苍茫残局虚席待,一朝云会夺至尊!”
Phiên âm Hán Việt: “Thương Mang tàn cục hư tịch đãi, nhất triều vân hội đoạt chí tôn!”

[5] Phong vũ thiên san Ngọc độc hành, thiên hạ khuynh tâm thán Vô Duyên: Ngọc độc hành dù qua ngàn núi quản gió mưa, thiên hạ ái mộ than là Vô Duyên.
Trọng Sinh Sủng Phi - Cover image
Full

Trọng Sinh Sủng Phi

Cửu Lam

Editor: Linh
Số chương: 155

Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.

Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.

Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.

Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.

Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra. 

Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.

Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.

Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.

Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.

Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.

Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.

Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.

Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
Làm Phi - Cover image
Full

Làm Phi

Lệ Tiêu

Edit: Team Lãnh Cung

Tịch Lan Vi vốn nghĩ rằng chuyện may mắn nhất trong cuộc đời này của nàng chính là lấy được một vị phu quân tốt. Nhưng chẳng thể ngờ khi sự thật được hé lộ thì tính mạng của nàng cũng không giữ được.

Lúc này Lan Vi mới biết hóa ra suy nghĩ của mình khi trước nực cười thế nào?

Một khi có cơ hội trở về năm đó, nàng quyết định liều lĩnh đảo cục.

Vốn nên trở thành vương phi, từ đó lại trở thành hoàng phi...
Thất Ngược Khí Phi - Cover image
Full

Thất Ngược Khí Phi

Thiển Tiểu Lê Qua

Tên gốc: Bảy ngược khí phi
Thể loại: Xuyên không, ngược tâm ngược thân ( rất rất ngược >.<)
Edit: Tinker Chuông
Độ dài: 128 chương

Vị trí vương phi này của nàng là do hắn dùng kiệu hồng đưa qua cửa chính nhưng lại chẳng khác gì những thị thiếp trong phủ của hắn, phải chờ đợi sự ân sủng của hắn.

Thành thân nửa năm, 7 đêm làm bạn

Cơ thiếp trong phủ nhiều như mây, khiêu khích, đả kích, nàng đều lạnh nhạt ứng phó.

Đáng tiếc, đao kiếm quang minh dễ tránh nhưng ám tiễn lại khó phòng.

Cho dù nàng bị người hãm hại, bị hủy dung, mất đi giọng nói hắn cũng chưa từng nói một lời nào.

Hắn khiến nàng sống không bằng chết để vơi đi phần nào nỗi hận trong lòng hắn.

Hại người phụ nữ hắn yêu thương nhất, như thế nào lại đổ lên đầu nàng.

Nàng là một u hồn đến từ hiện đại, hắn khinh thường, chán ghét nàng nhưng tuyệt đối không cho nàng chết.

Đáng thương thay nàng đã mang cốt nhục của hắn nhưng hắn lại nhẫn tâm bỏ. Trái tim chết, thể xác lụy tàn, nàng quyết định rời khỏi vương phủ. Cái thai lần này nàng nhất định phải bảo vệ nó.
Lan Lăng Vương - Cover image
Full

Lan Lăng Vương

Dương Thiên Tử

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, xuyên không, cung đình, chiến tranh, SE
Độ dài: 2 tập – 16 chương

Cô gái thời hiện đại Đoạn Mộc Liên vì bảo vệ bảo vật tổ truyền gương Thanh Loan mà bị kẻ trộm giết chết, linh hồn xuyên việt về thời Bắc triều hỗn chiến, trở thành tì thiếp Nguyên Thanh Tỏa của Bắc Chu Tư Không Vũ Văn Dung…

Để tìm lại gương Thanh Loan, cô đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, triều chính. Vũ Văn Dung vốn coi cô như kẻ thù luôn phải đề phòng giờ lại không thể khống chế bản thân mà yêu cô… Còn cô, sau vài lần được Lan Lăng Vương, tướng quân mặt nạ thần bí với tấm áo trắng như tuyết cứu đã khắc ghi hình ảnh chàng trong tim, muốn sống cuộc sống cùng chàng, thậm chí có lúc còn muốn thay đổi cả lịch sử để cứu chàng.

Trong quá trình tranh đoạt gương Thanh Loan, Tiểu Liên lại bị mắc vào mối quan hệ rối ren giữa nam tử thần bí có thần lực khống chế Bắc triều – Hương Vô Thần, nữ tử thần bí máu lạnh Diệu Âm Tiên Tử, và Đào Hoa, người vô cùng si tình với Hương Vô Thần…

Phía sau họ rốt cuộc ẩn giấu bí mật động trời thế nào? Lan Lăng Vương tuấn mỹ hoàn hảo vốn yêu sâu sắc mỹ nhân Tiêu Lạc Vân, trái tim đã có chủ, liệu chàng có chọn Tiểu Liên?… Tiểu Liên liệu có cảm động và yêu Vũ Văn Dung, vị minh quân thanh chủ đầy hoài bão này không? Liệu cô có quay về được với gia đình thời hiện đại của mình hay mãi mãi ở trong thời quá khứ?….

