Trang 20 / 84 · Tổng 1008 truyện

Zhihu
Thái hậu thích dùng đạo đức để trói buộc người khác, thế lực ngoại thích thì hoành hành ngang ngược.
Thái tử vô tài vô đức, các hoàng tử khác thì ôm mộng bá vương, thèm khát ngai vàng.
Các công chúa tuy là cành vàng lá ngọc, nhưng thường xuyên bị phò mã và nhà chồng ức hiếp.
Phi tần trong hậu cung thì đấu đá không ngừng, mạnh ai nấy tự lo lấy thân.
Ngay cả các ngôn quan cũng lời lẽ sắc bén, chỉ cần ta hơi sơ sẩy một chút là lập tức bị chửi bới thậm tệ.
Mẹ nó chứ, làm hoàng đế mà đến mức này thì đúng là mất mặt.
Ngày đầu tiên làm hoàng đế, ta đã muốn chém đầu người khác rồi.

Vu Hoan

Tỉ Hạc
A tỷ giỏi vẽ tranh, bức "Quan Âm Tọa Liên” vẽ rất sống động, như thể Quan Âm đích thân giáng trần.
Quý phi nghe xong, lệnh a tỷ dâng bức tranh lên trong tiệc sinh thần của nàng.
A tỷ nhắc nhở nàng: “Bức “Quan Âm Tọa Liên” tuyệt đối không thể mở mắt, nếu không sẽ gặp ác mộng triền miên.”
Nương nương ngoài miệng đồng ý, nhưng quay lưng lại sai họa sĩ trong cung điểm thêm mắt cho tranh rồi treo trong nội thất.
Từ đó, Quý phi hàng đêm gặp ác mộng, không ngày nào yên giấc.
Có tán tiên tính toán, chỉ cần vẽ tranh mỹ nhân bằng da mặt người là giải được lời tiên tri.
Thế nên Quý phi lột da mặt của a tỷ, dùng da làm giấy, vẽ thành bức tranh mỹ nhân.
Một bức tranh làm sao có sức mạnh khiến người ta gặp ác mộng?
Ba năm sau, ta dâng lên bức “Quan Âm Ngự Tòa” vào tiệc sinh thần của quý phi.
"Quan Âm Đại Sĩ mở mắt, trấn áp mọi tai họa, giúp nương nương yên giấc.”

Tom Là Mary
Đại Thịnh triều có cung quy, bất kể tôn ti cao thấp, con do ai sinh ra thì người ấy phải nuôi.
Mẫu thân ta là tiểu tài nhân thấp kém nhất chốn hậu cung.
Từ khi ta chào đời, liền cùng người sống nơi Thừa Trạch cung vắng vẻ không người lui tới.
Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẫu thân mắc trọng bệnh, chẳng sống được bao lâu.
Hôm đó, mẫu thân nhảy xuống Thái Dịch Trì, cứu tam hoàng tử đang rơi xuống nước.
Người cứu mạng tam hoàng tử, còn bản thân thì c.h.ế.t đuối trong hồ.
Trong cung lời đồn nổi lên tứ phía, ai nấy đều nói:
“Tam hoàng tử giẫm lên đầu Thôi tài nhân, giẫm đến lúc nàng chìm xuống nước, hắn mới bò được lên bờ.”
Bọn họ đổ thêm dầu vào lửa, nhưng ta hiểu rất rõ, mẫu thân là cố ý làm vậy.
Người dùng mạng của mình, đổi lấy sau khi c.h.ế.t đi, ta có thể được mẫu phi của tam hoàng tử — Tề quý phi thu nhận.
Mẫu thân thật ngốc.
Người tưởng mình đã trải sẵn một con đường cho ta.
Nhưng người quên rồi.
Hài tử không có mẫu thân, ngày tháng vốn đã gian nan.

