Trang 10 / 622 · Tổng 7457 truyện

Khuyết Danh
Ta là Thái tử phi nhưng Thái tử không hề yêu ta.
Chuyện này cũng chẳng trách được hắn.
Thái tử điện hạ nức tiếng là kẻ trọng nhan sắc, còn ta lại là xú nữ trứ danh.
Người đời phong cho danh hiệu:
Kinh thành đệ nhất xấu!
Vì chuyện này mà hẳn u sầu không dứt, tính tình sinh ra phản nghịch, ngay ngày đại hôn với ta đã nâng kiệu rước hai vị Lương đệ mỹ mạo vào phủ.

Tái Lai Lưỡng Đàn Tửu
Văn án
Diệp Dư xuyên thư, vừa mở mắt đã xuất hiện ngay trong hôn lễ của tra nam, trực tiếp đại náo hiện trường, mở màn bằng một pha tức chết vai ác độc nữ xứng vì luyến ái mù quáng.
Hệ thống: “Chúc mừng ký chủ, đã trói định Đại nữ chủ bồi dưỡng hệ thống.”
Diệp Dư: “Cái này thì ta quen rồi. Vả mặt tra nam, chuyên tâm làm sự nghiệp, đúng chứ?”
Hệ thống: “Đúng vậy! Chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu bước đầu tiên trong hành trình vả mặt xưng bá, để đệ nhất nhân tu chân giới Khúc Du Tinh thu nhận ngươi làm đồ đệ.”
Diệp Dư: “???”
Nàng ngẩng đầu nhìn nữ nhân ngồi ngay ngắn trên thượng vị trong hỉ đường, dáng vẻ cao ngạo, trong lòng rít gào: Đó là sư tổ cách tra nam vài đời bối phận! Một ngón tay thôi cũng đủ ấn chết ta, ngươi nghĩ việc này có khả năng sao?
Hệ thống: “Ký chủ đừng nản chí. Đừng để vẻ nghiêm trang kia đánh lừa ngươi, kỳ thật nữ nhân ấy thích nhất nhìn mấy thứ xù xù đáng thương rơi lệ.”
Thân là Bạch Hổ yêu, Diệp Dư lập tức quyết đoán biến thành một con mèo nhỏ, nhảy phốc vào lòng ngực Khúc Dung Tinh, đôi mắt ướt đẫm mở to, nghẹn ngào:
“Tỷ tỷ cứu mạng… tra nam muốn đánh chết ta, thật đáng sợ.”
Tra nam: “……”
Khúc Dung Tinh: “……” Có chút đáng yêu…
Từ đó, nàng mang về bên mình một tiểu hổ yêu lúc nào cũng có thể khóc đến làm trái tim nàng run lên. Với nó, Khúc Dung Tinh gần như hữu cầu tất ứng.
Thế nhưng, con tiểu hổ yêu ấy lại cứ khăng khăng đòi làm đồ đệ của nàng. Bất đắc dĩ, Khúc Dung Tinh chỉ có thể lui một bước, thu nó làm đệ tử.
Ai ngờ, có một ngày, tiểu hổ yêu bé nhỏ lại trở nên đại nghịch bất đạo.
Khúc Dung Tinh bị đè dưới thân đại hổ yêu, gương mặt lạnh lùng:
“Ngươi đang làm gì?”
Đại hổ yêu hai mắt ngấn lệ, nức nở:
“Có lẽ là… muốn khi sư diệt tổ… ô ô ô…”
Khúc Dung Tinh: “……” Nghịch đồ!
Diệp Dư: Trước kia ta còn tưởng mình đang đi theo kịch bản đại nữ chủ làm sự nghiệp trong ngôn tình. Giờ mới nhận ra, bách hợp ăn cơm mềm… cũng thật sự rất thơm!
Tag couple: Bị bắt khóc bao công X Ngụy thanh lãnh thụ
Một câu tóm tắt: Ta dựa vào sư tôn xưng bá tiên hiệp giới.
Lập ý: Có gan đối diện sự ghê tởm, không khuất phục trong tuyệt cảnh, cùng nhau kiến tạo nhân sinh tươi đẹp.