“Lan Lăng Vương” và sức thu hút lạ kỳ

Cuốn sách thú vị đã nói lên rằng: số phận của phụ nữ thuộc về chính họ.

“Tam tòng, tứ đức” là những đức tính gắn với phụ nữ Á Đông từ xưa, tuy nhiên, xã hội đổi thay thì những nội hàm của khái niệm đó cũng có nhiều thay đổi. Phụ nữ không còn “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử” nữa, mà họ đã biết làm chủ chính số phận của mình. Đoạn Mộc Liên trong Lan Lăng Vương là một phụ nữ như vậy.

Đoạn Mộc Liên, một nữ nhân của thời hiện đại không may bị chết trong một vụ tranh cướp. Xuyên về thời cổ đại, nàng sống trong thân xác của Nguyên Thanh Tỏa, một tì thiếp của Vũ Văn Dung, một người có hình thức giống nàng nhưng tính cách lại rất khác.

Những thay đổi của Thanh Tỏa (Mộc Liên) đã khiến nhiều người ngạc nhiên.

Nếu như trước kia Nguyên Thanh Tỏa là một tiểu thư yếu đuối, luôn bị ức hiếp mà không dám phản kháng, sống trong sự ghẻ lạnh của chồng, của các tình địch… Thì Nguyên Thanh Tỏa nay (Đoạn Mộc Liên) lại rất thông minh, sắc sảo, kiên nghị, bản lĩnh… Ngay trong những trường hợp khó khăn nhất nàng cũng đã biết chuyển từ bị động sang chủ động, chuyển yếu thành mạnh, chuyển bại thành thắng.

Thông minh, tài giỏi, xinh đẹp và… đào hoa, Thanh Tỏa đã từ chỗ bị thất sủng, sống trong cô đơn lạnh lẽo giờ lại thu hút được sự quan tâm chú ý của nhiều người.

Với vị vua đương vị Vũ Văn Dục, nàng luôn giữ đúng quan hệ là em dâu của vua, nhưng thái độ, sự quan tâm của Vũ Văn Dục đối với Thanh Tỏa lại có gì đó thân thiết hơn là quan hệ của anh chồng và em dâu. Thậm chí khi nàng gặp nạn, người anh chồng lại sốt sắng lo lắng, quan tâm hơn cả chồng.

Với người chồng hữu danh vô thực Vũ Văn Dung, áp dụng chiêu “mềm nắn rắn buông”, vừa đùa cợt, lại vừa thăm dò, đôi khi thẳng thắn nói ra những toan tính của chàng, Thanh Tỏa đã khiến cho vị Chu Vũ Đế của tương lai không thể coi thường nàng. Thậm chí, trong chuyện tình cảm riêng tư hai người, Vũ Văn Dung đã bắt đầu để ý, có tình cảm với nàng, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị nàng cự tuyệt.

Với Lan Lăng Vương, vị tướng quân mặt nạ, người hết lần này đến lần khác cứu nàng là người nàng có tình cảm sâu đậm nhất, là người mang lại cảm giác thân thiết, gần gũi ấm áp nhất cho nàng trong thế giới cổ đại. Ấn tượng về chàng là một ấn tượng tốt của vị hiệp sĩ áo trắng, là ấn tượng của anh hùng cứu mĩ nhân, chính vì vậy Thanh Tỏa đã đem lòng thương mến Lan Lăng Vương, một lòng một dạ quyết tâm đi theo chàng đến tận chân trời góc bể, bỏ qua cả việc thực hiện nghĩa vụ tìm kiếm bảo vật của gia tộc. Nhưng thời gian hay sự bội hứa đã làm cho suy nghĩ của nàng thêm chín chắn? Thanh Tỏa đã bỏ qua tình mà chọn hiếu khi nàng quyết định ở lại cùng Vũ Văn Dung, ở lại thực hiện nghĩa vụ trách nhiệm của gia tộc Đoạn Mộc mà không đi theo tiếng gọi của trái tim.

Đó là trong tình cảm, còn với sinh mệnh của mình, trong mọi tình huống, nàng cũng luôn là người chủ động quyết định.

Khi ở hiện đại, nàng thà tự quay súng bắn vào ngực mình và tên cướp chứ không để bị khống chế. Khi ở quá khứ, ngay cả lúc bị treo lơ lửng trên mặt nước, nàng cũng sẵn sàng chọn thà rơi xuống hồ nước lạnh lẽo chứ không chịu nhượng bộ với Vũ Văn Dung.

Với Mộc Liên, người kế thừa gia tộc Đoạn Mộc danh giá, nàng luôn xác định số phận của mình chỉ thuộc về mình chứ không thuộc về một ai cả.

Lan Lăng Vương – Có những thứ còn quan trọng hơn tình yêu

Yêu và được yêu là hạnh phúc lớn lao của con người mà ai cũng mong ước. Có những người yêu nhau say đắm, quyết tâm từ bỏ mọi thứ để đến với người mình yêu, để được sống với người mình yêu. Nhưng cũng có những người không như vậy.

