Trang 67 / 622 · Tổng 7457 truyện

Nhã Linh

Liệt Khuyết
Nàng xuất thân là đặc công dị năng của thế kỷ hai mươi mốt, sau khi chết, tỉnh lại đã biến thành một tiểu thư điên của Tướng phủ.
Hắn là thế tử của Trấn Nam vương phủ, thân mắc bệnh nan y khó trị, thần y nói hắn sống không quá hai mươi hai tuổi, gần như đã bước một chân vào trong quan tài, cách cái chết cũng không còn xa .
=====
Lần đầu tiên gặp mặt, nàng nói với hắn: “Nhìn bộ dạng đoản mệnh của ngươi phỏng chừng cũng không đợi được đến khi thú nữ nhân, hơn nữa ta xem ngươi yếu ớt như vậy, phỏng chừng cũng không có người muốn cầu hôn , chi bằng hai ta ghép thành một đôi đi?”
Vì thế, Thịnh Vinh Hoàng Triều từ khi khai quốc tới nay liền có một hôn sự thập phần thú vị__thế tử bệnh cùng tiểu thư điên.
Ngày đại hôn hôm đó, Vân Thanh Nhiễm trước mặt văn võ bá quan, hoàng thân quốc thích, hung hăng cắn một cái trên cổ của tân lang, quần thần kinh hô, quả nhiên nghe đồn không sai, Nhị tiểu thư Tướng phủ bị điên, có tật thích cắn người, về sau sẽ khổ rồi đây!
Đoạn ngắn một:
Đêm động phòng hoa chúc, Thế tử gia dẫn một nam nhân thân cường thể tráng đến trước mặt Vân Thanh Nhiễm.
“Khụ khụ, thân mình bản Thế tử không tốt, khụ khụ, sợ là không thể thực hiện đạo phu thê, khụ khụ, bản Thế tử đã đặc biệt vì Thanh Nhiễm nàng mà tìm một nam nhân thân cường thể tráng đến đây, ngạch khụ khụ khụ ngạch…”
“Đa tạ Thế tử gia, Thế tử gia thật đúng là hiểu được tâm tư của thần thiếp.”
Vân Thanh Nhiễm bắt đầu lưu loát cởi áo, bày ra một bộ dạng nóng lòng muốn nếm thử, chuẩn bị hưởng thụ tâm ý của cái tên Thế tử gia kia thật tốt.
Chỉ thấy Thế tử gia thế nhưng lại không có nửa điểm ý tứ muốn rời khỏi đó.
“Thế tử gia sao còn không đi? Ngài không đi, thần thiếp ‘làm việc’ như thế nào đây?”
“Khụ khụ, bản Thế tử, khụ khụ, muốn lưu lại giám sát hai người ‘làm việc’… Khụ khụ…”
“…”
Đoạn ngắn hai:
Có một buổi tối, Thế tử gia đi lại tập tễnh, lắc lắc đi vào phòng của Vân Thanh Nhiễm.
“Ngươi làm sao đây?” Vân Thanh Nhiễm trên giường kinh hô.
“Buổi tối ngủ một mình rất lạnh.” Thế tử gia nghiêm trang trả lời xong liền cởi hết quần áo của chính mình, chui vào ổ chăn của Vân Thanh Nhiễm.
Một lát sau, móng vuốt lang sói của Thế tử gia bắt đầu ở trên người của Vân Thanh Nhiễm sờ loạn một trận.
“Ngươi lại làm sao?”
“Tìm một nơi thoải mái, ấm áp ôm.”
“…” Nàng thực muốn đánh bật cái móng vuốt đang đặt ở trước ngực của nàng đi quá?
Đoạn ngắn ba:
Đồn rằng, Thế tử phi không biết phụ đạo, công khai cắm sừng Thế tử gia.
Đồn rằng, Thế tử phi cùng người khác tằng tịu với nhau, mờ ám mang thai.
Đồn rằng, Thế tử phi dâm loạn không biết tiết chế, ban ngày ban mặt cùng gian phu tằng tịu với nhau.
Đồn đi cho ngươi đồn cái shit á, mỗ nữ đang mang thai lửa giận phừng phừng. Là tên chết tiệt nào nói cái tên nam nhân hỗn đản kia sắp chết, là tên chết tiệt nào nói cái tên nam nhân hỗn đản kia không được….Nhìn cái bụng của nàng xem, đều là lỗi tại ai đây!