Chức A
Tài khoản thích khách mãn cấp nổi tiếng đã xuyên việt, không chỉ có dung hợp với kho dữ liệu ở thế giới ma pháp, mà còn được bổ sung thêm một lãnh thổ có diện tích vô cùng rộng lớn.
Diện tích rộng thì có rộng đó, nhưng mà nghèo rớt mùng tơi.
Ngày đầu tiên Phỉ Lạc Ti tới lãnh địa, thiếu chút nữa y đã cho rằng nơi này là chỗ để Vu yêu đánh quái, lãnh dân thì gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Lãnh dân: Lãnh chủ…… Đói, đói quá…… Cơm, muốn ăn cơm……
Phỉ Lạc Ti:…… Được.
Đất đai cằn cỗi? Mang xe chở phân bón và nước tới.
Tinh linh: Không có nước suối sinh mệnh làm sao có thể đạt được sản lượng vạn cân trên một mẫu?! Cây sinh mệnh có thể sống ở trên đó!
Một năm có hai lần ma thú triều? Thịt kho tàu, thịt xào, lấy mỡ thay dầu chiên.
Rồng: Không phải ta, ta không có! Thịt ta không thể ăn được đâu, không ngon chút nào!
Dân cư thưa thớt?
Nhân viên trực ở chỗ đăng ký hộ tịch: Khi nào Lĩnh chủ mới có thể xây thêm office building? Kỹ thuật rút thăm dành cho di dân đã làm rồi, nhưng người xếp hàng vẫn còn rất nhiều! Quản lý thành phố ngày nào cũng khiếu nại chúng ta chiếm dụng đường phố!
Nếu thành Lan Nhã Duy Lợi quá nhỏ và có quá ít danh ngạch, vậy thì thử mở rộng lãnh địa xem thế nào?
Các chủng tộc có trí tuệ: Ồ, thành chủ Phỉ Lạc Ti có suy xét đến việc thống trị thế giới không? Suy xét một chút đi!
Phỉ Lạc Ti:??? Ta không có, hoàn toàn không có, đừng nói bậy!
***
Thành Lan Nhã Duy Lợi là một thành phố lớn hạng nhất, là thành phố tiên phong, nơi đó có tích hợp du lịch, nghĩ dưỡng, giải trí, dưỡng lão….. Có vô số người tranh nhau vào sống ở đó.
Một bài văn nào đó đạt điểm tuyệt đối của một học sinh nào đó trong trường tiểu học hoàng gia nào đó ở một quốc gia nào đó viết rằng: Ước mơ của ta là: Ta ước mình có thể trở thành cư dân có hộ khẩu chính thức ở thành Lan Nhã Duy Lợi. Đầu tiên, ta phải học tập chăm chỉ để trở thành một học giả ưu tú, tiếp theo ta phải kiên trì với ý tưởng trở thành đại ma pháp sư, ngoài ra ta còn phải nỗ lực luyện tập kiếm thuật để trở thành đại kiếm sĩ, cuối cùng, ta phải trở thành dược tề sư pha chế ra một nồi phúc linh tề thật lớn, để phù hộ cho mình có thể giành được con số may mắn.
Thầy giáo nhận xét: Ước mơ rất đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải trường sinh mới được.
Phỉ Lạc Ti mang theo trò chơi xuyên vào thế giới ma pháp, thời gian đầu y phải đối mặt với một đám lãnh dân gầy trơ xương và một lãnh địa rộng lớn nhưng hoang vu cằn cỗi. Tài nguyên không đủ thì dùng kỹ thuật đến gom góp, tích trữ lương thực trên diện rộng, làm tuyên truyền, rất nhanh sau đó y đã lợi dụng mỹ thực dụ hoặc để xây dựng lãnh địa của mình thành một siêu thành phố hạng nhất.
Truyện lấy mỹ thực làm năng lực cạnh tranh cốt lõi để vận hành kinh doanh, cốt truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, lấy việc xây dựng làm con đường chính, dần dần làm phong phú thế giới quan, thay đổi thế giới và mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp cho lãnh dân.
Một câu tóm tắt: Tây huyễn, bắt đầu xây dựng từ mỹ thực.

Đại Miêu Bất Khóc
Diệp Hạnh xui xẻo đến tận cùng, lại xuyên không vào một gia đình trọng nam khinh nữ ở cổ đại. Phụ thân ruột mất rồi, tổ phụ tổ mẫu lại muốn đuổi nàng cùng mẫu thân và muội muội ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Nhưng Diệp Hạnh đâu còn là tiểu bạch thái (cô gái yếu đuối) của ngày xưa nữa. Nàng dẫn mẫu thân và muội muội đấu cho cả nhà đó gà bay chó sủa, đấu cho thôn trưởng hết kiên nhẫn, đấu cho cả thôn dân không ai dám chọc vào nàng.
Thế nhưng nàng muốn đưa người nhà sống một cuộc sống ấm no sung túc, vì vậy liền quay lưng mở một tiệm đồ ăn ở phủ thành. Quế hoa tô lạc, song bì nãi, Mê hương cao... đều trở nên nổi tiếng khắp phủ thành, khiến cho Thẩm Lang Quân vốn luôn trầm ổn lão thành cũng phải thường xuyên ghé thăm.
“Còn điểm tâm không?”
“Thẩm Lang Quân muốn điểm tâm, hay muốn thứ khác?” Diệp Hạnh nhìn vành tai ửng đỏ của Thẩm Thiệp, cố ý cười hỏi.
Chú thích: Truyện điền văn hư cấu dựa trên thời Tống.

