Đánh giá: 8.3/10 từ 15 lượt
Thể loại:Tìnhyêu hiệnđại, hào môn thế gia.
Số chương:119 chương – 2 Phiên ngoại.
Editor:Vân Du, Nhã Mỹ Diệp
Design bìa:Chuotanmeo
Nhân vật chính:Tô Quý, Mặc Viễn Ninh
Nhân vật phụ:Cố Thanh Lam, Tô Hòa, Michelle.
Họ tinh cờ thấy nhau, một nụ cười dịu dàng ấm áp xoa dịu tâm hồn cô đơn của nhau.
Hôn nhân xảy ra, trong họ tràn ngập yêu thường và nghi ngờ.
Một sai lầm nhỏ, một câu nói vô tâm cũng đủ để cho tất cả những điều tốt đẹp trước đây tan vỡ.
Côcho rằng, họ cùng lắm chỉ làmộtđôi vợ chồngkhônghạnh phúc mà kết thúc trong bi kịch.
Anhmang theomộtquá khứ dữ dội,côlà ánh sáng duy nhất trong màn đêm đen đặc của đờianh.
Chỉ khi xóa nhòa tất cả những bi thương, họ mới có thể bên nhaumộtlần nữa.
Chỉ khiyêuđối phương sâu sắc, họ mới trở nên ăn ý đến mứckhôngcầnnóinên lời.
Chínhanhđãkhiếncôhiểu ra rằng:
Cómộtngười, cả đời nàyđãđịnh trướckhôngyêu, nhưng lạiyêubạn hơn bất cứ ai.
Cómộtngười, chỉ khi mấtđimới biết đẹp như những ngôi sao, chỉ nhìn lên thôi cũng say đắm.
***
Trích:
“AnhMặc này, sau khi chúng ta hợp tác với nhau lần nữa,anhcó nên cho tôi chút lãikhông?”
Mặc Viễn Ninh cười điềm đạm, đuôi mắt và đầu lông mày đều rất dịu dàng: “côTô muốn gì?”
Ngón tay Tô Quý trượt xuống, lướt qua cằmanh, đưa thẳng xuống xương quai xanh hơi nổi lên củaanh,côliếm đôi môi mình, cố gắng hết sức để lạiâmthanh nghe có chút tà ác: “AnhMặcthậtra có thể cân nhắc đến việc lợi dụng cơ thể của mình đấy, đổi cơ thể lấymộtchỗ trong công ty.”
Mặc Viễn Ninh hơi nhướn khóe môi lên, cúi đầu xuống.
Anhkhônglàm động tác nàythìthôi, bộ dạng cấm dục này củaanhngược lại khiến Tô Quýkhôngkiềm chế được, nhịnkhôngnổi cắn cắn môi, tay dừngtrênxương quai xanh củaanhkhôngrút ra: “Nếu muốn làm công cho tôi, hãy hiến dâng cơ thể củaanhđi,anhMặc.”
Mặc Viễn Ninh chỉ nhìncôcười, mãi đến khi ánh mắt sáng ngời mới khiến Tô Quý hơi chột dạ,anhthong thảnói: “thậtngại quá, tại hạ bán nghệkhôngbán thân.”