Trang 11 / 340 · Tổng 4071 truyện

Đình Thượng Quan Ngư

Chỉ Mặc Tùy Phong

Hắc Liên Hoa

????

Kun\'s Thiên Yết\'s

Phúc Bảo
Như Ngọc là quỷ, không nên nhìn, cũng không nên sờ vào.
Vì vậy, vị thư sinh túm chặt vạt áo: “Định sờ nữa sao?”
Lời tác giả:
Đoạn đầu là bối cảnh nữ quỷ gặp thư sinh, chỉ một chữ: Tuyệt, thêm một thành ngữ thì là“sống sắc sinh hương”.Nữ quỷ kia tên Như Ngọc, vào lần đầu bay tới gian phòng mà thư sinh thuê, Thiệu Tịch Ngôn đang cởi sạch tắm rửa. Thân người trắng nõn nà lại để Như Ngọc vốn chưa lấy chồng đã bỏ mạng nhìn thấy, nhất định không nên tò mò, không nhìn không liếc. Vì vậy, Như Ngọc xấu hổ phiêu diêu bay đi,… rồi lại quay lại.
Thư sinh người ta vừa mới đi nghe diễm khúc về, tắm nước lạnh vẫn chưa hết dục vọng, đang dùng tay giải quyết. Thử nói xem, cái chuyện một cô nương bình thường ắt hẳn sẽ cảm thấy xấu hổ, vậy mà con nhóc Như Ngọc này não ngắn lại còn bị hóa đá, sửng sốt rồi mắng: “Hạ lưu! Bại hoại!” rồi dí mặt xuống nhìn vật kia của thư sinh囧 , đã vậy lại còn sờ loạn. Ta thấy, sự tò mò của nàng thật quá mức, chẳng nhẽ quỷ cũng không biết xấu hổ sao? À quên, nàng còn nghĩ là mình sẽ không sờ được, ai ngờ lại chạm được vào cái kia. Cuối cùng, nàng sợ hãi bỏ chạy.
Lại nói về nam chính của chúng ta, vị thư sinh kia. Hắn có thể thấy nữ quỷ là bởi hắn có đôi mắt âm dương. Thiệu Tịch Ngôn thấy thân hình đẫy đà của nữ quỷ, từ nhỏ đến lớn chưa thấy ai hơn nhưg cũng không làm chuyện gì, nghĩ rằng nàng da mặt mỏng sẽ bị dọa chạy mất, không ngờ nữ quỷ kia lại là đồ háo sắc, sờ loạn hắn làm hắn… ôi trời!

Tử Vũ Ngọc Hiên

Cung Tâm Văn

Ngọc Giao

Đồng Tước Kiều Kiều

Hoa Cá Ngư Đường

Giang Hà

Bạc Mộ Băng Luân

Lang Yên

Vô Chủ Chi Kiếm

Vô Tử Lăng
Anh là Thiên Ma, ngàn ngàn vạn vạn người kính sợ, ma pháp tuyệt đỉnh, nhưng bên trong chỉ có một mảnh băng lãnh. Hắn là Thái tử Tinh Quốc, dưới một người, trên triệu người, âm ngoan thủ đoạn. ”Hàn”, là cái tên thân mật cô đặt. Bên cạnh cô, hắn như một tiểu hài tử chỉ biết làm nũng, quấy khóc. Với người ngoài, hắn chính là Tu La địa ngục, giết người không chớp mắt. Ba người thế mà lại cam tâm tình nguyện dâng trái tim cho cô, để cô tùy ý quyết định.
Còn cô, tâm là băng, tinh khiết nhưng cũng lạnh lùng. Cô trong mắt người thiên hạ là xinh đẹp như tiên tử, hiền lành đến một con kiến cũng không dám giết. Nhưng người bình thường đâu biết, bọn họ nói chỉ đúng một nửa, một nửa còn lại đem ra làm chuyện cười chắc sẽ cười đến rụng răng. Nữ oa nhi mới ba tuổi mang toàn bộ hậu cung đi hành hình. Sau khi vào Thiên Uyển được một ngày thì liền mang con gái của đại thần quan trọng bậc nhất giết chết, lại còn diệt gia. Nếu nói là đến con kiến còn không dám giết có chăng là quá bịa đặt rồi.

Đinh Mộc Vân

MOON17

Tiểu Vũ Miêu Miêu

ngân hà