Lê Tranh Huyền
📜 Hán Việt: Xuyên đáo cổ đại đương phụ mã
✍️ Tác giả: Lê Tranh Huyền
🖋️ Người đăng: Tịnh Nhiên Ca
🔖 Thể loại:
📚 Nguyên sang ・🌸 Bách hợp ・🏯 Cổ đại ・💖 HE ・💞 Tình cảm ・🌀 Xuyên không
🍬 Ngọt sủng ・👶 Sinh con ・🎐 Chủ công ・🏰 Hào môn thế gia ・👑 Cung đình hầu tước
☁️ Nhẹ nhàng ・🎭 Cải trang giả dạng ・💍 1v1 ・👩🦰 Thị giác nữ chủ
⚡ Chú ý tránh "sét đánh": Nữ chính A có 💎 vật trang sức.
📌 Lời nhắc trước khi đọc:
1️⃣ Tư liệu hư cấu khá nhiều, không thích hợp để 📜 khảo cứu lịch sử.
2️⃣ Tiểu thuyết 🍯 ngọt nhẹ, kết cục 💖 HE.
📝 Đôi dòng chia sẻ:
Đây là truyện AI edit và đã được beta lại, nên theo mình thì những lỗi cơ bản như tên nhân vật hay danh xưng lộn xộn hầu như không có hoặc rất ít.
Thật ra AI được tạo ra để hỗ trợ con người, và ai cũng cần kiếm tiền, không phải ai cũng có thời gian để edit truyện miễn phí cho mọi người. Vì vậy, trong kho truyện bách hợp khổng lồ, số lượng truyện được edit kỹ càng là rất hiếm.
Trong trường hợp này, AI trở thành công cụ tiện lợi để giúp các đạo hữu đọc dễ hiểu hơn một chút (so với đọc QT), trừ những ai vốn thích đọc QT nguyên bản.
Các truyện trên đây sẽ được mình lấp hố dần dần và trọn vẹn.
🙏 Đa tạ đạo hữu đã ủng hộ!
😆 Đạo hữu nào không hợp gu thì cứ nhẹ nhàng lướt qua, đừng để lại bình luận "chém gió" làm đau lòng nhau - thương nhau thì để dành đường kẹo, đao kiếm để dành trong truyện thôi nha!
Văn án
Sau khi hy sinh trong một trận đại chiến ở tinh tế, Cố Uẩn bất ngờ xuyên không.
Vừa mở mắt, nàng đã nhận ra mình đang bị một làn hương mê người bao phủ và... bị một ai đó ngã đè lên.
Da đầu nàng lập tức tê dại, vội muốn đẩy người trong ngực ra. Thế nhưng, không ngờ tuyến thể sau gáy lại bắt đầu đập loạn xạ, như bị hương thơm kia kích thích đến cực điểm. Một trận run rẩy ập tới, nàng nhanh chóng bước vào thời kỳ mẫn cảm...
Một đêm hoang đường trôi qua, nữ tử kia biến mất không dấu vết.
Muốn chịu trách nhiệm, Cố Uẩn chỉ còn cách dựa vào ký ức trong đầu mà âm thầm tìm về nơi ở của nguyên chủ.
Nhìn căn phòng đơn sơ, nàng bất đắc dĩ ôm trán.
Nguyên chủ vốn là một "hạt nhân" mà nước này cống nạp sang nước khác, không người thân thích, cuộc sống vô cùng khổ sở. Điều may mắn duy nhất với nàng chính là—thể chất Alpha của nàng vẫn được giữ nguyên khi xuyên đến đây...
Chưa được bao lâu yên ổn ở nước Dự, sống khiêm nhường và giữ mình, Cố Uẩn đã nghe tin Thất công chúa sắp tuyển phò mã.
Bữa tiệc tuyển phu ấy, nàng vốn chỉ được mời cho đủ số, không hề muốn trở thành phò mã. Nhưng trớ trêu thay, từ trên người Thất công chúa, nàng lại ngửi thấy đúng mùi hương tin tức tố đã khiến nàng mất kiểm soát hôm nào...
Bên tai còn vang lên giọng một tiểu cung nữ thì thầm:
"Nghe nói Thất công chúa từng lỡ dại với người khác, còn có nghiệt chủng, nên mới vội tìm một người thành thật để gả cho..."
Tag: Sinh con – Cung đình hầu tước – Ngọt văn – Nữ giả nam trang
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cố Uẩn, Khương Lê Bạch ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Alpha xuyên không trở thành phò mã ở cổ đại và câu chuyện sau đó.
Lập ý: Dù ở hoàn cảnh nào, cũng phải nỗ lực tự mình vươn lên.

Kim Mộc Lý
Thể loại: Bối cảnh triều đình, Gương vỡ lại lành, Thanh mai trúc mã, Báo thù trai đểu, Trưởng thành, Theo đuổi tình yêu.
Tags: Nam chính từ ôn hòa và bình tĩnh trở nên cố chấp x Nữ chính kiên cường từ trong khuê phòng bước ra ngoài dân gian.
Tô Đại đã chết.
Cha mẹ nàng mất sớm, nàng sống như một tiểu cô nương ngoan ngoãn trong phủ của dì suốt sáu năm, sau đó bị Ngụy Ngọc Niên giam cầm tại biệt viện ở ngoại ô kinh thành, cuối cùng nàng đã được giải thoát trong một đêm dài nào đó.
Ngày nàng chết, ngọn lửa dữ dội bùng cháy trong biệt viện của Ngụy Thế tử…
—
Việc sai lầm nhất mà Ngụy Ngọc Niên đã làm trong đời chính là từ chối lời bày tỏ của Tô Đại, đập vỡ miếng ngọc do mẫu thân nàng để lại, và trơ mắt nhìn nàng phải gả cho người khác.
Sự ám ảnh đến mức cố chấp trỗi dậy, lòng ghen ghét điên cuồng lớn dần trong tim.
Hắn tuyệt đối không thể hiểu nổi, hắn chỉ không muốn nàng gả cho người khác, tại sao nàng lại chết chứ?
Tô Đại có được một cuộc sống mới tại một trấn nhỏ ở gần biên giới, nhưng lại nghe người ta đồn rằng trận hỏa hoạn lớn ở kinh thành Hoa Kinh đã thiêu rụi khiến tóc mai của Ngụy Thế tử bạc trắng.
Không ai quan tâm đến sự đau đớn tựa như đứt từng khúc ruột của Ngụy Thế tử, hắn tự mình lập mộ không thi thể cho nàng, ngày đêm tưởng nhớ và hối hận khôn nguôi.
Sau này, hắn gặp lại Tô Đại một lần nữa tại trấn nhỏ ở gần biên giới. Hắn rung động và vui mừng khôn xiết, nhưng lại sợ chuyện cũ tái diễn nên không dám tiến lên, cẩn thận che giấu sự cố chấp chiếm hữu trong lòng, sợ rằng sẽ làm nàng sợ hãi mà bỏ chạy.
“Cô nương, cô có vài phần giống cố nhân của ta.”
Hướng dẫn đọc truyện:
Tóm tắt: Sau khi giả chết bỏ trốn, Biểu ca hóa điên rồi.
Ý nghĩa của truyện: Từ khuê phòng bước ra dân gian, tìm thấy ý nghĩa của việc sống tích cực.