Mễ Lạc

Vệ Phong

An Bích Liên

Úy Vũ Trúc

Sơ Khả

Chá Mễ Thố
Phiên bản nam: Một vị vương gia lãnh ngạo bá đạo, ý tưởng đột phát, nuôi một Vương phi chọc cười bên cạnh, cuối cùng mới phát hiện nàng vẫn luôn ngụy trang thành tiếng mèo kêu là một con hổ răng vuốt sắc bén, gia lật thuyền trong mương*!
*Ý chỉ những việc đã nắm chắc lại xảy ra vấn đề.
Phiên bản nữ: Thái tử phi nào đó bị chỉ hôn nóng lòng báo thù, hoàng thúc âm hiểm giả dối bắt nhịp với nhau, một bước trở thành hoàng thẩm thẩm của vị hôn phu trước, sau lại phát hiện mình lên thuyền giặc, hận không thể đâm mù hai mắt!
————-
Ngọc Phi Yên, thượng tá trẻ tuổi nhất Hoa Hạ quốc, thiên tài y học, hồn xuyên trở thành Loli phế vật của Trung Nghĩa Hầu phủ.
Đều nói Loli có ba cái tốt: thân đẹp eo mềm dễ đạp đổ, sau khi gặp được vương gia ác ma nào đó thích thú lại đầy đủ chứng minh được điểm này.
Nàng là ngốc nữ phế vật tiếng tăm lừng lẫy, Thái tử phi chưa gả đã hưu trước, người người tránh không kịp, duy hắn đón lấy khó khăn mà lên, dây dưa đùa giỡn, không phải nàng không cưới. Chẳng những cắt đứt nhân duyên của nàng, cắt đứt hoa đào, còn quấn lấy nàng nàng đời đời kiếp kiếp. . . . . .
Chỉ là nhìn nam tử cao quý nào đó ngắm nhìn chân ngọc hoạt bát của mình, Ngọc Phi Yên ngửa mặt lên trời rơi lệ: “Tình thú, cút!”
————-
Đây là chuyện xưa của phúc hắc trung khuyển và loli xinh đẹp yêu giết lẫn nhau, cuối cùng đại sát bốn phương, ăn hết thiên hạ.
[Nghe đồn 1]
Gian tình xảy ra ở một cái đêm trăng mê người.
“Có muốn báo thù hay không, tra tấn thật tốt đôi cẩu nam nữ kia?”
“Muốn!”
“Gả cho ta, liền đơn giản như vậy ——”
“Gì?”
“Làm Vương phi của ta, cho dù là Thái tử tôn quý cũng phải cung kính gọi ngươi một tiếng Tiểu thẩm thẩm. . . . . .”
[Nghe đồn 2]
Đêm động phòng hoa chúc đầy nhiệt tình, tình cảm mãnh liệt tràn đầy.
“Đây là?”
“Tị Hỏa Đồ.”
“Ta còn nhỏ ——” Mỗ nữ nhe răng.
“Đã là C , không nhỏ! Ngoan, thử xem cái này ‘Quan Âm Tọa Liên’ ——”
“Tránh ra!”
————-
Phía trên đều là nghe đồn, phía dưới mới là chân tướng:
“Vương…….”
Ngày đại hôn, không có tiếp tân nương đến, tâm phúc bên cạnh người nào đó lại quỳ đầy dưới điện phủ, mỗi người chật vật không chịu nổi, vô cùng thê thảm.
“Tiểu thư không chịu lên kiệu hoa, bọn thần đành phải động võ, nhưng chúng thần thật sự không phải đối thủ của tiểu thư ——”
Quét mắt những thuộc hạ vẻ mặt xấu hổ, ủ rũ, nam nhân trên bảo tọa vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói lại dần dần trầm xuống.
“Phải cứng rắn trói nàng lên kiệu hoa…….”
“Chọn dùng chiến thuật biển người…….”
“Lấy ngàn địch một…….”
“Kết quả lại thất bại…….”
“Các ngươi làm thế nào còn mặt trở về……..”
Khóe miệng mọi người co giật kịch liệt, những bản lĩnh biến thái của tiểu thư, chỉ có Vương mới có thể sánh bằng, bọn họ ở trong mắt tiểu thư bất quá là những binh tôm tướng cua thôi.
Thấy chủ tử sắp nổi bão, các tâm phúc khác bèn nhanh trí.
“Vương, đều không phải là chúng thần vô năng, chỉ là Thân Đồ Hoàng, Ngạo thế tử, Liên công tử, tộc trưởng thứ năm. . . . . . Đều ở khuê phòng của tiểu thư!”
“Khốn kiếp! Sao lại không nói sớm!!”
Gió lướt qua, người nào đó trên bảo tọa sớm đã không ở đây.

Nhược Phi Nhi
^ Phiên bản phụ
Cái gì gọi là cơ tình? Chính là con mẹ nó ngụy trang thành nam lại có rất nhiều nam nhân muốn thượng ngươi^ Phiên bản chính kịch
Mỹ nam giang sơn, trân châu mã não, có dễ như trở bàn tay, nàng lại mỉm cười khinh thường tất cả
Trường Lộ Cô Hành

Thái Hoa Quân

Thánh Yêu

Lãnh Băng Hinh

Quả Táo Tiểu Thư

Cheengcheeng

Một Sợi Nắng

Ngải Phân

Lý Hảo

Vụ Thỉ Dực

Thanh Đăng Yêu Dạ