Tôn Ngọc đứng trước mặt họ, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi tắn. Hắn có vẻ như không hề lo lắng về sự đề phòng của Vân Huy và Thúy Anh. Huy nắm chặt kiếm, cảm giác không thể tin tưởng vào kẻ đứng trước mặt.
“Ngươi có thông tin gì về Kiều Bằng?” Huy hỏi, giọng nghi ngờ.
“Trước tiên, hãy để tôi giới thiệu về mình,” Tôn Ngọc nói, giọng điệu nhẹ nhàng. “Tôi là Tôn Ngọc, một kẻ lém lỉnh trong giang hồ. Tôi có khả năng nắm bắt tình hình rất tốt và biết nhiều điều mà các người không thể ngờ tới.”
Thúy Anh khẽ nhướng mày. “Và tại sao ngươi lại muốn giúp chúng ta?”
“Bởi vì tôi không ưa gì Kiều Bằng,” Tôn Ngọc đáp, ánh mắt chớp chớp như ánh sao. “Hắn là một kẻ nguy hiểm, và tôi không muốn thấy những người như các người bị cuốn vào trò chơi của hắn.”
“Ngươi có lý do nào khác không?” Huy tiếp tục hỏi, vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
“Không chỉ có lý do cá nhân, mà còn vì một mối lợi lớn hơn,” Tôn Ngọc nói, hạ thấp giọng. “Nếu các người thất bại, Kiều Bằng sẽ càng mạnh mẽ hơn. Và khi hắn đã nắm giữ quyền lực, không ai trong giang hồ này có thể an toàn.”
Huy cảm thấy một chút chao đảo trong lòng. Những điều Tôn Ngọc nói có vẻ hợp lý, nhưng hắn vẫn là một kẻ đầy mánh khóe. “Ngươi có bằng chứng gì không?”
“Bằng chứng sẽ đến sau,” Tôn Ngọc trả lời, nụ cười vẫn nở trên môi. “Nhưng trước tiên, các người cần phải tin tôi.”
Thúy Anh không thể kiềm chế được sự hoài nghi. “Tin tưởng một kẻ lừa đảo như ngươi có đáng không?”
“Không phải tất cả những gì tôi nói đều sai,” Tôn Ngọc đáp, giọng điệu kiên định. “Hãy nhìn vào tình hình hiện tại. Nếu không hành động ngay bây giờ, các người sẽ không còn cơ hội.”
“Và ngươi muốn chúng ta làm gì?” Huy hỏi, ánh mắt vẫn sắc bén.
“Trước hết, hãy để tôi dẫn các người đến một nơi an toàn để bàn bạc,” Tôn Ngọc đề xuất. “Ở đây không phải là chỗ tốt để nói chuyện.”
Huy nhìn Thúy Anh, cô gật đầu. Dù không hoàn toàn tin tưởng, nhưng họ cần thông tin. “Được, dẫn đường.”
Tôn Ngọc nhanh nhẹn dẫn họ qua những con hẻm tối tăm, ánh trăng le lói chiếu sáng con đường mòn. Hắn dừng lại trước một quán rượu nhỏ, nơi không ai để ý đến những cuộc trò chuyện riêng tư.
“Vào trong,” Tôn Ngọc nói, mở cửa quán. Không khí trong quán ấm cúng nhưng có phần u ám, những người khách lặng lẽ ngồi uống rượu mà không ai để ý đến ba người họ.
Huy và Thúy Anh ngồi xuống, Tôn Ngọc đối diện họ. “Bây giờ, hãy nghe tôi nói về kế hoạch của Kiều Bằng,” hắn bắt đầu, giọng điệu nghiêm túc.“Kiều Bằng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn nhằm vào một trong những môn phái hùng mạnh nhất. Hắn muốn loại bỏ những kẻ cản đường để củng cố quyền lực cho mình. Và các người có thể trở thành những mảnh ghép quan trọng trong kế hoạch của hắn.”
“Cụ thể là gì?” Thúy Anh hỏi, ánh mắt chằm chằm vào Tôn Ngọc.
“Hắn đã cài người vào bên trong môn phái đó, và sẽ ra tay bất ngờ trong một buổi lễ lớn,” Tôn Ngọc giải thích. “Nếu không có ai phát hiện ra trước, mọi thứ sẽ diễn ra như hắn mong muốn.”
“Làm thế nào để chúng ta ngăn chặn điều đó?” Huy hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.
“Các người cần phải hành động nhanh chóng,” Tôn Ngọc nói. “Tôi có thể giúp các người tìm kiếm thông tin, nhưng cần sự hợp tác từ cả hai.”
“Ngươi có thể chắc chắn rằng ngươi không có mưu đồ gì khác không?” Huy vẫn không tin tưởng.
“Đó là một thỏa thuận,” Tôn Ngọc nhấn mạnh. “Tôi không có gì để mất nếu các người thất bại, nhưng tôi có thể được lợi nếu các người thành công.”
Thúy Anh nhìn Huy, rồi quay lại Tôn Ngọc. “Nếu chúng ta đồng ý, ngươi sẽ chỉ cho chúng ta cách tiếp cận Kiều Bằng?”
“Đúng vậy,” Tôn Ngọc gật đầu. “Nhưng các người cần phải cẩn thận. Hắn không phải là một đối thủ dễ dàng.”
Huy cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Quyết định này có thể thay đổi mọi thứ. “Được rồi, chúng ta sẽ hợp tác,” anh nói, cuối cùng đưa ra quyết định.
Tôn Ngọc nở nụ cười mãn nguyện. “Tuyệt vời! Bây giờ, hãy cùng nhau chuẩn bị cho những gì sắp tới. Thời gian không còn nhiều.”
Khi Tôn Ngọc bắt đầu chia sẻ thêm thông tin, Huy cảm thấy một mối lo lắng len lỏi trong lòng. Liệu họ có thực sự đi đúng hướng, hay chỉ đang tự đẩy mình vào một cái bẫy? Những mảnh ghép trong cuộc chiến này ngày càng phức tạp, và họ cần phải sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.
“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Huy nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đừng để bất kỳ ai rơi vào tình huống nguy hiểm.”
“Chính xác,” Tôn Ngọc đồng tình. “Và tôi sẽ giúp các người.”
Trong lúc đó, bên ngoài quán rượu, những bóng đen lén lút quan sát. Dường như cuộc chiến chưa bao giờ ngừng lại, và những âm mưu trong bóng tối chỉ mới bắt đầu.
Huy cảm thấy sự căng thẳng đang dâng lên, một làn sóng mới đang tràn tới. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về lòng tin và sự thông minh trong những bước đi tiếp theo. Họ đã bước vào một trò chơi đầy rẫy những cạm bẫy, và không ai biết được cái kết sẽ ra sao.