Lâm Thác
Tác phẩm: Bức Lương Vi Phi
Tác giả: Lâm Thác
Thể loại: Cổ ngôn, chính kịch, nữ tần, quân thần chi luyến, niên hạ, chuyên nhất, HE
Trạng thái: Kim bài tác phẩm tiêu biểu Tấn Giang Văn Học Thành
Nhân vật: Nguyên Gia x Cố Uyên
Độ dài: Trường thiên
Editor: KimDan-ssi
VĂN ÁN & GIỚI THIỆU
Quân thượng trên ngôi cửu ngũ, nhất ngôn cửu đỉnh. Tuy là nữ Đế, cũng vẫn quân vô hí ngôn[1].
[1] Vua không bao giờ nói chơi.
Quân thượng không vừa mắt với văn chương của Cố Uyên, nàng chỉ còn cách lưu lạc đầu đường.
Quân thượng muốn Cố Uyên nhập cung hầu hạ, nàng chỉ còn cách pha trà rót nước.
Quân thượng muốn Cố Uyên dọn giường, trải chăn, chung loan trướng - Nàng đấu tranh mãi, cuối cùng, đành chấp nhận.
———
Lời Editor:
'Bức Lương Vi Phi' - bức lương thần thành phi tần, có thể hiểu đã là phi tần thì không bao giờ lương thiện.
Đây là tác phẩm không mới, đã 10 năm rồi. 'Bức Lương Vi Phi' có nhân vật liên quan đến tiểu thuyết 'Tung Hoành' của cùng tác giả Lâm Thác - đại thần tiểu thuyết bách hợp thời kỳ đầu (10-15 năm trước). 'Tung Hoành' là tựa truyện trường thiên nữ tần, bách hợp quyền mưu bối cảnh lớn tiểu biểu trong thời kỳ đầu của văn học mạng, thời đó thường được ví như 'Lang Nha Bảng' của giới bách hợp. 'Tung Hoành' quá đồ sộ và tác giả chưa thật sự kết thúc phần sau của nó, nên nhà đài thầu 'Bức Lương Vi Phi' - cùng tác giả, cùng phong cách, nhưng ngắn hơn, nhẹ nhàng dễ xem hơn nhưng cũng đã nhận được Kim bài Tác phẩm tiêu biểu Tấn Giang Văn Học Thành. Hi vọng các bạn yêu thích.

Lạc Nhật Tường Vi
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, tu tiên, kiếp trước kiếp này
[Chú thích]: Bối cảnh tu tiên thời mạt pháp (linh khí sắp cạn kiệt), nữ chính sức chiến đấu cao, CP thuần hận thù, không theo thiết lập tu tiên truyền thống, yếu tố tình cảm không nhiều.
Giới thiệu:
Nhiều năm trước, khi Phương Thốn Tâm còn là Thiếu chủ của Ma Môn Thiên Di, nàng từng cứu một tán tu nhỏ bé.
Trải qua mấy chục năm cùng vào sinh ra tử, hai người tình ý song phương, kết thành đạo lữ.
Thiếu chủ thành thân, Ma Môn mở tiệc mừng rộn rã. Nào ngờ đêm tân hôn, vạn ngàn chính đạo đồng loạt tập kích Thiên Di.
Chỉ sau một đêm, Thiên Di diệt vong.
Tán tu kia bỗng hóa thành ánh sáng chính đạo, “lấy thân hầu ma”.
Mà nàng đêm ấy mới biết hắn chính là Bùi Quân Nhạc thiên tư trác tuyệt, danh chấn ngang nàng, của Vân Hải Nhất Mộng.
Tiên ma hai thế đối lập, hai người bọn họ định sẵn phải trở thành tử địch.
Về sau…
Phương Thốn Tâm trọng thương, tỉnh lại quên hết quá khứ, bị hắn lừa thành sư muội đồng môn, từ ma nhập tiên.
Trăm năm vội vã, Bùi Quân Nhạc yêu nàng khắc cốt ghi tâm, bất chấp tất cả để kết đạo lữ cùng nàng.
Ngày đại hôn, Ma tu âm thầm kéo đến, tấn công Tiên môn.
Còn Phương Thốn Tâm thì chưa từng mất trí nhớ…
Chính tà đại chiến bảy ngày bảy đêm, hai người đồng quy vu tận.
Bùi Quân Nhạc bị nàng một kiếm xuyên tim, đóng chặt vào cây Ngô Hoàng; Thốn Tâm bị hắn trói trên Lửa Thanh Hư.
Lại về sau…
Năm tháng thoi đưa, nước chảy chẳng hay.
Có người nhổ Lôi Cốt Kiếm của Bùi Quân Nhạc, tháo Long Hồn Tiên của Phương Thốn Tâm.
Hai người sống lại.
Thiên Di Môn không còn, Vân Hải Nhất Mộng cũng biến mất.
Một giấc vạn vạn năm, yêu hận đều xa, còn thời mạt pháp của tu tiên đã đến.
Lưu ý đọc:
Không phải bối cảnh tu tiên truyền thống, hệ thống cấp bậc được giản lược.
Trọng tâm là cốt truyện, yếu tố tình cảm ít.
Tác giả chưa từng tu tiên, thế giới tu tiên trong truyện hoàn toàn là tưởng tượng.
Tag: Cường – cường, Tiên hiệp tu chân, thăng cấp, Nhẹ nhàng, Não động, Nhiều tuyến nhân vật.
Nhân vật chính: Phương Thốn Tâm, Diệp Huyền Tuyết/Bùi Quân Nhạc
Nhân vật phụ: Rất nhiều.
Khác: Nữ chính sức chiến đấu cao, CP thuần hận thù.
Một câu tóm tắt: Sau khi đồng quy vu tận cùng nam chính, sống lại vào thời mạt pháp.
Chủ đề: Nỗ lực sống tiếp. Thốn Tâm – Tấc lòng

