Nàng vẫn im lặng ôm lấy cơ thể hắn, một tay lại giữ lấy trái tim có con dao củanàng. Cơ thể nàng run lên sau khi nghe câu đó của hắn. Nàng. . . . . Không dámnhìn hắn cũng không dám nói gì với hắn. Nàng ước đây là một giấc mơ phù dunhưng sự thật lại tàn khốc. Nàng đã phụ hắn rồi. Như biết nàng không dám đốimặt với mình, hắn cười, nụ cười hòa lẫn máu.
Lúc này, nàng sợ hãi, nỗi sợ mất hắn dâng lên giúp nàng có can đảm lên tiếng:
- không chàng không được chết, là ta hại chàng, chàng phải sống. Sống để báothù ta chàng hiểu không Hắn dùng cánh tay còn lại giữ lấy bàn tay trước ngực, nàng bỗng ôm chặt lấyhắn. Vỗ nhẹ như cơn gió trên mu bàn tay nàng, hắn nói :
Tựa như một con thú giữ bị thương, nàng kích động ôm lấy hắn:
- không được chàng phải sống. Ta còn chưa nói với chàng ta đã có con, có con vớichàng. chàng phải thay ta dạy nó kiếm pháp, bảo vệ nó. ta không làm được,chàng phải làm thay ta
Hắn ngỡ ngàng, thu đôi tay trên mắt nàng lại, sau đó tính đưa bàn tay xoa bụngnàng lại thu tay lại. Hắn sợ đôi bàn tay nhuốm máu này sẽ khiến đứa con củamình cảm thấy ghê tởm. Nàng vội lấy bàn tày kia kéo bàn tay hắn đặt lên bụng
- Con chúng ta chưa có tên.lúc nó sinh ra chàng còn phải đặt tên cho nó nữa