Nhược Minh Nhật Thiên Tình
Ta mệnh khổ hèn.
Người khác xuyên qua, vinh hoa phú quý, ta lại xuyên thành một tội nô trong tử lao, thân thể gầy gò, mặt mày vàng vọt, chỉ chờ đến mùa thu bị c.h.é.m đầu.
Cơm thiu mà ăn, rơm rạ mà ngủ. Suốt bốn mươi chín ngày, ta cắn răng chịu đựng trong bóng tối, chịu đựng sự cô độc, chịu đựng tiếng lũ chuột cùng gián lạch cạch bò qua bò lại, suýt nữa khiến ta phát điên.
Ngày thứ năm mươi, mấy tên cai ngục kéo vào một nam nhân toàn thân be bét m.á.u.
Ta kích động đến mức chẳng khác nào một con khỉ tìm được đồng bọn, nhảy nhót quanh hắn.
"Bằng hữu từ đâu tới? Có thể cùng nhau trò chuyện chăng?"

Zhihu
Phụ thân ta là Ngự Sử không sợ chết nhất Đại Chu.
Từ Hoàng thượng trở xuống đến văn võ bá quan, bắt được ai là mắng người đó.
Đến nỗi ông bị người chán chó hiềm, mười năm bị biếm ba mươi tám lần.
Ngay lúc phụ thân ta lần thứ ba mươi chín bị biếm đến Quỳnh Châu hít gió biển, thì đối thủ một mất một còn của ông là Trương Thủ Phụ ch//ết.
Vốn tưởng phụ thân ta sẽ đốt pháo ăn mừng ba ngày ba đêm, không ngờ ông lại liều ch//ết cứu lấy đứa con trai duy nhất của Trương Thủ Phụ.
Phụ thân ta vỗ vỗ bờ vai gầy yếu của thiếu niên kia: "Mạng của con là ta cứu, sau này phải nghe lời ta!"
Nhưng hắn lại không nghe lời phụ thân ta, chỉ nghe lời ta.

Nguyệt Ánh Sa Khâu

Nhất Tự Mi
Tác giả: Nhất Tự Mi
Chuyển ngữ: Lam Quỳnh
Designer: SAC
Tag: Cung đấu, Cung đình hầu tước, Giang hồ, Hài hước, HE, Ngọt, Cưng chiều,
Tổng số chương: 39
Giới thiệu
Một câu tóm tắt: Mơ ước khắc chết phu quân, đáng tiếc nguyện vọng chẳng thành.
Đại yến quốc có một vị thiên kim phủ tướng quân ai ai cũng biết , liên tục khắc chết ba vị hôn phu sắp cưới.
Đại yến quốc còn có vị Ninh Vương điện hạ ai ai cũng hiểu, liên tục khắc đã chết ba vị hôn thê sắp gả.
Một người khắc phu pk một kẻ khắc thê, nếu tiến đến với nhau, rốt cuộc ai sẽ khắc chết ai?
Kỷ Duy Tâm cảm thấy, vì cái mạng nhỏ của bản thân mà suy nghĩ, vẫn là nỗ lực khắc chết nàng tướng công mới tốt!
Trung khuyển Vương gia yêu thê như mạng VS táo bạo Vương phi một lòng muốn khắc phu, ai sẽ là người chiến thắng?
Từ đây Ninh Vương phủ không còn ngày bình yên.
Vai chính: Kỷ Duy Tâm, Nhạc Trạm

Chỉ Ninh

Trường Nhạc Tư Ương

Khuyết Danh
Kiếp trước, Thái tử ép ta gả cho vị đệ đệ tàn phế của hắn.
Ta liều chết kháng cự, nhất quyết không tuân.
Hắn vu cáo phụ thân ta tham ô, khiến mẫu thân uất ức đập đầu mà tận số.
Lại sai người chọc đứt gân chân ta, giam vào lãnh cung, để mặc ta rét mướt mà chết lạnh.
Lần nữa mở mắt, Thánh thượng hỏi ta: “Ngươi có nguyện gả cho Chiêu vương?”
Ta cúi mình tạ ân, lòng thành khẩn thiết.
“Thần nữ, can tâm tình nguyện.”