Mộng Cửu Quân
Trong Đông cung có một Yêu phi được thái tử đích thân ban hiệu là Tuyết, người khác thường gọi là Tuyết Cơ nương nương.
Mọi người trong cung đều biết, trong lòng thái tử có mối tình đầu còn ta chỉ là thế thân. Nhưng vậy thì sao, mối tình đầu ấy từ bốn năm trước đã ch*t đến mức tro cốt cũng chẳng còn rồi.
Bổn phận của Yêu phi chính là mê hoặc quân vương, chiếm được sủng ái bậc nhất lục cung, sau đó sẽ đại sát tứ phương! Tranh giành với một người ch*t làm gì? Tranh giành uế khí sao?
Ta rất thản nhiên, ở Đông cung sống phóng túng tự tại. Vào cung chưa đầy một tháng, chúng thiếp Đông cung điêu đứng, kẻ ch*t, người bị đuổi, chỉ còn lại thái tử phi và vài vị quý nữ thế gia xuất thân danh môn. Nhưng mấy vị này cộng lại cũng chẳng bằng một nốt ruồi son của mối tình đầu.
Tháng tư, hoa nở rộ khắp Lăng Ba viên, vài ba cơ thiếp đứng giữa những cánh hoa hạnh bay lả tả, bọn họ nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa ta, hận không thể uống máu, ăn thịt ta, làm hình nhân yểm bùa cho ta ch*t.
Thật là đáng thương cho cảnh xuân tươi đẹp này, đến trốn trên cây cũng chẳng được yên. Đại Đại như con bạch tuộc ôm chặt lấy thân cây, sợ đến run người nhưng vẫn không quên làm bộ làm tịch, nàng ấy phẫn uất hỏi ta: “Nương nương, Hoàng Chiêu Huấn và Kỷ Phụng Nghi bất kính, phải xử trí thế nào?”
Ta nhìn Đại Đại mà bất đắc dĩ nghĩ, nàng ấy không cần vì bảo vệ ta mà phải trèo lên cây. Xem kìa, sợ đến mức nói cũng không nên lời rồi.
Ta thở dài: “Để lại nửa cái mạng, đuổi khỏi Đông cung.”
Thế sự vô thường nhưng thật trùng hợp, ta chính là Yêu phi Tuyết Cơ xuất thân ti tiện, mê hoặc thái tử.

Tịch Mịch Thâm Cốc
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Phim ảnh, Hoan hỉ oan gia, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp
Hỉ Chúc ngắm nhìn gương mặt chúng nhân dưới ánh nến lung linh, không kìm được mà nước mắt tuôn rơi. Lớp trang điểm cô dâu tỉ mỉ giờ đã lem luốc, biến thành một "mặt mèo" buồn cười. Haiz, đến cả chuyện trọng đại như kết hôn mà cũng có thể biến thành trò hề, Hỉ Chúc ta thật sự khâm phục chính mình. Chúng nhân xung quanh vừa cười vừa khóc... Hỉ Chúc nhớ lại trước kia, đến cả sự khác biệt giữa việc sinh sản của người và thú còn chẳng phân biệt được, giờ có thể gả cho người mình yêu đã là quá tốt rồi. Trong ánh nến ập mờ, dòng suy nghĩ của nàng tự do bay bổng, trở về những ngày tháng vô tư lự trên núi...
Cây cối sum suê, hoa đua nở rực rỡ. Hỉ Chúc mỗi ngày dạo chơi giữa hoa và cây, ngoài kỹ năng đuổi muỗi tăng lên đáng kể, nàng còn phân biệt được loại hoa nào ăn được, loại nào dùng để pha trà. Nàng cũng biết trong gốc cây nào có động vật trú ngụ. Thường thì, những lúc buồn chán, nàng sẽ vung kiếm chém loạn trong rừng, dọa lũ thỏ con chạy bán sống bán chết. Lúc ấy, nàng sẽ hét lớn: "Đồ ngốc, giỏi thì quay lại đánh nhau!"

Nhị Nguyệt Thần Đăng
Lục công chúa Dung Kim Dao trời sinh dung nhan xinh đẹp như tiên, ngọt ngào hồn nhiên, ai ai cũng nói tính tình nàng ngoan ngoãn dịu dàng. Nhưng từ nhỏ nàng đã bị mẫu thân ruồng bỏ, cũng chẳng được phụ hoàng yêu thương, thậm chí còn sắp bị gả đi hỏa thân.
Biết mình đã trở thành con cờ bị bỏ đi, Dung Kim Dao không cam lòng ngồi chờ chết, bèn nhắm vào đối thủ một mất một còn của nàng - thiếu niên tướng quân, Sở Ý.
Chàng áo gấm ngựa sang, hăng hái phong độ, đôi mắt thâm tình lại tuấn mỹ khôn tả, chỉ tiếc thay khi nhìn nàng, lại sắc bén như chim ưng, hận không thể vạch trần nàng ra mới hả dạ.
Dung Kim Dao thầm nghĩ, nếu không phải đúng lúc phụ hoàng muốn ban hôn cho Sở Ý, nàng mới chẳng thèm mưu tính mối hôn sự này!
Để phòng Sở Ý từ hôn, Dung Kim Dao nén nhịn những thăm dò dai dẳng như âm hồn bất tán của hắn, giả vờ ngưỡng mộ hẳn, dùng hết mọi cách để quyến rũ.
Nũng nịu, hôn môi, ôm ấp... không chút kiêng dè thách thức giới hạn của Sở Ý.
Một hôm, khi Sở Ý lại một lần nữa thăm dò. Dung Kim Dao cắn răng, nhắm mắt làm liều, "chụt" một cái hôn lên khóe môi hẳn.
Thiếu nữ mắt hạnh long lanh ý xuân: "Lần này đã tin tấm chân tình của ta đối với chàng chưa?"
Sở Ý cười khẩy, thẳng tay đẩy nàng ra, lạnh nhạt buông ba chữ:
"Bình thường thôi."