Tiểu Liên, người kế thừa gia tộc Đoạn Mộc danh giá của thời hiện đại, chẳng may bị chết khi còn trẻ.

Xuyên về thời cổ đại, nàng sống trong thân xác của Nguyên Thanh Tỏa, một tiểu thư nguồn gốc cao quý. Thanh Tỏa vốn được gả về Tư Không phủ làm tì thiếp từ trước và hết lòng yêu người chồng Vũ Văn Dung mặc dù tình yêu đó không được đền đáp.

Tiểu Liên gặp một tướng quân có trang phục và hình dáng đẹp như mơ. Trong bầu không khí chết chóc, chàng đã đem lại cho nàng sự bình yên ấp áp và hơn thế nữa…

Tiểu Liên từng bước một tiến lên trong nấc thang của tình cảm với vị tướng quân đó qua từng lần được chàng giải nguy. Nhưng nàng vẫn chưa hề biết chàng chính là Lan Lăng Vương – Vị tướng quân anh dũng tuyệt vời – người mà nàng đã được biết đến khi còn ở thời hiện đại.

Nàng quyết tâm theo chàng, từ bỏ cuộc sống ngột ngạt trong phủ Tể tướng, từ bỏ kiếp “chồng chung” đấu đá nhau quyết liệt ở chốn hậu cung. Đi theo tiếng gọi của trái tim với nàng lúc này cũng là tạm gác lại nhiệm vụ quan trọng của gia tộc mà nàng là người duy nhất gánh vác.

Nhưng kế hoạch không thành.

Thất vọng, đau khổ, buồn tủi….

Chính những cảm giác đó đã khiến nàng tỉnh táo hơn. Nàng nhận ra sự thật về cuộc sống, về trách nhiệm bản thân và về chân lý lịch sử.

“Tôi hôm nay đã không còn là một tôi của ngày hôm đó bất chấp tất cả nữa. Tôi phải đường đường chính chính đi cùng với Vũ Văn Dung, tôi phải tìm được gương Thanh Loan trước Hương Vô Thần. Sự thất hứa của chàng ngược lại khiến tôi tỉnh táo hơn, cho dù là ỷ lại vào chàng đến đâu thì trong khoảng không gian xa lạ này, người mà tôi có thể thực sự tin tưởng chỉ có bản thân mình mà thôi. Huống hồ tôi là Đoạn Mộc Liên, người kế thừa gia tộc Đoạn Mộc, tôi có sứ mệnh và trách nhiệm của mình, làm sao có thể để cho thế lực thần bí sau lưng Hương Vô Thần lạm dụng gương Thanh Loan.”

Họa Quốc - Cover image
Full

Họa Quốc

Thập Tứ Khuyết

Dịch giả:Lục Bích

Bối cảnh câu chuyện diễn ra thời cổ đại xa xưa khi ấy tứ quốc Yên, Bích, Nghi, Trình tứ phân thiên hạ, mỗi nước làm chủ một phương.

Ở Bích quốc thì tiểu nữ Trầm Ngư của hữu tướng nổi tiếng là nữ nhi nghi dung đoan trang, hiền thục ôn hòa, trong tim âm thầm đem lòng ngưỡng mộ công tử Cơ Anh của Cơ thị - một trong tứ đại thế gia của Bích     quốc. Hai nhà Khương – Cơ chuẩn bị có mối liên hôn, nhưng lại bị quân vương Chiêu  Doãn ngáng chân chặt đứt, một đạo thánh chỉ, ngày tốt nhập cung.

Khương Trầm Ngư vì lợi ích của gia tộc, lãnh chỉ tiến cung.

Nhưng nàng lại không cam tâm trở thành phi tử của đế vương, không cam lòng cứ như vậy chết già trong cung cấm, cho nên nàng đã tình nguyện thỉnh cầu được trở thành mưu sĩ của Chiêu Doãn.

Chiêu Doãn phái nàng đi sứ Trình quốc, trên danh nghĩa là chúc thọ Trình vương, nhưng thực chất là đảm đương trọng trách làm tình báo. Không thể ngờ rằng bắt đầu từ đây chính Khương Trầm Ngư nàng đã viết ra những trang sử mới cho tứ quốc…

Con tạo bắt đầu xoay vần: Từ một thiếu nữ đa tình ngây thơ thuần khiết trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ; từ một nữ tử liễu yếu đào tơ chịu theo sự sắp đặt của người khác trở thành nữ vương một triều hô phong hoán vũ…

Họa quốc khuynh thiên hạ là đây.

Nhớ năm nào rạng rỡ vẻ vang

Biết bao thanh niên tài đức

Hào hoa tuyệt thế

Đến cuối cùng

Lại đều chỉ vì tác thành

Tác thành quân vương trị vì thiên hạ

Tác thành công huân vô song

Tác thành truyền kỳ Phượng hoàng

Niết bàn của ta

Khương Trầm Ngư
← Trước
1...394041...84
Sau →

Truyện Ngược

Đọc truyện online miễn phí với kho truyện phong phú

Trang chủTìm kiếm

© 2024 Truyện Ngược. All rights reserved.