Nhạc sĩ Quốc Bảo và tập sách về Saigon trong tâm tưởng
Tập sách 'Saigon của tôi' của nhạc sĩ Quốc Bảo là cuộc hành trình qua ký ức, cảm xúc và những bức ảnh chụp từ 2013–2017 để khám phá Saigon tâm tưởng của người nghệ sĩ.
Nhạc sĩ Quốc Bảo và Saigon sống mãi trong tâm tưởng
Trong tâm khảm của bất kỳ người dân thành thị nào cũng tồn tại bóng dáng một thành phố. Đó có thể là nơi chào đời và lớn lên, hoặc chỉ là một điểm dừng chân ngắn ngủi nhưng lòng đã vương vấn không rời.
Với nhạc sĩ Quốc Bảo, thành phố ấy chính là Saigon. Và Saigon của tôi là tập sách kết tinh những tình cảm sâu nặng và kỷ niệm mà anh gửi gắm vào mảnh đất anh gọi là miền tâm tưởng của cuộc đời.
Saigon — một tên gọi, một tâm hồn riêng
Quốc Bảo chọn viết "Saigon" thay vì "Sài Gòn" hay "Sàigòn", xuất phát từ thói quen với lối viết Pháp (Saïgon). Theo anh, Saigon mà anh đã gắn bó suốt nửa thế kỷ không mang nhiều nét tương đồng với một thành phố vật chất hữu hình — đó là Saigon được kiến thiết và lưu giữ bằng những đớn đau, hạnh phúc, những ước lệ vui buồn và những giấc mơ đêm ngày; một Saigon gần như bất biến trong lòng anh, lấp đầy tâm thức, trở thành một phần không thể tách khỏi con người anh.
Anh gọi Saigon là miền tâm tưởng, xứ tâm tưởng, như gọi tên một bộ phận không thể thiếu trên cơ thể mình. Saigon ấy, từ tiếng khóc đầu đời cho đến tuổi năm mươi, vẫn là sợi dây nối dài nuôi dưỡng tâm hồn anh — dù cuộc đời giông bão hay bình lặng, thành phố vẫn hiện diện dịu dàng và ấm áp như thuở ban đầu.
Cấu trúc cuốn sách độc đáo
Cuốn Saigon của tôi tập hợp những mảnh hình ảnh rời rạc đã hiện về trong những giấc mơ của Quốc Bảo, từ năm lên năm cho đến tuổi năm mươi. Qua đó, người đọc không chỉ hình dung được một thành phố, một vùng đất, mà còn nhìn thấy tâm hồn của tác giả — những áng mây trôi mãi không ngừng, những khoảnh khắc hạnh phúc lẫn bất hạnh đan xen, tất cả đều gắn chặt vào anh đến mức không thể buông bỏ.
Tập sách được sắp xếp như một tổ khúc nhạc ba chương. Chương đầu là sự đan lồng giữa ảnh và chữ — nếu thiếu một trong hai, tình yêu Saigon và cảm thức của người thị dân sẽ trở nên thiếu hụt. Chương hai toàn ảnh, khi dòng ý thức đã chảy đến ngưỡng mà ngôn từ bỗng dưng lặng im. Chương kết là những cặp ảnh đối chiếu, thể hiện góc nhìn so sánh giữa nghệ thuật ngôn từ và nhiếp ảnh — hai phương pháp luyện tâm mà tác giả yêu thích nhất.
Những bức ảnh do chính Quốc Bảo chụp
Đặc biệt, toàn bộ hình ảnh trong sách đều do chính Quốc Bảo chụp trong khoảng thời gian từ 2013 đến 2017 — một hành trình quan sát và lưu giữ Saigon qua ống kính đầy cá nhân của người nghệ sĩ.
Tìm đọc tập sách tại: Saigon của tôi trên Truyện Ngược.