Prove
Thế tử Diên Bắc - Phó Sơ Tuyết, thân mang cổ độc, mạng sống mong manh như ngọn nến trước gió. Trước khi hơi tàn lực kiệt, y chỉ muốn tìm một người để nếm trải dư vị nồng nàn của nhân gian.
Trên hành trình đi mượn lương thảo cho bách tính, y đã có duyên gặp gỡ Tướng quân Mộc Xuyên. Chỉ một thoáng nhìn qua đã đem lòng ái mộ, y liên tiếp bày kế dụ dỗ, thậm chí đem cả ngọc bội tổ truyền ra tặng, khiến đối phương phải từng bước nhượng bộ. Y cứ ngỡ, mình đã thực sự chiếm trọn được trái tim vị tướng quân sắt đá kia.
Nào ngờ, sau đêm xuân nồng cháy, Mộc Xuyên lại lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt, chỉ để lại phong thư vỏn vẹn sáu chữ: "Tuyết tan, ta chắc chắn về."
_
Năm năm trước, mười vạn quân sĩ của Đường Mộc Quân vùi thây nơi ải Long Phong, Mộc Xuyên mang trên vai huyết hải thâm thù, sống giữa ranh giới của hận thù và trách nhiệm.
Ngày được phong Hầu rồi điều đến Diên Bắc, hắn bắt gặp Phó Sơ Tuyết - một đóa mai lạnh giữa trời đông ngạo nghễ và diễm lệ. Chỉ một ánh nhìn, tâm hắn đã dậy sóng. Thế nhưng giữa lúc giang sơn lung lay, thù nhà chưa trả, Mộc Xuyên đành phải tạm gác lại tình riêng, chọn cách rời đi để bảo vệ đại cuộc.
Ngày tái ngộ, Phó Sơ Tuyết đã không còn là vị Thế tử ốm yếu năm nào, mà là một quyền thần "dưới một người trên vạn người", tâm cơ thâm sâu khôn lường.
Đêm tối thanh vắng, một chiếc quạt xếp lạnh lẽo kề sát yết hầu hắn, Phó Sơ Tuyết lạnh lùng chất vấn: "Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về?"
Giữa chốn triều đình gió nổi mây phun, gian nịnh lộng quyền, hai người họ bắt tay cùng nhau dẹp loạn biên thùy, chinh phạt Đông Tang, bình định bốn châu thiên hạ.
Ngày Phó Sơ Tuyết trở về Diên Bắc, cũng là lúc băng tuyết vừa vặn tan rã. Có Mộc Xuyên bên cạnh, quãng đời còn lại của y, mãi mãi là một mùa đông ấm áp.

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ba năm trước, Vân Phất Y - vốn là nữ nhi "đại ca" trong đám quý gia ăn chơi chốn kinh thành, trên đường theo cha mẹ đi nhậm chức đã bị truy sát và rơi xuống vách núi, may mắn được dân làng dưới chân núi cứu sống.
Ba năm sau, nàng theo cha mẹ trở về kinh.
Vân Phất Y: Ba năm giao hẹn đã đến, hôm nay ta trở lại Kinh thành, muốn cho một số kẻ biết, ta có thừa sức lực và thủ đoạn để đối phó với bọn chúng.
Các công tử bột vừa mới sống yên ổn được ba năm: Ngươi nói ngươi xem, yên ổn không muốn, gây sự với nàng ta làm gì cơ chứ?
Nhân vật chính:
Vân Phất Y: Một cô nương có thừa sức mạnh và thủ đoạn VS Tuế Đình Hành: Hoàng tử ưu nhã cao quý, nhưng hễ đối diện với nữ chính là hóa thành người "mắc bệnh tương tư".
Phong cách: Toàn văn hướng về sự nhẹ nhàng, hài hước. Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ.
Nhân vật chính: Vân Phất Y, Tuế Đình Hành
Châm ngôn: Xong việc phủi áo đi, thân danh ẩn sâu kín.
Ý nghĩa: Không từ bỏ thì vẫn còn hy vọng.

Khuyết Danh
La Tuy Tuệ xuyên không, trở thành cô nhi nhỏ bị dân làng đồn là khắc phụ khắc mẫu, kèm theo một đệ đệ củ cải nhỏ.
Ở thời đại này, nữ tử mười bảy tuổi không xuất giá, phụ thân nương sẽ bị bắt giam, bản thân nữ tử sẽ bị quan phủ ép hôn.
La Tuy Tuệ vì lời đồn khắc phụ khắc mẫu mà sắp đến tuổi mười bảy, dân làng để tránh bị liên lụy danh tiếng, đã ép nàng gả cho một tên đồ tể từng đánh chết hai người vợ trước.
La Tuy Tuệ thầm nhủ, tuyệt đối không thể gả! Nhưng để tránh bị gả cho tên đồ tể, La Tuy Tuệ đã bỏ ra năm trăm đồng lớn mua một tiểu phu quân. Nàng không ngờ rằng, tiểu phu quân này lại là một tay đọc sách giỏi giang. Hãy xem nàng làm thế nào dẫn dắt tiểu phu quân của mình phát gia làm giàu!