Thất Niên Ngọc

Lý Yếm Ly

Bán Tài Minh Nguyệt
Tác giả: Bán Tài Minh Nguyệt
Thể loại: Cổ Đại, SE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Hồng Trần Vô Định
Giới thiệu
Hắn nói muốn cưới ta, ban tặng cho ta phượng quan hà bào, nhưng không ngờ cuối cùng lại nuốt lời.
Hắn ngã xuống vách đá, mất trí nhớ, được một nữ tử cứu giúp.
Hắn quỳ trước điện ba ngày, thề rằng sẽ từ hôn với ta, cưới nữ tử kia làm vợ.
Hoàng đế đau đầu không thôi, triệu ta đến hỏi ý kiến.
Ta nhẹ nhàng quỳ xuống, cố gắng kiềm chế không cho nước mắt rơi.
"Như lời Thái tử điện hạ mong muốn."

Zhihu
Ta là tiểu thiếu gia độc ác tính tình sáng nắng chiều mưa, vừa mới tung một cước đạp thẳng vào vai nam chính.
Ngay giây sau, ta đã thấy những dòng bình luận trôi nổi:
[Thiếu gia đừng “thưởng” hắn nữa! Nam chính mê chết đi được đấy!]
[Đạp cho hắn sướng rồi, tối nay chắc hắn sướng đến phát điên mất!]
[Mấy người nói xem, lỡ như tiểu thiếu gia đỏng đảnh này mà biết nam chính tối nào cũng chuốc thuốc mê mình, rồi lại còn vừa ôm vừa hôn, liệu có tức chết không cơ chứ?]
[Aaaa! Nam chính mau hôn nát đôi môi hồng non mềm của hắn đi!]
Ta đờ người ra. Vậy ra, cái dáng vẻ run rẩy nhẹ khi gã nam nhân này nắm lấy cổ chân ta không phải là sợ hãi, mà chính là đang cố kìm nén nỗi phấn khích ư?
Ta vội vàng rút chân về, đối diện với những biến đổi tâm lý khó lòng nhận thấy trên gương mặt nam chính: thất vọng, dư vị, thỏa mãn, thèm khát và cuối cùng là ánh mắt như thể chắc chắn sẽ chiếm được...
Ta tức giận đến mức vung roi quất tới.
Tên nô tài đáng chết! Đúng là đồ biến thái mà!

Trạm Dao Tiểu Sinh

Tam Mục
Tác giả: Tam Mục - 三牧
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Sủng, Cung Đấu, Điền Văn, Ngọt
Team dịch: Candy Sweet
Giới thiệu:
Năm ta tiến cung, ta mới mười bốn tuổi.
Đó là lần đầu tiên Hoàng đế tuyển tú, một lòng một dạ chỉ để tâm đến chính vụ, tuyển tú cũng giống như đi ngang qua sân khấu.
Thật ra trước khi tú nữ diện thánh, danh sách tiến cung đã nghĩ xong rồi.
Chỉ là người hơi ít, Thái Hậu lại bảo Hoàng Đế chọn thêm mấy người.
Hoàng Đế tiện tay chỉ một cái, chỉ về phía ta.
Hắn nói: “Chọn nàng đi, đôi mắt to.”
Tất cả đều rất qua loa, ngay cả người cha tri huyện của ta cũng chưa được chuẩn bị sẵn sàng.
Ông ấy hỏi ta làm thế nào có thể trổ hết tài năng giữa đám giai nhân xinh đẹp ấy?
Ta nói là bởi vì mặt trời quá chói mắt
Rõ ràng là ta bị mặt trời chiếu đến nỗi híp cả mắt lại, trong suốt buổi không ngẩng đầu chút nào, hoàng đế sao có thể dối lòng mà nói mắt ta to được nhỉ?
____
(1) Tiểu Quất Nhi: Tên gọi ở nhà của nữ chính, ở phần sau có giải thích vì sao, có nghĩa là quả quýt nhỏ, vì là tên riêng nên mình không dịch ra mà giữ nguyên cách gọi nhé!
Lời người dịch: Đây là một truyện từ Zhihu, tác giả chia phần tùy hứng ngắn dài nên mình sẽ chia theo độ dài, tên chương cũng là mình tự đặt (Lấy nội dung chủ đạo của mỗi phần để đặt)
Recommend truyện này nhé cả nhà! Nhẹ nhàng mà thấm thía!

Thẩm Chi Dã

Ân Dưỡng

Hỉ Dương Dương