Khuyết Danh
Nhà họ Nhan nghèo đến mức trong nồi chẳng còn hạt gạo, thế mà lại phát điên, còn bế về một "đứa nhỏ hoang" không ai cần.
“Không, Uyển Bảo không phải là đứa nhỏ hoang, Uyển Bảo là bảo bối ngoan.” Mọi người đều nói nhà họ Nhan chắc chắn sẽ bị đói chết. Nhưng ai ngờ, nhà họ Nhan không những không chết đói, mà còn ngày ngày có thịt để ăn! Nhan lão tam: “Nương ơi, con nhặt được một con lợn rừng ngốc dưới chân núi!"
Vợ cả Nhan lão đại: "Nương ơi, trong sân sau chạy vào mấy con gà rừng!"
Vợ hai Nhan lão nhị: “Nương ơi, chum gạo trống không bỗng nhiên lại đầy, bao bột cũng đầy ắp!" Cháu trai cả nhà họ Nhan: “Nãi ơi, khe nước sau núi cạn sắp khô mà lại nhảy ra hai con cá to!" Nhan lão thái bà ngây người, ôm lấy cháu gái bé bỏng mềm mại trong lòng.
Đây đâu phải là sao chổi mang họa, rõ ràng là phúc bảo trời ban! Cưng! Cưng hết mức cho ta!

Khuyết Danh
Thể Loại: Cổ đại - Điền Văn - Làm Giàu - Hệ thống
Văn án:
"Leng keng! Chúc mừng ký chủ, đã kích hoạt thành công 'Hệ thống Làm giàu của Phụ nữ Bị Ruồng bỏ Điên Cuồng'!"
Cái gì? Xuyên không rồi sao?! Vừa mở mắt, nàng đã trở thành người vợ bị ruồng bỏ đáng thương, bị nương chồng ghét bỏ, bị phu quân Tú tài lạnh nhạt, thậm chí còn bị hãm hại gán ghép cho gã góa vợ trong thôn để hủy hoại sự trong sạch! Hừ, chuyện này cũng có thể chấp nhận sao?
Tính khí nóng nảy của ta đây, không phục thì cứ đến mà thử! Chưa đợi nàng ra tay, gã góa vợ kia đã khom lưng, ôm chặt lấy chỗ hiểm, co giò bỏ chạy mất...
“Không phải muốn hủy hoại sự trong sạch của ta sao? Đến đây đi!" Nương chồng mắng nàng tham ăn lười làm, muốn hưu thê?
Được thôi, nàng liền trực tiếp giết con gà mái đẻ trứng trong nhà, máu tươi văng tung tóe khắp người bà ta. "Hưu thê hay là hòa li?" Nàng xách con dao bầu còn rỏ máu, cười đến lạnh người. "Hòa li! Lập tức hòa li!" Phu quân Tú tài sợ đến mức tè cả ra quần, vội vã ký giấy hòa li. Từ đó về sau, nàng mở ra con đường làm giàu điên cuồng của mình! Trồng trọt ư? Không cần, tỷ đây muốn mở tửu lầu.
Nuôi gà ư? Không, tỷ đây muốn bao trọn cả ngọn núi, cùng cả thôn cùng nhau làm giàu. Người trong thôn nói nàng bị điên. Đúng là điên thật, điên vì ngày nào cũng đếm tiền đến mức phát rồ. "Nương tử, theo Tướng công về nhà đi.” “Chó dại từ đâu đến thế?"

Lục Đậu Hồng Thang
Ta là nữ nhi của lão tú tài vừa nghèo túng lại quá ư trọng sĩ diện. Bởi vì cách dăm bữa nửa tháng, ta lại phải đi mua miếng mỡ lợn về cho phụ thân “thanh cao” kia thoa miệng, thế nên ta đã nảy sinh thiện cảm với tiểu lưu manh bán thịt lợn.
Năm ta mười sáu tuổi, ta ngụ ý bảo hắn đến thưa chuyện cầu hôn với phụ thân, nhưng hắn lại giả câm giả điếc, chẳng rõ có phải vì hắn nhìn ra được, rằng ta đối với thịt lợn hắn bán còn hứng thú hơn bản thân hắn, nói tóm lại, ta đã liếc mắt đưa tình phí công.
Sáu năm sau, ta chịu tang chồng, sống cảnh đơn độc, hắn từ kẻ bán thịt lợn đã hóa thành kẻ chăn lợn, điều chẳng đổi thay là hắn vẫn còn độc thân.

Khuyết Danh
Nữ cường nhân Triệu Đào Hoa của thời hiện đại xuyên không về cổ đại nghèo khó, vừa mở mắt đã đối mặt với cảnh bị hưu, bị đánh, bị đói đến chết. May thay, nàng có không gian tùy thân trong tay, dẫn cả nhà ăn thịt. Cái gì! Kẻ tiền phu cặn bã vô đức đến tận cùng kia, cùng nàng đều là khí vận chi tử của thế giới, tương lai vô tình ăn được linh quả trên núi, đỗ trạng nguyên, vị cực nhân thần sao? Cướp phăng linh quả của ngươi! Cắt thành năm phần, cho huynh đệ nhà ta ăn hết.
Từ nay Đại ca lực lớn vô cùng, một hơi có thể cày một trăm mẫu ruộng. Từ nay Nhị ca võ nghệ cao cường, dụng binh như thần, trở thành Đại tướng quân. Từ nay Tam đệ đầu óc tinh tường, làm ăn buôn bán ngày tiến đấu vàng, trở thành Hoàng thương. Từ nay Tứ đệ quá mục bất vong, hạ bút như thần trợ, đỗ Trạng nguyên, vạn người đứng trên. Từ nay Triệu Đào Hoa mới là con gái ruột của Thiên Đạo. Ba năm Hà Đông: Người người khinh khi, mặt mày tro bụi, vàng vọt gầy gò Triệu Đào Hoa. Ba năm Hà Tây:
Thần tài sống, ngọc diện vô song, nghiêng nước nghiêng thành mỹ quả phụ. Tiền phu ba năm trước: "Triệu Đào Hoa, cho dù ta cả đời không lấy vợ, cũng sẽ không liếc mắt nhìn ngươi thêm lần nữa." Tiền phu ba năm sau: "Đào Hoa, nhìn vào tình nghĩa vợ chồng một thuở, ban cho ta một miếng cơm ăn đi, ta đã năm ngày chưa được ăn gì rồi..."
Triệu Đào Hoa: "Đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài cho tên ăn mày này." Tiền phu cặn bã: "Đào Hoa, ta biết nàng vẫn còn có ta trong lòng..." Triệu Đào Hoa: "Được rồi, đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài trả lại cho nó, rồi bưng thứ Vượng Tài đã bài tiết tới đây."

Nghiên Nghiên Hạ Nhật
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm giàu, Sảng văn, Cận thủy lâu đài, Trâu già gặm cỏ non, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Bạn muốn làm giàu ở thời cổ đại ư? Vậy thì đi làm ruộng thôi!
Đây là câu chuyện về cuộc sống làm ruộng bình dị ở cổ đại của một cô bé mồ côi xuyên không.
Rau dại? Đồ tốt, làm rau trộn, làm thuốc, làm bột.
Trái cây? Đồ tốt, làm nước trái cây, điểm tâm, làm đồ hộp.
Mấy thứ này hết thảy đều ngon mà không quý! Vì sao ư? Bởi vì nàng có linh tuyền!
Hướng dẫn khi đọc: Truyện thuộc thể loại hằng ngày, nữ chính làm giàu, có nam chính, nhưng chủ yếu xoay quanh nữ chính.
Tag: Tùy thân không gian, Xuyên qua thời không, Văn làm ruộng, Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phòng Ngôn | vai phụ: Đồng Cẩm Nguyên | cái khác:

Miên Miên Mị
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Chủ thụ, 1v1
Giới thiệu:
Lạc Tử Ninh mang theo siêu thị nhỏ của mình xuyên đến thời cổ đại thành nam thê của Vương gia tàn tật.
Vì nguyên chủ chọn nhầm team nên bị tân hoàng oán trách, ban hôn cho Vương gia tàn phế làm nam thê.
Nguyên chủ chê Vương gia không chỉ tàn phế mà còn không quyền không thế, đóng cửa ngược đãi Vương gia rồi còn ngoại tình, cuối cùng Vương gia trở mình thành công, việc đầu tiên hắn làm là treo đầu anh lên tường thành.
Lạc Tử Ninh vừa hay xuyên đến lúc nguyên chủ đẩy Vương gia tàn tật trên nền tuyết lạnh không cho hắn về phòng ngủ.
Nhìn ánh mắt âm trầm của Vương gia, Lạc Tử Ninh sợ hãi: "Thật ra ta đuổi huynh ra ngoài là vì chuẩn bị một điều bất ngờ cho huynh, ta đóng cửa lại là vì, là vì trang trí phòng tân hôn của chúng ta. Phu quân, mau vào đi, ta giúp huynh làm ấm chăn đệm là được á."
Vương gia nhìn vẻ mặt ngại ngùng của anh: "Lại giở trò gì vậy?"
Lạc Tử Ninh vừa tốt nghiệp đại học đã mở siêu thị nhỏ dưới lầu nhà mình, sống một cuộc sống nằm yên kệ sự đời, sau khi xuyên qua thành nam thê của Vương gia tàn tật, đất phong là nơi nghèo nàn rét mướt này, ngay cả vương phủ của bọn họ còn bị lủng chỗ này chỗ kia.
Nhưng anh không giống nguyên chủ ghét cái nơi vừa khổ vừa nghèo này, mà còn vô cùng phấn khích.
Trời cao hoàng đế thì ở xa, Vương gia lại tàn tật, nguyên tòa thành này là của anh, anh muốn hành hạ thế nào thì hành hạ thế đó.
"Đất này trồng khoai tây được, trồng!"
"Chỗ này thế mà lại có mỏ than, trên núi có vô số dược liệu quý hiếm, đào!"
"Trời rét đậm, người dân ở này vậy mà lại ở trong nhà xây bằng gạch mộc? Xây dựng lò gạch ngay! Xây luôn nhà máy xi măng!"
"Hỏi hắn ta coi có biết trồng trọt theo mùa là gì không? Có biết chế tạo xi măng thế nào không? Đào mỏ thế nào? Có biết dược liệu không?"
Lạc Tử Ninh: "Không thể tin được, siêu thị nhỏ của tôi có kết nối nè~"
Cái nơi chim không thèm ỉa này được anh cải tạo lại trở nên rất phồn vinh.
Biết được nam chính lén chữa khỏi chân, còn liên lạc với thuộc hạ trước kia chuẩn bị đánh kinh thành, anh hào phóng đưa nam chính một khoản tiền lớn làm quân phí.
Chỉ là anh đang đầu tư để chờ đến khi nam chính làm Hoàng Thượng, nể tình anh mấy năm nay chiếu cố cùng nhiều tiền như vậy, không chỉ không giết anh mà còn có thể ban thưởng cho anh gấp mười lần gấp trăm lần.
Đến khi nam chính thật sự ngồi lên ngôi vị hoàng đế, anh chờ mong nam chính hủy bỏ hôn ước với mình.
Nam chính ngồi lên ngôi hoàng đế: "Sắc phong Lạc Tử Ninh làm hoàng hậu."
Lạc Tử Ninh: "???"
Nội dung tags: xuyên qua thời gian và không gian làm ruộng và xây dựng, ngọt văn
Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Lạc Tử Ninh, Hoắc Lệnh Chi ┃ Vai phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt: mang theo siêu thị nhỏ xuyên đến cổ đại làm ruộng
Ý định: Sử dụng bàn tay siêng năng của bạn để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn